2 phản hồi

Gia hữu tiểu tiện 20

Chap 96

Thời gian chậm rãi trôi qua, hai người trời nam đất bắc khiến Tiểu Tiện nếm đủ mùi vị tương tư. Để sớm ngày gặp lại, cậu cùng Đỗ Hàng thương lượng quyết định qua tất niên liền trở lại trường.

Đêm 30 ngày nào đó, ăn xong bữa cơm đoàn viên, Tiểu Tiện lão lão thật thật ngồi trên sô pha cùng ba mẹ xem kịch tết.

Trong lúc này cậu có vài lần muốn gọi cho Đỗ hàng, nhưng lại nghĩ, hắn lúc này hẳn là đang bồi cha mẹ xem TV. Cậu không muốn quấy rối đối phương nên liền chặt đứt ý niệm này trong đầu. Thẳng tới 00h00 cậu nghe thấy tiếng pháo hoa bên ngoài, liền cầm di động vọt tới sân thượng ấn một dãy số quen thuộc.

Chỉ mới kêu một tiếng liền đã chuyển được, thanh âm Đỗ hàng truyền vào trong tai, cậu nhìn bầu trời đêm, hướng về tai nghe hô to.

“Học trưởng, năm mới vui vẻ!!”

“Tiểu Dịch, năm mới vui vẻ!”

Hét xong hai người đều trầm mặc, bởi bên tai thực quá ồn ào, bọn họ có thể nghe thấy tiếng pháo hoa ở bên đối phương. Thẳng đến khi thanh âm dần tán đi, Tiểu Tiện mới ý thức được cậu đã ngốc ở đây tới nửa tiếng đồng hồ.

Cậu cẩn thận hỏi: “Học trưởng … anh còn tại sao?”

“Tại.”

Tiểu Tiện trong ngực một trận vui vẻ, nó có nghĩa Đỗ hàng cũng đứng ngốc cùng cậu lâu như vậy. Cậu lại nói một câu ‘Năm mới vui vẻ’ liền không biết nói thêm gì nữa, mà Đỗ Hàng lại cười nói: “Tôi vừa định gọi điện cho cậu thì điện thoại cậu liền đánh tới, kia có tính là chúng ta lòng có linh tê không?”

Tiểu Tiện xấu hổ ừ một tiếng, ôi học trưởng, anh chừng nào học được nói ngọt vậy? Thực không giống anh.

Bên kia thật lâu mới truyền đến thanh âm, Đỗ Hàng nhẹ hô một tiếng, “Tiểu Dịch, tôi muốn cậu.”

Trong lòng nhất thời chảy qua một dòng nước ấm, Tiểu Tiện cong khóe miệng cười đến hài lòng. Người ngươi yêu đồng dạng nhớ ngươi, đây là chuyện hạnh phúc tới cỡ nào.

Tiểu Tiện ngẩng đầu nhìn trời, không trung pháo hoa bay lượn, cậu cũng kêu một tiếng, “Đỗ Hàng.”

“Ân?”

“Đỗ Hàng.”

“Cậu làm sao đột nhiên nhớ tới gọi tên tôi? Nói thật, cậu tới bây giờ cũng chưa gọi tên tôi một lần.” Trong giọng nói mang theo kình kỳ cùng tiếu ý.

“Không có gì, em chỉ muốn gọi anh.”

“A, cậu thích thì gọi đi.”

“Đỗ Hàng.”

“Ân.”

“Đỗ Hàng Đỗ Hàng Đỗ Hàng.”

“Ân ân ân.”

Tiểu Tiện mỗi lần gọi một tiếng, bên kia cũng nhẹ nhàng ứng một tiếng. Không cần nhiều ngôn ngữ bọn họ vẫn có thể hiểu được tâm ý đối phương.

Qua một lúc lâu, Tiểu tiện không biết là ấm đầu hay rút gân đột nhiên hét lớn một tiếng vào điện thoại, “Đỗ Hàng, em yêu anh!”

Thẩm mụ mụ vẫn đứng phía sau nghe trộm triệt để thạch hóa.

Chap 97

Thẩm mụ mụ hơn nửa ngày mới hồi phục tinh thần, kéo lỗ tai Tiểu Tiện vào phòng. Tiểu Tiện kinh kêu một tiếng, điện thoại lập tức truyền đến một thanh âm lo lắng, “Tiểu Dịch, làm sao vậy?”

“Mẹ em là người xấu, bà trộm nghe chúng ta điện thoại! Học trưởng, em treo trước, đợt lát lại gọi anh.”

Một hơi hét xong những lời này, Tiểu Tiện tắt điện thoại bắt đầu hô to gọi nhỏ, “Mẹ, đừng kéo lỗ tai con, đau a!”

“Câm miệng cho ta!” Thẩm mụ mụ quay đầu trừng mắt, đem cậu đổ lên sô pha, đánh vào người Thẩm ba ba. Thẩm ba ba dịch lại chút, mắt vẫn dán vào TV, “Năm mới đừng cãi nhau, có chuyện từ từ nói.”

“Ông cũng câm miệng cho tôi!” Thẩm mụ mụ trừng mắt Thẩm ba ba.

Cha con hai người song song bĩu môi, dùng ánh mắt giao lưu suy nghĩ.

Tiểu Tiện vẻ mặt đồng tình nhìn Thẩm ba ba: Bà xã ba là hung thần!

Thẩm ba ba trả lại cho cậu một nhãn thàn không thể tránh được: Như nhau, mẹ con cũng rất hung!

Tiểu Tiện tái phao một nhãn thần thương cảm hề hề: Ba! Lúc này ba phải giúp con!

Thẩm ba ba lộ lộ ra một bộ hình dạng: Ba sẽ tận lực….

Tiểu Tiện nheo lại mắt, uy hiếp: Ba không giúp con, con sẽ đem chuyện ba lén hút thuốc nói ra!

Thẩm ba ba co quắp khóe miệng, lần thứ hai chuyển đường nhìn lại TV, hai mẹ con này sao đều không khiến người bớt lo đâu!

Nhìn hai ngừơi dùng mắt truyền tin, một điểm cũng không để bà vào mắt. Thẩm mụ mụ bạo liễu! Một là ông xã chung sống với bà hơn hai mươi năm, một là con trai bà dưỡng hơn mười sáu năm, không cần đoán bà cũng biết hai người kia đang nghĩ gì. Hai cha con các ngươi nghĩ muốn liên hợp đối phó ta? Nói cho các ngươi biết, không có cửa đâu!

Thẩm mụ mụ đặt mông ngồi trên bàn trà, nhìn bọn họ, hung ba ba mở miệng, “Thẩm Dịch! Ăn nói thành thật cho ta, Đỗ Hàng là ai? Các ngươi là quan hệ gì?”

“Hắn là bạn trai con.” Tiểu Tiện vốn không có dự định giấu diếm, nếu đã bị phát hiện, cải lương không bằng bạo lực, sớm muộn gì ba mẹ cũng biết, vậy thẳng thắn quên đi, đương nhiên cậu càng hy vọng người nhà chúc phúc.

Được đến đáp án, Thẩm mụ mụ có điểm vô pháp tiếp thu. Bà sững sờ tại chỗ, trong khoảng thời gian ngắn nói không nên lời. Ngược lại, Thẩm ba ba có vẻ lãnh tĩnh hơn, hỏi: “Hai đứa cùng một chỗ đã bao lâu? Hắn là đồng học của con sao?”

Tiểu Tiện thành thật: “Có mấy tháng rồi, ảnh là học trưởng của con, đang học năm bốn.”

“Hắn là người ở đâu? Thái độ làm người thế nào?”

“Ảnh là người Đông Bắc, ảnh rất ưu tú, hơn nữa rất tốt với con, bọn con thực tình thích đối phương.”

“Hắn lập tức sẽ tốt nghiệp, đén lúc đó hai đứa chẳng phải sẽ xa nhau?”

“Vấn đề này bọn con đã nghĩ qua, ảnh nói sẽ ở cạnh con.”

“Nga.”

Thẩm ba ba cúi đầu trầm tư thật lâu, mới chậm rãi mở miệng: “Thẩm Dịch, con là một đứa trẻ hiểu chuyện. Từ nhỏ tới lớn con chưa từng khiến ba mẹ lo lắng. Con lớn như vậy rồi hẳn là có năng lực phụ trách hành vi của mình. Nhân sinh của con chính con lựa chọn, ba không can thiệp. Thế nhưng đột nhiên muốn ba tiếp nhận chuyện này phải mất chút thời gian, có cơ hội gọi hắn tới nhà cho ba gặp, xem hắn có đúng là ưu tú như con nói hau không. Mẹ con bên này để ba làm công tác tư tưởng, thời gian không còn sớm, con mau đi ngủ đi, mai chúng ta còn đi thăm người thân.” Đây mới là người cha đích thực! Thẩm ba ba, con cũng muốn làm con ba!! >O<

Tiểu Tiện vâng một tiếng không nói gì trở về phòng. Kỳ thực ngực cậu rất cảm kích, cậu cảm kích ba ba có thể lý giải cậu. Đồng tính với nhau vốn rất khó được người tiếp thu, hai người cùng một chỗ rất dễ gặp trở ngại đến từ xã hội, từ gia đình, áp lực đó khiến cho họ khổ không chỗ nói, cuối cùng có thể đến với nhau hay không chính là vấn đề. Tiểu Tiện rất hạnh phúc, cũng rất may mắn, bởi vì cậu có ba mẹ rất khai sáng, không cấp cho cậu bất cứ áp lực gì, cũng đối với cậu rất khoan dung. Giống như Đỗ Hàng đã nói, thời gian tới khi ra trường bọn họ phải đối mặt với rất nhiều vấn đề, cậu chỉ hy vọng có thể ở bên ngừơi đối phương, ỷ lại nhau, cùng nhau phấn đấu, suốt đời bên nhau.

Thấy cửa phòng Tiểu Tiện chưa đóng, Thẩm mụ mụ nặng nề thở dài. Thẩm ba ba cười cười: “Đừng khổ não nữa, con trai rất thông minh, mười sáu tuổi đã học đại học, thành tích luôn đứng đầu, cho dù yêu đương cũng không xuống dốc, lại còn lấy được học bổng, kỳ thực nó so với hài tử khác hiểu chuyện hơn. Nó có chừng mực, đường là do nó chọn, cho dù có trắc trở anh tin nó sẽ chống đỡ được.”

“Những chuyện này em biết…” Thẩm mụ mụ lần thứ hai thở dài, “Nhưng là … em rất khó tiếp thu.”

Thẩm ba ba tà nghễ liếc mắt, như trước một bộ van đạm phong khinh, chậm rì rì nói: “Ai kêu bà từ nhỏ đem nó dưỡng như con gái, mặc váy cho nó, mỗi ngày cho nó mặc đồ đẹp phiêu lượng, cái tính ngại ngùng xấu hổ hơi chút đỏ mặt của nó còn không phải là bà bồi dưỡng ra?”

Thẩm mụ mụ đen mặt kêu thảm, “Em sao biết sẽ thế này! Hiện tại em hối hận cũng làm được gì? Biết vậy hồi trước em đã cho nó đi học võ!”

“Hối hận muộn rồi, trời làm bậy có thể tha, tự làm bậy không thể sống!”

Thẩm ba ba bỏ lại một câu liền trở về phòng.

Thẩm mụ mụ theo sát mà lên: “Ba nó, thừa dịp chúng ta còn trẻ, thẳng thắn sinh thêm đứa nữa đi.”

Thẩm ba ba: …

“Thế nào? Ông không đồng ý? Ông không sợ Thẩm gia tuyệt hậu sao?”

Thẩm ba ba rất là không nói gì: lúc bị đả kích bà cư nhiên còn có tinh lực suy nghĩ chuyện này? Kỳ thực bà đã tiếp nhận sự thực đi!

Chap 98

Tiểu Tiện vẫn ghé vào trên cửa nghe trộm ba mẹ cậu nói chuyện. Nghe đến đó, cậu thật muốn lớn tiếng cuồng hô, ba ba, ba thực sự quá vĩ đại!

Cậu gọi cho Đỗ Hàng, đắc ý dào dạt đem chuyện này nói cho đối phương. Làm cậu không nghĩ tới là, Đỗ Hàng đêm nay cũng cùng cha mẹ ngả bài.

Đỗ Hàng đã sớm tỏ vẻ cho người nhà nên cha mẹ hắn cũng không quản nhều, còn kêu hắn có cơ hội đem Tiểu Tiện về nhà gặp mặt.

Tin mừng nối gót nhau tới khiến Tiểu Tiện hưng phấn không ngớt, đêm nay cậu hài lòng tới không ngủ được, liền cùng Đỗ Hàng ngâm mình trên mạng chat.

Lấy ra vài đoạn hàn huyên của hai người coi.

Ô mai trà sữa: Ông xã, nãy em hô to ‘Em yêu anh’ anh có cảm động không?

DH: không cảm thấy.

Ô mai trà sữa: không thể nào? Nếu anh cũng kêu như vậy em khẳng định cảm động chết.

DH: …

Ô mai trà sữa: anh xem qua Giai đoạn ái tình sao?

DH: chưa.

Ô mai trà sữa: nam diễn viên đứng bên biển rộng kích động nói với nữ diễn viên: “Anh rốt cuộc thấy biển rộng rồi! Em thử ngẩng đầu nhìn về phía đó, sau đó tỉ mỉ nghe xem —— thanh âm của biển rộng …”

DH: = = nó không có bất cứ liên quan nào tới chuyện của chúng ta.

Ô mai trà sữa: cảm giác anh hiểu hay không? Em muốn có loại cảm giác lãng mạn này.

DH: ko có ý tứ, tôi qua cái tuổi lãng mạn lâu rồi.

Ô mai trà sữa: anh xấu anh xấu.

DH: -_-|||

Ô mai trà sữa: ông xã, Tề Huy đi tìm Lương Tiểu Hạ rồi.

DH: bệnh hay quên của cậu cũng nặng nha, cậu đã sớm nói với tôi rồi.

Ô mai trà sữa: gào khóc, Tiểu Hạ hảo hạnh phúc.

DH: = =

Ô mai trà sữa: em hảo ước ao Tiểu Hạ!

DH: có chuyện nói thẳng.

Ô mai trà sữa: anh cũng tới tìm em đi? (# ̄▽ ̄#)

DH: …. chúng ta lập tức sẽ về trường.

Ô mai trà sữa: ôi! Vậy anh cắt tóc tặng em đi.

DH: tôi mà còn cắt nữa sẽ thành tội phạm bị truy nã. ╮(╯▽╰)╭

Ô mai trà sữa: ông xã, hai ngày trước em đi siêu thị phát hiện có bán cách mại! xin lỗi, ta làm mất raw đoạn cuối nên cũng chả biết nó là cái gì hết >”<

DH: vậy rất bình thường, rất nhiều siêu thị đều bán.

Ô mai trà sữa: em nhìn kỹ một chút, hắc hắc.

DH: = =

Ô mai trà sữa: em còn lén mua mấy hộp, hắc hắc.

DH: = =

Ô mai trà sữa: có vị hoa quả, có huỳnh quang, còn có cả lạp hình.

DH: ách! Có lạp hình? Cậu mua?

Ô mai trà sữa: đúng vậy.

DH: chúng ta đây có thể thử một lần. (╯3╰)

Ô mai trà sữa: ông xã, lẽ nào anh chỉ thích cơ thể em?

DH: cậu suy nghĩ nhiều.

Ô mai trà sữa: lẽ nào ngoại trừ thân thể, em không còn gì hấp dẫn anh?

DH: cậu cứ tiếp tục tưởng tượng đi.

Ô mai trà sữa: tỷ như nói, hình dạng, tính cách, còn có nội tâm, không có gì sao?

DH: -_-|||

Ô mai trà sữa: anh xấu lắm! Sắc quỷ! Chỉ ham thân thể người ta!

DH: đúng vậy! Na lại làm sao! (╰_╯)#

Ô mai trà sữa: chỉ đùa một chút thôi, anh hung cái gì a! T_T

Ô mai trà sữa: ông xã, em đã lấy vé xe lửa rồi, qua vài ngày có thể gặp anh.

DH: phải phải, cậu đã nói rất nhiều lần.

Ô mai trà sữa: vé của anh đã mua chưa?

DH: chưa mua.

Ô mai trà sữa: Không thể nào?!

DH: sẽ mua.

Ô mai trà sữa: em về trường anh còn chưa về làm sao bây giờ?

DH: rau trộn.

Ô mai trà sữa: em hận anh chết đi được!!

DH: đứa ngốc, tôi sẽ ra trạm xe đón cậu.

Ô mai trà sữa: A, anh đùa giỡn em!

DH: <( ̄︶ ̄)>

Chap 99

Rốt cuộc tới ngày trở lại trường.

Trên xe lửa, tim Tiểu Tiện vẫn còn lơ lửng. Cậu sợ trên đường sẽ phát sinh biến cố, dẫn đến Đỗ Hàng không thể tới đón cậu. Ngồi mười mấy tiếng đồng hồ xe lửa, cuối cùng cũng tới nơi.

Xe lửa mới vào trạm Tiểu Tiện đã cách cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Trên sân ga thưa thớt vài người nhưng lại không có bóng hình quen thuộc kia. Tiểu Tiện thùy hạ mi mắt, ngực một trận thất lạc.

Xe lửa ngừng, cậu kéo hành lý từ trên xe xuống, như cũ chưa từ bỏ ý định tìm kiếm xung quanh, nhưng vẫn không phát hiện Đỗ Hàng

Học trưởng là phiến tử! Tiểu Tiện ở trong lòng thở phì phì oán giận, bước ra trạm khẩu. Đột nhiên, một người từ sau cột đá nhảy ra, ngay sau đó, người nọ giang hai tay ôm chầm lấy cậu. Thanh âm ôn nhu quanh quẩn bên tai, “Tiểu Dịch, tôi rất nhớ cậu.”

Dưới ánh mặt trời mùa đông, hai người chăm chú ôm nhau, chìm đắm trong niềm vui sướng gặp lại. Thời gian như đọng lại ở thời khắc này, hình như toàn bộ thế giới chỉ còn lại hai người.

Chap 100

Một tháng sau, Tiểu Tiện cười hì hì đáo trên người Đỗ Hàng, vẻ mặt đắc ý nói: “Học trưởng, kỳ thực anh rất yêu em đúng không?”

Đỗ Hàng thiêu mi, “Dùng cái gì thấy rõ?”

“Ngày đó tại trạm xe lửa, anh làm trò trước mặt nhiều người như vậy, ôm em không chịu buông tay.”

“Vậy thì sao?”

“Anh còn nói rất nhiều câu cảmđộng lòng người.”

“Chắc cậu nghe nhầm? Tôi sao có thể nói mấy lời yêu đương buồn nôn đó.”

“Anh có nói, anh nói anh rất muốn em, muốn đến mau mất hồn vía, anh còn nói không có em bên cạnh rất tịch mịch.”

“Cậu nghe nhầm chăng? Tôi không nhớ rõ tôi có nói qua những lời này.”

Tiểu Tiện tức giận đến oa oa kêu to, “Đừng chết không nhận trướng, anh rõ ràng nói qua!”

Đỗ Hàng xoay người đặt cậu dưới thân, tiếp theo vươn tay lột quần áo cậu, “Ngày hôm nay chúng ta đến thử khỏa lạp hình kia.”

Cư nhiên nói sang chuyện khác? ! Tiểu Tiện nộ (╰_╯)# học trưởng quả nhiên là người xấu, là sắc ma! !

2 comments on “Gia hữu tiểu tiện 20

  1. nếu ta không lầm thì cách mại hình như là bcs á =))
    có nhiều mùi, nhiều hình dạng :”> :”>

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: