Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Hoàn toàn phá vỡ 3

3, Bùi gia gia đại nghiệp đại.

Cái gì kêu gia đại nghiệp đại, Tống Chí nhìn đến trước mắt tình cảnh này cuối cùng cũng có tự thân thể nghiệm với từ này, một đám người ghé vào trước mặt kêu tên mình, muốn nhìn một chút chính mình có nhớ chút gì không….

Bất quá, Bùi Nhược này khẳng định không phải trẻ ngoan, chỉ cần nhìn một cách đơn thuần mình cùng đám người kia lẩn rất xa thì biết, bất quá, thân thể này giờ là của mình, như vậy nhân sinh sau này sẽ do mình quyết định. “Cái kia …. Xin chào, tôi là Bùi Nhược, anh là ai? Ngượng ngùng, tôi cái gì cũng quên.” Nhớ lại chút, biểu tình đơn thuần thiện lương hẳn là như này, Tống Chí cảm thấy nâng đầu 450 rất khó khăn, vẫn là nâng 50 thôi, cái này nên cảm tạ cái túi da này của Bùi Nhược, cái loại ánh mắt ướt sũng như vật nhỏ bị kinh hách này cũng chỉ có cái loại này mới biểu hiện được, nếu là cái mặt kia của mình, người ta không ói mới là lạ!

A nha nha, nhìn một đám thân thích bị kinh hách trước mắt, Tống Chí nhịn ko được cảm thấy, tiền chủ nhân thân thể của hắn tuyệt đối là làm hết những chuyện thương thiên hại lý, ngươi xem một đám người hết thảy đều thấp thỏm lo âu, “Cái kia. . . . . . .Cậu út, cậu làm sao vậy? Vì cái gì biểu tình cổ quái như vậy?”

“Ngươi thật sự cái gì cũng ko nhớ rõ?” cậu út tiến đến trước mặt cậu nói, “Ta là ai cũng ko nhớ rõ?”

Ôi chao! Lời này có điểm kỳ quái, Tống Chí sờ sờ cằm, để sát vào ông cậu tiện nghi có đc kia, “Cậu út nói vậy là sao? Chẳng lẽ cậu đánh bài thua bạc cháu?”

Lời này vừa nói ra cho dù là nghiêng về một phía Bùi đại thiếu gia đều nhịn ko đc quay đầu lại nhìn ‘em trai mình’, vừa thấy mọi người sắc mặt có biến, Tống Chí lập tức swangr sốt, “Cái kia? Làm sao vậy?”

Giây tiếp theo, cậu út bưng mặt than thở từ trong túi tiền lấy ra một xấp tiền nhét vào trong tay Tống Chí, “Không phải nói ngươi cái gì cũng không nhớ sao? Như thế nào tiền bạc nhớ rõ như vậy……”

A?! Tống Chí nhìn xấp tiền nặng trịch trong tay, thật vất vả mới đột nhiên nhớ tới ‘ăn uống phiêu đổ, nhân chi tứ hại’, cậu có loại xúc động nghĩ muốn tìm cái góc sáng sủa đếm xem xấp này có bao nhiêu tiền, đáng thương Tống cảnh quan trên thực tế đừng nói mạt chược, đánh bài chỉ biết ba quân, giống cái loại phùng đổ tất thắng chuyện tốt này, phỏng chừng cho cậu tám trăm năm cũng không nhất định có thể tu luyện thành công.

“Tôi nói, cậu rốt cuộc là thuận miệng nói vẫn là nhớ tới cái gì?” Bùi đại thiếu gia để sát vào ‘em trai’ mình hỏi, “Chẳng lẽ thực giống như cái loại tiểu thuyết xuyên qua kia, xuyên một cái, ký ức trước kia của thân thể này đều nhìn đến?”

“Như thế nào có thể, tôi thuận miệng nói! Anh tin?” Bất quá Tống cảnh quan tròng mắt vừa chuyển, một phen túm trụ ‘anh trai’. “Anh đây là tụ đổ!” cậu chỉ vào 3 bàn mạt chược ngoài phòng khách, “Trái pháp luật!”

“Nói đến trái pháp luật……” Bùi Chấn nhịn ko đc nhìn em trai nhà mình còn đang nắm chặt đổ trái, “Như vậy thu đổ trái tính cái gì?”

Cúi đầu nhìn tiền trong tay, Tống Chí mặt lập tức đỏ bừng bừng, “Này tiền…… Này tiền cái kia……” Cậu chân tay luống cuống nhìn Bùi Chấn, từ nhỏ đến lớn cậu trừ bỏ đi làm sau chung thưởng ở ngoài còn chưa từng có lấy đến lớn như vậy mức tiền, “Nếu không trả lại cho cậu?”

“…… Ngốc nghếch, cậu biết không? Hắn trả lại cho cậu không đến ¼ hắn nợ cậu….. Tôi nói, cậu biết chơi mạt chược sao?” Bùi Chấn một câu trước còn khiến Tống Chí cảm thấy khoái hoạt tự thiên đường, nguyên lai đòi nợ là tốt đẹp như vậy, nhưng là nửa câu sau lại đạp một cái đem cậu đánh rơi địa ngục.

“Chơi mạt chược cái gì….. Tôi một cái cũng ko biết…..” Tống Chí xấu hổ trả lời, “Chẳng lẽ tôi cũng phải lên?”

“……Thật là, hiện tại làm sao có người ko biết chơi mạt chược!” Bùi Chấn nhất thời ko có biện pháp, chỉ có thể kéo cậu lên phòng sách trên lầu, “Tuy rằng chính là chơi đùa nhưng là trên chiếu bạc có thể nhìn ra phẩm tính một người, tiểu tử Bùi Nhược này tuy rằng mê cổ quái, nhưng trên thực tế thật ra không tồi, bằng không như thế nào vừa nghe Bùi Nhược bị bệnh còn có nhiều người chạy tới xem như vậy.”  (Láo toét, bịa đặt #)

“Nhưng tôi ko phải Bùi Nhược!”

“Cậu chính là Bùi Nhược! cậu nếu chiếm cứ thân thể em trai tôi, như vậy cậu chính là em trai tôi, không cần nói nhiều,” Bùi Chấn tạm dừng vài giây, đè thấp âm thanh nói, “Cậu đi xuống bồi họ chơi vài vòng, thắng thua ko quan trọng, thua thì nói là bị đập hỏng đầu nên trí nhớ mơ hồ…..”

“Cái kia………” Tống Chí xoay qua nhìn Bùi Chấn, “Em trai anh thật đã chết…… Anh không đau lòng sao?” Vấn đề này cậu suy nghĩ thật lâu, cuối cùng quyết định hỏi ra miệng.

 “Bùi Nhược…… Hắn kỳ thật chết cũng tốt……” Bùi Chấn ngẩn người, đột nhiên có chút sầu não, “Chuyện của hắn về sau cậu sẽ biết, đừng nhìn mẹ sủng Bùi Nhược như vậy, cũng đừng coi Bùi gia quan hệ hòa thuận, kỳ thật hắn quá cũng không như thế nào vui vẻ, tiểu tử này trong lòng kỳ thật có rất nhiều khổ.”

Tống Chí còn thật sự nhìn Bùi Chấn, trong lòng ảm đạm, một người như thế nào khả năng đi thang lầu ngã một cái đã chết? Cậu tuy rằng nhìn ra vấn đề, lại như thế nào cũng hỏi không ra miệng, qua thật lâu sau, cậu mới gật gật đầu, “Như vậy…… Tôi phải đi thử xem? Nếu không, anh cùng tôi?”

“Đi!” Bùi Chấn thu hồi nụ cười thương cảm, lúc này Tống Chí mới phát hiện, này ‘anh trai’ rất tốt .

Không nghĩ tới chờ hai người đi xuống lầu thời điểm, liền nhìn đến cậu út thần sắc vội vàng tiêu sái lại đây, “Chu Kiến đến đây……” Lời này vừa ra, toàn bộ trong phòng lặng ngắt như tờ, “Cái kia hỗn đản còn dám đến!” Không biết là cô ba vẫn là dì bốn nhảy dựng lên, “Đem hắn đuổi ra đi!”

Người hưởng ứng rất nhiều, nhưng là chân chính đi làm một người đều không có, Tống Chí nhìn trộm xem biểu tình Bùi Chấn bên người liền phát hiện, chung quanh lại chỉ có hắn một người ko có vẻ nghiêm túc, Chu Kiến này rốt cuộc là ai?

 “Nhược Nhược, có tốt chút nào không? Ta nghe nói ngươi ngã xuống lầu, không có gì trở ngại đi?” Rất xa, một cái tây trang giày da nam nhân đã đi tới, có thể là linh hồn Bùi Nhược còn sót lại trên người quấy phá, Tống Chí thế nhưng cảm thấy cả người chợt lạnh.

Người này là ai vậy? Cậu nhịn không được nhìn Bùi Chấn, lại nhìn đến Bùi Chấn biểu tình kỳ quái, “Anh?” Hắn thấp giọng hỏi nói, “Hắn là ai vậy?”

“A nha, Nhược Nhược, ngươi như thế nào quên ta? Ta là Chu đại ca a!” Đám người đi vào, Tống Chí mới phát hiện, này Chu Kiến thế nhưng cũng cử tuấn tú lịch sự thanh niên tài tuấn bộ dáng, nhưng là vì cái gì thân thể của chính mình chính là như vậy sợ hãi đâu?

Tống Chí không tin quỷ thần, nhưng là từ xuyên qua sau, cậu ẩn ẩn cảm thấy thần quỷ có thực, bằng không chính mình như thế nào chết tử tế ko chết lại nhập tới tên có ăn cắp phích trên người đâu? Mà hiện tại hiển nhiên trước mắt Chu Kiến cùng chính mình thân thể tiền chủ nhân phát sinh quá một đoạn xxoo không rõ cho nên phỏng chừng hỏi cũng không có người dám nói chuyện xưa, ở Chu Kiến cùng Bùi Chấn hai người trung gian đánh giá một phen, Tống Chí hạ quyết tâm.

“Anh…… Hắn là ai vậy?”

Nếu mất trí nhớ, như vậy đơn giản mất trí nhớ rốt cuộc tốt lắm.

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

<span>%d</span> bloggers like this: