6 phản hồi

Gia hữu tiểu Ngốc 13

13, Một chút đau lòng

Lúc gọi xong món ăn, hai người họ phát hiện khẩu vị của mình lại hoàn toàn giống như đối phương, điều này khiến cả hai hài lòng muốn chết.

Tề Huy xuyến hai phiến thịt dê, một mảnh gắp vào trong bát Tiểu Ngốc, một mảnh cấp chính mình: “Xuyến thịt dê thế nhưng nhân gian mỹ vị, ăn đến năm dĩa ta đều nuốt trôi.”

Tiểu Ngốc gật đầu tán thành: “Ân, nhân gian mỹ vị!”

Tề Huy lại gắp một đũa áp tràng cho Tiểu Ngốc: “Áp tràng cũng là nhân gian mỹ vị, ăn xong dĩa này, chúng ta lại gọi.”

Tiểu Ngốc từng ngụm từng ngụm ăn áp tràng, ăn xong ngẩng đầu cười: “Hảo, lại gọi tiếp!”

Tề Huy cầm muôi vớt ra một muôi cá viên: “Cá viên cũng là nhân gian mỹ vị, đến đến, ăn nhiều một chút.”

Tiểu Ngốc cầm bát tiếp nhận: “Ừ, anh cũng ăn nhiều một chút.”

Hai người một bên ăn một bên giống như mỹ thực gia đánh giá thực vật, nhưng tới tới lui lui vẫn chỉ có bốn chữ —— nhân gian mỹ vị.

Tề Huy gắp một viên cá viên nói nhân gian mỹ vị, lại gắp một miếng dưa leo cũng nói nhân gian mỹ vị.

Tiểu Ngốc bận rộn phụ họa không ngừng: “Ăn ngon ăn ngon, tất cả đều là nhân gian mỹ vị!”

Phục vụ sinh đứng ở một bên bưng trà rót nước nhịn không được mắt trợn trắng: thật nhiều nhân gian mỹ vị… Phỏng chừng tại các ngươi trong mắt một nhánh tỏi một cọng hành cũng là nhân gian mỹ vị ba! ╮(╯▽╰)╭

Bửa cơm này ăn hơn hai giờ mới kết thúc, hai người mang theo cái bụng tròn vo từ trong quán lẩu đi ra.

Tiểu Ngốc đánh một cái ợ nói: “Ai ô, ăn nhiều, bụng hảo trướng, mau nghĩ biện pháp tiêu hóa a.”

“Có gì khó, chúng ta bộ về a.” Tề Huy một bộ đương nhiên, “Từ chỗ này đi về trường học phỏng chừng hết nửa giờ, đi tới, cũng tiêu hóa không sai biệt lắm.”

“Không phải chúng ta không vào được phòng ngủ sao?.”

“Đã sớm vào không được. Đợi lát nữa đi tới cửa trường học, ta mang ngươi lên mạng ngoạn trò chơi.”

“Suốt đêm ngoạn trò chơi sao?”

“Đúng vậy.”

“Hảo!”

Nhìn Tiểu Ngốc vẻ mặt hưng phấn, Tề Huy nghĩ làm ra quyết định này là đúng đắn. Kỳ thực hắn rất muốn tìm gian khách sạn ở một đêm, thế nhưng kinh qua sự kiện lần trước, hắn đối với lực kiềm chế của mình sinh ra hoài nghi. Gần nhất mấy ngày nay buổi tối khi ngủ, trong đầu hắn luôn luôn hiện ra thân thể trắng trắng nộn nộn của Tiểu Ngốc, thế nào cũng lái đi không được. Vài lần nghĩ đến phát cuồng không thể tự kiềm chế, hắn lập tức từ trên giường đứng lên trực tiếp chạy ào phòng tắm khóa cửa nhốt mình ở bên trong DIY. Chỉ là ngẫm lại liền có phản ứng lớn như vậy, nếu như thực cùng Tiểu Ngốc ngủ cùng một chỗ, hắn sợ chính mình lần thứ hai hóa thân cầm thú đem Tiểu Ngốc nuốt sống vào bụng, ăn tới liền cặn cũng không còn.

Chính lão lão thật thật ngoạn trò chơi ba, Tề Huy ở trong lòng khuyên bảo chính mình, vừa lúc có thể làm phó bản cả đêm.

Tề Huy là một người cuồng nhiệt với game, nhất là mấy loại game hành động, nhất ngoạn khởi trò chơi liền mang theo một cổ tư thế liều mạng. Hắn ỷ vào chính mình tuổi còn trẻ thân thể cường tráng, luôn luôn tùy ý tiêu xài khỏe mạnh chính mình, tiêu hao thể lực chính mình, có thể liền mấy ngày mấy đêm không ngủ ngâm mình ở trong game. Hơn nữa lúc tận hứng, hắn tựa như thay đổi thành một người khác, trở nên thô tục bất kham, hành vi cử chỉ vô cùng điên loạn, các loại bản tính hư hỏng liền lộ rõ.

Vào quán net mở máy tính, hắn quăng giày, ngồi xổm trên ghế, sau đó từ bao thuốc lấy ra một điếu ngậm tại khóe miệng, liền cấp tốc đầu nhập trong game. Hoàn toàn không có dáng dấp anh tuấn tiêu sái ngày xưa, sống thoát thoát một tiểu lưu manh đầu phố.

Tiểu Ngốc thấu ở bên cạnh hỏi: “Anh đang chơi cái gì a?”

Hắn một bên gõ bàn phím một bên đáp: “Ma thú a.”

“Nga, tôi cũng muốn chơi.”

“Muốn chơi liền chơi, ngươi đều không phải cũng thích chơi ma thú sao?”

“Tôi thích chơi ma thú? !”

“Đúng vậy, trên bản điều tra đều không phải điền như thế sao.”

“Bản điều tra? !”

Tiểu Ngốc hồ đồ liễu, cậu liền ngay cả game online đơn giản nhất cũng chưa từng chơi, càng đừng nói tới loại game có thao tác tương đối cao giống ma thú này. Hơn nữa theo như lời Tề Huy thì bản điều tra kia càng làm cậu cảm thấy nghi hoặc không ngớt, cậu thực sự nghĩ không ra chính mình lúc nào điền qua bản điều tra đó.

Tề Huy hiển nhiên là đã đem toàn bộ tinh lực đặt trong game, vẫn chưa phát giác bất luận cái gì mánh khóe, tự cố tự địa nói: “Tài khoản cũ của người đừng chơi nữa, tới bên máy chủ bên ta này. Vừa lúc ta có một tài khoản phụ có thể tặng cho ngươi, chúng ta kề vai chiến đấu, quét ngang toàn bộ máy chủ!”

Tiểu Ngốc có một mao bệnh, nghe lời luôn luôn chỉ nghe nửa đoạn. Tề Huy nói câu đầu tiên bị cậu tự động quên, câu nói sau nhưng khơi dậy lòng hiếu kỳ cùng thăm dò dục cường liệt của cậu. Quét ngang toàn bộ máy chủ, nhiều uy phong nhiều ngưu bức a! Cậu kiềm chế không được dược tâm tình muốn thử, cầm tới tài khoản mật mã liền bật người đăng nhập game.

Nửa giờ sau, Tề Huy đối bản điều tra kia nảy siinh hoài nghi. Tiểu Ngốc tựa như một thái điểu mới bước vào thế giới trò chơi, cái gì cũng không hiểu cái gì cũng không biết, tựu liên đơn giản nhất thao tác cũng biết không rõ. Ban đầu Tề Huy còn nhẫn nại dạy cậu đánh quái làm nhiệm vụ, còn đem một ít hình thức tối thông thường tinh tế giảng giải cho cậu nghe, nhưng cậu học thế nào cũng không được. Thấy cậu luôn luôn ngốc tìm vị trí không chính xác, Tề Huy liền phiền muộn.

Tề Huy biết chính mình cũng không phải một người có tính kiên trì, nhưng hắn lại không đành lòng ném Tiểu Ngốc ở một bên không quan tâm, hắn mở danh sách bạn tốt, phát hiện Tiểu Đệ giờ khắc này đang ngoạn trò chơi, đột nhiên linh cơ khẽ động, cấp đối phương phát một cái tin tức: mau tới tân thủ thôn mang Tiểu Hạ làm nhiệm vụ.

Tiểu Đệ cũng là một cuồng game, khi xưa khi biểu lộ bị cự tuyệt, Tề Huy vì muốn cậu ta mau chóng từ trong đả kích thất tình đi ra liền dạy cậu ta ngoạn trò chơi, đỡ cho cậu ta luôn thất tưởng bát tưởng, luôn luôn một bộ u ám không vui. Trò chơi đích xác có thể khiến cậu ta tạm thời quên hết phiền não, cậu rất nhanh liền trầm mê, mỗi ngày theo Tề Huy làm nhiệm vụ hạ phó bản, ngoạn bất diệc nhạc hồ. Sư phụ ra sao đồ đệ thế đó, cậu ta cùng Tề Huy như nhau, một khi đã chơi liền không biết mình tên họ là gì, phảng phất như trên thế gian này bất luận cái gì đều có thể quăng hết sau đầu, không đối với cậu sản sinh chút ảnh hưởng nào.

Khi thu được tin tức cậu ta đang ở hạ phó bản, hơn nữa đã tới thời khắc tối then chốt. Ngoài miệng cậu đáp ứng rồi nhưng lại chậm chạp không chịu hành động, Tiểu Ngốc đứng ở tân thủ thôn đợi hơn mười phút liền nhân ảnh đều không phát hiện.

Tề Huy lại nhắn cho cậu ta một tin mới, kêu cậu ta mau một chút qua. Cậu lần thứ hai đáp ứng, thuận tiện đem Tiểu Ngốc thêm vào danh sách bạn tốt, sau đó gửi qua một trang web của nhà nước. Tiểu Ngốc hỏi cậu vì sao gửi cho trang web này. Cậu nói chơi trò chơi toàn bộ dựa vào chính mình chậm rãi lục lọi mới có ý tứ, không hiểu liền xem hướng dẫn, trong bản giới thiệu trò chơi nói được thanh thanh sở sở mặc ai vừa nhìn là có thể minh bạch. Tiểu Ngốc nghĩ lời cậu ta nói rất có đạo lý, lập tức khổ tâm chuyên nghiên cứu hướng dẫn trò chơi.

Tề Huy làm xong một tiểu nhiệm vụ sau, quay đầu hướng màn hình máy tính Tiểu Ngốc nhìn thoáng qua, này vừa nhìn liền đem miệng của hắn khí đến méo mó.

Hắn cạch cạch gõ bàn phím, hai mắt nhìn chằm chằm màn hình đầy sát khí.

[ Tương Nguyên Uyên, ngươi đang làm gì? ]

[ Mang Tiểu Hạ làm nhiệm vụ a. ]

[ Nga, các ngươi ở địa phương nào? Ta cũng tới hỗ trợ. ]

[ Tề thiếu, một điểm việc nhỏ sẽ không nhọc ngài phiền phức liễu! ]

[ Ít nói nhảm, vị trí. ]

[ Ai yêu Tề thiếu! Có câu nói thật không biết có nên nói hay không… ]

[ Ngươi có đúng hay không muốn nói, ngươi căn bản không có mang Tiểu Hạ làm nhiệm vụ đúng không? ]

[ Ách! ! Tiểu tử đó cư nhiên đâm thọc! ]

[ Đừng đem tâm tư của hắn nghĩ đến phức tạp như thế, hắn căn bản là không phải là người như thế! Ta cùng hắn đang ngồi ở cùng mạng! ]

[ Ngao ô —— Tề thiếu, em sai rồi! ! ]

Tiểu Đệ rơi lệ đầy mặt: khó có được một lần dối lập tức đã lòi rồi! Chuyện không may như thế thế nào để ta gặp gỡ a? ! ┭┮﹏┭┮

Để bù đắp sai lầm, Tiểu Đệ nhiệt tình tích cực mà dẫn dắt Tiểu Ngốc làm nhiệm vụ cả đêm, cậu ta còn lập chí muốn đem Tiểu Ngốc bồi dưỡng thành một cao thủ trò chơi. Vì vậy chỉ cần có thời gian nhàn hạ cậu ta liền bắt tay dạy Tiểu Ngốc ngoạn trò chơi.

Hôm nay khi hai người chuẩn bị lên mạng ngoạn trò chơi, Tiểu Đệ đột nhiên đối Tiểu Ngốc đưa ra một yêu cầu.

Tiểu Đệ nói: “Tiểu Hạ, tôi dạy cậu ngoạn trò chơi, cậu giúp tôi một việc được chứ?”

Tiểu Ngốc sảng khoái đáp ứng: “Đi a, cần tôi hỗ trợ cái gì?”

“Cậu theo tôi thì biết.” Tiểu Đệ vui tươi hớn hở lôi kéo Tiểu Ngốc đi phía trước, ngoài miệng còn căn dặn, “Đây là bí mật của chúng ta, cậu đừng nói cho Tề thiếu.”

“Ân, hảo.”

Hai người đi hơn mười phút, cuối cùng cũng đến mục đích.

Tiểu Ngốc giương mắt nhìn một chút phía trước, nguyên lai bọn họ đi tới thư viện trường.

“Viên Viên, chúng ta đến thư viện làm cái gì? Ngươi muốn ta giúp ngươi tá thư mạ? Thế nhưng ta một đái thẻ mượn sách a.”

“Tôi là Nguyên Uyên! Đừng gọi Viên Viên!” Tiểu Đệ đẩy mạnh Tiểu Ngốc vào thư viện, “Chúng ta đi vào trước, đợi lát nữa tôi nói cái gì cậu liền làm cái đó ba.”

Từ vào đồ thư quán sau, Tiểu Đệ liền biến thành cẩn cẩn dực dực, cậu ta rón rén đi tới trước một loạt giá sách, tìm kiếm thật lâu, từ trong góc lấy ra một quyển sách, sau đó thật to thở ra một hơi.

“Hoàn hảo tôi giấu rất bí mật, không bị người phát hiện.”

Hành vi của cậu ta làm Tiểu Ngốc vô pháp lý giải: “Cậu giấu sách để làm chi?”

“Rất nhiều người đều muốn mượn quyển sách này, không giấu sẽ bị người ta mượn đi mất.”

“Cậu muốn xem có thể mượn về coi a, vì sao muốn đem nó giấu đi?”

“Tôi không muốn mượn nó, tôi là giúp người khác giấu a.”

“Vì sao phải giấu? Cậu có thể giúp hắn mượn a.”

Nói nửa ngày, không biết là năng lực biểu đạt của chính mình quá kém, hay là năng lực lý giải của Tiểu Ngốc không mạnh, Tiểu Đệ phát giác cậu một mực quấn quýt vấn đề giấu sách này. Tiểu Đệ hít sâu một hơi, đem chân tướng sự tình kể lại một lần, Tiểu Ngốc lúc này mới hiểu được ý đồ của cậu ta.

Nguyên lai Tiểu Đệ làm tất cả đều là vì đồng học thời cao trung của cậu, khi cậu đi ‘cửa sau’ biết được người nọ sắp tới sẽ đến thư viện mượn quyển sách này liền len lén mà đem nó giấu đi, cậu ta sở dĩ không dám trực tiếp đem sách giao cho người kia là do sợ đối phương khả năng cự tuyệt ý tốt của cậu. Cậu cùng bạn cùng phòng mỗi ngày trốn ở thư viện chờ người nọ đến mượn sách, nếu như người kia tới, bạn cùng phòng của cậu sẽ giúp cậu đem sách giao cho đối phương, thế nhưng đợi năm sáu ngày cũng chưa từng thấy bóng người, ngày hôm nay bạn cùng phòng của cậu có việc ra ngoài, cho nên cậu mới đem Tiểu Ngốc gọi tới góp đủ số.

Nghe xong lời giải thích của cậu ta, Tiểu Ngốc thực sự không nghĩ ra cậu ta vì sao muốn đem một chuyện đơn giản như thế làm phức tạp hóa, rõ ràng là một mảnh hảo tâm, nhưng làm cho người ta nghĩ cậu có loại cảm giác có tật giật mình.

Hơn 1h đồng hồ sau, khi Tiểu Ngốc nhìn thấy ‘đồng học cao trung trong truyền thuyết’ kia, tựa hồ minh bạch nguyên nhân mà cậu ta sợ hãi.

Lần đầu tiên nhìn thấy Cao Chấn, Tiểu Ngốc liền nghĩ người này toàn thân đều lộ ra một cổ khí tức ‘vật sống chớ gần’, tuy rằng thấy không rõ lắm dáng vẻ của y, thế nhưng từ cách ăn mặc là có thể nhìn ra y khẳng định là một người cổ lỗ lại không thú vị. Tóc chải chuốt cẩn thận tỉ mỉ, một bộ kính đen đọng ở trên mũi, phía dưới là đôi môi mỏng mím chặt, sinh ra một loại cảm giác khó có thể thân cận. Càng làm cho người ta cảm thấy không nói gì chính là, đồng dạng là sinh viên, Tiểu Ngốc ở trên người y nhìn không thấy cái loại tinh thàn phấn chấn nhiệt huyết thanh niên, trái lại giống như một trưởng giả cơ trí nhìn thấu lòng người dễ thay đổi, nút áo cổ tay cùng trên cổ đều cài kín mít, con mắt sau tròng kính tản ra quang mang lợi hại.   (chậc, tiểu công nhà Tiểu Đệ đã xuất hiện rồi ó___ò ko bít tg có viết chuyện cho đôi này ko nữa, mong lắm nha!)

Khoảnh khắc Tiểu Ngốc ôm sách bị Tiểu Đệ đẩy ra từ giá sách liền đối diện với cặp con ngươi lợi hại kia.

Bị một đôi mắt không mang theo một tia ôn độ như vậy nhìn chăm chú vào, Tiểu Ngốc cảm thấy hô hấp có điểm trắc trở, hàm răng cũng mơ hồ đánh cầm cập. Cậu duỗi thẳng cánh tay, đem sách giơ ra, một chữ ‘cho’ lắp bắp nói bảy lần mới hoàn chỉnh phun ra.

“Cho ngươi… Quyển sách này cho ngươi…”

Cao Chấn nhìn một chút quyển sách trên tay cậu, sau đó càng làm đường nhìn chuyển qua trên mặt cậu, bình tĩnh hỏi: “Ngươi thế nào biết ta cần quyển sách này?”

“Cái kia… Ngươi đừng hỏi nhiều như vậy, cầm là được.” Tiểu Ngốc ở trong lòng kêu khổ không ngớt, người này không riêng thoạt nhìn là một bộ lạnh như băng, liền giọng nói cũng không hề có độ ấm, quả thực lạnh đến có thể đem nhân đông chết, thực sự là thật đáng sợ! T_T

Tiểu Ngốc không muốn nói ra nguyên nhân, Cao Chấn cũng không miễn cưỡng cậu. Xoay người đi tới bên cạnh giá sách, coi bộ không dự định cầm quyển sách đó.

Tiểu Ngốc nóng nảy, cầm sách đuổi theo: “Uy, ngươi đừng đi a, sách này ngươi từ bỏ sao?”

Cao Chấn không tiếp lời, từ trên giá sách lấy ra một quyển sách yên lặng lật xem.

Tiểu Ngốc mang quyết tâm không sợ chết mà đem sách đưa tới dưới mí mắt y: “Coi như cầu ngươi, mau cầm quyển sách này đi!”

“Ta không thích vô duyên vô cớ nhận người ân huệ.”

Lạnh lùng một câu nói đem Tiểu Ngốc đầy ngập nhiệt tình dội cho hầu như không còn, khiến cho cậu trở nên cực kỳ uể oải, quay đầu lại nhìn hướng Tiểu Đệ trốn, vừa vặn thấy đối phương từ phía sau giá sách lộ ra nửa đầu len lén nhìn bên này, cậu thoáng cái lại kích động, một bên tễ mi lộng nhãn, một bên dùng hình dáng của miệng khi phát âm nói rằng: Viên Viên, tôi thật sự là ứng phó không được hắn, cậu mau tới cứu cứu tôi!!

Tiểu Đệ rất sợ bị Cao Chấn phát hiện chính mình trốn ở chỗ này, liều mạng hướng Tiểu Ngốc xua tay, ý tứ là nói, không nên để cậu ta lộ ra, không nên nhìn bên này, miễn cho dẫn người hoài nghi. Thế nhưng ngay trong nháy mắt Tiểu Ngốc quay đầu lại, Cao Chấn đã theo ánh mắt cậu nhìn qua, dáng Tiểu Đệ hoa chân múa tay tự nhiên toàn bộ rơi vào trong mắt y, mà y cũng minh bạch nguyên nhân Tiểu Ngốc đưa sách.

Y giơ lên ngón tay hướng Tiểu Đệ, con mắt nhưng thẳng tắp nhìn Tiểu Ngốc, trầm mặc vài giây, chậm rãi nói ra một câu: “Nếu như là nói hắn muốn ngươi đem sách giao cho ta, như vậy mời chuyển cáo hắn, chuyện của ta không cần hắn đến quan tâm.”

Thanh âm nhàn nhạt không mang theo bất luận cái gì cảm tình, một chữ một chữ rõ ràng chui vào tai Tiểu Đệ. Tâm hung hăng nhói lên một chút, cậu mũi đau xót, xoay người đi đến cửa the viện, từng giọt từng giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi.

6 comments on “Gia hữu tiểu Ngốc 13

  1. Tội nghiệp Tiểu Đệ quá!!! :((

  2. tieu de co len .nhat dih phai tom dc “vat sog cho gan” dem ve “hah ha” a~~

  3. thật khổ sở cho tiểu đệ đệ…

  4. mình tổng cảm ơn ở đây nhaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

    cảm ơn bạn rất rất rất mũ n lần nhiều :X

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: