2 phản hồi

Miêu 5

Chương 5

Ngày nghỉ chớp mắt qua đi, hai người vẫn nằm trên giường làm chuyện khoái hoạt, cuối tuần cùng nhau Trần Duy mới phát hiện một việc nghiêm trọng – làm công cũng sẽ đau thắt lưng vì hoạt động quá mức.

Xoa xoa thắt lưng đau nhức, Trần Duy liếc mắt nhìn Miêu Miêu đang ngủ say không khỏi xoa bóp cái mũi nhỏ, Miêu Miêu nhăn mặt nhíu mày lẩm bẩm một tiếng kéo chăn che mặt ngáy tiếp.

Vào bếp làm tốt cơm trưa cho Miêu Miêu để đến bữa nó tự cho vào lò vi ba hâm nóng ăn. Sau đó hắn bắt đầu đánh răng rửa mặt, mặc áo sơ mi cùng tây trang, đi giày, cầm bao tài liệu đi làm.

Hắn là nghiệp vụ viên công ty thực phẩm, mỗi ngày trừ bỏ đến các siêu thị quảng cáo đẩy mạnh tiêu thụ còn muốn qua các điểm tiêu thụ xem xét tình hình bán hàng, cùng ý kiến khách hàng với sản phẩm.

Một mình một người ở nhà, Miêu Miêu sau khi nghe tiếng Trần Duy đóng cửa liền biến trở về nguyên hình, đá văng chăn nằm ngửa trên giường dùng sức cọ cọ chăn bông. Vẫn là biến về nguyên hình hảo!

Kỳ thật làm người có chút phiền toái, khi giao phối ôm đến ôm đi, loài mèo bọn nó chỉ cần đem đuôi nhếch lên, mông chổng cao, sáp một cái là xong việc. =_=|||

Ôm chăn bông lăn lăn, Miêu Miêu hạnh phúc híp mắt.

Đột nhiên, chuông điện thoại đổ dồn dập, Miêu Miêu nhẹ nhàng nhảy xuống giường, đi tới phòng khách nhảy len bàn, hai móng vuốt ôm lấy điện thoại.

“Meo …..” Uy………

“Anh….. Di?” giọng nữ thanh thúy nghe được tiếng mèo kêu phát ra thanh âm kinh ngạc, “Thế nào lại là tiếng mèo kêu? Anh, anh làm gì học tiếng mèo kêu?”

Miêu Miêu nhanh ngậm miệng nhưng đã kêu ra tiếng mất rồi, vì thế không phát ra tiếng nào, thanh thanh cổ họng lại là tiếng mèo kêu vang dội: “Meo!”

Đầu dây bên kia nghe được vẫn là tiếng mèo kêu, không khỏi kỳ quái, “Chẳng lẽ để mèo tiếp điện thoại? Ta nhớ rõ anh không có nuôi mèo a.”

“Meo ô – ” Miêu Miêu chơi vui lại kêu một tiếng, kéo dài thanh âm.

Cô gái kia rốt cuộc tin tưởng điện thoại bị một con mèo tiếp, “Chờ tối ta qua ta sẽ biết ngươi là loại mèo gì!”

Nói xong, cô gái treo điện thoại, Miêu Miêu chưa chơi đủ đành phải buông ống nghe chỉ còn mấy tiếng tít tít.

Meo, nguyên lai A Duy có em gái nha! Miêu Miêu nghiêng đầu nhỏ, chờ Trần Duy về nói cho hắn em hắn muốn tới, cũng muốn xem em gái Trần Duy lớn lên thành cái dạng gì.

Buổi tối hết giờ làm, Trần Duy ném bao tài liệu, nặng nề ngã xuống giường.

Miêu Miêu một chân bấm bàn phím một chân điều khiển chuột bên chơi điện tử bên nói: “Buổi sáng ….. có cô gái gọi ngươi “anh trai” gọi điện thoại tới nói tối sẽ tới tìm ngươi, ô meo ….. Ta nói xong rồi…”

Trần Duy nhất thời ngồi xuống, một phen xách Miêu Miêu lên, đang đánh Boss Miêu Miêu ôm chặt lấy con chuột, “Meo…. sắp chết…….. A ……….Meo………..”

Mắt thấy giá trị HP màu đỏ của mình bị Boss điên cuồng tấn công mà biến mất, Miêu Miêu giãy dụa nhảy về phía máy tính muốn giải cứu nhân vật của mình khỏi ác trảo của Boss, nhưng bị Trần Duy túm chặt, giá trị HP rốt cuộc bị Boss ngược đãi thành không, nhân vật trò chơi vinh quang hy sinh, hoa lệ biến thành trạng thái quỷ hồn.

“Em gái ta thật sự gọi điện nói tối nay tới?” Trần Duy đề lại móng vuốt loạn trảo của Miêu Miêu, khẩn trương hỏi.

Trơ mắt nhìn nhân vật trò chơi bị đập chết Miêu Miêu có điểm phát điên, “Vô nghĩa! Mau buông, ta muốn xử lý Boss!”

Thật vất vả tránh thoát hai tay Trần Duy, Miêu Miêu lập tức nhảy bổ về máy tính, hồi sinh nhân vật, nhằm về nơi Boss xuất hiện, mất một phen khí lực rốt cuộc cũng đem nhân vật vừa bị đánh chết đập chết Boss.

Đánh chết Boss sau, Miêu Miêu cả người thoải mái, nhặt song chiến lợi phẩm liền nằm ngang giường, nhìn về phía Trần Duy bị nó xem nhẹ, cười tủm tỉm nói: “Phải a.”

“Nó gọi điện tới nói cái gì?” Trần Duy không thể tưởng tượng được Miêu Miêu biết chơi võng du, hơn nữa nhìn thao tác thuàn thục của nó khẳng định là lão làng.

Miêu Miêu đem điện thoại nhận được sáng nay nói cho Trần Duy, nữ sinh kêu Trần Duy là anh trai đích thực là em gái hắn, kêu Trần Giai, sắp tốt nghiệp đại học, hiện đang là thời gian làm luận văn tốt nghiệp, như thế nào lại có thời gian tới đây?

Trần Duy nghi hoặc khó hiểu, chuông cửa bông nhiên đinh đang vang lên, không cần đoán cũng biết là ai tới.

Trần Duy đi ra mở cửa, đứng ngoài đó quả nhiên là Trần Giai.

Trần Giai là một nữ sinh đáng yêu, xinh đẹp động nhân, cùng Trần Duy có bốn, năm phần giống nhau, vừa nhìn thấy anh trai, câu đầu tiên của Trần Giai là: “Anh, mèo anh nuôi đâu?”

Mèo….. Trần Duy bây giờ mới nhớ Miêu Miêu không phải mèo bình thường, mà là một con miêu yêu biết biến thành người, hắn cũng không thể để em gái biết thân phận của Miêu Miêu, nếu không không biết sẽ phát sinh chuyện gì.

“Miêu Miêu nó …..Ân …. ở trên giường.” Trần Duy trả lời, hy vọng Miêu Miêu giả bộ bộ dáng bình thường.

“Meo ………” Miêu Miêu đi ra phòng ngủ, giả ngoan kêu một tiếng, chớp chớp đôi mắt mèo, nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ.

Trần Giai chạy bổ vào, một phen ôm lấy Miêu Miêu, ngạc nhiên kêu: “Trời ạ, anh thật sự nuôi mèo a! Bộ dáng hảo đáng yêu! Lại nhỏ lại mềm!”

Mặt Miêu Miêu bị Trần Giai nhéo đến biến hình, Miêu Miêu lại phải duy trì phong độ ‘mèo ngoan’, không thể nổi cáu với Trần Giai, cũng không thể cự tuyệt cô. Nếu không thể nổi cáu với cô vậy phải phát trên người Trần Duy, Miêu Miêu bất mãn trừng mắt với Trần Duy, dùng ánh mắt ý bảo hắn mau cứu nó.

“Em gái, thế nào lại rảnh qua đây?”

Từ trường của Trần Giai qua đây cũng phải ngồi vài chuyến xe, hai tiếng là có thể tới chỗ Trần Giai, Trần Duy không rõ đến tột cùng là có chuyện gì có thể làm cho em gái hoãn việc học chạy tới tìm hắn.

Trần Giai tạm thời buông Miêu Miêu, trả lời: “Ba mẹ muốn em khuyên anh về nhà coi mắt.”

“Anh tạm thời không muốn kết hôn.” Trần Duy lắc lắc đầu.

“Anh, hai năm trước anh cũng nói vạy, hiện tại anh cũng đã hai bảy, anh còn muốn đợi tới khi nào mới kết hôn?” Trần Giai vẻ mặt sốt ruột, “Anh không phải là trước muốn……..”

“Em cái gì cũng đừng nói nữa, ngồi xe hai tiếng đồng hồ hẳn cũng mệt, mau đi tắm đi rồi đi ngủ.” Trần Duy đánh gãy lời nói của em gái, chính mình trở về phòng đóng cửa.

Một phát đóng cửa lại, Trần Duy thở dài một hơi, thần sắc có chút khẩn trương vừa rồi cũng dịu đi, hắn nhắc nhở Miêu Miêu đi theo hắn vào: “Ta nơi này chỉ có một gian phòng ngủ, hiện tại em gái ta tới, nó ngủ giường, ngươi cùng ta ngủ sàn, hiểu chưa?”

Miêu Miêu lưu luyến liếc nhìn cái giường mềm mại, nghĩ nghĩ sau miễn cưỡng gật gật đầu đồng ý, “Nhưng ngươi phải mua cá cho ta ăn!”

Vào đêm, Miêu Miêu đắm chìm trong mộng đẹp ăn cá, cùng Trần Duy ngủ sàn.

Chuyện coi mắt, Trần Duy một cái đầu hai cái đại, có thể trốn bao nhiêu thì trốn, trước kia mỗi lần mẹ gọi điện nhắc Trần Duy luôn hàm hàm hồ hồ ậm ừ cho qua, chưa bao giờ thật sự về nhà coi mắt, lần này hiển nhiên là ba mẹ bắt tay nhau muốn em gái đến khuyên bảo hắn về nhà coi mắt.

May mắn không phải ba mẹ cùng nhau chạy tới, bằng không lần này chạy không thoát, Trần Duy vô cùng may mắn, mau chóng làm xong điểm tâm đi làm sớm một chút tránh em gái.

“Anh, em biết anh nhất định chạy cho nên cố tình dạy sớm.” Trần Giai quá rõ tính tình anh trai mình, sớm ăn mặc chỉnh tề mở cửa phòng ngủ, “Hôm nay chúng ta nhất định phải nói chuyện tử tế.”

Đang đứng ở huyền quan đổi giày Trần Duy không có cách nào khác, đành đem bao tài liệu để một bên, anh em hai người mặt đối mặt ngồi trên sàn nhà, Miêu Miêu bị hai người đánh thức mơ mơ màng màng chui ra khỏi chăn, móng vuốt nhu nhu mắt, kỳ quái nhìn hai anh em ngồi trước mắt.

Meo, hai người này đang làm cái gì? Mới sáng bảnh mắt ra đã làm cái bộ mặt nghiêm túc như vậy? Thật sự là hai anh em kỳ quái.

“Anh, thêm ba năm nữa anh chính là lão nam nhân ba mươi tuổi, nếu không kết hôn cho ba mẹ ôm cháu, ba mẹ liền trực tiếp đánh chết anh, bất chấp tất cả lôi anh đi coi mắt.” Trần Giai nắm tay nghiêm trọng nói.

Tuổi của mình mỗi năm mỗi lớn, nhưng Trần Duy hiểu được nam nhân không có tiền đồ quen bạn gái khó khăn cỡ nào, cho dù có nữ nhân nguyện ý làm bạn gái hắn, cũng sẽ rất nhanh không chịu được hắn lãnh đạm.

Có lẽ theo bản năng, Trần Duy nhìn về phía Miêu Miêu, trong đầu hiện lên hình ảnh hắn cùng Miêu Miêu làm tình, vừa nóng bỏng lại nhiệt tình, Miêu Miêu không che giấu mà vong tình rên rỉ, thân hình trắng nõn cưỡi trên người hắn lắc lư, xinh đẹp mà dâm đãng câu ra dục vọng nam nhân.

Nhìn thấy anh trai mình thất thần, ánh mắt nhìn chằm chằm vào con mèo bên cạnh, Trần Giai vội la lên: “Anh, hoàn hồn!”

Ý thức được chính mình suy nghĩ cái gì, Trần Duy thoáng xấu hổ quay sang không dám liếc Miêu Miêu nhiều một cái, bất quá mới có một ngày không cùng Miêu Miêu làm tình, như thế nào tinh trùng đã xông não như vậy?

Cố ý làm bộ như nhìn đồng hồ, Trần Duy làm bộ mặt lo lắng: “Sắp muộn giờ làm, em gái, anh đi trước, có gì tối nói sau.”

Vừa nói hoàn, Trần Duy không cho em gái cơ hội ngăn trở, cầm bao tài liệu, thay giày bỏ chạy.

“Xem ra lần này mình đến là vô dụng rồi.” Trần Giai đi vào bếp mang điểm tâm, phát hiện điểm tâm là hai phần, cả hai phần đều có một trái trứng chần nước sôi, nhưng một phần là thức ăn cho mèo.

“Meo…..” Đó là của ta.

Phần thức ăn mèo kia tự nhiên là của Miêu Miêu, nó đi vào bếp đem hai phần tách ra, một phần đẩy cho Trần Giai, một phần giữ cho mình.

“Mèo con thật thông minh a.” Trần Giai không đem chuyện này để trong lòng, khen một tiếng liền cầm lấy điểm tâm của mình.

Thẳng đến khi phòng bếp truyền ra tiếng rửa bát đĩa cô mới quay đầu, ngạc nhiên nhìn thấy con mèo nhỏ đang đứng bên bồn rửa bát, sau đó nhìn thấy mèo nhỏ đi tới trước mặt tha cái bát đã ăn sạch trơn của cô đi rửa.

Liếm khô móng vuốt, Miêu Miêu nhảy lên trên bàn, mở TV, bắt đầu như mọi ngày, duy nhất không giống chính là cái mặt đang ngốc ra kia của Trần Giai.

Cạch –

Đũa trong tay Trần Giai rơi xuống.

Miêu Miêu quay đầu nhìn thấy mình quên dọn đũa, vội nhảy xuống bàn gấp, ngậm lấy đôi đũa vào phòng bếp rửa rồi cất đi.

“………”

Trần Giai vẫn là cái mặt ngốc kia.

Một hồi lâu … Trần Duy về đến nhà trọ liền nhìn thấy Trần Giai đang đè Miêu miêu, trong tay cầm một cây xúc xích: “Miêu Miêu, cưng có thể nói chuyện không? Nếu cưng có thể nói chị liền cho cưng xúc xích ăn.”

“Meo ô!” Miêu Miêu rống giận, lông đuôi dựng ngược.

Khi nó nhìn thấy Trần Duy lập tức giãy khỏi Trần Giai, lẻn tới phía sau Trần Duy, đề phòng nhìn Trần Giai tay đang cầm xúc xích kia. Trần Giai vội vàng chạy tới.

Trần Duy chặn lại em gái mình, hỏi: “Sao lại thế này?”

“Meo!” Miêu Miêu túm trụ ống quần hắn, đáng thương hề hề kêu một tiếng, móng vuốt chỉ Trần Giai lên án.

“Anh, cho em mượn Miêu Miêu vài ngày đi, nó hảo thông minh a, chẳng những có thể rửa chén mở TV thế nhưng lại còn có thể mở tủ lạnh rót nước trái cây cho em uống.” Trần Giai hai mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm Miêu Miêu trốn sau Trần Duy, “Anh sao có thể huấn luyện ra con mèo lợi hại vậy a?”

“Meo ô …..” Miêu Miêu tha dài thanh âm, ngữ điệu bi phẫn.

Trần Duy đã muốn quen với hành động giống người của Miêu Miêu, cho nên không biết là ngạc nhiên, nhưng với người khác đó là thần kỳ. Nhưng Miêu Miêu ở trong lòng hắn cũng không chỉ đơn giản là một con mèo, Trần Duy liền từ chối “Nơi này cái gì em cũng có thể lấy riêng Miêu Miêu không được.”

“Anh, em chỉ nuôi vài ngày lập tức trả anh.” Trần Giai chưa từ bỏ ý định: “Chỉ cần vài ngày thôi, ba mẹ bên kia em sẽ giúp anh ứng phó.”

“Không được.” Trần Duy trảm đinh chặt sắt: “Em mấy hôm nữa về nhà, anh sẽ nghĩ cách giải thích với cha mẹ, tóm lại Miêu Miêu là không thể cho mượn.”

Miêu Miêu trái tim mau chạy tới họng nhất thời an tâm, nếu Trần Duy thật đưa nó cho Trần Giai, nó liền rời đi Trần Duy, may mắn là không có.

“Anh, anh căn bản không kết hôn là do anh vẫn không quên được chị Thải Như, chị ta kết hôn nhiều năm như vậy anh sao vẫn chưa hết hy vọng a?” Trần Giai gấp đến độ có chút không giữ miệng.

“Đây là việc riêng của anh, cho dù em là em gái anh cũng không thể can thiệp vào!” vết sẹo bị vạch trần, Trần Duy lập tức trầm mặt.

“Anh ……. em mặc kệ!” ý thức được mình đâm tới miệng vết thương của anh trai, Trần Giai không khỏi hối hận, nhưng biểu tình của Trần Duy lại khiến cô sinh khí, đóng sập cửa lại.

Bữa tối hôm nay anh em hai người thực trầm mặc, ai cũng không nói lời nào, Miêu Miêu không dám mở ra TV, chờ Trần Giai tắm rửa xong đi vào phòng ngủ mới dám bật, thanh âm hạ xuống gần như không.

“Biến thành người chúng ta đi tắm.” thanh âm Trần Duy khàn khàn, ngữ khí vội vàng.

Miêu Miêu quay đầu liếc Trần Duy, hắn lúc này dường như muốn từ nó lấy cái gì đó, ánh mắt tràn ngập nhiệt độ bình thường khó gặp, nhìn xem Miêu Miêu tim đập bình bịch.

Vừa biến thành người, Miêu Miêu đã bị Trần Duy ôm ngang vào phòng tắm, trong phòng tắm hơi nước rất nhiều, ẩm ướt, ấm áp.

Miêu Miêu không sợ nước như mèo bình thường, chính là có chút không thoải mái nhíu mày, hơi giãy dụa một chút liền gắt gao ôm lấy cổ Trần Duy, híp nửa mắt đón nhận dòng nước ấm từ vòi sen.

“Ngươi vẫn sợ nước.” Trần Duy mỉm cười nói, chậm rãi đem tóc Miêu Miêu vén ra sau, hai gò má nhẵn nhụi gần ngay trước mắt, môi nhẹ nhàng hôn lên.

“Ân, meo ~~~” môi âu yếm đến cổ, Miêu Miêu nâng cổ lên, sau lưng dán lên nền gạch men lạnh lẽo mang đến kích thích khác thường, Trần Duy hôn ngược lại khiến càng thêm lửa nóng, ở trên cổ di động, trượt xuống xương quai xanh duyên dáng, đầu ngón tay kẹp lấy anh khỏa nghiền nát xoa nắn, ngón tay thô ráp mang đến từng trận kích thích làm Miêu Miêu ô kêu không ngừng, cảm thụ khoái cảm Trần Duy mang lại.

“Đều biến đỏ.” Trần Duy cố ý ngắt một cái, Miêu Miêu khó chịu rên rỉ.

Sờ lên tính khí đã biến cương của Miêu Miêu, Trần Duy tâm động ngậm lấy quả thực tiên diễm trước mắt, dùng sức hút một cái, Miêu Miêu không chịu được kích thích thở dốc, rên rỉ.

Nước ấm rơi trên thân thể cả hai, xông nóng da thịt hai người, càng ngày càng lửa nóng kích động đánh sâu vào thần kinh cả hai, khiến Trần Duy tình mê ý loạn đùa bỡn, bộ lộng Miêu Miêu, nghe nó rên rỉ động lòng.

Hai chân bất tri bất giác mở lớn, đong đưa vòng eo khiến tính khí ma xát trong tay Trần Duy, Miêu Miêu mở ra hai mắt ướt át, gợi lên nụ cười mềm mại đáng yêu, dùng ánh mắt mời Trần Duy cùng hắn làm chuyện thân mật hơn.

Một ngón tay đâm vào dũng đạo, gặp bên trong vì nước ấm mà mềm mại hơn, ngón thứ hai cnxg đi vào, đem ben trong khuyeechs trướng càng thêm mềm mại, lập tức ngón thứ ba nối tiếp vào theo, nhìn lại Miêu Miêu, mặt nhỏ đã biến đỏ, cái miệng xinh xắn cũng phun ra hô hấp nóng bỏng, mắt mèo lộ ra liễm diễm thủy quang.

Đầu ngón tay tiến vào sâu hơn, qua lại xoay tròn, nội bích cũng gắt gao co rút ngậm chặt lấy ngón tay Trần Duy, mềm mại, ẩm nhiệt, chỉ cần có thể tiến vào liền nhận được tuyệt diệu khoái hoạt, Trần Duy tiếng nói bao hàm dục vọng: “Thoải mái hay không?”

“Meo …. thoải mái ……….. mạnh một chút ………..A………..” Miêu Miêu nâng lên thắt lưng, ngón tay lại bị hút càng sâu hơn, đầu ngón tay thon dài lui ra, sau đó Trần Duy lại đâm vào sâu hơn, truy kích điểm mẫn cảm của Miêu Miêu không chút lưu tình.

“A ………. Meo…….” Miêu Miêu cơ hồ muốn thét chói tai nhưng lập tức bị Trần Duy hôn trụ, thanh âm liền biến mất giữa nụ hôn.

“Em gái ta đang ở, không thể để nó nghe thấy.” Trần Duy rút ngón tay ra, khàn khàn nói.

Thân thể hư không khao khát lấp đầy, Miêu Miêu bất mãn kêu một tiếng, Trần Duy chính là cười một cái, hôn hôn cái miệng chu ra của Miêu Miêu, lại đem nó ôm lấy nhẹ nhàng đặt cạnh bồn tắm.

Miêu Miêu khó hiểu nhìn Trần Duy, “A Duy, vì cái gì đem ta đặt ở đây? Mông ngồi ở đây không thoải mái a.”

“Ngươi đem chân mở ra lập tức thoải mái” Trần Duy đem tay đưa vào giữa hai chân Miêu Miêu, Miêu Miêu lập tức hiểu được, ngoan ngoãn mở hai chân, tính khí hơi ngẩng, tiểu huyệt khẽ hé, huyệt khẩu bị đầu ngón tay trêu chọc có chút sưng đỏ, dính nước ấm, có vẻ thập phần nhu nhuyễn, thích hợp sáp nhập.

Trần Duy quỳ gối giữa hai chân Miêu Miêu, Miêu Miêu dành trước một bước tới hạ thân mình, một chút một chút mở ra tính khí lộ ra đầu đỉnh phấn hồng, ướt át dâm đãng chảy ra chất lỏng trong suốt, Miêu Miêu lấy tay chỉ vào lỗ nhỏ, ra vẻ phiền não nói: “A Duy, nó trở nên rất ướt a, ngươi có thể làm cho nó không càn ướt như vậy không? Miêu Miêu không thích nó như vậy.”

Nhìn hai tròng mắt ướt nước của Miêu Miêu, Trần Duy gỡ tay Miêu Miêu ra hàm trụ tính khí đáng yêu như chính chủ nhân nó.

Mới tiến vào trong miệng Trần Duy, Miêu Miêu đã sảng khoái thẳng kêu meo ô, nhưng Trần Duy không cho nó kêu, sợ bị Trần Giai nghe thấy, liền bế nhanh môi, hai tay chống bồn tắm, nâng hai chân, mở rộng  hai mông để Trần Duy khẩu giao.

“ meo…… A Duy liếm ta thật thoải mái a!” nhiệt nhiệt miệng, ẩm ướt miệng, hấp tính khí nó, thật sự thật thoải mái a! Meo……Nhưng là không thể kêu, Miêu Miêu nhịn thực vất vả.

Đầu ngón tay lại một lần nữa tiến vào dũng đạo, tiểu huyệt sớm cơ khát không chịu nổi lập tức hấp nhanh ngón tay Trần Duy, bất luận Trần Duy như thế nào đùa bỡn, nội bích đều hoan nghênh hắn ra vào, tiểu mông lay động, chủ động làm cho đầu ngón tay trừu cắm tiểu huyệt.

“Ta nhịn không được …… Meo…… Làm cho ta kêu……” trầm mê ở phía trước hãm sâu bên trong khoái cảm, ý thức khi thì rõ ràng, khi thì mơ hồ, làm cho Miêu Miêu phát ra cái gì thanh âm tựa như khổ hình.

Trần Duy đứng lên, kéo xuống quần mình chưa cởi, lửa nóng dục vọng đặt trước miệng Miêu Miêu, “Ngậm nó.”

Gặp côn thịt thô to đỉnh trước miệng mình, đột ra gân xanh dữ tợn biểu hiện nó hung mãnh, cực đại quy đầu dễ dàng có thể đỉnh xuyên cái miệng nhỏ nhắn của nó, nhưng này có thể làm cho nó khoái hoạt chỉ làm cho Miêu Miêu ánh mắt hưng phấn, vươn đầu lưỡi, đầu lưỡi vòng quanh quy đầu đảo quanh, “meo…… Hảo đại a…… Nuốt không dưới đâu! Ô meo……”

Đối Trần Duy nháy mắt mấy cái, Miêu Miêu trong suốt mắt mèo lộ ra ánh sáng dâm dục, cầm côn thịt, mở ra cái miệng nhỏ nhắn, ở dưới cái nhìn chăm chú của Trần Duy hàm trụ quy đầu, quy đầu cực đại quá lớn so với cái miệng đáng yêu, nước miếng chậm rãi tràn ra, hợp cùng nước ấm thảng hạ khóe miệng, theo cằm chảy xuống, có tích lạc, có lưu tiến cổ.

Thật sự là một hình ảnh dâm đãng! Trần Duy cắn răng, làm cho Miêu Miêu dùng miệng cảm thụ hắn côn thịt, tìm kiếm lạc thú trong đó.

Miêu Miêu thích cảm giác côn thịt ở miệng biến lớn, thích côn thịt ở nó liếm lộng mà run run, càng thích dùng miệng cẩn thận nhấm nháp côn thịt mỗi một chỗ, đầu lưỡi ở trên côn thịt tráng kiện qua lại liếm trước này gân xanh.

Côn thịt càng ngày càng thô, càng lúc càng lớn, Trần Duy thở dốc cũng càng ngày càng ồ ồ, cứng rắn côn thịt bị đầu lưỡi ram ráp liếm sưng to vô cùng, hơn nữa khi đầu lưỡi liếm lỗ nhỏ mẫn cảm trước quy đầu, cái loại tê dại này cơ hồ bức điên hắn.

“Miêu Miêu, có thể .” Trần Duy khàn khàn nói.

Miêu Miêu liếc một cái nhìn Trần Duy tràn đầy tình dục, chẳng những không ngừng, ngược lại cố ý ở dưới hai túi cầu liếm lại liếm, lại liếm lên côn thịt, làm cho Trần Duy luôn ngoạn này đó đa dạng, không trực tiếp thỏa mãn nó, xứng đáng bị nó liếm cho khó chịu.

Trong lòng meo ô một tiếng, Miêu Miêu liếm trước càng ra sức, côn thịt cứng rắn như thiết trong miệng trở nên càng cứng rắn, Miêu Miêu xấu xa chuyển tròng mắt, đầu lưỡi đâm vào lỗ nhỏ quy đầu, kích thích chỗ mẫn cảm nhất trên côn thịt.

“Miêu Miêu, thật sự không thể liếm ……” khoái cảm ở trong cơ thể bay nhanh, Trần Duy đẩy không ra Miêu Miêu, hơn nữa hiện tại đã muốn không kịp, ôm lấy Miêu Miêu đầu, nhanh chóng luật động.

Côn thịt rất thô ở miệng rút ra tiến vào làm cho Miêu Miêu không thoải mái, muốn ngừng lại cũng đã muộn, Trần Duy thô lỗ va chạm cái miệng nhỏ của nó, chỉ chốc lát sau liền đem cái miệng nhỏ của nó ma xát sưng đỏ.

Một cỗ nồng đậm tinh dịch rót vào miệng, Trần Duy đè lại Miêu Miêu đầu, ngưỡng cổ, vẫn không nhúc nhích đem tinh dịch rót vào miệng Miêu Miêu.

Tinh dịch chua sót lan tràn trong miệng, lưu tiến trong cổ họng, Miêu Miêu trong nháy mắt thất thần, khi côn thịt rút ra, nó sờ sờ chất lỏng nhũ bạch môi trên, liếm liếm ngón tay dính tinh dịch, “Hảo nùng a……”

Thanh âm vừa nhẹ lại nhuyễn, hai mắt mơ màng tình ái, cùng với tinh dịch dính trên đôi môi thủy nhuận, còn có động tác liếm tinh dịch, Trần Duy vừa mới phát tiết dục hỏa xong lại bị một phen liệt hỏa châm nổi bùng lên.

Thiếu niên với đôi tai mèo cùng cái đuôi dài tản ra hơi thở tình sắc mãnh liệt, ánh mắt quyến rũ nhìn Trần Duy, hai tay bài khai tiểu mông trắng noãn, đem tiểu huyệt đã muốn trở nên đỏ tươi hoàn toàn lộ ở trước mắt hắn, thậm chí dâm đãng mở ra huyệt khẩu, nhẹ nhàng phun ra vài từ đơn giản: “Meo ô…… Ta muốn……”

Côn thịt trở nên càng cứng rắn, thong thả thẳng tiến tiểu huyệt mềm mại, đồng thời, bả vai Trần Duy cũng bị Miêu Miêu cắn, trong luật động kịch liệt, Miêu Miêu gắt gao cắn Trần Duy bả vai, hai tay hoàn trụ Trần Duy phía sau lưng, cung khởi thắt lưng đón ý hùa theo va chạm càng lúc càng nhanh của Trần Duy.

Để Miêu Miêu ngồi ở bên cạnh bồn tắm lớn làm tình thật sự không có phương tiện, Trần Duy trực tiếp nâng Miêu Miêu tiểu mông, đem nó ôm lấy, tư thế nhẹ nhàng khiến Miêu Miêu gắt gao cuốn lấy thắt lưng hắn, hai mông cánh hoa trắng noãn bị Trần Duy bàn tay to cầm lấy, hướng hai bên tách ra, gặp huyệt khẩu nhỏ hẹp dưới cái đuôi kia khiến côn thịt bị trướng đến phát tím chống được cực hạn, bất lưu một tia khe hở, nhanh đắc mất hồn, làm Trần Duy phát cuồng thao ‘cái miệng nhỏ’ mê người đó, đỉnh cho tiểu miêu mễ trong lòng dục tiên dục tử, thân mình tinh tế ửng hồng theo động tác chống đẩy mà hướng về phía trước dao động, tai mèo ma sát cần cổ Trần Duy, càng cắn nhanh bờ vai của hắn, không cho chính mình phát ra tiếng ồn đến Trần Giai.

Tiếng nước không ngừng cũng che dấu không được tiếng hai khối thân thể kết hợp cùng một chỗ, ngay cả nước cũng trở nên thập phần nóng bỏng, đốt lên dục vọng toàn thân, dùng luật động tối nguyên thủy để mong tiêu diệt.

“Meo……” tần xuất luật động tạo nên khoái cảm vô hạn bao phủ một tia thần chí cuối cùng của Miêu Miêu, không tự chủ được buông tay, tiếng rên rỉ bị Trần Duy hôn trụ, biến thành lời lẽ kịch liệt câu triền, ngươi ôm lấy ta, ta quấn quít lấy ngươi, không ngừng hỗ cộng, thẳng đến cao trào, phun trào tận sâu trong dũng đạo.

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: