2 phản hồi

Gia hữu tiểu tiện 12

Chap 55

Trở lại sân bóng rổ, Tiểu Tiện tìm một vị trí gần đích ngồi xuống. Cậu lúc này cũng ko nghĩ quá nhiều, chỉ cần nỗ lực cổ vũ là được rồi.

40 phút thi đầu còn có giờ nghỉ giải lao, Tiểu Tiện tâm vẫn là lơ lửng. Trận đấu quá kịch liệt a, thực lực hai bên ngang ngửa nhau, điểm số cũng giằng co ko dưới.

Tiểu Tiện nghĩ đây là trận đấu đặc sắc nhất mà cậu từng xem, cậu nắm chặt tay ở trong lòng cổ vũ Đỗ Hàng, khi kích động cũng sẽ theo đoàn người lớn tiếng hoan hô. Thẳng đến khi trận đấu kết thúc, thanh âm cậu đều ách, toàn thân cũng thấm một tầng mồ hôi mỏng. Cậu tuyệt ko thấy mệt mỏi, một khắc chiến thắng kia cậu cùng mọi người lao xuống khán đài, còn chưa vọt tới bên Đỗ Hàng đã bị mọi người đụng trái ngã phải, đường nhìn dần ly khai đối phương. Nhìn đối phương bị mọi ngươi tung hô, cậu liệt miệng cười liên tục.

Đỗ Hàng bị mọi người tung lên, quay đầu tìm thân ảnh quen thuộc kia.

Giữa những lần bị tung lên hạ xuống kia, tầm mắt hai người giao nhau, ngẩn người, sau đó lộ ra nụ cười xán lạn.

Chap 56

Từ sân bóng rổ đi ra, Đỗ hàng để Tiểu Tiện nghĩa vô phản cố (không cho phép chùn bước) vứt bỏ chiến hữu bước lên xe bus tới trung tâm thành phố. Bọn họ vốn nghĩ tới thế giới hai người, nhưng là có hai tên mặt dày mày dạn theo đằng sau. Tiểu Tiện cùng Đỗ Hàng ngồi phía trước, hai tên mặt dày mày dạn kia ngồi ở phía sau.

Tề Huy bắt tay vươn qua, một mình ngồi đó toái toái niệm: “Bao cổ tay này cũng ko tệ lắm, màu sắc tốt, các loại màu đậm hỗn cùng một chỗ làm cho có cảm giác ko dính bụi bẩn. Còn có, bên trên có rất nhiều lỗ, nhìn qua giống giẻ lau, nhìn gần chính thị một cái khăn lau, tuyệt ko mỹ quan.”

Tiểu Ngốc quay đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, tựa hồ ko nghe thấy người nào đó đang phê bình bao cổ tay mình làm ko đáng một đồng.

Nhưng thật ra Tiểu Tiện ngồi trên lại vì cậu ta mà bất bình. Tiểu Tiện quay đầu hừ lạnh một tiếng: “Anh ngại nó khó coi thì đừng mang a.”

Tề Huy nói đương nhiên: “Thứ này tuy ko mỹ quan nhưng cũng là một phen tâm ý, ta sao có thể tùy ý chà đạp tâm ý người khác.”

Tiểu Tiện bĩu môi ở trong lòng phun ói. Liền nhìn cái miệng độc ác của ngươi nói không lưu tình. Hoàn hảo quả dưa ngốc kia độ cẩu thả đủ lớn, căn bản ko cùng người tính toán, đổi lại người khác ko đem ngươi mắng máu chó đầy đầu ko được!

Tề Huy nhìn Tiểu Ngốc ko nói lời nào, để khiến cậu ta chú ý gã liền càng ko ngừng lải nhải, một chốc nói hôm nay trời đẹp nhỉ, lúc sau lại nói may đen nhiều thế kia chắc sắp mưa đây, nói cho Tiểu Tiện ko hiểu ra sao, mấy lời này không phải rất mâu thuẫn sao?

Đông nói một câu tây niệm một cú, mấy việc vụn vặt này ko có đem linh hồn nhỏ bé của Tiểu Ngốc câu trở về, ngược lại khiến tiểu vũ trụ của Tề đại thiếu gia bùng nổ.

Gã huých vai Tiểu Ngốc, ác thanh ác khí hỏi: “Ngươi đang làm gì? Thế nào ko để ý tới người?”

Tiểu Ngốc tà liếc gã, sau đó tiếp tục ngắm phong cảnh.

Tề Huy tức tới xì khói, từ nhỏ đến lớn chưa ai dám bỏ qua gã. Vươn tay túm lấy lỗ tai Tiểu Ngốc, cố sức kéo: “Ngươi có tai không a? Ta cùng ngươi nói chuyện, ngươi lại ko để ý tới ta?”

Để giảm bớt đau đớn, Tiểu Ngốc hướng đầu về phía gã, trong miệng phát sinh tiếng kêu ô ô, “Đừng kéo, hảo đau a!”

Tề Huy giận dữ phản cười, trên tay liền thêm sức: “A, ngươi ko phải câm điếc sao! Vì sao ko nói lời nào?”

Tiểu Ngốc chớp chớp đôi mắt to vô tội, đặc biệt ủy khuất nói: “Bởi vì, ngươi là người xấu nên ta ko để ý tới ngươi!”

Tề Huy bất khả tư nghị trợn mắt, “Ai nói ta là người xấu? Ta đắc tội ngươi? Ngươi dự vò cái gì nói ta là người xấu?!”

Tiểu Ngốc ấp úng nửa ngày chính ko phun ra được một chữ.

Một mực nghe trộm bọn hắn nói chuyện Tiểu Tiện thẳng đến lúc này mới thở dài một hơi. Cậu rất may mắn Tiểu Ngốc ko đem cậu bán ra, tiểu tử này ngu thì có ngu nhưng rất có nghĩa khí nha.

Tuy rằng vô duyên vô cớ bị đính cái mác << người xấu >> nhưng Tề đại thiếu gia ko đơn giản bị đánh bại như vậy a. Gã có cái miệng dẻo quẹo, tùy tiện bịa ra hai câu là phòng tuyến của quả dưa ngốc kia nhất định sẽ dỡ xuống.

Gã nói, muốn phán đoán một người là tốt là xấu, phương pháp trực tiếp nhất chính là —— nhìn vào mắt hắn. Con mắt là cửa sổ tâm hồn, người tốt nhãn thần trong suốt sáng sủa, kẻ xấu nhãn thần láo liên. Gã chỉ vào hai mắt mình nói, nhìn hai ánh mắt lấp lánh hữu thần này, ko có một tia tạp chất, người xấu sẽ có con mắt đẹp như vậy sao?

Tiểu Tiện nghe được tưởng thổ huyết, nếu như là người mù thì làm sao bây giờ? Vậy nhìn cái gì mà phán đoán? Quan điểm đó chẳng phải là phỉnh gạt sao?

Tiểu Ngốc nghe vào lại nhiệt huyết sôi trào, nhất nhất gật đầu như gà con mổ thóc, còn kém điểm vỗ tay hoan hô.

Diễn thuyết xong, Tề Huy bắt đầu hạ mãnh dược, ko chút nào keo kiệt khích lệ Tiểu Ngốc. Gã nói mắt Tiểu Ngốc vừa to vừa tròn lại sáng sủa, trong suốt như hồ nước mùa thu, xuyên qua đôi mắt là có thể thấy một tâm hồn trong sáng. Gã còn rất thận trọng nói rằng, Tiểu Ngốc là người tốt, đơn thuần, thiện lương, khả ái, … bla bla bla…

Còn chưa tới nửa tiếng đồng hồ, Tiểu Ngốc đã triệt để bị Tề Huy thu phục.

Chap 57

Đến trung tâm thành phố còn hơn nửa tiếng nữa, để tránh cho lỗ tai bị độc hại, Tiểu Tiện thẳng thắn lấy MP3 tựa vào người Đỗ Hàng nghe nhạc.

Tiểu Ngốc cùng Tề Huy còn đang thảo luận về ‘con mắt’

Tiểu Ngốc hỏi: “Ánh mắt của ngươi sao lại là màu lam?”

Tề Huy thừa nước đục thả câu, “Ngươi đoán?”

Tiểu Ngốc thử thăm dò: “Lẽ nào đeo kính áp tròng?”

Tề Huy đắc ý dào dạt, “Trời sinh đó, mẹ ta là người Pháp.”

Tiểu Ngốc ước ao cực kỳ: “Ta cũng muốn mắt màu lam, ta cũng muốn!!”

Tề Huy cười vỗ vỗ đầu cậu, “Đi a, đợi lát nữa ta mua cho ngươi một cặp kính màu lam.”

Tiểu Ngốc bỗng nhiên như nghĩ tới cái gì, kinh ngạc kêu lên: “Nguyên lai ngươi là con lai!!”

Tề Huy vẻ mặt hắc tuyến, “Bây giờ mới để ý? Phản ứng của ngươi ko phải trì độn bình thường a!”

Tiểu Ngốc trong mắt lóe sao, dùng ánh mắt thập phần sùng bái nhìn Tề Huy, “Ta cũng muốn làm con lai!!”

Tề Huy khóe miệng co quắp: yêu cầu này của ngươi cũng quá ko phù hợp thực tế a! Ta cũng ko phải thần tiên, ta không có năng lực này giúp ngươi! -_-|||

Chap 58

Hẹn hò đơn giản chính là ăn cơm, xem phim, dạo phố.

Bây giờ còn chưa tới giờ ăn, bốn người thương lượng sau quyết định trước đi xem phim, ăn sau.

Tiểu Tiện cùng Tiểu Ngốc phụ trách nhiệm vụ xếp hàng mua vé, Đỗ Hàng cùng Tề Huy đi siêu thị mua đồ ăn vặt.

Hôm nay là cuối tuần, trước cửa bán vé nối một hàng dài, Tiểu Tiện cùng Tiểu Ngốc thành thành thật thật đi tới đoàn người xếp hàng. Đại khái hơn mười phút sau hàng người phía trước giảm bớt. Mắt thấy sẽ tới phiên bọn họ, bỗng nhiên có một nữ nhân mập mạp như một tòa núi nhỏ chen ở trước họ.

Tiểu Tiện nhìn nữ nhân kia, sau đó vỗ vỗ vai nàng. Nữ nhân xoay người, một bộ bình thản ung dung, “Làm sao? Có việc gì?”

Tiểu Tiện đè lại lửa giận nhắc nhở: “Cô chen ngang đó!”

Nữ nhân vô tình cười cười, xoay đi, ko biết đối ai sử cái ánh mắt, một nam nhân to con liền đi tới.

Nam nhân từ trên cao nhìn xuống Tiểu Tiện, trước trừng mắt, sau đó bóp các khớp tay kêu răng rắc, tối hậu từ trong lỗ mũi hừ một cái cười nhạt.

“Tiểu tử, ngươi ngứa da phải không a?”

Tiểu Tiện sợ tới rụt lui cổ, ở trong lòng kêu rên: học trưởng, anh sao còn chưa về a? Em bị người ta khi dễ! ~~o(>_<)o~~

Chap 59

Trái tim mong manh yếu đuối của Tiểu Tiện liền vỡ tan thành trăm ngàn mảnh nhỏ. Từ khi mua vé tới khi vào rạp cậu vẫn mãi rầu rĩ không vui.

Đỗ Hàng hỏi nguyên nhân cậu ko nói, một mình sinh hờn dỗi.

Đỗ Hàng bất đắc dĩ thở dài: nhóc con này sợi thần kinh nào vặn vẹo rồi?

Một mình dằn vặt quấn quýt một hồi, Tiểu Tiện chậm rãi đem chú ý chuyển tới màn ảnh, tâm tình cũng theo đó tốt lên rất nhiều.

Đột nhiên có một bàn tay to khoát lên vai cậu, sau đó một cỗ khí tức ấm áp phun bên tai.

“Tâm tình tốt điểm sao?”

Tiểu Tiện trong một khắc quay đầu kia cảm thấy ngoài miệng truyền đến xúc cảm ấm áp, chỉ là nhẹ phớt một chút liền biến mất. Cậu liếm liếm miệng, cảm thấy ý vị do tẫn.

Nương theo ánh đèn yếu ớt cậu nhìn thấy một đôi mắt mang ý cười, trong mắt quang hoa lưu chuyển, nhu tình mật ý như xuân thủy.

Người trước mắt rất gần, chỉ cần vươn tay là chạm tới. Tiểu Tiện đột nhiên nghĩ khổ não vì một việc nhỏ thật đúng là đủ ngu ngốc, ko chỉ khiến mình không vui mà còn ảnh hưởng tới tâm tình người khác.

Cậu nghiêng đầu lui vào trong lòng Đỗ Hàng, nhỏ giọng nói: “Học trưởng, vừa rồi có người khi dễ em ….”

Đỗ Hàng sủng nịch xoa đầu cậu, “Ai khi dễ cậu?”

“Là khi xếp hàng mua vé, có hai người không chỉ chen ngang còn hung ba ba uy hiếp em…”

Thanh âm Tiểu Tiện âm mềm nhu nhu, có điểm đáng thương. Đỗ Hàng cười cười, ngực nhũn thành một mảnh, cúi đầu ngậm lấy lỗ tai cậu, một bên liếm, một bên mơ hồ nói: “Thật đáng thương … Để tôi tới an ủi cậu nha …”

Vừa dứt lời liền rướn qua trực tiếp hôn lên môi cậu.

Môi cùng môi tương thiếp, tim Tiểu Tiện đập bình bịch như nai con chàng loạn, trên môi tê dại nháy mắt truyền khắp toàn thân khiến cho đại não cậu như say xe, thân thể cũng nhũn ra trượt xuống.

Đỗ Hàng đưa tay bế lấy cậu đặt trên đùi mình, sau đó ôm chặt cậu làm nụ hôn kia thêm sâu sắc.

Môi cùng môi trừn trọc không ngớt, lưỡi cùng lưỡi đan vào dây dưa không ngừng, một tiếng rên rỉ như tiếng mèo con nức nở từ giữa hai người nhộn nhạo truyền ra …

2 comments on “Gia hữu tiểu tiện 12

  1. cặp Tề Huy với tiểu Ngốc thiệt pó tay mà… cứ như ông nói gà pà nói vịt :)))

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: