2 phản hồi

Lâm hương 5 – 7

Lâm hương 

Tác giả: ko rõ

Thể loại: đam mỹ, ngắn, 1×1, he.

Edit: An Nguyệt Nhã

~*~

Đệ ngũ + lục + thất chương

5

Hoa nhài phía nam mạnh mẽ, mẫu đơn phía bắc đẹp rạng ngời. Hai mươi bốn mùa gió thổi, Lạc Dương mẫu đơn thiên hương quốc sắc. Mắt thấy sắp tới Đoan Ngọ bên trong thành tấp nập chế tạo thuyền rồng. Tỷ đệ Tô gia dạo một vòng trên đường, Tô Đan nhìn long đầu (người đứng đầu điều khiển thuyền rồng) liền ứa mồ hôi, nói thật xấu xí. Tô Lâm nói, long đầu càng hung càng tốt, cái này gọi là khí phái. Đều nói cơm người có vị thịt nhà không thơm, nhìn mẫu đơn nhiều cũng thấy nhàm. Đi ngang qua một vườn mẫu đơn, Tô Đan nhìn đầy viên mẫu đơn nhưng lại khen bướm đẹp.

Tô Lâm đập tay một cái, nói cánh đẹp điểm, không biết nó đang nghĩ cái gì. Tô Đan chạy qua nhìn một con bướm đang đậu trên cánh hoa, khẽ cười: “Lấy trời xanh làm mái, lấy sao đêm làm đèn, lá cây là giường, chỉ cần có thể ngăn gió tránh mưa, mặc dù là rừng cây bụi cỏ đều có thể là nhà chúng nó. Sinh hoạt như vậy có gì không tiêu dao?”

Tô Lâm thở dài, tỷ tỷ lại phát bệnh rồi. Liền đi qua, cầm lấy cánh bướm lắc lắc: “Tỷ, … con bướm này mắt không tốt, nói không chừng vận khí đen đủi nga, vừa phá kén liền bị chim sẻ xơi.” Tô Đan hoảng nắm lấy tay Tô Lâm: “Buông ra, cẩn thận bị ngươi bóp chết bây giờ, hỗn hầu tử.” Tô Lâm nói: “Ngươi cái này gọi là Diệp Công thích rồng*. Ngoài miệng nói thích, thực tế liền chạm cũng không dám chạm một chút. Đi đi đi, bóp chết quên đi.” Tô Đan vừa định tiếp tục ngăn cản, lại nghe một người ở phía sau nói: “Tô công tử, hạ thủ lưu tình.”

*đã chú thích ở “lão bản, nhượng ta thượng”, ta ko nói lại nữa no đại khái là chỉ yêu thích bên ngoài.

Tô Lâm nổi lên một thân da gà, run run tay đem bươm bướm thả đi. Từ khi bị Tần Hương dụ hôn tới giờ, hai người gặp mặt liền vẫn không nói lời nào. Mặc dù nói cũng là Tần Hương nói một mình, thông thường còn chưa nói xong Tô Lâm đã xắn quần chạy mất. Tô Đan quay đầu nhìn Tần Hương, vui vẻ nói: “Tần công tử cũng thích bướm và hoa?” Tần Hương nói: “Không người nào trăm ngày hảo, thời trẻ qua mau. Một năm chỉ có một điểm tiết, không nhiều lắm lưu tâm liền bỏ lỡ.”

Tô Lâm mí mắt vừa lật, bất đắc dĩ thở phào một hơi, Tô Đan nói: “Đã như vậy, buổi tối tiết Đoan ngọ, cùng đi đấu bách thảo được không?” Tô Lâm cắn cắn miệng, tỷ, cô nương gia cần rụt rè, rụt rè! Tần Hương nói: “Này … Buổi tối?” Tô Đan nói: “Phải, chúng ta Tô Lâm cùng Phạm công tử, ngươi coi xem thế nào?”

Tần Hương nhìn một chút Tô Lâm, Tô Lâm nhìn trời xanh mây trắng không nhìn y. Tần Hương đi tới bên người Tô Lâm, nhẹ nghiêng đầu, ghé vào lỗ tai hắn nhẹ giọng nói: “Tô công tử muốn đi sao?” Tô Lâm đánh cái giật mình, lui lại một bước: “Cách ta xa chút!” Tô Đan nói: “Cho ta thành thật điểm.” Tô Lâm oán hận nhìn tỷ tỷ, lại bắn về phía Tần Hương: “Hỏi ta làm gì, chính ngươi quyết định.” Tần Hương nói: “Ngươi đi ta sẽ đi.”

Tô Lâm ngây ngẩn cả người, run run, tên Tần Hương kia nói, rất ~~ rất ~~ rất buồn nôn a ~~ !

Tô Đan nói: “Tô Lâm, ngươi muốn đi!”

Thân đơn thế bạc chính là Tô Lâm lúc này. Tô Đan cộng thêm Tần Hương, quả thực là song trọng trùng kích pháo, hắn muốn cự tuyệt đều khó. Tô Lâm nguyên bản tưởng cường đại đứng lên, nhưng vừa phiêu thấy ánh mắt tỷ tỷ liền xẹp xuống, còn kém co lại trên đất vẽ vòng: “Đi … phải đi.”

Ngày hội Đoan Dương, sáng sớm phải rời giường, mua lá ngải xương bồ cành đào tía tô, treo trước của phòng hoặc hai bên cửa sổ. Khắc tốt bùa đào treo trước cửa, cắt giấy hồ lô dán trên cánh cửa, treo gương, đốt lá ngải xông hương, trừ độc cầu phúc, tránh ma quỷ đuổi nạn tai. Tô phủ toàn gia cùng nhau động thủ, rửa lá gói bánh trưng. Tắm nước hoa lan, thần thanh khí sảng, Tô phu nhân cấp trượng phu nhi nữ túi hương, Tô viên ngoại cấp thê tử trâm cài hoa lựu bằng vàng. Cả nhà cùng nhau ăn bánh trưng, hoa quả, uống rượu ngon, ôn nhu hòa thuận vui vẻ.

Cơm tối xong, hai lão mời thân bằng cố hữu tới trò chuyện, thanh niên nhân đi ra ngoài du đãng. Ra phủ, cô nương đi đu dây, tiểu hài nhi đấu bách thảo, bên sông rộn ràng huyên náo, người người mặc một thân ngũ thải nghê thường (quần áo lụa là ngũ sắc), mang theo túi thơm mỹ lệ. Cây táo ve kêu, bờ ao ếch gọi, chân trời sấm hạ kêu gào, mưa mùa hè tươi mát mà đến. Tỷ đệ Tô gia cùng Phạm Tử Cao nhàn nhã đứng bên sông, đợi hồi lâu vẫn không thấy Tần Hương.

Tô Đan nói: “Tần công tử thế nào còn chưa đến? Trời đều nhanh đen rồi.” Phạm Tử Cao nói: “Không đợi hắn nữa, chúng ta tự mình ngoạn.” Tô Lâm nói: “Tỷ, mị lực của ngươi suy giảm rồi.” Tô Đan liếc xéo một cái: “Vậy ngày đó là ai nói Tô Lâm đi ta cũng đi?” Tô Lâm nói: “Ta bất quá là cái cớ mà thôi.”

Tô Đan nhìn bốn phía, bỗng nhiên hít một hơi, cười nói: “Phạm công tử còn không có ăn cái gì, ta trước cùng hắn đi mua mấy cái bánh trưng, ngươi ở chỗ này chờ.” Phạm Tử Cao nói: “Ta cũng đâu có …” Tô Đan nói: “Chúng ta đi.” Tô Lâm nói: “Chậm đã, uy, tỷ …”

Na, tốc độ hai người kia lao đi, thực sự là mười đạn pháo tạc cũng không bằng.

Tô Lâm mờ mịt đứng tại chỗ, nhìn tỷ tỷ cùng tỷ phu tương lai đi xa xa, nhẹ thở dài một tiếng, trực tiếp ngồi xuống dây đu bên sông. Không trung có vài giọt mưa lất phất bay, rơi xuống mặt sông, giống như đóa đóa hoa thanh lệ nở rộ.

Hồi lâu, hai người kia vẫn chưa trở về.

Tô Lâm nhìn theo hướng hai người họ đi chỉ thấy một mảnh người đông nghìn nghịt. Dây đu bên phải có một tiểu cô nương đang đùa nghịch, nhưng bên trái lại không nhúc nhích. Tô Lâm lơ đãng quay đầu, nhìn sông, lại mạnh quay đầu lại nhìn bên trái, triệt để ngã xuống.

Dây đu bên trái nhẹ dựa một người, lông mi dài đậm như một tầng mạn sa, nhẹ nhàng rung động, bay ra mùi hoa đinh hương thơm nồng. Hai gò má phấn trắng như hoa bách hợp, dính bọt mưa, mông mênh hơi nước, hoa lệ mà trong trẻo lại lạnh lùng.

Tô Lâm nhảy dựng lên, dự định một chưởng đánh tỉnh hắn.

Thập lý trăn hồ đãng bích ba, thiên chu cạnh phát trục xuân triều. (Mười dặm hồ Trăn gợn sóng đào, nghìn thuyền thi đua đuổi sóng xuân.)

Góc áo Tần Hương theo gió hơi động, tựa như hoa mây ngày xuân, lại giống như cánh bướm rập rờn, mỏng manh yếu ớt, tinh lượng sáng trong, giống như chạm nhẹ là vỡ. Các đốt ngón tay oánh bạch như ngọc, nhẹ nhàng cầm lấy cạnh thừng dây đu, góc cạnh phân minh nhưng dị thường thanh thúy

Y tựa hồ đang ngủ.

Tô Lâm quay đầu nhìn y, nháy mắt mấy cái, lại nháy thêm mấy cái: “Tần công tử?”

Tần Hương không có phản ứng.

Tô Lâm nói: “Tần Hương”

Tần Hương chính là không phản ứng.

Tô Lâm nói: “Hương Hương.”

Lông mi Tần Hương hơi run run, bọt nước theo thái dương trơn bóng hạ xuống, xẹt qua một mảnh trắng noãn, phác ra hình dạng thon dài của chiếc cằm, Tô Lâm nhìn tới choáng váng. Thẳng đến khi Tần Hương mở mắt, để lộ đôi mắt sáng như sao Tô Lâm mới lui về sau bảo trì khoảng cách.

6

Tần Hương chậm rãi ngồi xuống, câu đầu tiên đúng là: “Ta đang ở đâu?” Tô Lâm tức giận: “Tỷ tỷ ta bọn họ đều đi. Ngươi sao tới cũng không nói một câu?” Tần Hương nói: “Ta …. Đang ngủ?” Tô Lâm không nói gì, ôm tay ngồi sinh hờn dỗi. Tần Hương nói: “Xin lỗi.” Tô Lâm ruột là làm từ đậu hũ a, hắn phất tay: “Được rồi được rồi. Đi tìm tỷ tỷ ta.”

Lúc này bạch mi lão đầu chẳng biết là từ góc nào nhảy ra: “Công tử nhà ta buổi trưa liền đã chờ ở đây. Công tử bình thường thái dương xuống núi đã ngủ rồi, ngươi không nên không biết điều như vậy?” Tô Lâm nói: “Thái dương xuống núi là ngủ? Ngươi … Ta không biết nên nói cái gì nữa.” Tần Hương nói: “Lão Sở, lão đi về trước đi.” Bạch mi lão đầu khó chịu a, động động lông mày, vỗ vỗ cái mông, đi.

Tô Lâm đứng lên, Tần Hương cũng đứng theo. Tô Lâm nói: “Ngươi chờ ở đây, ta đi tìm tỷ tỷ. Không được chạy loạn, nghe không?” Tần Hương muốn nói cái gì, lại nhịn, ngồi trở lại dây đu, hướng hắn nhợt nhạt cười. Tô Lâm lại bị điện giật, vội chạy.

Sau nửa canh giờ, Tô Lâm đặt mông ngồi cạnh Tần Hương: “Tìm không được, làm sao bây giờ?” Tần Hương nói: “Chúng ta cùng nhau.” Tô Lâm nói: “Vấn đề là tỷ tỷ không ở. Ngươi xong đời, tỷ tỷ chọn Phạm Tử Cao rồi.” Nói, lạc thú lớn nhất của Tô công tử chính là đả kích người khác.

Tần Hương nói: “Ngươi đã ăn cái gì chưa?” Tô Lâm nói: “Sao có thể a, giữa trưa có ăn mấy cái bánh trưng cùng rau dưa, còn không đủ nhét kẽ răng.” Tần Hương nói: “Ngươi không thích ăn rau dưa?” Tô Lâm nói: “Ta chỉ thích ăn thịt.” Tần Hương hạ lông mi: “Đáng tiếc ta chỉ biết ăn chay.” Tô Lâm ngây người một trận liền nói lảng sang chuyện khác: “Tỷ tỷ ta không ở, chúng ta trở về đi.” Tần Hương nói: “Chúng ta đi ăn.” Tô Lâm nói: “Vấn đề là tìm không thấy tỷ tỷ ta.” Tần Hương nói: “Ý của ta là, chúng ta hai người đi.”

Tô Lâm càng nghe càng thấy không được tự nhiên, đứng lên: “Hai đại nam nhân cùng đi tết Đoan Ngọ, thật không có ý nghĩa.” Tần Hương cười: “Đại nam nhân?” Nói xong y quét một lượt từ đầu đến chân nhìn Tô Lâm, xem đến hắn dựng thẳng lông tơ. “Được rồi, ta về.” Vừa muốn chạy lại bị Tần Hương bắt lấy kéo đi.

Hát khúc Liên Sương, dắt lừa Hoa Cổ, đi cà kheo, diễn kịch dân gian, Tô Lâm mặt than xem biểu diễn, nhìn nhìn Tần Hương, Tần Hương chính là liên tiếp gắp cho hắn đĩa rau. Tô Lâm nhìn chén cơm mau thành núi nhỏ của mình, lại nhìn nhìn non nửa chén cơm của Tần Hương, một ngụm cắn miếng thịt gà, phảng phất như miếng gà này chính là Tần Hương.

Loáng thoáng nghe thấy tiếng trống chiêng, thuyền rồng xuất hiện, giống như một con giao long, mình phủ vảy giáp, uy vũ hiên ngang, kiều vĩ chỉ thiên. Mỗi thuyền rồng đều ngồi hai chèo thủ, bọn họ mặc cùng một kiểu y phục. Ngoại trừ chèo thủ còn có một số người đang dùng sức đánh trống khua chiêng thổi còi phất cờ. Theo từng tiếng trống thùng thùng, tất cả các con thuyền cùng xuất phát, kích khởi một đoàn tuyết trắng cánh hoa. Nghìn thuyền đuổi sóng, cao ảnh trở mình, thực giống giao long rời bến, ngươi truy ta đuổi, bỗng nhiên cái này lên lại bỗng nhiên cái kia trước. Người người trên đê kích động hô hào, rất nhiều người còn châm pháo, ném xuống sông trợ uy đoàn thuyền.

Bầu không khí nhiệt liệt, tràng diện bao la, Tần Hương buông đũa hé mắt nhìn thuyền rồng trên mặt sông, khóe miệng khẽ nhếch: “Nhân gian có thật không ít chuyện thú vị, còn hơn những sinh linh khác, không biết thú vị hơn bao nhiêu.” Tô Lâm ngẩng đầu nhìn y, lại tiếp tục ăn. Tần Hương chống cằm, sóng mắt như khói sóng trên sông, nhu uyển nhẹ nhàng, như có như không nhìn Tô Lâm

Tô Lâm ăn một hồi, ăn không vô nữa: “Ngươi thế nào không ăn?” Tần Hương lắc đầu, cười đến vô hạn ôn nhu, Tô Lâm muốn kêu y đừng nhìn nữa… thế nhưng nửa ngày không biết nói làm sao, chính là buông đũa đứng dậy rời đi.

Tần Hương thanh toán bạc, theo Tô Lâm đi. Tô Lâm bỗng nhiên dừng lại nói: “Ngươi nhìn phía kia.” Tần Hương quay đầu lại, Tô Lâm vừa định bỏ chạy, tay lại bị Tần Hương bắt được. Tô Lâm nóng nảy, đặt mông ngồi vào bên bờ.

Tần Hương đặt mông ngồi cạnh hắn, chống cằm, khuôn mặt đẹp như huyền ảo ngẩng lên gọi một cái là mười phần mê người. Tô Lâm quay đầu nhìn y liền thất thần, Tần Hương liền hướng hắn cười cười, hắn lập tức bị gõ tỉnh, ho khan vài tiếng: “Đi một chút, đi chơi thuyền, cảnh đêm ở đây rất tốt xem.” Tần Hương mỉm cười gật đầu, theo hắn đi lên thuyền hoa Tô gia.

Hai người lên thuyền, lái thuyền ở phía trước ngồi hai bên ăn bánh trưng. Thuyền hoa cứ xuôi theo dòng nước, ánh lửa sáng ngời, ánh sao hai bờ sông điểm điểm thu hết nơi đáy mắt. Trong thuyền hoa ánh đèn sáng quắc ánh trên hai gương mặt trẻ tuổi, lung linh tinh xảo.

Hai người nhìn nhau một lúc, Tô Lâm không quá thích ứng chuyển đầu nhìn ngoài cửa sổ hỏi: “Ngươi bao nhiêu?” Tần Hương suy nghĩ một chút nói: “Hai mươi hai.” Tô Lâm nói: “A, na đều không phải lớn hơn ta một, hai … ba bốn năm … Thế nào còn chưa thành thân?”

Tần Hương nói: “Lòng ta đã có người thế nhưng hắn không biết.” Tô Lâm nói: “Vì sao không nói cho nàng?” Tần Hương nói: “Hắn bình thường rất thông minh, nhưng có chuyện xảy ra trên người thì lại rất ngốc. Ta đã cho là ta biểu hiện rất rõ ràng rồi.”

Tô Lâm mạnh trợn to mắt, rất nhanh mặt liền đỏ lên, ấp úng nửa ngày không nói được hoàn chỉnh một câu. Tần Hương nói: “Kỳ thực ta chỉ là nhất sương tình nguyện, hắn thích một người khác đã rất nhiều năm rồi.” Tô Lâm ngẩn người, mặt lại biến trắng: “Người ngươi thích thích người khác?” Tần Hương nói: “Ân. Chữ ‘tình’ vui khổ rõ ràng, khắc trong lòng khắc cốt ghi tâm, thảo nào nhiều người lưu luyến hồng trần mưu cầu một lần say như vậy.”

Tô Lâm cúi đầu không nói chuyện.

Tần Hương cười nói: “Không nói cái này nữa, rất buồn chán.” Tô Lâm nói: “Ngươi có người trong lòng sao lại còn muốn làm chuyện xấu xa này?” Tần Hương mạnh cười: “Tô công tử, ‘xấu xa’ hai chữ có chút quá mức.” Tô Lâm nghẹn một hơi, nhanh chóng đứng dậy: “Ta phải đi. Cáo từ.”

Tần Hương đứng lên ngăn cản lối đi: “Thế nào đột nhiên sinh khí? Có chuyện hảo hảo nói.” Tô Lâm một phát đẩy y ra, nổi giận đùng đùng tới mức mặt trắng bệch, giống như tùy thời liền bùng nổ: “Ta không tức giận! Ta muốn về nhà!”

7

Tần Hương nói: “Thuyền còn đang ở trên sông … ít nhất … phải đợi nó cập bờ, trước ngồi xuống.” Tô Lâm ba bước thành hai vọt chạy, Tần Hương so với hắn còn nhanh hơn tới trước cản đường. Tô Lâm dùng sức đẩy hắn, lông mày xoắn tít như bánh chẻo, Tần Hương nhìn qua gầy gò, nhưng lại rất mạnh.

Tần Hương một nhát ôm lấy hắn, kiên quyết bức hắn lui hai bước: “Ngươi như thế nào dễ tức giận như vậy? Không hề có lý do.” Tô Lâm nói: “Ta nói rồi ta không tức giận!” Còn một bên đẩy y, hai người cù nhây cù nhưa vài bước, Tần Hương nhíu mày: “Thực sự là bị phụ mẫu nuông chiều hư rồi.” Tô Lâm nói: “Thiếu gia ta tính tình là vậy, không quen nhìn cút qua một bên!” Tần Hương đem hắn ôm càng chặt: “Tính tình kém như vậy sau này cô nương nhà ai dám gả cho ngươi?”

Tô Lâm nói: “Không cần ngươi quản, ngươi, ngươi có buông tay ra không, không buông ta đánh ngươi đó!” Nếu có thể đánh hắn đã sớm đánh rồi.

Tần Hương dễ dàng đẩy hắn ngã trên bàn, giá nến ‘cạch’ một cái ngã xuống, dập tắt. Xung quanh lập tức rơi vào bóng đêm đen kịt, ánh lửa bên sông theo khe cửa tiến vào.

Thấy không rõ được mặt cả hai, chỉ nghe Tần Hương nhẹ giọng: “Những ngày chỉ có thể nhìn mà không thể đụng vào ta chịu đủ rồi.’

Tô Lâm trợn to mắt, vô ý thức rụt lui, giá cắm nến lung lay lắc lắc, rơi xuống ván gỗ. Hắn bị cả kinh quay đầu lại nhìn, mặt lại bị kéo trở về. Môi mạnh bị ngăn chặn, hương hương mềm mềm, trong đầu một trận lại một trận ong ong, Tô Lâm cả người xụi lơ. Tần Hương đem hắn đặt ở trên bàn, khéo tay chế trụ hai cổ tay hắn, một bên dùng đầu gối mạnh mẽ banh khai hai chân hắn. Tô Lâm liều mạng tưởng trở mình khỏi bàn, lại bị Tần Hương định đắc gắt gao. Tô Lâm nói: “Buông! Buông tay!”

Tần Hương kéo quần hắn, đầu ngón tay tại sườn chân vuốt ve. Tô Lâm thở hốc vì kinh ngạc, hoàn toàn chịu không được khiêu khích, nhất thời quên phản kháng. Tần Hương một bên mềm nhẹ âu yếm, một bên ghé vào lỗ tai hắn hòa nhã nói: “Ta thích ngươi.”

Thoáng chốc, Tô Lâm như hòn đá động cũng không động. Nước bọt trơn quá, Tần Hương để trên miệng huyệt, thấy hắn không phản kháng, liền chậm rãi cắm vào. Thân thể tại một khắc bị xâm nhập, Tô Lâm thảm kêu một tiếng, Tần Hương cả kinh lập tức dừng lại động tác: “Rất đau sao?”

Tô Lâm cắn răng run rẩy. Tần Hương nhượng chân hắn khoác lên thắt lưng mình, ôm hắn đứng lên, nhẹ nhàng trong cơ thể hắn luật động. Thân thể hai người gắn chặt lấy nhau, không để lại một khe hở. Tô Lâm tựa ở trước ngực y, có chút xấu hổ cắn môi, hoàn toàn quên phản kháng. Tần Hương phủng trụ Tô Lâm đầu, cẩn thận trên môi hắn hôn vài lần, liền tham đi vào hôn sâu, cánh môi cùng đầu lưỡi tựa như anh đào chín mọng, mềm mại thơm ngát, hôn đắc Tô Lâm trong đầu không ngừng rung chuyển.

Thân thể như bị thiêu đốt, Tần Hương kiên trì một chút lại một chút nhanh hơn tần suất, nặng thêm lực đạo. Mới đầu Tô Lâm hoàn chỉ là gấp thở dốc, sau lại hai gò má biến thành đóa hoa đào hồng nhạt, phát sinh tiếng ân a tinh tế, liên hô hấp đều trắc trở. Tần Hương đưa hắn ôm trong ngực, đưa hắn lần lượt đính khởi. Tựa như sóng biển trùng dũng, lần lượt đẩy lên những đợt cao trào mới. Thuyền hoa rất nhỏ lắc lư, Tô Lâm xong ân a biến thành rên rỉ, tối hậu ôm lấy thắt lưng Tần Hương, nói không thành lời: “Hương… Tần Hương…”

Tần Hương ngưng thần nhìn vẻ mặt của hắn, tại hắn gần đến thời điểm cao trào, thả ra ái dục.

Hai người chăm chú ôm nhau, tại hưng phấn trung run rẩy.

Sau, Tần Hương đem Tô Lâm từ trên bàn ôm xuống, ngồi trở lại chỗ cũ, nhưng vẫn như cũ đứng ở trong cơ thể hắn. Tô Lâm nằm trên vai y, tinh bì lực tẫn thở dốc. Tần Hương ôm hắn, khôi phục lý trí sau hối hận hầu như tưởng chém chết chính mình. Tô Lâm mệt tới mức đầu đều lười ngẩng lên, nghĩ hướng cổ y cắn một cái. Tần Hương nói: “Xin lỗi, ta vừa rồi đầu óc choáng váng, cái gì đều quên hết.”

Tô Lâm động tác mắc lại phân nửa, trên người không một chỗ nào có thể động. Tần Hương nói: “Có đau hay không?” Tô Lâm lắc đầu, trên mặt hồng nhuận rất nhanh rút đi, môi run lên, thanh âm ép tới cực thấp: “Không đau. Một điểm cũng không đau.”

Thuyền hoa vẫn như cũ lay động, đầu Tô Lâm có chút mơ màng. Chỉ chốc lát qua đi, Tần Hương chậm rãi rút ra khỏi thân thể Tô Lâm, bạch trọc theo chân Tô Lâm chảy xuống. Sau đó, thuyền bắt đầu cập bờ, Tần Hương thay hắn thanh lý sau, thuyền cũng dừng lại.

Tần Hương đỡ Tô Lâm xuống thuyền, vừa vặn thấy Tô Đan cùng Phạm Tử Cao phía xa. Tô Đan chạy tới, tiếp nhận Tô Lâm trong tay Tần Hương, vội la lên: “A ~~ đệ đệ của ta, xảy ra chuyện gì?” Tô Lâm lắc đầu, cúi đầu. Tần Hương niết niêt tay Tô Lâm, buông ra, khách sáo hai câu liền ly khai.

Phạm Tử Cao cũng bị Tô Đan đuổi đi. Tô Đan cười ha hả chạy tới, đẩy Tô Lâm một cái: “Có hay không phát sinh chuyện tốt nha?” Tô Lâm hốt hoảng liếc nhìn nàng một cái, không nói chuyện. Tô Đan nói: “Không thể nào? Ta cùng Tử Cao đặc biệt chạy đi, các ngươi dĩ nhiên cái gì chưa từng phát sinh?” Tô Lâm nói: “Hắn nói hắn có người trong lòng.” Tô Đan nghẹn họng nhìn trân trối.

Tô Lâm đi tới bờ sông, chậm rãi ngồi xổm xuống, từ xa nhìn lại, chỉ thấy một trái cầu tròn tròn. Tô Đan vội la lên: “Ta không nghĩ tới Tần Hương là người như thế a, hắn chỉ là tưởng tùy tiện ngoạn ngoạn? Vậy đừng động hắn! Thật đáng ghét!” Tô Lâm khẽ dụi mắt, hấp hấp mũi, viền mắt hồng hồng: “Tỷ, thế nhưng… Ta là thật lòng a.”

Tô Đan kinh hãi, yêu thương nhảy tới ôm lấy đệ đệ, hận không thể trời giáng cương đao, đem Tần Hương na tiểu tiện nhân chém thành mấy trăm đoạn.

Cùng lúc đó, Tần Hương trở lại quý phủ, đang ở uy Hương Hương dùng bữa lá cây. Lão Sở nói: “Công tử quả nhiên long mã tinh thần, thế nhưng công tử thật là tại báo thù sao? Có người như thế ôn nhu đối với cừu nhân của mình sao?” Tần Hương trầm mặc chỉ chốc lát nói: “Thù ta không báo nữa.” Lão Sở nói: “Hắn tại trên người công tử lưu lại ấn ký, đã không phụ trách còn chạy, người nếu không báo thù, vậy tu hành không phải toàn bộ…”

Tần Hương nói: “Không thể nói vậy. Không chiếm được chính mình muốn gì đó, sống thêm dài cũng là uổng công.” Lão Sở nói: “Công tử, người đây là tội gì.” Tần Hương cười cười, hướng Hương Hương ngoắc ngón tay.

Sớm biết không nên đi tu luyện, đi cầu cái gì huyễn hóa thành người. Giống như trước như vậy, lấy trời xanh làm mái, lấy sao đêm làm đèn, lá cây là giường, chỉ cần có thể ngăn gió tránh mưa, mặc dù là rừng cây bụi cỏ đều có thể là nhà. Mỗi ngày chỉ cần ăn uống no đủ, liền hài lòng tại bụi hoa khiêu vũ. Vô cùng đơn giản sống hết một đời, im lặng đoạn cánh hóa thành bụi bặm. Đó mới là hạnh phúc chân chính.

 

2 comments on “Lâm hương 5 – 7

  1. Hờ hờ, nàng lại tích cực quá nhở! ^^ Ta đang phát sầu lên vì không thể View blog của ta cũng như mọi blog của Blogger, trong đó có tiểu Keke, nàng thử tìm đến Blog của ta xem có bị báo Problem loading page không rồi báo ta với?

    • Yuyu ak ta ko vao dc blog cua nang cung nhu cua ta. Con wp thi load lau lac ah ~~ cha biet dg mang dao nay ra sao nua, vao nha Keke thi no toan loi dg truyen, coi tren dien thoai con do mot chut, nhung nha nang ko cai cau hinh doc tren di dong, qua nang doi voi may ta nen may ta tu tat roi.
      Nang neu vao dashboard dc thi cho phep bat cau hinh di dong thu xem nha!

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: