2 phản hồi

Gia hữu tiểu tiện 13

Chap 60

Tề Huy rất phiền táo!

Gã nhìn bốn phía, một mảnh tối đen như mực.

Thế nhưng, thanh âm chùn chụt hôn môi lại cứ quanh quẩn bên tai.

Gã có xung động muốn tê rống.

Vì sao lại mua phim tình cảm a!!!!!!! vì Tiểu Tiện muốn xúc tiến tình cảm với ông xã, còn hai người là bám đuôi đi theo!

Chung quanh thế nào tất cả đều là thanh âm hôn môi cùng tiếng rên rỉ a!!!!!

Các ngươi đều cho ta thu liễm một điểm có được hay không a!!!!

Bộ phim kia còn có người muốn xem hay không a!!!! nên nói, muốn xem phim tình cảm tốt nhất dắt theo Sweeth Honey theo bằng ko ngồi nhà thuê đĩa mà xem a ~~~

Vô pháp chuyên tâm xem phim, gã ko thể làm gì khác hơn là quấy rầy Tiểu Ngốc. (=_= nhàm chán) Gã dùng tay huých người bên cạnh, đợi vì giây nhưng ko thấy đáp lại, gã quay đầu mới phát hiện đối phương cũng không có xem phim, không ăn vặt mà là trợn tròn mắt, nghiêng đầu, bắt tay dán bên tai làm nghe trạng.

“Hoàn hồn a! Hoàn hồn!” Gã vươn tay đập một cái lên trán Tiểu Ngốc, “Ngươi đang làm cí gì vạy?”

Tiểu Ngốc xoa xoa trán, một bộ thần bí hề hề, “Nơi này hảo quỷ dị!!”

Tề Huy không giải thích được, “Vì sao quỷ dị?”

Tiểu Ngốc chăm chú trả lời, “Thật nhiều thanh âm kỳ quái a!!”

Tề Huy ko nói gì, xem ra tiểu tử này cũng nghe được thanh âm hôn môi.

Tiểu Ngốc nghi hoặc hỏi: “Lẽ nào ngươi không nghe thấy?”

Tề Huy: …

Tiểu Ngốc đắc ý cười, “Không nghe thấy đừng lo, ta mô phỏng lại cho ngươi nghe.”

Nói xong nắm yết hầu thanh thanh cổ họng, bắt đầu mô phỏng.

“Nga ~~~ ba ba ~~~ a a a ~~~ ân ~~~ a a a a ~~~~ ba ba ~~~~ a ân ân ~~~”

Tề Huy tổng nghĩ thanh âm đó hình như là thanh âm phát sinh lúc làm tình ko phải là thanh âm hôn môi gã nghe thấy, vội hỏi: “Thanh âm đó từ đâu truyền tới? Ngươi so lại nghe được?”

Tiểu Ngốc lấy tay chống cằm suy nghĩ trong chốc lát, “Hẳn là từ dãy ghế cuối cùng…. Ân, ta sẽ không nghe lầm!”

Tề Huy kinh ngạc cực kỳ, “Dãy cuối cùng cách chúng ta khá xa, ngươi cũng có thể nghe?”

Tiểu Ngốc cười hì hì, “Lỗ tai ta rất linh nha! Tất cả mọi người gọi ta là Thuận Phong Nhĩ! Là Thuận Phong Nhĩ trong Phong thần bảng!”

Tề Huy lần thứ hai câm lặng.

Tiểu Ngốc đột nhiên cúi đầu thở dài.

Tề Huy cảm thấy mạc danh kỳ diệu, “Ngươi vô duyên vô cớ thở dài cái gì a?”

Tề Ngốc trưng ra vẻ mặt đau khổ, rầu rĩ nói: “Mấy lưng ghế dựa này rất cao, xung quanh lại tối om à, ta rất muốn nhìn một chút dãy ghế cuối kia đang làm cái gì a! Thế nhưng nhìn nửa ngày cũng ko thấy được!”

Mí mắt Tề Huy thẳng khiêu, “Nhìn cái rắm ấy! Tiểu hài tử ko nên nhiều chuyện! Chuyên tâm xem phim cho ta!!”

Tiểu Ngốc vẻ mặt chờ mong thấu qua, “Lẽ nào ngươi biết bọn họ đang làm gì? Mau nói cho ta biết!”

Tề Huy liếc mắt nhìn cậu nhóc, cười nhạt, “Ngươi là thật khờ chính giả ngu?”

Tiểu Ngốc vẻ mặt mê hoặc, “Cái gì thật khờ giả ngu? Ta làm sao vậy?”

Tề Huy có chút bất đắc dĩ, “Ngươi còn có thể tái xuẩn một điểm!”

Tiểu Ngốc nga một tiếng, kế tục nói tới vấn đề trước: “Ai nha! Bọn họ rốt cuộc đang làm cái gì! Ta hảo muốn biết a!!”

Tề Huy mặc kệ cậu ta, đem đường nhìn chuyển tới màn ảnh.

Tiểu Ngốc lôi kéo tay gã, “Ta muốn đi xem!”

Tề Huy tức giận, “Nó có gì đẹp mà xem!”

Tiểu Ngốc cố tình gây sự, “Ta muốn xem muốn xem!! Ngươi theo ta xuống đó nhìn một cái nha!!!”

Tề Huy rất muốn mắng người! Mẹ nó! Rốt cuộc là hai phế vật nào làm cái loại chuyện này tại rạp phim?! Muốn động dục thì về nhà mà động! Đừng ở đây ảnh hưởng lão tử xem phim!!

Chap 61

Hết phim, Tề Huy cố ý nhìn về phía sau một chút. Quả nhiên thấy một đôi nam nữ từ đó đi tới, nữ mặt mang đỏ ửng, nam đang chỉnh lại y phục. Dãy cuối cùng trên cơ bản không có ai ngồi, Tề Huy cười nhạt, trách ko được hai người họ lớn mật như vậy.

Tề Huy đứng tại chỗ, đợi khi hai người kia đi qua, gã đặc biệt dùng ngữ khí hạ lưu nói: “Các ngươi là gia súc a? Tại rạp chiếu phim cũng có thể động dục, lại còn gây tiếng động lớn như vậy?”

Hai người kia cả người run lên, quẫn bách chạy ra rạp chiếu phim.

Xem xong phim rồi đi ăn, cơm nước xong bọn họ chuẩn bị dạo chợ đêm, thế nhưng chỉ nghe thấy đùng một tiếng, trời liền đổ mưa to tầm tã.

Từ đây chạy về trường học, lâm một đường nước mưa, Tiểu Tiện rất ko chịu thua kém bị cảm mạo.

Chiếu cố bệnh nhân vốn là chuyện không khác khổ sai, chiếu cố một bệnh nhân vừa yếu ớt lại bốc đồng hoàn toàn là chuyện khổ thân.

Bình thường Tiểu Tiện nếu như có đùa giỡn buồn bực thì … ít nhất … đại não còn thanh tỉnh, có thể khống chế một chút, không làm chuyện quá phận, nhưng khi sinh bệnh cậu lại đem toàn bộ tính tình phơi ra. Mẹ Tiểu Tiện sợ nhất chính là khi cậu bị bệnh, ko phải bởi vì yêu thượng sợ cậu chịu khổ, mà là bởi vì cậu một khi bệnh rất thích cố tình gây sự, ngươi hống hắn hầu hạ hắn, hắn trả lại cho ngươi sắc mựt coi, đặc biệt khó chơi. Khi chiếu cố hắn, hắn dám có bản lĩnh cho ngươi nguyên ngày chờ đợi lo lứng, thể xác và tinh thần chịu đủ tàn phá dằn vặt. Chờ hắn khỏi bệnh, trên cơ bản ngươi cũng vào viện đi là vừa.

Đương nhiên lúc này Đỗ Hàng hoàn toàn ko biết, thấy cậu bị bệnh thì yêu thương muốn chết. Thế nhưng, qua đêm nay, Đỗ Hàng thầm nghĩ ngửa mặt lên trời hét dài, nhóc con này nhất định là do ông trời phái xuống chỉnh ta!!!

Chap 62

Đỗ Hàng đưa Tiểu Tiện về phòng, canh cho cậu ngủ sau liền chạy tới phòng y tế trong trường lấy thuốc. Mang thuốc về đập vào mắt liền thấy cậu ngòi yên lặng trên giường chảy nước mắt.

Đỗ Hàng lại càng bị hoảng sợ, nhanh chạy qua hỏi: “Cậu sao lại khóc? Thân thể khó chịu sao?”

Tiểu Tiện bên khóc bên phát giận: “Bỏ đi! Ta không muốn nhìn thấy ngươi!”

Đỗ Hàng không biết mình khi nào đắc tội cậu, thấy cậu là bệnh nhân nên hắn không tính toán, rót một chén nước ấm cho cậu uống thuốc.

Tiểu Tiện đem thuốc ngậm trong miệng, ko uống nước cũng không nuốt xuống, nước mắt chính từng giọt từng giọt lớn rơi xuống.

Đỗ Hàng chưa từng có kinh nghiệm chăm sóc người bệnh, thấy cậu như vậy ko khỏi sốt ruột a, đem nước tới bên miệng cậu, trực tiếp hạ lệnh: “Uống!”

Tiểu Tiện uống một ngụm nhỏ, vội đem chén đẩy ra, “Nóng! Ngươi muốn bỏng chết ta a!”

Đỗ Hàng không nói gì, cốc nước này còn chưa nóng quá 400!!

Vì vậy bỏ thêm nước lạnh, lần thứ 2 đưa tới bên miệng cậu.

Tiểu Tiện lúc này nhấp cũng không thèm, lấy tay đẩy chén ra quay đầu sang bên, “Quá lạnh! Ta mới không uống a!”

Đỗ Hàng có loại xúc động muốn bóp nát cái chén, nỗ lực khống chế mình, hỏi: “Cậu rốt cuộc làm sao vậy?” Ngữ khí có chút không kiên nhẫn.

Tiểu Tiện trừng to mắt nhìn hắn, vẻ mặt khó tin: “Ngươi cư nhiên chê ta phiền?”

Đỗ Hàng: -_-|||

Tiểu Tiện vai run lên, oa một cái khóc lên.

Đỗ Hàng cấp tốc che lại miệng cậu, “Đừng khóc, phòng ngủ còn có người!!”

Tiếng khóc nhỏ một điểm, Tiểu Tiện thẳng ngoắc ngoắc nhìn Đỗ Hàng, nước mắt lị tuôn dạt dào.

Thấy cậu một bộ đáng thương hề hề, Đỗ Hàng mềm lòng a, rướn tới liếm đi nước mắt trên mặt cậu, “Đừng khóc nữa, cậu làm sao vậy? Nói cho tôi biết được không?”

Tiểu Tiện nghẹn ngào: “Ta đầu hảo vựng, đau quá a… Vừa tỉnh lại không thấy ngươi, ta nghĩ ngươi không cần ta nữa…”

Đỗ Hàng bất đắc dĩ thở dài, “Tôi sao lại không cần cậu, tôi đi phòng y tế lấy thuốc.”

Tiểu Tiện nhào vào trong lòng Đỗ Hàng, vùi đầu cọ cọ trước ngực hắn, “Học trưởng, ta đau đầu, toàn thân phát nhiệt, thật khó chịu a!”

Đỗ Hàng sờ trán cậu, có điểm phỏng tay, coi bộ nóng ràn lên rồi. Một tay ôm lấy cậu, ngoài miệng nói: “Đi, chúng ta đi bệnh viện!”

Tiểu Tiện liều mạng giãy, “Ta không đi! Ta ghét nhất bác sĩ! Hận nhất tiêm!”

Đỗ Hàng tốt tính khuyên nhủ, “Đi tiêm bệnh mới tốt, đến lúc đó sẽ không khó chịu nữa.”

Tiểu Tiện bịt tai sống chết không nghe, không có cách nào, Đỗ Hàng không thể làm gì khác hơn là ôm cậu trở lại giường.

Lại nhìn cậu, cả khuôn mặt đều thiêu đỏ.

Đỗ Hàng lòng nóng như lửa đốt, sớm biết vậy đã không đội mưa chạy về.

Đỗ Hàng hống cậu uống mấy ngụm nước, chuẩn bị lấy khăn đắp hạ nhiệt, vừa đứng lên cậu lại nháo lên, “Ngươi đi đâu? Ta đều sinh bệnh ngươi không cùng ta sao?! Ngươi chê ta phiền đúng không? Cho nên liền mặc kệ ta?”

Đỗ Hàng nhẫn nại giải thích, “Cạu đang bệnh, tôi có thể đi đâu? Tôi muốn lấy chậu nước nóng giúp cậu lau người.”

Tiểu Tiện khổ hạ mặt, chán nản nhìn Đỗ Hàng, “Ngươi đừng đi, ở đây với ta.”

Chăm sóc người bệnh đúng là chuyện cật lực, Đỗ Hàng sợ cậu nóng hỏng đầu óc, lị sợ kích thích đến cậu, trong lòng trở mình cái bạch nhãn nói nhẫn nhẫn nhẫn, ta chính là Ninja Rùa! Xoay người bò lên giường, ôm lấy Tiểu Tiện, nhỏ nhẹ an ủi: “Tôi đâu cũng không đi, ôm cậu ngủ được không?”

Tiểu Tiện lập tức nở nụ cười, đem cái miệng nóng hổi tới trước mặt hắn: “Hôn một cái.”

Đỗ Hàng cúi đầu hôn cậu một chút.

Tiểu Tiện hài lòng cực kỳ, “Ngươi không sợ ta đem cảm mạo truyền cho ngươi a?”

Đỗ Hàng lại hôn một cái, “Không sợ.”

“Nếu ngày mai ngươi bị cảm làm sao bây giờ?”

“Sẽ không, thân thể tôi rất tốt, sức chống cự cường.”

“Ta là nói, nếu như ngươi bị bệnh, có trách ta hay không?”

“Sẽ không, tôi sinh bệnh như cậu, đau đầu như cậu, cùng nóng rần lên như cậu được hay không?”

“Ai da, học trưởng, miệng lưỡi ngươi thực trơn tru, rất không đứng đắn.”

“Tôi điểm nào không đứng đắn? Tôi nói đều là sự thực. Nhanh lên một chút ngủ đi, ngủ rồi sẽ không khó chịu nữa.”

“Học trưởng, ta muốn ăn hỏa long quả.” (là quả thanh long chăng? >”<)

“Đã trễ thế này, cửa hàng hoa qủa đều đóng cửa, ngày mai tôi mua cho cậu ăn..”

“Không, ta muốn ăn, hiện tại muốn ăn.”

“Vậy cậu chờ.”

“Học trưởng, ta muốn ăn hỏa long quả! Không phải quả táo!”

“Đều có ‘quả’, chấp nhận ăn đi!”

“Vậy ngươi uy ta ăn.”

“Đừng uy như vậy, lấy cái thìa đút cho ta ăn.”

“Học trưởng, ngươi thật tốt.”

“Học trưởng, ngủ ngon.”

Nhìn người trước mắt chậm rãi tiến nhạp mộng đẹp, Đỗ Hàng không khỏi thở dài một hơi, cuối cùng cũng hống cậu ta ngủ được.

Ngực đột nhiên nghĩ đến một câu vừa tục khí lại lôi nhân: Nhóc con này thật đúng là một tiểu yêu tinh chuyên ma nhân (bám người giày vò)! ╮( ̄▽ ̄ “)╭

Chap 63

Uống thuốc, lại ngủ ngon, ngày thứ hai tỉnh lại Tiểu Tiện liền hạ sốt, chỉ là còn có điểm choáng váng nặng nề.

Thấy bên người có nhân đang ngủ say, Tiểu Tiện lấy tay chống cằm, tinh tế đánh giá đối phương.

Lông mày rậm, mũi co thẳng, môi mỏng, góc cạnh phân minh như đao khắc. Ngũ quan mặc kệ chia ra hay ghép vào đều rất tốt xem!

Tiểu Tiện vươn tay chọc chọc cái mũi cao thẳng, sau đó len lén cười rộ lên, sống mũi thực sự cứng quá!

Tiếp lại sờ sờ mặt, da rất trơn, xúc cảm không tệ lắm!

Tiểu Tiện cúi đầu chuẩn bị liếm một cái đôi môi mong mỏng kia, trong đầu đột nhiên lại hiện lên mấy đoạn hình ảnh.

Tiểu Tiện ngây dại, tỉ mỉ hồi tưởng lại chuyện tối qua, một màn chính mình cố tình gây sự kia lại chậm rãi hiện lên trong đầu.

Xong xong! Tiểu Tiện bưng mặt trong lòng thầm kêu rên: vì sao lại cảm mạo nóng rần lên a?! Ôi! Ta đều nóng tới hồ đồ rồi! Vừa khóc vừa nháp, đổi lại là ai cũng thấy phiền. Học trưởng có ghét ta hay không a? T_T

Chap 64

Cả ngày kế tiếp, Tiểu Tiện đều rất an tĩnh.

Đỗ Hàng cảm thấy ngoài ý muốn, lúc sinh bệnh thì dằn vặt người chết, bệnh hết rồi cư nhiên biến nhu thuận, cậu ta thực không bị sốt cháy đầu óc đi?

Buổi tối, Tiểu Tiện tự học xong trở về, phát hiện Đỗ Hàng đứng dưới KTX của cậu, trong tay xách theo một cái túi. Tiểu Tiện còn chưa đi qua, Đỗ Hàng thấy cậu sau liền chạy tới, lắc lắc cái túi trong tay, “Đoán xem đây là cái gì?”

Tiểu Tiện tỉ mỉ quan sát cái túi, nghĩ thầm bên trong khẳng định đựng rất nhiều thứ, đem túi tắc tròn, chỉ tiếc túi là màu đen nên nhìn ko thấy bên trong.

Đỗ Hàng mở túi, đưa tới trước mặt cạu, “Tối qua không phải cậu muốn ăn hỏa long quả sao? Tôi mua cho cậu đấy.”

Tiểu Tiện nhìn hỏa long quả trong túi, lại ngẩng đầu nhìn Đỗ Hàng. Trên mặt đối phương lộ ra một nụ cười ôn hòa, nhàn nhàn, ấm áp, phảng phất mang theo một cỗ ma lực, trong nháy mắt có thể khiến người cảm thấy ấm áp.

Tiểu Tiện lao tới, ôm lấy thắt lưng hắn chôn đầu trước ngực hắn muộn thanh (thanh âm phiền muộn) nói: “Học trưởng, anh đối em tốt như vậy, em sẽ không ly khai anh…”

Tiểu Tiện luôn yêu loạn tưởng bỗng nhiên trở nên đa sầu đa cảm. Càng là quan tâm một người càng dễ lo được lo mất. Tiểu Tiện đi học sớm, lại nhảy cấp, người khác mười tám lên đại học, cậu học đại học thì lại mới vừa tròn mười sáu.

Tâm tư cậu nhẵn nhụi, phải lo lắng một ít vấn đề rất hiện thực.

Cậu cùng Đỗ Hàng không phải người địa phương, bọn họ một ở phía nam một tại phương bắc, cách xa nhau vạn dặm. Đỗ Hàng năm nay năm tư rồi, đại khái quá nửa năm nữa sẽ ra ngoài tìm việc.

Đỗ Hàng nói qua, hắn học xong không dự định học tiếp. Tiểu Tiện không biết hắn sẽ ở lại đây hay là về nhà tìm việc.

Muốn hỏi, lại sợ nghe đến kết quả chính mình sợ hãi.

Nếu như Đỗ Hàng tốt nghiệp xong thực sự về nhà, Tiểu Tiện nghĩ chính mình sinh hoạt sau này khẳng định rối tinh rối mù.

2 comments on “Gia hữu tiểu tiện 13

  1. Nàng ơi 🙂 “Vừa khóc vừa nháp” => nháo a 🙂

  2. Sao lại xưng ngươi ta rồi chủ nhà ???

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: