3 phản hồi

LBNTT – Chương 9 phần 2

“Anh…thích hắn?” Tân Khả run giọng hỏi.

“Anh yêu hắn.” Ta thản nhiên thừa nhận, “Hắn là người rất nghiêm túc lại thẳng thắn, phi thường xuất sắc, xuất sắc đến anh cảm thấy mình rất không xứng với hắn. Bình thường nói không nể mặt, nhưng mỗi khi ôn nhu lại làm cho người cảm thấy ngọt lòng. Tuy anh cùng hắn cũng không hiểu quá rõ về nhau, nhưng không quan hệ, có thể từ từ tiến đến. Anh hiện tại phi thường hạnh phúc. Tiểu Khả, chúng ta sớm đã có cuộc sống khác nhau cũng như ở hai thế giới khác nhau. Anh cả đời này đều là anh cậu, giống như người trong cô nhi viện, chỉ cần cậu cần anh nhất định sẽ giúp cậu không do dự, lấy thân phận là huynh trưởng, là người thân của cậu, chứ không phải tình nhân, cậu hiểu chứ?”

“Không………” Tân Khả che mặt, bả vai tinh tế run rẩy. Ta biết là cậu đang đau lòng, vì thế nhẹ nhàng ôm lấy.

“Tiểu Khả, hết thảy đều đã qua đi. Cái mà cậu theo đuổi, đến cuối cùng vẫn là bất đồng với anh, chúng ta phải biết quý trọng người bên cạnh mình.”

“Đúng là anh muốn ở cùng người đó một chỗ!” Tân Khả ôm lấy ta không buông.

“Tiểu Khả, không cần tùy hứng. Bỏ rơi bạn trai hiện tại của cậu, sau này cậu sẽ hối hận đó.” Ta nghiêm túc nói: “Anh biết bạn trai cậu. Ở một lần giao dịch anh từng gặp qua hắn một lần, khi đó cậu không ở, mà anh ta cũng không nhận thức anh, nhưng ít nhiều anh cũng có nghe đồn về anh ta.”

“Anh ta có nhân duyên ở B thị rất lớn, thành tựu của cậu hiện tại đa phần là do anh ta giúp đỡ. Anh tuy không trực tiếp tiếp xúc với anh ta nhưng cũng lý giải một chút. Anh ta là một nam nhân tốt, thành thục bao dung, hiếm có, nhắc tới con người anh ta không có điểm nào đáng chê hết. Hiện tại cậu đủ lông đủ cánh rồi liền qua sông đoạn cầu? Mà chính cậu có dám cam đoan ngày sau sẽ không hối hận?”

Bị ta nói trúng, Tân Khả ngẩng đầu nhìn ta, gương mặt tuấn mỹ lộ ra một tia do dự.

“Tiểu Khả, hiện tại cậu tới tìm anh, đến tột cùng là tình cũ khó quên hay chỉ vì hoàn thành chấp niệm trong đầu cậu?” Ta vuốt tóc cậu, cười: “Tình yêu luôn chuyển động, tựa như dòng sông, luôn luôn gợn sóng. Mỗi người đều có giới hạn đợi chờ, bỏ lỡ lúc này liền sẽ mất, cơ hội sẽ không bao giờ đến hai lần, mà mỗi chúng ta lại có thể lần nữa gặp được người trọng yếu với mình, đó không phải rất tốt sao? Mau tiến lên phía trước đi thôi, không cần phải lưu luyến quá khứ, bởi lúc này phong cảnh đó đã không còn là phong cảnh ngày xưa.”  (lâu lâu mới nói đc câu ra hồn na ~)

“Chính là em… … luyến tiếc anh…………” Tân Khả ôm chặt lấy ta.

“Anh còn là anh em a, chúng ta cả đời làm anh em không phải rất tốt sao? Tình nhân có thể chia tay, nhưng thân nhân là người thân cả đời.” Ta vỗ nhẹ lưng cậu.

Quán bar không đông lắm, ở trước mặt bàn dân thiên hạ, hai đại nam nhân công nhiên ôm ấp thân mật như thế thu hút không ít người tò mò ghé mắt nhìn sang, nhưng hiện tại không phải lúc để ý ánh mắt người đời.

“Em thật sự rất muốn mang anh đi, em đều đã chuẩn bị tốt rồi, còn mua cả phòng cho anh……..” Tân Khả than thở.

“Phòng liền giữ đi, nói không chừng hôm nào đó đến em chơi, còn có thể tính tiền thuê.” Ta cười.

“Anh thật sự yêu người đó? Bộ dạng người đó như thế nào, em đẹp hay người đó đẹp?” Tân Khả trừng mắt ta.

“Ách……” Ta sờ lỗ tai.

Nói thật, cả hai đều là người dễ nhìn, một tuấn mỹ tùy hứng, một anh tuấn tao nhã. Ai, ta Trác Cường có đức gì a, gặp được đều là tiểu thụ tuyệt thế khuynh quốc khuynh thành.

“Nói a.” Tân Khả thúc giục.

“Đương nhiên em đẹp. Tiểu Khả là thiên hạ đệ nhất tuấn nam.” Ta cợt nhả nói.Namnhân một khi lên cơn ghen, so với nữ nhân còn lợi hại hơn, ta đương nhiên sẽ không ngốc đến nỗi tự hại mình.

“Vậy anh gọi người đó ra đi, em cùng anh ta PK, em khó chịu anh liền như vậy bị đoạt mất!” Tân Khả thẳng cổ kêu.

Ta 囧, mấy lời ‘hiên ngang lẫm liệt’ vừa nãy lão tử nói đều là vô ích? Đáng giận, ta chính là rất ít khi đứng đắn, càng ít có thể cơ trí như vậy, hại tế bào não ta vốn có ít lại thêm thương vong nghiêm trọng, cảm tình tất cả đều là đàn gảy tai trâu?

“Hảo, tiểu tử ngươi, càng nói càng thừa hơi. Mau nhìn lại mình đi, một thân mùi rượu, mau đi tắm cho anh, sau đó lập tức chạy về B thị, nhào vào lòng bạn trai cậu đi!” Ta nhéo lỗ tai cậu, đem cậu xách lên.

“Hắn không cần em.” Tân Khả sầu mi khổ kiếm nói: “Lần trước em nói với hắn muốn tìm anh, đem hắn chọc giận tới đầu bốc hơi nước, đã mười ngày rồi không để ý tới em. Em cùng hắn chơi xong rồi đi, dù sao nam nhân như hắn, bên người thiếu gì bạn. Lần trước tới công ty em tận mắt nhìn thấy hắn thuê tới hai sinh viên thanh thuần môi hồng răng trắng làm trợ lý, cũng không ngẫm lại, chính mình đã là lão nam nhân ba mươi tám, em xem căn bản hắn chính là muốn trâu già gặm cỏ non, rắp tâm bất lương!”

“Em thật không có tiền đồ!” Ta một chưởng vỗ đầu cậu: “Ngay cả chính mình chân chính yêu ai cũng không biết, dựa vào, lãng phí nhiều nước miếng lão tử như vậy!”

“Anh, làm chi đánh em……” Tan Khả ôm đầu, rưng rưng đáng thương nhìn ta, thực sự làm ta thấy có điểm ‘rung rinh’, nhưng hiện lão tử na còn có thể mắc mưu.

Liền với tính cách này có thể làm chủ một công ty? Ta không khỏi thương cảm cho bạn trai của tan Khả, người này nhất định suốt ngày theo sau mông thu thập tàn cục đi? A di đà phật……… (tội lỗi tội lỗi~~)

Thanh toán tiền sau, ta đưa Tân Khả về phòng, khi chờ thang máy, Tân Khả đột nhiên vươn tay niết tai phải của ta, “Bông tai này, là em tặng anh?”

“Ân, mang quen rồi liền cứ để đó.” Ta nghĩ một chút, thân thủ tháo xuống bông tai, đưa cho cậu, “Kỳ thật nên sớm trả lại cho cậu, Tiểu Khả. ba năm trước, chúng ta không hảo hảo nói câu tái kiến, hôm nay nên chính thức nói một câu ‘Tái kiến’.”

“Anh, em không muốn nói câu tái kiến với anh.” Tân Khả lệ quang lòe lòe nhìn ta.

“Ngu ngốc, chỉ cần muốn cậu tùy thời đều có thể tới thăm anh, anh cũng sẽ tới tthawm cậu. Nhưng bông tai này, anh phải trả lại cho cậu.”

Ta đem bông tai đặt vào lòng bàn tay cậu, đem nó khép lại, đoạn quá khứ trước đây cứ thế mà tự nhiên xẹt qua trước mắt……… Đã trải qua nhiều như vậy cho tới hôm nay, không oán không hận, là thời điểm chúc phúc lẫn nhau đi!

Tân Khả tiến lên từng bước, ôm chặt lấy ta, đôi môi nóng bỏng áp lên môi ta.

Nụ hôn từ biệt sao?

Ta không hề động, lẳng lặng tiếp nhận nụ hôn này, tiếp nhận đầu lưỡi có chút vội vàng xao động của cậu, tinh tế trấn an, cậu rất nhanh bình tĩnh lại. Tiểu Khả kỹ thật hôn môi rất cao siêu, có vẻ như là do bạn trai cậu dạy dỗ ra, ta an ủi vuốt ve lưng cạu, trong lòng cũng không kích động, chỉ có thản nhiên hoài niệm cùng một tia ấm áp.

Ta thực cảm kích, sau tình yêu lại còn tình thân. ta cùng cậu như trước vẫn là quan tâm nhau, vướng bận nhau, làm người thân của đối phương.

“Tốt lắm tốt lắm, mau về đi.” Ta buông cậu ra, vỗ vỗ vai, thang máy mới mở ra, Tân Khả gắt gao ôm ta một chút mới đi vào.

“Hẹn gặp lại, anh.”

“Hẹn gặp lại, tới B thị gọi điện cho anh.”

Ta phất tay, thẳng tới khi cậu hoàn toàn biến mất mới thở dài một hơi. Xoay người, tiêu cự mờ mịt còn chưa nhận rõ cái gì liền nhận tới một ánh nhìn giết người.

Ta không khỏi mạnh giật mình, mắt mở trừng trừng……

“Má ơi, giám………đốc đốc đốc…………Ngươi ngươi ngươi…………..sao sao sao…….” Răng của ta lại bắt đầu đánh nhau côm cốp.

Thật sự là năm xưa bất lợi, điều xấu quấn thân a, cư nhiên phía sau lại đụng Khuất Viễn Lăng! Trên tay hắn là bao công sự, bộ dáng tay trang giày da, chẳng lẽ tới khách sạn bàn việc?

Ta trêu chọc ai? Từ nhỏ tới lớn, ta căn cứ theo nguyên tắc làm người thành thật ‘ôm cây đợi thỏ’, có chút tiền liền đi mua xổ số, hy vọng có miếng bánh miễn phí từ trên trời rơi xuống (nguyên tắc làm người của anh…=-=), nhưng cuối cùng ngay cả kem đánh răng cũng không thấy, hiện tại bất quá là cùng tiểu tình nhân cũ gặp mặt, hôn hôn một cái, cư nhiên lại bị đương nhiệm tình nhân (đều đã XXOO hẳn là tính đi) bắt gặp!

Tà, sớm biết ta hôm nay nên táng gia bại sản đi mua xổ số, giải nhất ta không rinh thì là ai!

“Trác Cường, nhĩ hảo a.” Khuất Viễn Lăng gật gật đầu, mặt không chút thay đổi nhìn ta. Một câu ân cần hỏi thăm thực bình thường, cũng có thể bị hắn nói được sát khí bốn phía, quả nhiên là giám đốc, khốc a!

“Ta tốt lắm, tốt lắm…….” Ta vội vàng thí điên thí điên chạy tới, trơ mặt ra đến trước mặt hắn, “Giám đốc, thật sự là nhân sinh hà xử bất tương phùng, thiên lý nhân duyên nhất tuyến khiên (nhân sinh nơi nào không gặp mặt, nhân duyên ngàn dặm đường quanh co), rất xảo! Sáng sớm nay dậy, ta còn đang muốn tìm ngươi, không đoán được cư nhiên đụng tới ở đây. Có làm sao không? Mông còn đau không? Thương thế có nặng không?” (anh, mặt anh ko ăn đập thì hơi phí đó anh =-=)

Lời vừa ra khỏi miệng ta chỉ biết chết chắc rồi, quả nhiên, ánh mắt sắc bén của hắn giống như phi tiêu bắn lại đây, thiếu chút chọc ta thành tổ ong vò vẽ.

“Giám đốc, ngươi nghe ta giải thích.” ta vội vàng bắt lấy tay hắn, “Cái kia…..Có đôi khi ngươi tận mắt thấy chưa chắc đã là thật.”

“Tận mắt nhìn thấy còn không phải sự thật, chẳng lẽ ta bị quáng sao?” Khuất Viễn Lăng khóe miệng run run, ngoài cười nhưng trong không cười, như vậy thật sự là rất đáng sợ a, ô ô ô………

Đại lão gia, ta biết sai rồi, ta không dám nữa…., về sau tất cả sinh vật thuộc tính đực, ta sẽ đi đường vòng, cách họ một trăm mét.

“Giám đốc, tuy nói tồn tại tưc hợp lý. Theo mắt ngươi nhìn thấy ta cùng người khác đứng ôm một chỗ, nhưng trên thực tế, hôn có rất nhiều loại hôn, loại này nhiều nhất chỉ có thể tính là hữu nghị, một chút quan hệ khác cũng không có.” Ta đầu đầy mồ hôi giải thích.

A a a………Chết chắc rồi, chết chắc rồi. Chết, chắc, rồi!

“Nga, hữu nghị……..” Khuất Viễn Lăng kéo dài giọng, gật gật đầu.

“Hoặc là nói, là một loại tình thân………”

“Nga, tình thân…………”

“Giám đốc, xin ngươi tin tưởng ta, ta tuyệt đối không cùng người khác làm bậy, ta đối ngươi toàn tâm toàn ý, trong tim ta chỉ có ngươi a……….”

Ta đấm ngực dậm chân, nước mắt chực rơi, chỉ kém không moi tim bày gan thể hiện lòng ‘trung trinh’ của ta, Khuất Viễn Lăng lại lạnh lùng đáng gãy, “Thực xin lỗi, ta cùng khách hàng có hẹn, đi trước.”

Hắn đẩy ta ra, đi vào thang máy, gương mặt nghiêm túc không có chút biểu tình, “Chuyện phát sinh tối qua không có nghĩa gì hết, mau quên nó đi, ta không muốn gặp lại ngươi!”

“Chờ một chút, Khuất Viễn Lăng………” Ta vội nhảy qua muốn chặn cửa thang máy, bất đắc dĩ chậm một bước, ta không khỏi hối tiếc không kịp.

Cái này tốt rồi, bị Khuất Viễn Lăng ‘bắt gian tại trận’, ta nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch, Tân Khả  a Tân Khả, anh bị cậu hại chết rồi!

Ta gấp đến độ xoay quanh, không biết Khuất Viễn Lăng cùng khách hàng gặp mặt bao lâu mới xong, ở khách sạn chờ không phải biện pháp, vì thế ta về biệt thự trước. Nhưng trong người không có chìa khóa, dì Phương cũng không ở, ta vào không được, chỉ có thể chờ bên ngoài……..

Không biết đợi bao lâu, Khuất Viễn Lăng vẫn chưa về. Hắn không phải là đoán được ta sẽ canh ngoài cửa nên cố ý không về đi? Lòng ta nóng như lửa đốt, ước gì lập tức giải thích hiểu lầm không cần thiết này.

Chúng ta tối qua còn nước sữa giao hòa, nguyên tưởng rằng từ nay về sau bước lên đường lớn rộng mở, ai ngờ gặp phải chuyện đen đủi này mà chịu dày vò, Khuất Viễn Lăng thậm chí phủ nhận ‘chuyện tốt’ phát sinh tối qua, này cũng quá đáng đi?

Bất quá, nhớ lại biểu tình của Khuất Viễn Lăng, tâm tình là là ngọt ngào a. Vừa rồi chỉ lo lắng sợ hãi, không có phản ứng tới, trên thực tế, bộ dáng khi ghen của hắn cũng thật đáng yêu!

Giống như trước kia cũng có lúc giống như bây giờ. Nhớ rõ chúng ta cùng Đồng Hân Dụ bàn hợp đồng khi, hắn thấy ta cùng nàng thân cận liền mắt lộ hung quang, còn vô sỉ cầm đi danh thiếp của cô ta, mỹ kỳ danh viết ‘sung công’. Thẳng đến hôm nay ta mới hiểu, nguyên lai đây là biểu hiện Đại lão gia hắn ghen a, thật sự đủ buồn bực, đủ đáng yêu!

Càng nghĩ toàn thân càng nóng lên, ta hận hắn không có ở trước mắt, hảo ôm cổ hắn, nhiệt liệt hôn hắn, nói cho hắn, ta chỉ yêu một mình hắn!

Sắc trời tối dần. Chạng vạng trời bắt đầu đổ mưa phùn, tuy không lớn nhưng rất dày, ở trong hiên nhà đợi một lúc sau liền toàn thân ướt đẫm.

Ta cả một ngày chưa ăn cái gì, lại chỉ mặc một kiện áo thun, ở tong gió lạnh run rẩy, dạ dày lại từng trận quặn đau, nhưng ta không dám rời đi, bỏ lỡ cơ hội giải thích. Nhưng Khuất Viễn Lăng vẫn chưa xuất hiện, đợi rồi lại đợi, bắp chân tê rần, ta rõ ràng đặt mông ngồi trước cửa, co thành một cụm……

Lão tử cùng hắn thi gan, ta không tin hắn không trở về nhà!

3 comments on “LBNTT – Chương 9 phần 2

  1. tem a, tình ngay lý gian khổ thế

  2. Mặt anh dày thật, nhưng cũng đáng yêu. Cho anh bị ngược tý cho chừa cái miệng phát biểu lung tung

  3. đọc hết truyện này thì ta cũng yêu Tiểu Cường mất rồi( ta thích ngược công a)

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: