3 phản hồi

LBNTT – Chương 2 phần 2

“Đến muộn đến muộn…….”

“Tiền thưởng tháng này ngâm nước nóng được rồi…..”

Ta cùng Hầu Tử Tề khóc thét nhảy vào trong thang máy, ai cũng không nhường, cửa thang máy nhỏ hẹp sao có thể dung chứa thân hình hai đại nam nhân, nhất thời song song bị kẹt ngoài cửa…….

“Dựa vào, hầu tử chết tiệt, ngươi chen cái gì nha.”

“Ta dựa vào, xú Tiểu Cường, là ngươi chen không phải ta chen.”

Thật vất vả chui vào thang máy, ta cùng gã nhất tề thở ra một hơi, đối với gương trong thang máy sửa sang lại đầu tóc cùng quần áo…..

Vài giây sau, thang máy tới tầng trệt công ty, ta cùng Hầu Tử Tề lại trải qua một phen ‘vật lộn sinh tử’, vọt ra………..

Đột nhiên, có người từ văn phòng đi ra, ta dừng không kịp, thiếu chút nữa đụng phải người ta. Vốn nghĩ muốn đưa ra cái xem thường, nhưng sau khi nhìn rõ ràng là ai ta lập tức thay bằng bộ dáng tươi cười mười phần nô tính, cúi đầu khom lưng: “Giám đốc sớm.”

Khuất Viễn Lăng hôm nay mặc một thân hàng hiệu tây trang màu xám đậm, có vẻ khi chất xuất chúng, anh tuấn nho nhã, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, đường cong viền môi cùng cằm thập phần gợi cảm. Khi bầy bộ dáng tươi cười thì, tự nhiên tạo ra đạo đạo điện lưu; mà khi mím môi, lại toát ra bộ dáng lãnh khốc không giận tự nghiêm, thật sự là làm cho người ta nhìn trăm lần không chán.

Cổ nhân có câu ‘Tú sắc khả xan’ (sắc đẹp có thể ăn (thay cơm) = ngắm cũng thấy no), chính là để chỉ loại hình mẫu nam nhân này a.

Trong lòng ta lại rục rịch, kìm không được nhớ tới trận mộng xuân đêm qua ——

Vẫn là căn phòng xa hoa lãng mạn đối diện bờ biển kia, ta mộng chính mình đem hắn lột trơn tuột đặt dưới thân, tận tình chà đạp……

Hai chân thon dài của hắn đặt trên vai ta, thân hình rắn chắc theo mỗi lần ta tiến xuất mà không ngừng phập phồng. Ta thì ý loạn tình mê xoa nắn cơ ngực chắc nịch của hắn, một lần lại một lần ở trong cơ thể hắn trừu tống, truy đuổi khoái cảm bản năng nam nhân……

Mỗi lần ta tiến nhập, hắn lại phát ra tiếng rên rỉ gợi cảm tiêu hồn, nghe được mà ta nhiệt huyết sôi trào, u huyệt mê người cơ hồ đem cả người ta hòa tan.

Ta chìm đắm trong khoái cảm không thể tự kiềm chế, giống như bay lên thiên đường……….Sau tỉnh lại mới phát hiện, nước miếng chảy ướt đầy cả gối…….. *Nhã: bò lăn ra cười =)))))*

Này thật sự là muốn chết! Trước kia đối tượng ảo tưởng của ta đều là thần tượng ngôi sao, hiện tại đều không ngoại lệ biến thành Khuất Viễn Lăng.

Vạn nhất bị hắn biết, ta mỗi đêm đều ở trong mộng YY hắn, còn XX hắn một trăm lần, không biết hay không long nhan đại nộ, ngay lập tức đem ta đá đi?

Đánh cái rùng mình, lòng ta chột dạ không dám nhìn hắn.

Khuất Viễn Lăng hôm nay lại nhìn ta chằm chằm không rời, sắc mặt không tốt: “Này đã mấy giờ?”

“Giao thông tắc nghẽn…….. Giao thông tắc nghẽn…….” Ta ha ha cười nói,vừa nói vừa dùng sức đạp Hầu Tử Tề một cước, tên kia lập tức giả bộ mặt khổ qua, phụ họa: “Đúng vậy, giám đốc, trên đường xe nhiều đến nửa bước khó đi a.”

“Các ngươi không phải ở ngay gần đây, mỗi ngày đều chạy bộ tới?” Khuất Viễn Lăng nhướng mày.

Hắn thế nào lại biết?

Ngạc nhiên chừng một giây, con mắt ta lập tức đảo quanh, lập tức che bụng: “Giám đốc, bụng ta hôm nay không thoải mái, thật sự đi không được, cho nên ngồi xe tới, phải không, Hầu Tử Tề?” Ta vứt quacho hắn một ánh mắt.

“Đúng vậy đúng vậy…….” Hầu Tử Tề gật đầu như đập tỏi, nghiêm trang nói: “Giám đốc, ta cảm thấy chúng ta là bị ngộ độc thực phẩm. Sáng sớm tỉnh dậy liền hoa hết hai mắt, đầu nặng chân nhẹ, chui vào WC bảy tám lần, khẳng định là ăn cái gì không sạch sẽ.”

Tên này a, nói dối cũng không cần viết nháp. Kỳ thực chúng ta mỗi ngày ngủ thẳng đến giờ làm, nên không có thời gian ăn điểm tâm.

“Chính là ta nhìn các ngươi mặt mũi hồng hào, căn bản không giống người bị bệnh.” Khuất Viễn Lăng tựa tiếu phi tiếu nhìn hai chúng ta.

“Báo cáo giám đốc, đó là hồi quang phản chiếu.” Ta lớn tiếng đáp.  *Cạch* oa oa ~ bàn phím của ta ~~ không được! chữ A long ra rồi…. *chạy loăng quăng*

“Trác Cường!” Khuất Viễn Lăng hẳn là sinh khí, nếu không sẽ không mang tên họ ta gọi ra đầy đủ như vậy, “Muộn chính là muộn, tiền thưởng tháng này quên đi!”

Lời nói vô tình đánh cho ta cùng Hầu Tử Tề hai mắt biến thành màu đen, đều mau khóc thét: “Không phải đâu, giám đốc…….. Chúng ta trên còn mẹ già tám mươi, dưới có con thơ ba tuổi, ở giữa còn một lão bà như hoa như ngọc đều ở nhà kêu đói, ngươi sẽ không nhẫn tâm khiến cả nhà ta đói chết đi?”

“Các ngươi hai người đều là đàn ông độc thân, lấy đâu ra hài tử cùng lão bà?” Huyệt Thái Dương của Khuất Viễn Lăng ẩn ẩn toát ra hai đạo gân xanh.

“Ngay tại tương lai không xa…….” Ta cợt nhả nói, nhìn đến bộ mặt đen hơn Diêm Vương của Khuất Viễn Lăng, rất ngoan ngoãn ngậm miệng.

“Giám đốc, chúng ta đi làm việc.” Ba mươi sáu kế chạy là thượng sách, ta lôi kéo Hầu Tử Tề, tính toán cước đề mạt du (bàn chân bôi mỡ aka vắt chân lên cổ) mà chạy.

“Chờ một chút, Trác Cường.” Khuất Viễn Lăng gọi ta lại.

“Giám đốc có gì căn dặn?” Ta vội vàng chạy tới.

“Theo ta đi hải thị kiểm tra hàng.”

“Ta?”

Ta khẽ nhếch miệng, ngây người.

Khuất Viễn Lăng thường xuyên đi công tác, đi cùng hắn, nếu không phải Phó ban quản lý Hứa Ba thì chính là Trưởng phòng nghiệp vụ Tống Lợi Minh, cho dù hôm nay hai người họ vắng, trong công ty cũng có không ít nhân viên thông minh nghe lời chờ đợi sai khiến, bao người thay được tên tiểu lâu la như ta?

“Chính là ngươi.” Khuất Viễn Lăng liếc ta một cái, làm như bất mãn thái độ khiếp sợ của ta, “Ngươi ở văn phòng ngây người đủ lâu rồi. Ta cần chính là một nam nghiệp vụ viên, không phải là đóng hồ sơ, ký văn mẫu văn viên, công việc đó giao cho Tiểu Mỹ cùng Bảo Đế làm là được. Còn thất thần làm gì? Theo ta đi!”

“Nga, hảo.”

Ta hé ra bộ mặt đau khổ, vội vàng đuổi theo.

Bất an ngồi trên xe của Khuất Viễn Lăng, BMW 73oli đậm màu, tuy không phải là loại ô tô xa hoa cao cấp nhất, nhưng đối với một tiểu nhân viên mỗi tháng nhận không tới mấy nghìn đại dương như ta mà nói, đây đã xem như là hưởng thụ khó cầu.

Chính là ta hiện tại không có tâm tình hưởng thụ này.

Lời nói mới rồi của Khuất Viễn Lăng, giống như đối với ta có chút bất mãn, ta ở trong lòng nghi hoặc, không biết khi nào vô ý vuốt phải râu hùm?

Chẳng lẽ bởi vì ta nói nhiều lắm?

Đích thật, chỉ cần ta ở văn phòng, thường là người có mồm mép hoạt động lợi hại nhất, thường xuyên nhạ mọi người cười quái dị từng trận.

Tuy rằng không khí thực vui, nhưng công ty dù sao cũng là nơi làm việc, không phải khu vui chơi. Tiếp theo, ta đi làm là lăn lộn một chút, chỉ cần rảnh, không phải cùng với mấy người Tiểu Mỹ nói chuyện phiếm thì chính là chạy tới mấy trang web đồng nghiệp, tải về một đống ảnh lõa nam, sau đó đem mặt giám đốc PS lên mặt mấy người mẫu đó, tự đùa tự vui, ngay cả ta cũng cảm thấy bản thân mình có vài phần giống mấy tên biến thái đáng khinh.

Bất quá, ta tuy rằng quen ‘trộm đạo’, nhưng lại có ‘tố chất nghề nghiệp’ nhất định, sẽ không ảnh hưởng tới công tác.

Để tay lên ngực tự hỏi, ta là không làm…… thất vọng số tiền lương mà Khuất Viễn Lăng trả cho ta.

Ta với cuộc sống không có dã tâm.

Có một số người trời sinh thích tỏa sáng dưới ánh đèn, nhưng cũng có một số người, lại chỉ thích trải qua một cuộc sống lười nhác.

Nói ta chỉ bậy nói hỗn (hồ đồ) cũng được, không có chí tiến thủ cũng chẳng sao, ta chính là không nghĩ mệt như vậy, miễn cưỡng chính mình làm chuyện không thích.

Hà tất gì, đời người ngắn ngủi, tiền lương đủ sống là được rồi.

Nếu ngại tiền ít, tiết kiệm một chút, ăn nhiều mì ăn liền là được, đối tiền tài quyền thế, ta thực không có khát vọng mãnh liệt nào.

“Giám đốc, vẫn là để ta lái xe đi. Đến hải thị phải đi bốn tiếng đâu, ngươi là giám đốc, như thế nào có thể để ngươi làm tài xế.”

Ta thanh thanh yết hầu đánh vỡ trầm mặc.

Lợn chết không sợ nước sôi nóng, ta đã muốn trấn định ổn rồi.

Hắn Khuất Viễn Lăng nếu đối ta bất mãn, tối xấu xa cũng bất quá đem ta cuốn gói. Nơi này không lưu gia tất có chỗ lưu gia.

Hơn nữa gần nhất ta liều mạng làm việc, cuối cùng cũng từ trong hàm răng cứu ra  một vạn đồng, nếu mỗi ngày đều ăn khoai nướng, hẳn là có thể cầm cự tới cuối tháng. Điểm ấy thời gian, đủ để ta tìm công việc mới, who sợ who? (nguyên văn)

Điểm tốt nhất của con người ta chính là tâm lý thừa nhận rất mạnh, người cũng như tên, là Tiểu Cường đánh mãi không chết. (chẹp…..gián đập không chết =))) )

Một khi thả lỏng rồi, ta lập tức liền ý thức được một sự thật kích động lòng người —— ta đang cùng Khuất Viễn Lăng một mình ở chung!

Đây chính là cơ hội ngàn năm một thuở a!

Ta nằm mơ cũng không nghĩ tới, cư nhiên giống như này tiếp xúc gần gũi Khuất Viễn Lăng cả một ngày. Tay hắn nắm chặt vô-lăng, từng ngón thon dài, sạch sẽ, tựa như tay của nghệ sĩ dương cầm, bên cạnh hình dáng góc cạnh rõ ràng, nhìn qua giống như thần tượng ngôi sao.

Ai, nam nhân này từ xa nhìn đã thực anh tuấn khí chất, lại gần nhìn xem lại càng suất tới trời long đất lở, nhân thần ghen tỵ.

Lòng ta ngứa ngáy khó nhịn, phía dưới ẩn ẩn phát đau, hận không thể lập tức đem hắn đè xuống, lột sạch quần áo liếm khắp toàn thân cao thấp trên dưới cũng như đâm vào cây tiểu cúc hoa của hắn, XXOO hắn một ngàn lần a một ngàn lần……. (=口=….ví dụ điển hình của mấy thằng công tinh trùng thượng não)

Nói ô tô tình ái cũng không sai, giở trò ở một nơi hẻo lánh không người, không gian hạn hẹp, tình dục bừng bừng phấn chấn, hơn nữa bên cạnh là nguy cơ bị người phát hiện, khẳng định kích thích cực kỳ…..

Không tốt, máu mũi của ta sắp phun rồi……

“Đường tới hải thị ngươi không quen, vẫn là để ta lái đi.”

Khuất Viễn Lăng vững vàng lái xe, hắn đương nhiên không thể tưởng được, tế bào não của ta tràn ngập những hình ảnh đồi trụy hủ bại không thể chấp nhận.

“Ngươi vào công ty đã nửa năm, trên phương diện nghiệp vụ hẳn là đã sớm quen thuộc, lần này vừa lúc mang ngươi đi rèn luyện.” Khuất Viễn Lăng thản nhiên nói.

“Chính là giám đốc, ta cái gì cũng không hiểu, cũng không kinh nghiệm, vạn nhất làm hỏng……” Ta vẻ mặt đau khổ, sờ sờ lỗ tai.

“Không ai sinh ra đã biết làm mọi thứ.” Khuất Viễn Lăng nhìn ta liếc mắt một cái, lên giọng thủ trưởng cơ quan, “Chỉ cần ngươi để tâm học, để tâm làm việc, nhất định sẽ có thành quả. Công ty gần đây đang mở rộng, cần người gấp, ta hy vọng nhân viên đều có thể tự mình đảm đương một phía. Theo lượng công việc tăng lên, sau này sẽ có càng nhiều cơ hội cho ngươi biểu hiện.”

“Vâng, cảm ơn giám đốc nâng đỡ.” Ta tất cung tất kính trả lời, ngoài mặt giả một bộ vui mừng, trong tâm lại rất 囧.

Trời ạ, Khuất Viễn Lăng không phải nói thật đi.

Chẳng lẽ hắn thật sự nghĩ muốn tôi luyện ta? Không thể nào, ta nhìn thế nào cũng giống một tên du thủ du thực như bùn nhão trát không nên tường a.

Hơn nữa, cùng người khác tranh đến cướp đi, ta tình nguyện ở nguyên vị trí bình thường làm một con ốc nho nhỏ!

Ách, được rồi, ta thừa nhận, kỳ thực ta chỉ nghĩ tới một loại cuộc sống hồ đồ, giám đốc a, ngươi không nên tạo áp lực lớn như vậy cho ta?

“Làm sao vậy?”

Có lẽ biểu tình của ta rất kỳ quái, Khuất Viễn Lăng nhịn không được hỏi.

“Không có gì.” Ta vội vàng đem khóe miệng hướng hai bên kéo ra, lộ ra nụ cười sáng lạn ‘thanh niên hăng hái tiến về phía trước’, chính là, lúc này cái bụng thực không nể mặt phá hư hình tượng của ta, phát ra âm thanh ‘réo rắt’ kinh người…….

“Nga ha ha ha …….. Ta giống như nghe thấy tiếng mèo kêu, giám đốc, trong xe ngươi không giấu mèo con đi.” Ta xấu hổ phát ra tiếng cười, che giấu khốn quẫn.  (lý do thực….. =口=)

“Ngươi chưa ăn sáng?”

Khuất Viễn Lăng giương mi, không chút khách khí chọc thủng ngụy trang của ta, “Ngươi cùng Hầu Tử Tề có phải hay không mỗi ngày đều ngủ thẳng tới trước giờ đi làm một phút mới dậy?”

“Ách……. cũng không hoàn toàn như vậy, chúng ta đem đồng hồ báo thức đặt tới trước giờ làm việc năm phút đồng hồ.” Ta thành thật trả lời. (Nhã Nhã: nó có gì khác sao? – Tiểu Cường: khác, hơn tới bốn phút lận đấy! – Nhã Nhã: *trầm mặc 2s* *ánh nhìn kỳ thị* – Tiểu Cường: *Bạo*) 

Xem ra ở trước mặt người khôn khéo, vẫn là nên ăn ngay nói thật.

Khuất Viễn Lăng có một chút đau đầu thở dài, đối mặt với thành thực của ta, hắn tựa hồ không có cách, đem tay lái bẻ một cái, dừng xe ven đường…..

Đang lúc ta nghi hoặc hắn muốn làm gì, hắn từ trong lòng lấy ra bóp da, rút một trăm đồng đưa ta, “Đi, tới ‘Đạo hương thôn’ phía trước mua hai cái bánh bao, mua thêm hai bình nước.”

“Nga.” Ta cầm lấy tiền, xuống xe hướng ‘Đạo hương thôn’ chạy đi. Hay là Khuất Viễn Lăng cũng chưa ăn, cho nên đưa ta đi mua ăn? *tiếp tục nhìn kỳ thị*

Bánh bao, hồn đồn, cháo gạo nếp nơi này là đồ ăn vặt nổi tiếng, chỉ cần có thời gian, ta cùng Hầu Tử Tề thường xuyên tới đây ăn.

Hiện tại không phải giờ cao điểm, không ai xếp hàng, ta liền mua được bánh bao nóng hổi mới ra lò, mùi thơm xông vào mũi khiến bụng ta càng kêu vang hơn. Ta lại mua hai chai nước chanh, một phần báo sáng, sau đó mang theo bao lớn bao nhỏ trở lại xe.

“Giám đốc, của ngươi.”

Ta đem túi bánh bao đưa cho Khuất Viễn Lăng, trong lòng âm thầm nói, biết rõ ta đói bụng, còn cố ý mua đồ ăn kích thích ta, thật sự là……

“Ngươi ăn đi, ta chỉ uống nước chanh.” Khuất Viễn Lăng vươn tay lấy chai nước chanh, uống một ngụm nhỏ, sau đó khởi động xe.

“Đây là…… mua cho ta?” Ta ngây người.

“Vô nghĩa.” Khuất Viễn Lăng liếc ta một cái, “Bữa sáng rất quan trọng, nhất định phải ăn, nếu không rất dễ bị đau bao tử.”

“Giám đốc, ngươi thật tốt………..”

Ta hấp hút cái mũi, thiếu chút nữa rơi lệ.

Oa, hảo cảm động a, không nghĩ tới Khuất Viễn Lăng quan tâm ta như vậy, cư nhiên tiêu tiền mua điểm tâm cho ta!

Trời ạ, hắn thật sự rất hiền tuệ, quả thực là trăm phần trăm hảo tình nhân. Ta không khỏi xúc động dạt dào, nếu hắn là BF (boyfriend) của ta, ta chỉ sợ ta đã sớm nhào tới lang hôn hắn, tái đưa hắn âu yếm một trận….. (thế nên ta mới nói ngươi chính là ví dụ rõ ràng nhất cho lũ công tinh trùng thượng não! ở đâu cũng động dục được)

“Như thế nào không ăn? Ngươi không phải rất đói sao?”

“Ta ăn, ta ăn……..”

Ta khẩn cấp mà đem bánh bao nhét vào miệng……… Đây chính là tình yêu tràn đầy của Khuất Viễn Lăng, ta nhất định một cái cũng không chừa, xử lý toàn bộ!

“Nóng quá……”

Ăn quá nhanh, nước sốt ngon lành trong bánh chảy tới khoang miệng……..

“Ăn từ từ, không ai tranh với ngươi.”

Khuất Viễn Lăng thở dài, lập tức trầm mặt xuống, “Cản thận một chút, nếu làm dơ xe, chính ngươi phụ trách rửa.”

“Không thành vấn đề.”

Ta cợt nhả nói.

__________________

Chú thích: này đây con BMW 730oli của Lăng Lăng nà 

ừ thì màu hơi khác nhưng cùng loại nội thất cả ^ ^

3 comments on “LBNTT – Chương 2 phần 2

  1. chào nàng, lâu rùi ta mới lại quay trở lại với đam mỹ, và vô tình sao lại lạc vào nhà nàng ^_^, cũng coi như là người mới trong nhà nàng ah, và rất thích truyện mà nàng edit, hi vọng được làm wen nàng nha ^_^

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: