Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[HTPV] 8

8, Ngươi TDM đúng là người tốt!!

Được rồi! Hiện tại xét lại từ đầu một lần, Tống Chí ngồi trước bàn học, cầm cái bút xoay tới đổi lui, tình huống hiện tại là mình biến thành Bùi Nhược, mà Bùi Nhược lại thành Lâm Chí Lân, hiện tại thoạt nhìn Bùi Nhược kia hình như rất thỏa mãn với cảm giác làm cha, bất quá chuyện người ta mình lười quản, Tống Chí lưu ý chính là câu nói cuối cùng kia của Bùi Nhược, phiền phức…. Cái gì phiền phức?

Thâm ý trong đó khiến Tống Chí nghĩ ngực rất khó chịu, cậu ngẩng đầu, liền thấy di thư mà Ngô Mẫn gửi tới trên máy tính, Tống Chí mở ra, liền thấy rất kỳ quái:

Gửi bạn thân mến của tôi:

Tôi đã mất hết can đảm, có thể làm tôi đều đã làm, thế nhưng…. Tôi không cảm thấy được giải thoát. Trên thực tế khổ não thủy chung quay quanh tôi. Tôi quyết định rồi, kế hoạch đã sớm đặt ra kia, tôi phải hoàn thành, tôi nên làm.’

Từ trên mặt chữ xem ra, phong thư này đích thực rất giống di thư, đầu tiên là giữa những con chữ toát ra sự tuyệt vọng của đối phương, có rất nhiều phiền não, sau đó là cuối cùng quyết tâm thực thi, thế nhưng Tống Chí cắn bút thật lâu vẫn nghĩ trong này có vấn đề rất lớn.

Nếu là một người đang thất tình, hắn khả năng chán nản mà bỏ thi, thế nhưng rốt cuộc quái ở đâu a… Tống Chí nghĩ tới nghĩ lui lại đột nhiên nghĩ tới Chu Duyệt, lúc này mới nghĩ hình như mình đã tóm được đầu mối nào đó. Nếu như mình thất tình, Tống Chí nhịn không được nhớ lại chuyện hồi trước của mình, đến thân thích như Chu Kiện còn lười gặp, vì sao cậu lại có thể bảo trì tín nhiệm với Chu Duyệt?

Mà vào lúc này lúc này, điện thoại của cậu lại vang liễu, vừa nhìn, dĩ nhiên là Chu Kiện, đối với cái tên ba ngày hai đầu gọi phá mình này, Tống Chí ngực tương đương không nhịn được, Bùi Nhược là cong không có nghĩa mình cũng là cong, bằng cái gì còn muốn nghe tên này thâm tình chân thành?

Bất quá Chu Kiện điện thoại có hay không đại biểu cho hắn cũng không biết chuyện Bùi Nhược biến thành Lâm Chí Lân? Nhớ lại ý cười đầy thâm ý của Chu Duyệt, Tống Chí nghĩ, mình tình nguyện đi làm con Lâm Chí Lân cũng không tình nguyện đi chen miệng vào cái chuyện thối nát này.

“Này!! Anh gọi làm gì a! Tôi đã nói tôi cái gì cũng không nhớ!! Nếu anh nghĩ muốn cái gì tái tục tiền duyên (nối lại duyên xưa) cũng đừng tìm tôi OK?” Tống Chí bô bô nói một tràng, thế nhưng đối phương liền một âm cũng không có, điều này làm Tống Chí nổi lên nghi ngờ, “Alo .. alo…ChuKiện?! Anh làm sao vậy?”

“… Tao nói…. Bùi Nhược, mày thật to gan a!!” Một thanh âm xa lạ không quen vang lên, “Mày cũng dám trộm đồ của ông… Hiện tại tình nhân bé nhỏ của mày đang ở trong tay tao, mau mang cái kia ra đây, bằng không chờ nhặt xác đi!!”

Hể? Hể hể!!! “Cái kia…. Ông là ai a?” Sắc mặt Tống Chí xoát một cái liền trắng bệch, này, này không phải bắt cóc sao?! Kêu mình mang cái kia … Shit! Mang cái abc gì cho gã, “Này này! Tôi mất trí rồi…. Ong có thể kể lại một chút!”

“Ai rảnh nha nha chít chít với ranh con mày, 12h tối nay mau mang tới hoa viên Tân Giang, một tay giao hàng một tay trả người, dám lừa ông…. , đục nó!” Tên kia rống xong liền cắt điện thoại.

Cái thân thể chết tiệt này rốt cuộc trộm cái gì! Tống Chí hầu như muốn phát điên, vội vã lấy di động gọi cho ‘real-Bùi Nhược’, thế nhưng cục cảnh sát lại nói với cậu, Lâm Chí Lân ra ngoài.

Ngươi nói xem, người sắp chết mệnh to bằng trời, thằng nhóc con đó ra ngoài cái gì a!! Tống Chí trước đây không thân cũng chẳng quen, tự nhiên không biết số điện thoại của Lâm Chí Lân, cậu đảo quanh phòng một vòng, cuối cùng quyết định trước lục tung lên nói sau, dù sao ông bố nhị thập tứ hiếu kia khẳng định sẽ trở về cảnh cục trước khi con trai bảo bối của hắn tan học.

Thế nhưng…. Rốt cuộc mình đã trộm cái gì? Nhìn gian phòng rộng 50m này, cùng nhiều ngăn kéo như vậy, Tống Chí nhịn không được thở dài một hơi.

Được rồi, nếu mình muốn giấy cái gì đó quan trọng lại không muốn bị người khác phát hiện, đầu tiên hẳn là dấu ở đâu? Tống Chí đầu tiên nghĩ là ngăn kéo bàn học của mình, trong ngăn kéo có rất nhiều thứ, đa số là sách, Tống Chí cũng không biết mình nên tìm cái gì, không thể làm khác hơn là mù quáng lục lọi. Đầu tiên là mang sách ra xếp một bên, kiểm tra ngăn kéo có tường kép không, chờ xác nhận bàn đích thực là làm từ gỗ bình thường, cậu chỉ có thể ngồi xổm lật xem này có gì hữu dụng.

Nói như vậy bệnh ăn trộm là cản trở tinh thần thuộc về phạm vi khống chế ý chí. Biểu hiện của hành vi này là nhiều lần ăn trộm, vô pháp tự chế, mặc dù cố nghiêm phạt song khó sửa chữa. Loại hành vi này không phải vì lợi ích kinh tế, cũng không có mục đích xác minh (như trả thù, cướp nhà giàu chia người nghèo, dẫn nhân chú ý, v..v.), thuần túy là xuất phát từ xung động vô pháp chống cự từ nội tâm, nó khác với hành vi trộm cắp bình thường. Người như thế trừ ép buộc phải có biểu hiện tốt che giấu bên ngoài, cũng không có tinh thần dị thường nào, cũng không có thiếu hụt trí năng, cái này lại khác với bệnh tâm thần phân liệt, tật não hay trí lực chậm phát triển mà trộm cướp. Bệnh ăn trộm này là loại bệnh hiếm có, là bộ phận cực kỳ nhỏ trong phạm tội trộm cướp. Giống như bắt đầu phát sinh là từ nhỏ hoặc thời niên thiếu, mỗi lần lần trộm được gì đó sẽ cảm thấy rất vui vẻ thỏa mãn. Đối với vật trộm được, hoặc cất hoặc tiện tay vứt bỏ, hoặc lén trả lại chủ nhân.

Nói chung, nếu tất cả mọi người nói Bùi Nhược chỉ bởi vì bệnh mà trộm đồ, như vậy đồ trộm được sẽ đem cất hoặc vứt đi, tuyệt không có khả năng bán đi, thế nhưng…. Đám rác rưởi lộn xộn này rốt cuộc cái nào mới là cái tên bắt cóc kia cần a!!

Nhìn một đống rác rưởi lộn xộn trước mắt từ bàn học moi ra, tỷ như: cái bao tay (cái kia xuất hiện tại bàn học không kỳ quái ), USB (cái này xuất hiện cũng không kỳ quái, thế nhưng dĩ nhiên có hơn 20 cái… cũng rất thành vấn đề a), còn có chìa khóa ( có 21 chìa, rốt cuộc là mở những gì a!) còn có lẻ loi rác rưởi gì gì đó, Tống Chí che đầu, chỉ có thể thở dài.

Chu Kiện aChuKiện, điều không phải ta không muốn cứu ngươi… Thật sự là… Hữu tâm vô lực a! ! !

Cậu ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã không sai biệt lắm là lúc con trai bảo bối của Lâm Chí Lân Lâm Ngữ Đồng tan học, Tống Chí đứng lên một lần nữa gọi cho ‘cảnh sát Lâm’.

“Xin chào! Tôi là Lâm Chí Lân!” Hắc! Học cũng đĩnh giống nha.

“Tôi nói… Lão tử đều không phải người giúp ngươi chùi đít a!” Tống Chí tuy rằng rất muốn hảo hảo cùng hắn nói chuyện với nhau, thế nhưng cuối cùng xuất khẩu thành ô uế, “Hiện tại tình nhân ngươi bị bắt, ta nói ngươi rốt cuộc trộm cái gì a!”

“… Ai gọi a, nam hay nữ, trẻ hay già, có tự giới thiệu sao?” Đối phương như thế vừa nói, Tống Chí triệt để vô lực, “Được! Ngươi… Thật tốt quá!”

 

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: