Bạn nghĩ gì về bài viết này?

LBNTT – chương 7 phần 1

Mang ta đi hiệu thuốc mua đủ thuốc sau, Khuất Viễn Lăng liền chở ta ra phố. Mới đầu ta nghĩ hắn hội đưa ta về nhà, chính là càng đi càng thấy không đúng…….

“Giám đốc, chúng ta đây là đang đi đâu?”

“Đi tới nơi có thể cho ngươi hảo hảo dưỡng bệnh.” Khuất Viễn Lăng thản nhiên nói.

Nơi có thể dưỡng bệnh? Lỗ tai của ta có điểm ngứa, chồn cấp kê chúc tết, rõ ràng tâm tư bất chính a.

Mười lăm phút sau, ô tô chạy vào một biệt thự ở sườn nội thành phía tây.

Ta đã có nghe qua về nơi này. Đây là đoạn đường hoàng kim mới khai phá, yên tĩnh, giao thông thuận lợi, biệt thự chiếm đa số, cũng có một số nhà trọ cao cấp được rao bán.

Nếu ta nhớ không lầm, giá bất động sản nơi này là cao nhất thành phố, không phải nơi cho loại bình dân tiểu tốt như ta mơ tưởng tới.

Không đợi ta phản ứng lại, xe liền dừng tại trước cửa một biệt thự xinh đẹp. Xuống xe sau, Khuất Viễn Lăng lấy ra cái chìa khóa, mở cửa nói: “Đây là nhà ta, ngươi nghỉ ngơi ngay tại nơi này.”

Trên người Khuất Viễn Lăng tản mát ra một cỗ khí thế nghiêm nghị không cho cự tuyệt, khiến ta chỉ có thể giương mắt 45 độ trông mong nhìn hắn.

“Trong nửa giờ nữa dì Phương giúp việc sẽ tới nấu cơm dọn dẹp nhà cửa. Một ngày ba bữa, ngươi phải ăn đúng hạn, dì ấy sẽ để mắt tới ngươi, đừng nghĩ có thể lừa dối qua quan. Khoảng 1 giờ thì bác sĩ riêng của ta sẽ tới, kiểm tra toàn thân một lần nữa cho ngươi, 2 giờ ngươi phải uống thuốc đau dạ dày. Đêm nay ta phải tiếp khách hàng không về ăn cơm chiều, ngươi không cần đợi ta, ta đi rồi……..”

Đại khái là biểu tình của ta rất khó hiểu đi, Khuất Viễn Lăng dừng một chút, bổ sung: “Ngươi có thể coi đây là nhà mình, không cần ngại.”

“Uy………..”

Ta còn chưa kịp nói cái gì, Đại lão gia hắn liền huy tay, thực tiêu sái chui vào trong xe, vài giây sau liền biến mất trong tầm mắt của ta.

Khuất Viễn Lăng người này rốt cuộc đang định làm gì?

Ta ngơ ngác nhìn chung quanh…….

Biệt thự có hai tầng, trang trí đơn giản tao nhã, không nhiễm một hạt bụi, đích thực hợp với cá tính nghiêm cẩn của Khuất Viễn Lăng. Phòng khách mở rộng ngập ánh mặt trời, thảm lót sàn màu ngà vừa dày vừa ấm áp, đi lên không vang một tiếng động, chiếm cứ hơn phân nửa mặt tường là màn hình TV, đối diện với bộ sô-fa màu đen sang trọng giữa phòng khách.

Ta xem xem bộ tây trang bẩn hề hề lại nhăn nhúm không khác gì mớ giẻ rách trên người, cũng không biết xấu hổ ngồi trên bộ sô-fa cao cấp đó vạn nhất bị dơ, ta đây đền không nổi đâu.

Xem ra, ‘nơi có thể hảo hảo dưỡng bệnh’ mà Khuất Viễn Lăng vừa nói không hề nghi ngờ chính là nhà của hắn?

Thực làm người ta khó có thể tin……….

Hắn làm chi đối ta tốt như vậy?

Nói chung, giám đốc trả tiền viện phí thuốc men cho nhân viên sinh bệnh đã muốn đủ hiếm có, như thế nào còn mang nhân viên về nhà chiếu cố? Chẳng lẽ, ta nghi oan cho Khuất Viễn Lăng, hắn không phải tên tư bản hiểm độc, mà là thánh mẫu tiểu thụ đại từ đại bi phổ độ chúng sinh?

Đang lúc ta miên man suy nghĩ hết sức, dì Phương giúp việc đã tới rồi. Dì là người phụ nữ trung niên tầm 50 tuổi, khuôn mặt mập mạp hiền lành, vừa nhìn thấy ta liền như mãnh hổ xuống núi lao tới….

Ta hoảng sợ, nghĩ tới mị lực của chính mình đã tới cảnh giới già không bỏ nhỏ không tha, câu nam dẫn nữ, ngay cả bà dì 50 đều đối ta nhất kiến chung tình, khẩn cấp hướng ta biểu đạt tình yêu, hại ta thiếu chút nữa cướp đường mà chạy (_ __||| ), cũng may bà dì này chính là chạy tới nắm lấy tay ta, cao thấp đánh giá, trong mắt bao hàm nhiệt lệ thương xót…….

“Con chính là đứa nhỏ bị chảy máu dạ dày mà Tiểu Khuất đã kể? Thật đáng thương, tuổi còn trẻ đã chảy máu dạ dày, nghiệp chướng a, về già làm thế nào a? Nhìn con bộ dáng khỏe mạnh như vậy, bên trong lại kém đến không được, phải hảo hảo bồi dưỡng a, người trẻ tuổi, nếu không sau này không quen được bạn gái thì sao?”

Tiểu Khuất?

Run……… Ta rất khó tưởng tượng biểu tình của Khuất Viễn Lăng nếu nghe thấy dì Phương gọi hắn ‘Tiểu Khuất’.

“Dì nói rất đúng, rất đúng…….”

Không cần dùng sức niết ta mạnh như vậy a, đau quá…….

“Hảo, có dì ở đây sẽ không sợ.” Dì Phương vỗ ngực bang bang rung động, “Yên tâm đi, dì sẽ nấu đồ ăn ngon cho con, hảo hảo điều trị dạ dày của con. Đáng thương a, xem kia khuôn mặt nhỏ nhắn đều gầy thành cái dạng gì, cả người trắng nhợt tựa quỷ vậy……”

Thật sự khó coi đến vậy?

Ta sờ sờ cằm, giống như đích xác có điểm nhọn hơn một chút, trong lòng không khỏi hơi hơi động, có lẽ đây chính là lý do Khuất Viễn Lăng không yên lòng, kiên quyết ‘trục xuất’ ta ra khỏi viện?

Hiệu suất làm việc của dì Phương thực không phải bình thường, không tới nửa giờ dì đã mang cho ta cháo thịt trứng muối nóng hôi hổi, còn có một ít thức ăn chay nhẹ, làm ta ngón trỏ đại động. Bất quá bởi vì ta còn chưa khỏi hẳn, cho nên chỉ có thể ăn hai chén nhỏ, nhưng mà, cái này nghiện a.

Ta bên ăn bên cùng dì Phương nói chuyện phiếm, rất nhanh liền thân quen.

Nguyên lại dì là họ hàng xa của Khuất Viễn Lăng, là chị hai của chồng của em gái của chị họ của bác của mẹ hắn, quan hệ xa đến ít có thể tính là thân thích.

Khuất Viễn Lăng biết dì về hưu nên kinh tế khó khăn, liền mời dì tới giúp hắn chút ít việc nhà, trả cho dì khoản thù lao thực hậu đãi, vì thế dì Phương rất biết ơn hắn, yêu ai yêu cả đường đi, tự nhiên đối ta cũng có vài phần kính trọng.

“Tiểu Cường a………” Dì Phương cười tủm tỉm nhìn ta ăn cơm.

囧, vì cái gì sau khi đã quen thuộc rồi, mọi người luôn gọi ta Tiểu Cường, mà không phải Tiểu Trác.

“Ta chưa từng gặp qua Tiểu Khuất mang người nào về nhà, con là người thứ nhất, con nhất định là bạn tốt nhất của Tiểu Khuất?”

Không thể nào, chẳng lẽ Khuất Viễn Lăng không mang bạn gái về nhà qua đêm sao?

Nam nhân có điều kiện tốt như vậy, như thế nào lại nằm không một mình? Dì Phương khẳng định không phát hiện, dù gì buổi tối dì cũng không ở đây.

“Hắn là giám đốc của cháu, coi như không hơn bằng hữu mấy.” Ta đưa một thìa cháo vào miệng. Ta tự mình hiểu được, không phải ai cũng có thể coi như bạn bè.

“Giám đốc?” Dì Phương giật mình, “Chiếu cố cấp dưới như vậy, hắn khẳng định là một giám đốc siêu tốt tính a.”

Phải phải, lần này cho dù là ta, cũng không tài nào biết được cái đầu óc gian trá như hồ ly kia của hắn đang toan tính cái gì.

Nếm qua này nọ sau, bác sĩ tư liền tới, cho ta một lần tổng kiểm tra dài dòng. Xong, ta tuân lệnh đi tắm một chút.

Dì Phương mua cho ta một bộ đồ mặc trong nhà đơn giản, chính là đồ lót mới, không biết là vừa mua hay là có sẵn trong nhà. Sau đó, ta ăn tổ yến dì Phương vừa chưng, một bên lăn qua lăn lại trên bộ sô-fa mềm mại, xem chương trình TV bắt sóng bằng vệ tinh siêu đắt……….

Ký lai chi, tắc an chi (cái gì đến sẽ phải đến = thuận theo tự nhiên). Mặc kệ thế nào, để cho người nghèo ta tạm thời hưởng thụ cuộc sống giàu sang xa xỉ này đi.

Uống thuốc sau, ta có điểm buồn ngủ, vì thế liền trèo lên giường lớn trong phòng khách, cuộn mình tròn như con tôm trong tấm chăn vừa thơm vừa mềm, vù vù ngủ……..

Một giấc này ngủ tới khi trời tối đen, ngủ không biết trời trăng, chính là người có nhập lầm chốn đào nguyên cũng không chấn kinh nghiêm trọng bằng ta, mới nhập nhèm mắt mở ra, liền nhìn tới gương mặt phóng đại của Khuất Viễn Lăng.

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: