5 phản hồi

Gia hữu tiểu ngốc 18

18, Làm cún canh cửa cho người ta

Sắp vào tháng mười hai còn có muỗi? Tề Huy tự nhiên sẽ không tin tưởng Tiểu Ngốc nói, bật người động thân từ trên giường ngồi xuống, theo dõi tay cậu kêu to: “Muỗi ở đâu? ! Muỗi ngươi đập đâu? Ta thế nào không phát hiện? !”

Tiểu Ngốc hết nhìn đông tới nhìn tây, sau đó bắt tay chỉ hướng ngoài cửa sổ: “Hình như, mới bay đi liễu…”

Liền cậu cái dáng ấp a ấp úng kia một điểm tin cậy cũng không có, Tề Huy nếu như tin vậy thực thành kẻ ngu liễu.

“Vô duyên vô cớ đánh ta một cái tát, không ngờ xin lỗi đã không nói thì thôi lại còn nói dối hồ lộng ta, ngươi nghĩ rằng ta và ngươi sỏa như nhau a!” Tề Huy vươn tay túm lỗ tai cậu, dùng sức kéo, đau đắc cậu oa oa thẳng kêu, “Ngươi ngày hôm nay không đem muỗi cho ta tìm ra, xem ta thế nào thu thập ngươi!”

“Bay đi liễu, tôi thế nào tìm a…”

Tiểu Ngốc ở trong lòng ngầm hạ quyết định, cho dù cái lỗ tai bị kéo cũng không nói thật.

Tề Huy hảo tưởng bóp chết cậu!

Lúc này Đỗ Hàng đứng ở cửa cuối cùng cũng từ trong kinh ngạc khôi phục lại, gã thay một bộ bình tĩnh đi vào trong phòng, khi đi ngang qua Tiểu Ngốc bên người thì nhàn nhạt bỏ lại một câu: “Vừa rồi hắn thực sự giúp ngươi đuổi muỗi.”

Đỗ Hàng nói hay có sức thuyết phục, Tề Huy bật người buông lỏng tay ra, ác thanh ác khí đối Tiểu Ngốc nói: “Cho dù đuổi muỗi ngươi cũng đừng dùng lực lớn như vậy a! Mặt ta khẳng định bị ngươi đánh sưng lên!”

“Xin lỗi xin lỗi!” Tiểu Ngốc vội vã nhận lỗi, thấu qua nhìn mặt hắn một hồi, sau đó nghiêm trang nói: “Mặt của anh không có thũng, chỉ có một cái dấu tát.”

Tề Huy hảo tưởng đem cậu bóp nát.

Đỗ Hàng từ ngăn kéo lấy ra cà men đối bọn họ nói rằng: “Ta đi căn tin mua cơm.”

Hắn chân trước vừa bước ra, Tiểu Ngốc chân sau liền đuổi theo.

“Đỗ học trưởng, anh chờ một chút.”

Đỗ Hàng xoay người: “Có việc sao?”

“Cảm ơn anh…” Tiểu Ngốc thấy gã lộ ra thần sắc nghi hoặc liền vò đầu cười, “… Vừa thay em che giấu.”

Nghe vậy, Đỗ Hàng cười cười: “Đừng có khách khí như vậy.”

Tiểu Ngốc còn nói vài tiếng cảm tạ, lại đứng tại chỗ thường thường trôm liếc Đỗ Hàng vài lần, trên mặt bất an, môi vài lần nhúc nhích, hiển nhiên trong lòng có sự, rồi lại không dám nói ra.

Đỗ Hàng bị bộ dáng cậu muốn nói lại thôi chọc cười, nhẹ giọng hỏi: “Có đúng hay không có cái gì muốn nói với ta?”

Bị đoán trúng tâm tư, Tiểu Ngốc xấu hổ điểm đầu: “Chuyện vừa phát sinh có thể hay không không nên đối người khác nói.”

“Ta sẽ không nói cho bất luận kẻ nào.” Để nhượng cậu yên tâm, Đỗ Hàng bắt tay bên mép làm một cái động tác kéo khóa, “… Bao quát Thẩm Dịch.”

“Đỗ học trưởng, anh thực sự là một người tốt!” Tiểu Ngốc còn nói vài tiếng cảm tạ, “Em sẽ không quấy rầy ngươi nữa, anh nhanh đi mua cơm đi.” Dứt lời, đang chuẩn bị quay về phòng ngủ, Đỗ Hàng lại gọi lại.

“Tiểu Hạ, ngươi rất thích Tề Huy ba?”

Câu hỏi quá mức trắng trợn khiến Tiểu Ngốc trong khoảng thời gian ngắn không biết nên làm sao trả lời, cậu chân tay luống cuống nhìn Đỗ Hàng, nói quanh co nửa ngày cũng không phun ra được một chữ.

“Thích một người sẽ biểu đạt đi ra, để đối phương biết cùng minh bạch, như vậy mới không có tiếc nuối. Dũng cảm điểm, đi yêu ba.”

Lời nói cổ vũ, mỗi chữ mỗi câu đều gõ vào nội tâm Tiểu Ngốc, cậu đột nhiên có loại xung động muốn đi biểu lộ, dù không chiếm được đáp án, chí ít nỗ lực quá, sẽ không hối hận. Thế nhưng những đạo lý nhìn như giản đơn này biết là một chuyện, có thể hay không tự thể nghiệm lại là chuyện khác, cậu tuy rằng rất tán thành Đỗ Hàng nói, nhưng ngực lại có một chút lo lắng, tựa như Tề đại ca đã nói, cậu cùng Tề Huy thủy chung là hai người thế giới.

“Em không xứng với anh ấy…”

Tiểu Ngốc gục đầu xuống, nhỏ giọng thì thào, trong giọng nói lộ ra vài phần chua xót cùng bất đắc dĩ.

“Ái tình không có cao thấp giá cả thế nào chi phân.” Đỗ Hàng cười nhu nhu đầu cậu, “Tự tin điểm ba.”

“Nga.”

“Ngươi chăm chú lo lắng một chút, có chút nhân bỏ lỡ chính là cả đời. Được rồi, ta đi căn tin, Thẩm Dịch còn đang chờ ta ni.”

“Ân.”

Tề Huy mặc y phục từ phòng ngủ đi ra liền thấy Tiểu Ngốc đang đứng đờ ra trước tường.

“Ngươi tại quay tường tự kỷ hử?” Tề Huy đi tới bên người cậu, thân thủ tại trên đầu cậu vỗ nhẹ, “Đi, đừng ngây ngốc nữa.”

“Chúng ta đi chỗ nào?” Tiểu Ngốc ngẩng đầu lên hỏi.

“Ăn trưa a, ta sắp đói chết.”

“Hảo, tôi mời.”

“Ngươi đánh ta một tát, đương nhiên phải mời ta ăn để nhận lỗi.”

“Ân! Không thành vấn đề!”

Tiểu Ngốc lên tiếng trả lời sau liền đi theo Tề Huy đến căn tin.

Tề Huy bước đi rất lớn, mau mà cấp, Tiểu Ngốc hầu như phải chạy chậm mới có thể đuổi kịp hắn. Mặc dù có chút cật lực, thế nhưng dọc theo đường đi nhìn bóng lưng người trong lòng, tựa hồ là một chuyện rất hạnh phúc.

Tới căn tin, người ở bên trong rất nhiều, hầu như không còn chỗ ngồi.

Tề Huy xuất ra bao tiền nhét vào trong tay Tiểu Ngốc: “Phiếu cơm cùng tiền đều ở bên trong, muốn ăn cái gì liền mua cái đó, ta đi trước tìm vị trí.”

Tiểu Ngốc nắm bao tiền kinh ngạc hỏi: “Không phải nói tôi mời ăn sao?”

“Cùng ngươi đùa một chút mà thôi, ta thế nào sẽ làm ngươi dùng tiền mời khách.”

“Nga, anh muốn ăn cái gì?”

“Ngươi tùy tiện mua ba, ta không kiêng ăn.”

Tiểu Ngốc đi tới trước cửa mua cơm, tuyển hảo thực vật sau đang chuẩn bị trả tiền liền vô ý thấy chứng minh thư của Tề Huy cũng kẹp trong bao tiền, cậu cố ý nhìn một chút ngày sinh, kinh ngạc phát hiện tiếp qua năm ngày sẽ là sinh nhật Tề Huy. Một kế hoạch nho nhỏ hình thành trong đầu cậu, sau cậu bưng cơm đi trở về chỗ ngồi, giả ra một bộ không chút nào kích động đem bao tiền giao trả lại cho Tề Huy.

Lúc ăn, cậu tùy ý hỏi: “Anh thích cái gì vậy?”

Tề Huy không rõ cậu vì sao muốn hỏi vấn đề này, suy nghĩ một chút trả lời: “Cái gì đều không thích.”

Tiểu Ngốc chưa từ bỏ ý định, kế tục truy vấn: “Vậy anh có cái gì đặc biệt muốn sao?”

Tề Huy sửng sốt một chút, ở trong lòng nói thầm nói: ta chỉ muốn ngươi! Nhưng ngươi sẽ đáp ứng sao…

Tiểu Ngốc thấy hắn không lên tiếng liền giục: “Mau nói đi, anh rốt cuộc nghĩ muốn cái gì?”

Tề Huy tức giận lật một bạch nhãn: “Cái gì cũng không muốn.”

“Nga…” Tiểu Ngốc một trận thất lạc, không thể làm gì khác hơn là ngưng hẳn trọng tâm câu chuyện.

Trong lúc nhất thời bầu không khí có chút xấu hổ, hai người yên lặng bới cơm, không nói thêm một câu nào.

Sau, Tiểu Đệ đột nhiên xuất hiện trước mặt bọn họ đánh vỡ hiện trường bế tắc.

“Tề thiếu, Tiểu Hạ, hai người cũng ở chỗ này a.” Tiểu Đệ gào to.

Tề Huy tức giận: “Lời vô ích.”

Nhìn bộ dáng Tề Huy không nhịn được Tiểu Đệ chỉ biết hắn lại tại nổi tính nhỏ mọn, lúc này chính mình không nên nhạ hắn tuyệt vời, miễn cho va chạm vào hắn nghịch lân, vô duyên vô cớ thành nơi hắn trút giận.

Tiểu Đệ cười hì hì tiến đến bên người Tiểu Ngốc.

“Tiểu Hạ, cậu xem căn tin tất cả đều là người, liền một chỗ trống cũng không có, tôi có thể ngồi chung không?”

“Có thể a.” Tiểu Ngốc đáp ứng đĩnh sảng khoái.

“Tôi cùng bằng hữu của tôi cùng nhau ngồi chung cũng được sao?”

“Được a.”

“Tôi chỉ biết cậu sẽ không cự tuyệt tôi.” Tiểu Đệ mừng rỡ muốn chết, hướng về phía Tiểu Ngốc làm một mặt quỷ, “Tôi lập tức gọi y tới.” Nói xong, cậu ta đang chuẩn bị ly khai liền nghe được một thanh âm lạnh lùng vang tại bên tai, “Chờ một chút, bằng hữu của ngươi là ai?”

“Ách…” Tiểu Đệ nguyên bản vui tươi hớn hở vừa nhìn đến Tề Huy dĩ nhiên có điểm lắp bắp, hắn quay đầu nhìn cửa mua cơm cách đó không xa, sau đó dùng ngón tay chỉ hướng kia cười hắc hắc, “Bằng hữu của em đang mua cơm, mặc đồ đen.”

Hai người theo phương hướng cậu chỉ nhìn qua, thấy người mặc đồ đen kia sau, Tiểu Ngốc kinh ngạc nói không nên lời, mặt Tề Huy liền biến đen.

“Ta chỉ biết là hắn!” Tề Huy trừng mắt Tiểu Đệ, giận không có chỗ phát, “Các ngươi lúc nào hỗn cùng một chỗ?”

“Ôi Tề thiếu, anh đừng nói mò! Bị người nghe được sẽ hiểu lầm đó!” Sau một trận kêu trời gào đất, Tiểu Đệ bận bận rộn rộn giải thích, “Em cùng y chỉ là quan hệ hữu nghị thuần khiết! !”

“Tinh khiết hữu nghị cái rắm! Ngươi vừa thấy hắn tựa như chó trông nhà đi theo phía sau hắn đảo quanh, ngươi về điểm này tâm tư ai không rõ?” Tề Huy càng nói càng tức giận, “Ngươi vì sao lại như thế bị coi thường ni? ! Người khác đều cự tuyệt ngươi, ngươi vì sao còn chưa từ bỏ ý định? !”

Liên tiếp mấy câu vì sao đem Tiểu Đệ hỏi á khẩu không trả lời được. Cậu muốn tiến lên biện giải cái gì, lại bị Tề Huy kịch liệt ngôn từ cắt đứt.

“Ngươi biết rõ ta không thích hắn, còn từng cùng hắn đánh qua, vì sao muốn đem hắn gọi tới ngồi chung? Ngươi nguyện ý bị coi thường, ta cũng không muốn!”

Tiểu Đệ ngây ngẩn cả người, ngẫm nghĩ lời Tề Huy nói tất cả đều là sự thực. Cậu thực sự tựa như một con chó trông nhà thủy chung quay chung quanh bên Cao Chấn, đem hỉ nộ ái ố của đối phương đều trở thành chính mình gánh chịu, toàn tâm toàn ý đối đãi, tất cả trọng tâm sinh hoạt xoay quanh một người, quả thực là đào tâm đào phế dùng sinh mệnh để yêu. Lần này cậu thật vất vả tranh thủ cơ hội cùng Cao Chấn hòa hảo, cho dù tái đa ưu sầu cùng bất đắc dĩ, cậu nghĩ cũng đáng. Giá tất cả đều là chính mình tuyển, kết quả tối thảm chính là bọn họ quan hệ lần thứ hai hạ đến điểm băng, có thể ở chung một ngày đêm tính một ngày đêm, cho dù lại nhớ tới nguyên điểm, cậu cũng sẽ không oán bất luận kẻ nào.

Cậu ngẩng đầu thấy Cao Chấn bưng bàn tử hướng bên này đi tới, cậu hướng về phía đối phương vẫy vẫy tay, lại nói với tề Huy: “Tề thiếu, anh nói em bị coi thường liền bị coi thường ba, em gọi y tới cũng là tưởng cho các ngươi cùng hảo như lúc ban đầu, hai người đều là người quan trọng của em, thiếu một người đều không được. Van anh đợi lát nữa bớt tranh cãi, coi như cho em mặt mũi có được hay không? !”

Tề Huy hừ lạnh một tiếng, quay đầu không hề lên tiếng.

Tiểu Đệ âm thầm thở dài một hơi, Tề Huy không có lập tức đứng dậy ly khai, liền chứng minh hắn cam chịu thỉnh cầu của chính mình.

Cao Chấn đi tới, Tiểu Đệ vội vã đem vị trí nhường.

Cao Chấn liền tiếng cảm ơn cũng không nói, không chút khách khí ngồi xuống. Sau y đẩy bàn tử đến trước mặt Tiểu Đệ: “Ta giúp ngươi đánh một phần cơm nước, chính ngươi đoan.”

Tiểu Đệ thụ sủng nhược kinh, lập tức muốn làm ra điểm hồi báo: “Ngươi muốn uống cái gì, ta đi mua.”

Cao Chấn còn không có đáp lời, Tề Huy nhưng thưởng trước một bước nói: “Thuận tiện giúp ta mua hai chai đồ uống, ta uống khả nhạc, Tiểu Hạ uống nước chanh.”

Tiểu Đệ vui tươi hớn hở đáp ứng: “Hảo.”

Cái bộ dáng khom lưng của cậu thấy Cao Chấn thẳng nhíu mày.

Tiểu Đệ lại hỏi: “Cao Chấn, ngươi muốn uống cái gì? Khả nhạc chính nước chanh?”

“Ta chính mình mua.” Cao Chấn đứng dậy, nhìn Tề Huy, lạnh nhạt châm chọc nói: “Người với người trong lúc đó hẳn là tôn trọng lẫn nhau, nhưng ngươi động bất động liền đem nhân trở thành người hầu giống nhau sai sử, song song tại ngươi không hiểu tôn trọng người khác, kỳ thực cũng hay không tôn trọng chính ngươi.”

Cao Chấn bỏ lại những lời này sau liền nhấc chân đi, Tề Huy bị y khiến cho mạc danh kỳ diệu trực tiếp ngốc sững ở tại chỗ, qua thật lâu mới hồi phục tinh thần lại…

 

5 comments on “Gia hữu tiểu ngốc 18

  1. sao k ai com vậy ta? vậy ta đây đành giựt cái tem, và để lại cái phong bì * ta thật hảo tâm ~(~^v^)

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: