Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Hoàn toàn phá vỡ 4

4, Quyết tâm

Tống Chí khi nói lời này Chu Kiện vừa lúc đi vào, nói  đến cũng khéo vừa lúc nghe đc câu hỏi kia, hắn ngây ra một lúc, lập tức nở nụ cười. “Nhược Nhược không biết Chu đại ca?” Hắn hơi thở bình thản, thoạt nhìn rất hợp ái, nhưng Tống Chí tốt xấu gì cũng xuất thân là cảnh sát, chẳng sợ chỉ là tiểu cảnh sát, nhưng khi theo lão cảnh loanh quanh vài vòng bên ngoài, cái loại hòa ái mang theo ý xấu này của Chu Kiện kinh động tới bản năng phòng ngự của cậu.

“Để làm chi! Thế nào cũng phải nhận thức ngươi a!” Cậu cả tiếng trả lời, “Ngươi muốn gì? Người ở đây ai chả biết ta ngã đụng đầu cái gì cũng quên, hiện tại mời ngươi nhanh chóng thông báo tên tuổi lai lịch cùng quan hệ của ngươi với ta, tốt lắm, nói đi!”

Chu Kiện sửng sốt, đột nhiên nở nụ cười: “Mấy tháng không thấy móng vuốt sao lại dài ra rồi?”

Người này cùng tiền chủ nhân thân thể này tuyệt đối phát sinh qua cái gì, Tống Chí cau mày không chút do dự cãi lại: “Như thế nào? Không hiểu tiếng người a! Móng vuốt?! Móng vuốt cái đầu ngươi a!”

Bùi Chấn cùng Chu Kiện rất quen thuộc, tự nhiên là biết đến quan hệ của em trai mình cùng gã, hắn cầm trụ Tống Chí, đem cậu kéo ra sau: “Ta nhớ rõ ko phải ngươi nói đi Mĩ sao?”

“Nhược Nhược gặp chuyện không may na, ta tự nhiên phải về, đúng không?” Chu Kiện cho Tống Chí một cái mỉm cười, sau đó nhìn Bùi Chấn, Tống Chí ở bên cạnh liền cảm thấy hai người kia xuất hiện sấm sét ầm ầm: “Cái kia….. hai người các ngươi muốn tiếp đón ta không ngại, nhưng là có thể cho ta biết ngươi là ai a? Tuy rằng ngươi so với ta cao một chút nhưng là con người ta tâm tính rộng rãi, tuyệt ko vì ngươi cao hơn ta mà cho ngươi đi giày nhỏ.” (aka trả thù)

 Chu Kiện nghe xong lời này lập tức sửng sốt, Bùi Nhược trước kia tính tình thiếu gia, thường xuyên móc mỉa châm chọc khiêu khích nhưng chưa bao giờ nói như vậy, hắn ko tự chủ đc tỉ mỉ đánh giá Bùi Nhược nghe nói mất trí kia, “Nhược Nhược…. Ngươi thật sự cái gì cũng không nhớ?”

“Ông đây chưa rửng mỡ đi lừa ngươi! Muốn mát thì tự ngốc đi! Ít ở trước mặt ông đây chướng mắt!” Lời này vừa nói ra, thân thích xung quanh nhịn không được  hút ngụm lãnh khí.

Tống đồng chí không biết Bùi Nhược tiểu tử này mặc dù có tính ăn cắp nghiêm trọng, nhưng là nói chuyện tuyệt đối quy củ, hình tượng lưu manh mà Tống đồng chí nghĩ là tuyệt đối trái ngược lại với hắn,

Bùi Chấn vừa thấy chỉ có thể lắc đầu, hung hăng chà đạp đầu ‘em trai’ : “Nhược Nhược, tuy rằng em cái gì cũng ko nhớ rõ nhưng là nói như thế là mất lịch sự a! Em mấy hôm nay xem cái gì?! Như thế nào miệng đầy ông đây?”

Tống Chí bĩu môi không nói, Chu Kiện nhìn Tống Chí, ko nói gì liền ly khai. Ban đêm, Tống Chí ngồi trên giường king-size kia không thể không lo lắng cho tương lai của mình, Bùi Chấn đẩy cửa, “Hôm nay biểu hiện ko sai ….” Hắn nghĩ nghĩ cuối cùng lấy mấy lời này mở đầu.

“……. Chu Kiện kia là ai?” Tống Chí ngẩng đầu, “Hắn cùng chủ nhân thân thể này có quan hệ gì….”

Bùi Chấn biểu tình có chút xấu hổ, “Cái này……….”

“Anh phải nói cho tôi biết, dù sao về sau tôi muốn sống, người nào nên đụng người nào ko, anh phải nói cho tôi biết!” Tống Chí cau mày nói: “Hắn có thể đến làn một cũng có thể tới lần hai, tôi ko muốn mỗi ngày tránh sau anh.” Cậu bổ sung, “Tôi mới ko cần co đầu rụt cổ!”

“…….. Đương nhiên, cậu có quyền đc biết.” Bùi Chấn nhẹ nhàng phun ra một hơi, ngồi xuống bên cạnh Tống Chí, “Bùi Nhược là gay……… Tôi nghĩ làm một người trưởng thành cậu hẳn là biết đến danh từ này!”

Gay….. Vài giây sau, Tống Chí kêu thảm thiết một tiếng: “Ta là gay?!!!!!”

“Nói nhỏ! Mọi người đều ngủ, ngươi rống cái gì!” Bùi Chấn vội vàng xông lên gõ một cái vào đầu ‘em trai’.

Được rồi được rồi! xác thực lúc này là quá muộn …… Tống Chí nhìn xem đồng hồ bên cạnh biểu hiện là 11h 39’, quay đầu ngồi thẳng tắp,“Tôi không phải gay……” Cậu giải thích nói, “Đương nhiên tôi không phải nói tôi đối gay có kỳ thị, cái kia anh hiểu được, đột nhiên như vậy nói cho tôi biết này, tôi chỉ là lắp bắp kinh hãi.”

Bùi Chấn gật gật đầu, ý bảo chính mình có thể lý giải, nói tiếp, “Bùi Nhược rất sớm còn có ăn cắp phích, điểm ấy nhà chúng ta đánh cũng đã đánh, mắng cũng đã mắng, nhưng là một chút biện pháp đều không có, sau chúng ta dẫn hắn đi bác sĩ tâm lý, người xem bệnh kia chính là Chu Kiện.”

“A! Người kia là Chu Kiện?!” Tống Chí thì thầm ánh mắt,“Chẳng lẽ nói hai người kia lâu ngày sinh tình ?” Cậu nhịn không được ảo tưởng đi xuống, bác sĩ tâm lý cùng bệnh nhân đàm luyến ái…… Sau đó bởi vì bên thứ ba chen chân làm cho bệnh nhân một lòng muốn chết, chẳng lẽ là loại này kiều đoạn?

“…… Cậu rốt cuộc là cảnh sát vẫn là tiểu thuyết gia, hảo hảo hãy nghe tôi nói đi xuống!” Bùi Chấn nhịn không được lại sao khởi gối đầu cho ‘em trai’ một chút, cuối cùng làm cho đối diện bình tĩnh xuống dưới, “Chu Kiện cùng nhà chúng ta có giao tình, em họ hắn là Chu Duyệt là anh họ cậu, ngay từ đầu nhà chúng ta đều cảm thấy yên tâm, cảm thấy đem cậu … chính là Bùi Nhựơc giao cho hắn trị liệu, hai người lại tính coi như ko quen, hẳn là ko có vấn đề gì….” Hắn trầm mặc vài giây, giống như nhớ lại chuyện gần như hỏng bét, cúi đầu suy nghĩ nửa ngày mới nói: “Nhưng ko nghĩ tới …….. Chu Kiện hắn một bên trị liệu, một bên kết giao với Nhược Nhược, nhà chúng ta đều nghĩ nếu kết giao vậy Chu kiện không cần cô phụ Nhược Nhược là có thể, nhưng là không nghĩ tới người kia thế nhưng lại muốn Bùi Nhược trộm hợp đồng đấu thầu của chúng ta….”

 “Cái gì, cái gì!” Tống Chí ngây ngẩn cả người, cậu tuy rằng chưa làm qua sinh ý, cũng rất rõ ràng hợp đồng đấu thầu loại này này nọ hẳn là giữ bí mật ,“Cái kia…… Là rất lớn kế hoạch?”

“Ân…… Lúc ấy Bùi gia tài chính ra điểm vấn đề, nhu cầu cấp bách là hợp đồng đấu thầu kia, có thể nghĩ chúng ta một nhà đau lòng ra sao, nhưng là Nhược Nhược là vô tội , hắn trộm này nọ là không có khả năng đi bán tiền, Chu Kiện chính là nhìn trúng điểm ấy không ngừng cho hắn gây áp lực, làm cho hắn không có cách nào khống chế được chính mình, cuối cùng……” Bùi Chấn tạm dừng một chút, “Bất quá cuối cùng Nhược Nhược không có trộm được này nọ, Chu Kiện sự tình bại lộ sau lập tức bỏ chạy đi Mĩ quốc…… Vì thế Nhược Nhược tâm tình vẫn thực không xong.”

“…… Kia…… Hắn lần này tới là làm gì?” Tống Chí có chút lo lắng, đại gia đình có đại gia đình vấn đề, cậu không nghĩ vô duyên vô cớ liền thành vật hi sinh trong đó.

“Này tôi cũng không biết, thời điểm kia tôi cơ hồ muốn giết hắn, cho nên a, tiếp theo cậu thấy hắn nhớ rõ muốn chạy mau một chút nga!” Bùi Chấn cười cười, đem gối đầu một lần nữa thả lại trên giường, sờ sờ Tống Chí đầu, “Nhanh ngủ đi! Cậu không cần vì những chuyện không phải cậu làm mà cảm thấy áy náy.”

“…… Ân……” Nhìn Bùi Chấn đi ra ngoài, Tống Chí một lần nữa đi lên, hắn nhìn chính mình trong gương, “Tốt lắm Tống Chí…… Nhớ kỹ…… Ngươi là Bùi Nhược, ngươi phải là Bùi Nhược! Hiểu chưa!” Cậu giống như hạ quyết tâm đối chính mình nói.

______________

dạo này đang cày “Vô hạn khủng bố” nên lơ là edit quá .. hì hì ~~~ Sr sr nha ~ :>_<:

 mình phát hiện bên trong có cp Trịnh x Sở bắn hint tùm lum nên bấn, có gắng cày bằng hết mới thôi. Anh Trịnh có dáng trung khuyển, quỷ súc hết biết luôn ~~~~ >0< ~~~~~.

mình đọc mà bị hint bắn tơi bời, rõ là trên chiến trường cương thi xác ướp đầy ra mà vẫn bị tim hồng đè bẹp lép, rõ là máu me kinh dị mà vãn cười như  ngố mỗi khi anh Trịnh bị Sở đại thần làm cho “ngứa răng chỉ muốn cắn một ngụm” mà thôi ~~~ *ứ chịu đâu*

bạn bắn trước mấy chap này mọi người đọc tạm, khi nào bạn cày xong “VHKB” bạn lại chăm ngoan cần mẫn lại nghen ~ 

88~

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: