Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bình hoa 34

Ba mươi bốn

Cố Ngôn nhịn không được hỏi: “Từng quang minh chính đại quá sao?”

Tần Trí Viễn cẩn thận nghĩ nghĩ, cười khổ nói: “Thật đúng là không có.”

Sau đó hắn giơ tay lên che khuất hai mắt của mình, thanh âm trở nên có điểm ách : “Ngọn đèn như thế nào chói mắt như vậy?”

Cố Ngôn không lên tiếng đi ra ngoài.

Một lát sau, chỉ nghe “Ba” một tiếng, đèn trong đại sảnh tất cả đều tắt.

Chỉ có một chút ánh sáng ngoài cửa sổ còn chiếu vào.

Tần Trí Viễn trong bóng đêm nhẹ nhàng thở ra, cảm thấy được mặt cười đến có điểm cương. Hắn thấy một đạo mơ hồ bóng người vòng qua cái bàn, nghiêng ngả lảo đảo đi tới, cuối cùng ở trước mặt hắn đứng lại.

Hắn thật sự là say lợi hại, đột nhiên nhớ không nổi người này là ai. Nhưng hắn tự nhiên mà kéo lại tay của đối phương, trong đầu bỗng dưng nhảy ra cái tên: “Cố Ngôn.”

Cố Ngôn lên tiếng, khi ngón tay Tần Trí Viễn mơn trớn vết sẹo trong lòng bàn tay, người kia thoáng tránh người một cái, nhưng cuối cùng vẫn là buông tha cho, tùy hắn nắm.

Bốn phía thật lặng im, một chút tiếng vang cũng không có.

Cố Ngôn nhẹ nhàng tựa lưng vào ghế ngồi, cùng Tần Trí Viễn cùng nhìn tinh quang ngoài cửa sổ thi thoảng lóe ra, đột nhiên hỏi: “Đoạn thời gian trước vì cái gì luôn tới tìm ta?”

Tần Trí Viễn đáp phi sở vấn, nói thật nhỏ: “ … Đau đầu.”

Cố Ngôn không có cách nào, đành phải động thủ giúp hắn xoa thái dương, hỏi: “Khỏe chưa? Muốn hay không uống nước?”

“Không cần,” Tần Trí Viễn cuối cùng cảm thấy được thoải mái một ít, cường giữ vững tinh thần, nói, “Ta không ý tứ gì khác, chính là muốn nói với ngươi, có một vấn đề vẫn muốn hỏi ngươi.”

“Hỏi cái gì?”

“Ngày đó … Chính là ngày đó ngươi rời nhà ta đi, vì cái gì phải theo ta nói lời cảm tạ?”

Cố Ngôn giật mình, cuối cùng hiểu được, nguyên lai Tần Trí Viễn luôn luôn tại ghi hận chuyện bị anh đoạt lời kịch. Vốn anh đại khái có thể nói vài câu vui đùa đâm hắn một cái, bất quá do dự một phen sau, vẫn là thiệt tình nói: “Trong lòng ngươi yêu một người mãi không chiếm được, tuy rằng sẽ có trằn trọc thống khổ, nhưng đồng thời cũng sẽ có ngọt ngào luyến tiếc nói ra miệng, chẳng lẽ không đúng sao?”

Trong bóng đêm anh thấy không rõ biểu tình của Tần Trí Viễn.

Nhưng tay hắn nắm Cố Ngôn lại run rẩy, rồi sau đó chậm rãi buộc chặt. “Đều là lỗi của ta.”

“Ân?”

“Ở trước khi chấm dứt một đoạn cảm tình, không nên bắt đầu một đoạn cảm tình khác.”

“Hiện tại tính đã xong sao?”

Tần Trí Viễn bình thường cẩn thận, tổng đem lòng mình chặt chẽ cất chứa, đêm nay có thể quả thật do uống rượu, lại thành thành thật thật nói: “Ta không biết.”

Cố Ngôn cũng không phải không ngờ được đến đáp án này, nếu dễ dàng quên một người như vậy, thế gian này phải ít hơn bao nhiêu nam nữ si tình. Anh tiếp tục cho Tần Trí Viễn mát xa trong chốc lát, thanh âm phóng ôn nhu nói: “Không quan hệ, từ từ sẽ đến, thời gian tổng có thể chiến thắng hết thảy.”

Tình yêu có sâu đến nữa cũng sẽ trở thành quá khứ.

Chính là nhìn xem là Tần Trí Viễn trước quên Triệu Tân, hay là anh trước quên Tần Trí Viễn mà thôi.

Tần Trí Viễn hàm hồ ứng vài tiếng, dần dần tựa vào trên ghế ngủ.

Cố Ngôn lại ở bên cạnh đứng hồi lâu, mới tìm đến phục vụ sinh hỗ trợ, đem Tần Trí Viễn tới phòng dưới lầu. Tần Trí Viễn say hồ đồ, giầy không cởi, quần áo không đổi, trực tiếp liền hướng trên giường ngã.

Cố Ngôn lười giúp hắn thu thập, kéo qua chăn đến tùy tiện đắp, đi theo chính mình cũng nằm đi lên. Bất quá anh hoàn toàn không có ý ngủ, chính là cúi đầu chăm chú nhìn gương mặt ngủ say của Tần Trí Viễn.

Cho dù hôn ánh mắt kia một cái cũng không có người biết được.

Nhưng Cố Ngôn khắc chế nhu tình đó.

Anh nghĩ đến Tần Trí Viễn sẽ gọi tên Triệu Tân, thậm chí sớm làm tốt tâm lý chuẩn bị, không ngờ Tần Trí Viễn một lần cũng không có gọi. Hắn ngủ thật sự im lặng, từ đầu tới đuôi đều lôi kéo tay Cố Ngôn, rất nhẹ rất nhẹ nói một câu thực xin lỗi.

Thực xin lỗi, không kịp yêu ngươi.

Cố Ngôn một đêm không ngủ, mắt thấy sắc trời ngoài cửa sổ từ tối thành sáng, tinh thần thế nhưng tốt đến khó tin. Xế chiều hôm đó anh còn có công tác, cho nên không về nhà thay quần áo, ngay tại trong phòng rửa tay khách sạn rửa mặt chải đầu một chút, gọi điện thoại kêu Tiểu Trần lại đây đón.

Tiểu Trần đương nhiên không quên bát quái một chút hôn lễ của Triệu Tân.

Cố Ngôn chọn chút chi tiết râu ria nói cho cậu, trò chuyện trò chuyện, rốt cục nổi lên buồn ngủ, bất tri bất giác ngủ quên trên xe. Lúc đến trường quay chính vượt qua khởi công, Cố Ngôn sắc mặt có chút tái nhợt, cũng may phải hóa trang cái mặt hủy dung kia, vết sẹo giả đắp lên, cái gì cũng đều che tuốt.

Hôm nay anh chỉ có một cảnh phải quay.

Nhân vật anh diễn kia vì cứu nữ chính, bị người ở đối địch trận doanh đánh thành trọng thương, ở trong mưa to mù mịt ngã xuống, không thể đứng lên …

Cố Ngôn trước kia diễn đa phần là nam chính, rất ít suy diễn một nhân vật là như thế nào chết đi, cho nên cảnh này diễn NG nhiều lần. Anh bị mưa nhân tạo xối ướt đẫm, một lần một lần ngã xuống ở trong nước bùn, biến thành đầy người đều là ô tí, cho dù không cần bổ trang cũng đủ nghèo túng.

Cố tình đạo diễn danh khí lớn, tính tình lại càng lớn hơn, hận không thể đem kịch bản ném thẳng lên người anh, mắng: “Đại minh tinh, có thể cấp điểm biểu tình nhiều hơn nữa hay không? Ngài rốt cuộc có thể diễn hay không?”

Cố Ngôn lặng lẽ không lên tiếng.

Chung quanh không ai nói chuyện, nhưng mỗi người đều ở theo dõi anh xem.

Anh diễn kỹ như thế nào, mọi người ai có mắt liền nhìn ra. Mỗi người cũng biết anh không biết cách diễn, chính là lên đúng giường mà thôi.

Cố Ngôn mạt một phen nước mưa trên mặt, nói: “Lại đến một lần đi.”

Thái độ anh tốt như vậy, đạo diễn ngược lại giận không nổi, cắn răng nói: “Lần này nếu không được liền thu công quên đi.”

Dừng một chút, lại nói: “Tưởng tượng một chút cậu sắp chết, mà nữ nhân cậu yêu lại đang ở bên người một nam nhân khác… Đem loại tâm tình tuyệt vọng này diễn ra rất khó sao?”

Cố Ngôn lắc đầu, một lần nữa đi qua vị trí.

Đúng vậy, có cái gì khó đâu?

Anh ngay cả càng khó diễn cũng đã diễn xong rồi.

Mưa to lại rơi xuống, bọt nước tí tách đánh vào trên người Cố Ngôn, ẩn ẩn có chút đau. Anh đầu tiên là một tay chống kiếm, một tay ôm ngực, sau đó giống như duy trì không được, chậm rãi, chậm rãi ngã xuống, cuối cùng rốt cục buông kiếm trong tay, hoàn toàn ngã sấp xuống trong màn mưa to.

Tách tách.

Bọt nước bắn lên mơ hồ hai mắt của anh.

Cố Ngôn không có thử động đậy thân thể, anh biết mình rốt cuộc không đứng lên nổi, nhưng anh như cũ liều mạng mở to hai mắt, ảo tưởng người yêu sẽ ở giây tiếp theo xuất hiện.

Làn nước lạnh lẽo không ngừng rơi xuống, anh giống như nhìn thấy Tần Trí Viễn.

Anh ở trong mưa, hắn ở vũ ngoại.

Giống như cảnh trong giấc mơ nào đó mà duỗi tay ra là có thể bắt lấy.

Giấc mộng của anh kỳ thật rất đơn giản, chính là ban ngày kiếm tiền nuôi gia đình, buổi tối cầm muôi nấu cơm, đem người trong lòng dưỡng trắng trắng mập mập, như vậy mới có cảm giác thành tựu. Anh nghĩ đến có thể thực hiện, ít nhất Tần Trí Viễn từng đã cho anh cùng loại lỗi giác. Đáng sợ nhất không phải cầu mà không được, mà là ngươi cho là có thể đụng tới, lại ngạnh sinh sinh bị sự thật bức tỉnh.

Hết thảy chính là ảo giác, anh đến chết cũng không đợi được hắn đến.

Nước mắt hòa với mưa chảy xuống.

Giống như trong kịch bản đã viết, anh cứ như vậy lặng yên không một tiếng động, khăng khăng một mực… Yêu hắn cả đời.

(o*^_^)o〖 Thượng bộ hoàn 〗o(^_^*o)

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

<span>%d</span> bloggers like this: