2 phản hồi

Bình hoa 15

Mười lăm

Cố Ngôn ở trong gió lạnh thổi một đêm, cách ngày liền ngã bệnh. Cảm mạo phát sốt cổ họng đau, nằm ở trên giường lớn nhà Tần Trí Viễn đi không đứng dậy, ngay cả gọi điện thoại đều hữu khí vô lực.

Trái lại Tần Trí Viễn cũng là thần thái sáng láng, khi tan tầm trở về còn giúp Cố Ngôn mang theo bát cháo thịt nạc trứng muối.

Cố Ngôn ngồi ở trên giường một ngụm một ngụm ăn, cảm thấy được chính mình cuối cùng sống trở về một ít. Không có biện pháp, tủ lạnh nhà Tần Trí Viễn có hoa không quả, nguyên liệu nấu ăn gì cũng không có, cho dù anh muốn làm đồ ăn cũng vô pháp thi triển tay nghề, không có bệnh chết thật trước đói chết.

Tần Trí Viễn chờ anh ăn xong rồi, mới vươn tay sờ trán của anh, nói: “Giống như hạ sốt.”

Cố Ngôn giọng mũi so với bình thường quá nặng, hàm hồ ứng một tiếng: “Ngày mai buổi sáng có rảnh, thuận tiện đưa ta về nhà đi.”

“Nhanh như vậy? Bệnh của ngươi còn chưa hết, như thế nào không ở trong này nhiều ở vài ngày?”

“Ta đã muốn xin hai ngày nghỉ, ngày mai nếu không đi làm, chỉ sợ đạo diễn sẽ đuổi giết ta.”

Tần Trí Viễn cũng là người lấy công tác làm trọng, gật đầu nói: “Muốn đi làm cũng có thể, bất quá muốn xem thân thể trạng huống ngươi ngày mai, nếu OK, buổi sáng trước theo ta đi công ty ký cái hợp đồng.”

“Hợp đồng gì?”

“Đã quên sao?” Tần Trí Viễn cười nghễ anh liếc mắt một cái, “Lần trước gọi ngươi đi thử người mẫu sản phẩm kia, đã muốn định ra đến đây.”

Cố Ngôn lúc này mới có điểm ấn tượng.

Kỳ thật có nhớ hay không đều không sao cả, Tần Trí Viễn cấp cho anh gì đó, tổng sẽ giúp anh xử lý thỏa đáng. Gọi anh thử kính liền thử kính, gọi anh ký hợp đồng liền ký hợp đồng, không có gì hay quan tâm.

Cho nên Cố Ngôn cũng không hỏi nhiều, đêm nay sớm ngủ ạ, sáng ngày thứ hai dậy, tinh thần quả nhiên tốt hơn phân nửa, chính là còn có hơi chút ho khan.

Cứ như vậy Tần Trí Viễn vẫn chưa yên tâm, lại bảo anh nhiều hơn hai kiện quần áo, mới chở anh ra cửa.

Cố Ngôn buổi sáng mới vừa ký xong, buổi chiều đến kịch tổ liền nhận được Tần Trí Viễn đưa tới hoa hồng, màu đen tinh khiết, đường hoàng điệu thấp, không khiến cho người nào chú ý, chỉ có Trương Kỳ hữu ý vô ý nhìn nhiều vài lần. Tối về nhà lại nhận được điện thoại người đại diện, nói là công tác sáu tháng cuối năm cũng an bài không sai biệt lắm, có cái nổi tiếng đạo diễn kế hoạch quay bộ điện ảnh võ hiệp, đại chế tác, đầu tư số lượng nói ra làm cho người ta táp lưỡi, không cần nghĩ cũng biết khẳng định đắt khách.

Cố Ngôn vẫn là diễn nam chính.

Từ theo Tần Trí Viễn, anh cũng không diễn qua nam phụ. Kỹ thuật diễn của anh kém như vậy, còn có thể bộ bộ làm diễn viên chính, vậy trong đó là ai ra lực, đương nhiên không cần nói cũng biết.

Cố Ngôn đùa nghịch một chút di động, vừa định đánh cái điện thoại cho người nào đó, Tần Trí Viễn trước hết đánh lại đây. Điện thoại đầu kia vẫn là tiếng nói ôn nhu như vậy, đầu tiên là hỏi trạng huống thân thể anh, tiếp theo lại luôn cường điệu phải nhớ uống nước uống thuốc, cuối cùng mới nói mình công tác bận quá, đêm nay có thể muộn mới lại đây.

Che dấu bên trong chính là hắn hôm nay bận không tới.

Cố Ngôn thập phần lý giải, cùng Tần Trí Viễn nói chuyện phiếm vài câu sau cúp điện thoại, tiến phòng bếp làm một chút đơn giản bữa tối, ăn xong liền nằm chết dí trên giường.

Trước khi bị Tần Trí Viễn đánh thức anh đều ngủ thật sự an ổn.

Khi tỉnh lại đầu có điểm vựng, bốn phía vẫn như cũ là đen tuyền, lấy qua di động vừa thấy —— 2h đêm. Lúc này quả nhiên có điểm muộn, nhà hắn cách công ty lại không tính gần, Tần Trí Viễn quay về chính mình nhà trọ còn dễ dàng hơn chút.

“Như thế nào? Đánh thức ngươi ?” Tần Trí Viễn chính cởi quần áo hướng chăn chui, thân thủ ôm lấy thắt lưng anh, nói, “Thời gian còn sớm, ngươi ngủ tiếp.”

Cố Ngôn thay đổi cái vị trí thoải mái chút, nói: “Trễ như vậy liền không cần tới.”

Tần Trí Viễn đưa tay che ánh mắt của anh, đương nhiên nói: “Tại sao có thể làm cho người bệnh một người ngốc ? Mau ngủ đi.”

Cố Ngôn cảm thấy được buồn cười, không nghĩ tới sinh bệnh còn có phúc lợi này, nhưng nhiệt độ cơ thể quen thuộc quả thật làm anh an tâm, bất tri bất giác lại đi vào giấc mộng.

Mấy ngày kế tiếp, Cố Ngôn bệnh tình luôn luôn đỡ đỡ lại nặng, tuy rằng không phải thực nghiêm trọng, nhưng ho khan luôn dứt không được. Tần Trí Viễn liền mỗi ngày chạy tới giám sát anh uống thuốc, ngẫu nhiên diễn vai lái xe đưa anh đi trường quay.

Hôm nay là sinh nhật nữ diễn viên trong phim, cắt bánh ngọt sau lại mời mọi người đi quán ăn đêm ngoạn. Cố Ngôn bệnh còn chưa hết, vốn là không muốn đi, nhưng ngay cả cái mặt cũng không lộ trong lời nói, lại sợ bị trở thành đùa giỡn đại bài, đành phải đáp ứng đi ngồi một chút.

Tới nơi mới cảm thấy được hối hận.

Âm nhạc điếc tai nhức óc nghe được anh lổ tai đau, không khí hỗn tạp mùi thuốc lá làm cho anh ho khan càng thêm nghiêm trọng, điểm chết người chính là, còn tại trên hành lang bắt gặp Tần Phong. Tần Phong ôm người mẫu chân dài kêu Lily kia, tuấn nhan lạnh như băng như trước xuất sắc, bất quá vừa thấy anh liền thay đổi sắc mặt, hai mắt hung tợn trừng lại đây, một bộ biểu tình hận không thể phác đi lên cắn người.

Thật thú vị.

Cố Ngôn nếu tinh thần tốt, nhất định phải nhân cơ hội đùa giỡn mấy cái, đáng tiếc thân thể không khoẻ, đành phải điểm cái đầu tính chào hỏi.

Tần Phong hừ một tiếng, ngang đầu nghênh ngang mà đi, bộ dáng kiêu ngạo một chút không thay đổi.

Cố Ngôn liền đi theo mọi người vào thuê chung phòng.

Trong phòng không khí hơi đỡ chút, chính là vừa ngồi xuống đã có người sảo phải cụng rượu. Cố Ngôn là nam diễn viên, bị buộc quán vài chén, còn có người ồn ào nói muốn anh cùng nữ diễn viên uống chén rượu giao bôi. Anh trước khi đến mới uống thuốc trị cảm mạo, hiện tại đầy một bụng cồn, chỉ cảm thấy thiên toàn địa chuyển, đứng cũng không vững.

Mọi người thấy anh sắc mặt tái nhợt, lúc này mới không tiếp tục nháo. Cũng không biết là ai kêu phục vụ sinh lấy chén nước ấm lại đây, Cố Ngôn tựa vào trên ghế sa lon uống nước xong, dạ dày cuối cùng thoải mái một ít. Anh trên đường đi toilet, cảm thấy được đầu choáng váng lợi hại hơn, tính toán cùng đoàn người chào hỏi trước đi, nhưng là trở lại thuê chung phòng vừa thấy, bên trong lại trống rỗng không có một người.

Sao lại thế này?

Đều đi bên ngoài khiêu vũ sao?

Cố Ngôn chậm quá đi trở về sô pha, cảm giác tư duy trở nên rất kỳ quái, khinh phiêu phiêu như thế nào cũng tập trung không được tinh thần. Loại cảm thụ quái dị này giống như đã từng quen biết, tựa như, tựa như …

Cố Ngôn liếc mắt một cái nhìn chén nước đã muốn cạn không trên bàn, lập tức hồi tưởng lại.

Đúng rồi, tựa như ăn phải loại thuốc mê nào đó.

Kia ngoạn ý rất nhiều quán ăn đêm đều có, ăn sau sẽ làm cho tâm thần người tan rã thậm chí sinh ra ảo giác, ngoạn càng High càng có khoái cảm, nhưng là chơi đùa sau có thể xóa nửa cái mạng.

Anh ghét nhất bị ngoạn này.

 

2 comments on “Bình hoa 15

  1. Ta đã đọc thông báo tháo pass của nàng
    Cơ mà chap 16 17 vẫn có

    Nàng có thể cho ta xin pass không
    Cảm ơn

    • Khụ, tháo pass là nói nghĩa rộng thôi, ta chẳng nhớ chap nào có pass nên để pass bên dưới cùng mục lục ý, kéo xuống dưới đj, tớ….. ko nhớ pass nó là gì…haha…Q_Q

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: