4 phản hồi

LBNTT – chương 9 phần 1

Bạn post trước 1 phần đọc tạm đỡ bùn nghen~

______

Trong tiếng nhạc jazz du dương, ta chậm rãi đi tới bên người nam tử trẻ tuổi ngồi bên quầy bar….

Cậu ấy mặc một chiếc áo màu đen kéo khóa, một chiếc quần bò rách ôm sát, hiện lên dáng người tiêu chuẩn thon dài. Tóc tông màu nâu được chăm sóc tỉ mỉ, gọn gàng.

Cậu ấy đang cùng một nam nhân xa lạ nói chuyện phiếm, câu được câu không, ánh đèn nhu hòa của quán bar chiếu vào bông tai màu bạc mang theo một chút nổi loạn của tuổi thanh niên, cả người tựa như đang phát sáng.

Ta chậm rãi đi tới cạnh cậu ấy, mỉm cười. Cảm giác được tầm nhìn của ta, cậu mạnh quay đầu, bộ dáng tuấn mỹ hiện ra hoàn toàn dưới ánh đèn.

“Anh!” Ánh mắt cậu lộ vẻ kinh hỷ, hướng lại đây, một phen ôm chặt lấy ta.

“Tiểu Khả.” Ta vỗ nhẹ vào vai cậu.

“Anh……….” Tân Khả lại gọi một tiếng, ôm ta chặt tới có chút khó thở.

“Anh ta là bạn cậu?”Nam nhân vừa cùng Tân Khả tán gẫu đứng lên, nhìn chằm chằm hai ta, biểu tình cực kỳ khó coi.

“Không, là BF của ta.” Tân Khả buông ta ra, hướng hắn lộ ra nụ cười mê người, “Cám ơn anh vừa rồi theo ta nói chuyện phiếm giết thời gian, bye.” Dứt lời, liền lôi kéo tay ta đi đến bên một góc ghế sô-fa trong quán, liếc cũng không liếc một cái nhìn nam nhân đang ngây như phỗng kia.

Ta không khỏi cười khổ, “Tiểu Khả, cậu vẫn phóng điện lung tung như ngày nào.” Lại một tên bị Tân Khả nháy mắt câu hồn, lại nháy mắt bị vứt bỏ.

“Là hắn tự mò tới, em cũng không trêu chọc hắn.” Ghế sô-fa có thể chứa hai người, Tân Khả ngồi bên cạnh ta, gắt gao nắm lấy tay ta, cẩn thận đánh giá, “Anh, mấy năm không gặp, giống như có điểm gầy, sắc mặt cũng không tốt.”

Vừa mới xuất huyết dạ dày, sắc mặt có thể không tốt, nhưng ta không muốn cậu lo lắng, chính là cười cười “Anh cậu thân thể ra sao cậu lại không biết, một con mọt gạo. Mấy hôm trước công tác bận rộn, chỉ cần nghỉ ngơi một chút là ổn, lại có thể mười phần sức sống chạy loạn khắp nơi.”

Tân Khả cười lên, “Em biết, anh vẫn giống như trước.”

“Còn cậu, khỏe?”

“Em mở một công ty bất động sản, bên dưới còn có hai đội công trình đang làm chút hạng mục mua bán. Công ty trước mắt cũng khá ổn định, tuy ngay từ đầu rất vất vả nhưng hiện tại cũng tốt hơn nhiều.”

“Anh có nghe nói.” Ta mỉm cười, “Báo chí bên đó anh thỉnh thoảng cũng có mua, nhìn thấy quảng cáo công ty cậu, cũng biết cậu đang gánh dự án chính phủ rất coi trọng. Có chính phủ nâng đỡ, tin tưởng công ty cậu phát triển không ngừng.”

“Anh, anh rất quan tâm em?” Tân Khả dừng ở ta, trong mắt lộ ra ánh sáng.

“Chúng ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên ở một chỗ, giống như anh em, anh đương nhiên quan tâm cậu.” Ta nhẹ nhàng rút ra tay bị cậu nắm, “Tiểu Khả, sự nghiệp cậu thành công, không chỉ anh mà ngay viện trưởng cũng tự hào về cậu. Lần trước khi đi thăm bà, bà còn hỏi tình hình gần đây của cậu. Cậu nếu rảnh, đi thăm viện trưởng đi. Bà tuy tinh thần tốt lắm, nhưng dù sao cũng lớn tuổi rồi, thân thể không bằng trước. Bỏ công chăm sóc nuôi dưỡng bọn nhỏ, nay một đám đều đã bỏ đi, tuy rằng trong viện không ngừng có đám nhỏ mới, nhưng anh biết, nếu chúng ta có thể thường xuyên tới thăm bà, bà hội sẽ rất cao hứng.”

“Em lần này về chính là muốn cùng anh đi thăm viện trưởng.” Tân Khả ôm vai ta, thấp giọng nói: “Anh, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa được không?”

Ta chấn động, tuy rằng đã lờ mờ đoán được một ít nguyên nhân cậu vội vàng muốn gặp ta, nhưng chính tai nghe thấy vẫn là bất ngờ không ít, “Cậu đang nói giỡn phải không?”

“Không phải, là thật!” Biểu tình của Tân Khả nhìn qua không giống đang vui đùa, “Anh, hiện tại em đã trở nên nổi bật, sự nghiệp thành công, có công ty của riêng mình, nhà cùng xe hơi, tiền gửi ngân hàng cũng không ngừng tăng, chúng ta hai người….không bao giờ nữa phải sống những ngày khổ cực trước đây. Anh theo em đi, đến công ty giúp em, làm đối tác của em, chúng ta cùng nhau làm việc được không? Ba năm này, em vẫn rất nhớ anh. Anh có biết, người em yêu, cho tới giờ cũng chỉ có mình anh!”

Ta cười khổ, “Tiểu Khả, ở cái lúc cậu vứt bỏ anh, theo người khác cao bay xa chạy, cậu cũng nói như vậy, nói người cậu yêu nhất chỉ có mình anh.”

Tân Khả đúng một chút cũng không thay đổi a, ba năm, ta không biết nên buồn hay giận. Tuy rằng mấy cái cảm xúc tiêu cực đó không hợp với kẻ khôi hài như ta, nhưng sự thật, ta cũng là người, cũng đồng dạng bị tổn thương, đồng dạng có lúc muốn bỏ lại bỏ không được.

“Đó là bởi vì lúc trước em không còn lựa chọn nào khác!” Tân Khả kích động đứng lên, “Anh, khi đó chúng ta cùng khổ tới mức mỗi ngày chỉ ăn mì gói cùng khoai lang, buổi tối chui rúc trong cái phòng chưa tới 10 bình (360 m²) để ngủ, mỗi ngày làm việc gần chết mà tiền lương lại chỉ có mấy ngàn đồng, cũng không đủ để trả tiền thuê nhà. Hiện tại ngửi thấy mùi mì gói là nghĩ đã muốn nôn, đủ rồi, cuộc sống nghèo hèn đó em chịu đủ rồi, em thề phải thay đổi chính mình. Chúng ta trừ bỏ không có cha mẹ ra, những cái khác so với bất kỳ cái cũng không kém, vì cái gì lại không thể bằng người khác? Cho nên khi người kia xuất hiện, em quyết định đi cùng hắn, đó là vì có một ngày, có thể giống như bây giờ, đường đường chính chính đứng ở trước mặt anh. Anh, em đã nghĩ, anh hẳn có thể thông cảm cho em.”

“Anh đương nhiên có thể thông cảm.” Ta than nhẹ một hơi, “Tiểu Khả, cậu từ nhỏ đã có dã tâm bừng bừng, anh biết cậu sẽ không tình nguyện bình thường. Bất quá, những tháng ngày ăn mì gói đó, đối với cậu mà nói là không đáng nhớ, nhưng đối với anh, lại là một đoạn năm tháng khó quên. Đây là điểm khác nhau lớn nhất giữa anh và cậu. Tiểu Khả, anh đòi hỏi không nhiều lắm, chỉ cần có thể cùng người mình thích sống cùng nhau liền thỏa mãn, mà cậu lại hiển nhiên xa xa không đủ.”

“Em biết,…….em của trước kia quả thật rất ham lợi. Anh, em biết sai rồi.” Tân Khả áy náy chôn mặt ở vai ta, “Em biết chính mình tổn thương anh rất sâu, quên đi lời hứa trước kia của chúng ta. Nhưng anh phải tin tưởng em, em cho tới bây giờ không nghĩ tới thật sự chia tay anh. Em ước chừng tìm ba năm mới có đủ thực lực để nói với anh những lời này. Anh, em của hiện tại, không bao giờ ….. khiến anh khổ sở, anh trở lại bên em đi!”

Ta trầm mặc, ngực ẩn ẩn đau.

Ta hiểu rõ Tân Khả so với bất cứ ai đều sâu. Ta cùng cậu từ nhỏ mặc chung một cái tã lớn lên, cơ hồ trước khi hiểu biết liền đã nhận thức lẫn nhau. Này phân theo cảm tình của thời kỳ thiếu niên ngây thơ, cùng máu thịt, năm tháng cùng nhau phát sinh, lẫn lộn giữa tình thân tình yêu, từng nghĩ đến phải giữ vững bảo vệ, nhưng ở sự thật trước mắt, lại không chịu nổi một kích.

Cậu nói cậu đã tìm ba năm mới có được hết thảy thực lực để nói với ta những lời này, không phải ta không cảm động, chính là cậu không ý thức được, hết thẩy tất cả đều không thể quay lại quá khứ.

Bởi vì ta đã có Khuất Viễn Lăng. Giờ khắc này, ta vô cùng mãnh liệt nhớ hắn, không biết hiện tại hắn đang làm gì, cùng ai ở chung một chỗ, thân thể có làm sao hay không, có đồng dạng nhớ ta không, có hay không hối hận đã cùng ta triền miên đêm qua……

Hắn trong lòng rốt cuộc là đang nghĩ gì? Ta biết hắn hẳn là thích ta, nếu không cũng sẽ không cho phép ta tới hai lần, nhưng phần tình cảm này rốt cuộc sâu đậm bao nhiêu? Chúng ta đối lẫn nhau cũng không quá hiểu biết, than phạn địa vị lại cách xa như vậy, có thể duy trì bao lâu?

Này hết thảy ta đều không có đáp án, mỗi khi tưởng tượng tới Khuất Viễn Lăng, nội tâm lại một mảnh ôn nhu nói cho ta biết, trong lòng ta tràn đầy hình ảnh của hắn. Mà mỗi khi ta nhìn thấy Tân Khả, tâm tình lại bình tĩnh tựa như gặp lại bằng hữu xa cách lâu ngày, có chút nhớ, có chút hoài niệm, nhưng càng nhiều lại là sự tĩnh lặng như nước.

Quá khứ đã thành lịch sử.

Ta cùng Tân Khả đã từng là tình nhân, cuối cùng mỗi người mỗi ngả, chưa từng oán trời trách đất, lại càng không phủ nhận đoạn tình cảm này, đối với cậu sẽ không nhắc lại chuyện xưa, lại càng không nghĩ sẽ nối lại sai lầm này.

Đời người ngắn ngủi, chúng ta phải học được cách quý trọng cái trước mắt.

Ta cảm ơn ông trời đã làm cho ta gặp được Khuất Viễn Lăng, yêu thượng hắn, mà hắn cũng chấp nhận ta. Nguyên nhân chính là vì có hắn tồn tại mới có thể làm ta thản nhiên đối mặt quá khứ, làm cho ta trở nên kiên cường.

“Tiểu Khả, hãy nghe anh nói.” Ta nhẹ nhàng đẩy cậu ra, “Ba năm trước khi emu rời đi, anh xác thực bị đả kích rất lớn. Anh hận chính mình vô dụng, ngu ngốc không kiếm được tiền, không cho em được cuộc sống em muốn. Nói không sợ em chê cười, có một khoảng thời gian, anh mỗi ngày uống rượu, uống tới loét dạ dày luôn, bị bác sĩ nghiêm trọng cảnh cáo, mới không thể không kiêng rượu.”

Những lời này tuyệt đối không thể để người khác nghe thấy, nếu không, kẻ treo đầu dê bán thịt chó,『chuyên gia tình yêu 』ta sẽ không thể tiếp tục ‘lộng hành’ a.

“Tâm tình của anh xuống dốc rất lâu, thẳng đến khi, anh ở trên mục tuyển việc làm tìm tới một công ty mậu dịch đang tuyển nhân viên, anh mặc vào kiện tây trang duy nhất của mình, nhân khuông cẩu dạng ăn mặc* một phen đi phỏng vấn, cũng ngày đó anh đã gặp hắn………”

(*nhân khuông cẩu dạng chỉ hình người nhưng cư xử lại chẳng ra sao, ý muốn nói châm biếm. Ở đây Cường Cường tự châm biếm chính mình văn vẻ học đòi theo người khác.)

Tân Khả chấn động một chút, ngẩng đầu nhìn ta.

“Hắn là tổng giám đốc công ty mậu dịch đó, thời điểm phỏng vấn vẫn bày ra khuôn mặt cứng ngắc, bộ dáng thực dọa người. Anh có thể cảm giác được, hắn không hài lòng với anh, nhưng có lẽ khi đó công ty đang rất cần người, không có biện pháp, mới thu nhận người như anh, sau đó………sau đó anh cùng hắn đã xảy ra một sự tình……..”

“Anh…thích hắn?” Tân Khả run giọng hỏi.

“Anh yêu hắn.”

___________

Ồ yehh~~~ em nó thổ lộ (dù hem phải cho đối tượng chính hãng) tềnh cảm dồi đó bà kon, chặt đứt dưa bở của bợn tềnh cũ không rũ cũng kéo về kia nhá…

Phần sau theo bạn cảm nhận thì có xíu xịu xìu xiu được coi là ngược nhá, em nó lại quàn quại vật vại như giun dính nước sôi nhá, mí bợn cứ chờ đi, đợi bạn lần này rảnh rang ngồi xơi bánh uống trà bạn lại post típ nhá, chứ dạo này bạn bận lắm à…đừng giục bạn chi tội nghịp nghen~

.

PS: vote cho bạn đi, ấn like nhiệt tình đi, comt thả phanh đi các đồng chí…. bằng ko bạn  bây giờ =))))

4 comments on “LBNTT – chương 9 phần 1

  1. Tem nha~
    ui ui, tỏ tềnh rồi, cơ mà tớ muốn tỏ tềnh với chủ thể chính cơ 🙂 k chơi kiểu gián tiếp a~
    Chươg sau ngược a~ hảo thú vị nha~

  2. ừa đúng đấy ngủ vói người ta mà một câu mãi k nói đc, lại đi nói vói ai chẳng liên quan,ngốc quá

  3. That’s pretty exciting news and I really hope more people get to read this.

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

<span>%d</span> bloggers like this: