Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[HTPV] 7

7, Mấy người đều là thứ tốt!

Cái từ ‘Anh họ’ này luôn có chút ý nghĩa, trên thực tế tại tiểu thuyết cổ trang, anh họ luôn đồng nghĩa với gian phu, Tống Chí tại lúc Chu Duyệt gọi mình nhịn không được nghĩ tới câu nói đó.

Bởi vì Chu Kiện, Tống Chí cũng nghĩ Chu Duyệt là bồ câu, thế nhưng tục ngữ có câu vươn tay không đánh mặt cười, nhìn vị anh họ đang cười tủm tỉm này, Tống Chí liền bị một chậu nước lạnh dội sạch nghi vấn, bất quá Chu Duyệt dù sao cũng là họ Chu, cùng Chu Kiện kia không biết quan hệ làm sao, để cẩn thận…, Tống Chí nhất định không nói một câu vô ích với hắn.

Chu Duyệt một đường đi cùng Tống Chí, hỏi một chút thân thể cậu ra sao, sau khi đụng bị thương đầu bác sĩ nói cái gì, có nhớ gì không, Tống Chí như nhau đều trả lời ân ân ân, đi được gần 20m Chu Duyệt liền ngừng lại, “Thế nào không hảo hảo trả lời? Còn ghi hận anh trai anh?”

“…. Em cái gì cũng quên, bảo em đáp lại thế nào?” Tống Chỉ tủm tỉm ngẩng đầu, lại lần nữa cảm thán thân thể này thật dễ qua mặt người.

Chu Duyệt quét Tống Chí một lần từ đầu đến chân, đột nhiên nở nụ cười, dáng cười đó khiến Tống Chí kìm không được nghĩ tới một từ —— yêu nghiệt, “Anh đưa cậu đi gặp một người.”

Tống Chí có chút mơ hồ, lại bị Chu Duyệt kéo chạy, đối diện trường học đỗ một chiếc xe cảnh sát, vừa nhìn tư thế Tống Chí liền biết không ổn, quả nhiên, từ trên xe đi xuống một người, người kia Tống Chí nhìn tương đương quen mắt, dĩ nhiên là một đồng sự cùng tại hiện trường bắn nhau kia với cậu, đương nhiên, khác nhau duy nhất là, người kia sống, mà Tống Chí đã chết.

“Đây là cảnh sát Lâm, nhất định muốn anh dẫn tới gặp cậu.” Cái dáng tươi cười này của Chu Duyệt theo Tống Chí nhìn ra dĩ nhiên mang theo chút ác liệt.

Rất không tốt! Tống Chí nhìn hai người trước mắt, ngực bồn chồn, “Cái này, vì sao cảnh sát tới tìm em.”

“Ngươi là ai…” Lâm Chí Lân về phía trước một bước, bắt lấy Tống Chí, “Nguyên lai tiểu tử ngươi dùng thân thể của ta!”

Gì? Gì gì gì!! Cái này… Là chính chủ? Tống Chí sửng sốt, nhất thời không biết nói gì, chẳng lẽ nên cười cười giơ tay nói, “Xin chào! Cậu cũng xuyên qua?”  hay kinh khủng mà ôm chân người ta, “Người anh em a! Cha mẹ anh em từ nay về sau tôi tiếp thu, anh em có chuyện gì mau nói tôi sẽ giúp anh em tẫn hiếu tâm.”

Vài giây qua đi, Tống Chí giơ tay, “Xin chào, tôi là Tống Chí, anh chắc là Bùi Nhược đi! Hạnh ngộ hạnh ngộ.”

“Ai hạnh ngộ với ngươi! Ngươi đoạt cơ thể của ta!” Lâm Chí Lân kêu lớn, khẩu khí của một thiếu niên lông bông 20 cùng thân hình thành thục ổn trọng hơn 30 quả thật không có cách nào nhìn cùng một chỗ.

“…. Như vậy anh nói tôi nên nói gì? Xin lỗi tôi muốn trả thân xác lại cho anh, tốt! Anh nổ súng trực tiếp đục tôi, sau đó tự sát thử xem hai chúng ta có khả năng lại đổi cho nhau lần nữa không.” Tống Chí cười lạnh một tiếng, “Đều là đồng bào xuyên qua, anh nên biết, một lần cơ hội trở lại cửa sổ cũng không nhiều a!”

“Nha phi! Thúi lắm! Ta còn là trai zin, chờ ta mở mắt, dĩ nhiên con trai cũng có, ngươi bảo ta thế nào tiếp thu cái hiện thực đáng sợ này a!” Lâm Chí Lân rống một câu khiến cả Chu Duyệt lẫn Tống Chí đều phì cười, lúc này Tống Chí mới nhớ tới trong cục trước đây có đồng sự tên Lâm Chí Lân đã sớm kết hôn sinh con, “… Cái kia…. Anh khổ cực rồi.” Tống Chí suy nghĩ nửa ngày mới nghẹn được một câu như vậy, “Chúc anh sớm tìm được cảm giác làm cha.”

“… Cút mợ ngươi đi!” Lâm Chí Lân đang thương cảm cho thân thế mình nghe Bùi Nhược nói vậy liền xông lên, khiến Chu Duyệt đứng cạnh phải gắt gao kẹp lấy.

“Tôi nói … Anh có biết hay không a! Anh hiện là cảnh sát, cảnh sát đánh người, đó không thể dùng ‘mất – trí – nhớ’ là qua cửa đâu!” Tống Chí cười cười với Chu Duyệt, trực tiếp đem tến đáng thương kia kéo tới một bên, “Cảm tạ trời đất, anh còn sống thực rất tốt! Tôi có rất nhiều chuyện muốn nói, hiện tại có thể sao?”

“… Ta một điểm cũng không muốn!” Tuy nói vậy nhưng cậu ấm ‘real–Bùi Nhược’ này chính vòng vo thân, đứng bên Tống Chí, “Sao?!”

“Anh viết di thư cái gì? Còn chuyện Chu Kiện kia nữa?!” Nếu đã bắt được chính chủ, Tống Chí cũng lười tìm cái chứng cứ chó má gì đó, trực tiếp hỏi người kia không phải được?

Thế nhưng hiển nhiên đối phương một điểm cũng không phối hợp, real-Bùi Nhược xụ mặt, “Sớm biết! Ta hiện tại đã không phải Bùi Nhược, mà là ngươi, ta đến bất quá là xem con rùa mất nết nào chui vào xác của ta mà thôi, nếu đã là chàng cảnh sát đáng thương, vậy ta cũng có lời khuyên,” Hắn phi thường nghiêm túc nói, “Ta trước đây phiền phức không ít, ngươi liền nhiều hơn tha thứ ta nha~”

“…. Uy!” Tống Chí còn đang muốn nói cái gì, chợt nghe thấy di động của real-Bùi Nhược vang lên, “A lô?!” Trong nháy mắt, Bùi thiếu gia mới đây còn dương nanh múa vuốt thoáng cái nhũn thành một đống, “Đồng Đồng… Ân, ba ba mới ăn cơm xong, ân, buổi tối con muốn ăn cái gì? Sườn rán muốn không a? Ba ba mua cho con…. A? Không cần a! Con chiên tôm bóc nõn? A nha, Đồng Đồng thực ngoan a! A, ba ba lập tức hạ ban, đúng, lập tức về!” Bùi thiếu gia tắt điện thoại, quay đầu, “Ngươi thấy, con ta gọi điện, ta đi trước, nói lại điện thoại trong cục ngươi cũng biết, có việc gọi ta.”

Mắt thấy chính chủ vô lương tâm này cứ thế vỗ mông chạy mất, Tống Chí nhất thời trăm mối ngổn ngang, cậu chỉ có thể dùng đôi mắt to thuần khiết thiện lương gắt gao chăm chú nhìn Chu Duyệt, “Anh họ… Như vậy anh có thể nói cho em biết một chút không?”

“A…. Cái kia cái gì? Nhược Nhược, như vậy em hảo hảo bảo trọng, lúc rảnh rỗi tới nhà anh chơi!” Anh họ Chu Duyệt đẩy đẩy kính mắt treo tơ vàng, cấp tốc vỗ mông chạy.

Mẹ nó! Các ngươi đều thật có lương tâm a! Phát hiện mình triệt để biến thành pháo lép Tống Chí cực kỳ bi thương.

 

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: