2 phản hồi

[TTTT] 4.1

4.1

Tuy nhiên đã là rạng sáng, nhưng ban ngày mới phát sinh ngoài ý muốn, bây giờ thành viên khác của 308 lại sắc mặt khác thường, hơn nữa trong phòng cái bàn ngã trái ngã phải, tình huống này lập tức đem chúng tôi ban đạo sư, thậm chí hiệu trưởng đều triệu hồi trường học, nho nhỏ 501 tại nửa giờ liền tập trung tất cả nhân sĩ cao tầng bản hiệu.

Bọn họ tìm từ chú ý mà cẩn thận, tôi minh bạch bọn họ cẩn cẩn dực dực là vì cái gì, dù sao một đệ tử tử vong đã cực kỳ quỷ dị, mà khác năm đệ tử tại trong phòng ngủ lại không biết xảy ra chuyện gì.

Chủ nhiệm lớp một mực ôn nhu cùng chúng tôi nói chuyện, tôi lần đầu tiên phát hiện nguyên lai tiếng nói của cô có thể ôn nhu như thế, nhu đến hảo giống chúng tôi đều là tiểu hài tử thần kinh suy nhược, một cái không cẩn thận sẽ gặp điên mất. Chỉ là chúng tôi ai cũng không nói lời nào, đều cực kỳ yên tĩnh ngồi, nghe, trầm mặc.

Một loại vô hình giằng co làm chúng tôi ai cũng không muốn nhắc tới chuyện đêm nay, lại càng không nguyện nói cho bất luận kẻ nào.

Không có người sẽ tin, không phải sao?

Cuối cùng, không có biện pháp hiệu trưởng chỉ phải đem thân là hội học sinh lão cán bộ hét to đi ra ngoài. Đương tất cả lãnh đạo rời đi, tôi lại tương đối thoải mái một ít. Tôi không nói một tiếng nâng lên tờ giấy kia, vo làm một cục, sau đó nắm ở trong tay kinh ngạc không biết nên xử lý như thế nào.

Ném đi sao? Ném tới trong thùng rác? Ném tới ngoài cửa sổ? Xé nát? Hoặc là trực tiếp đem nuốt vào trong bụng?

Tôi cười khổ một tiếng, nếu như hiện tại tôi ném đi, buổi sáng ngày mai lại xuất hiện ở trên bàn, tôi nghĩ tôi sẽ điên mất mà cuồng khiếu không thôi.

“Lão tứ, có cái bật lửa sao?” Thanh âm của tôi giống như mười ngày không cơm mềm yếu vô lực.

Lão tứ trầm mặc đem một cái cái bật lửa đưa cho tôi, tôi đem tờ giấy kia phóng trên mặt đất, chậm rãi nhen nhóm. Ngọn lửa nhanh chóng cắn nuốt, nhìn xem trang giấy trắng rất nhanh bị ánh vàng che dấu, cuối cùng hóa thành tro tàn, tôi mới có loại cảm giác không hiểu an tâm.

Tôi tiếp nhận giả tưởng chúng tôi bị gì đó quấn lên… Bởi vì tôi đã bắt đầu lo lắng hết thảy chuyện tình không có khả năng xuất hiện sẽ lục tục phát sinh, tỷ như trước mắt cái này chồng chất tro tàn, có lẽ ngày mai lại khôi phục làm một trương giấy trắng vẽ lấy vòng tròn làm cho người ta sợ hãi…

Không biết qua bao lâu, lão đại rốt cục đã trở lại, suy yếu cười: “Hiệu trưởng nói nếu như chúng ta nguyện ý, có thể trở về nhà nghỉ ngơi vài ngày.”

“Cũng tốt…” Tôi nở nụ cười, nhìn về phía Tiểu Xán một mực ngồi co cụm ở trên giường: “Tiểu Xán, nhà của nhóc không phải ở đây sao? Về nhà ở vài ngày a.”

Tiểu Xán biểu lộ có chút buông lỏng. Tôi nghĩ nhóc sớm có quyết định này, chẳng qua là ngượng ngùng đối với chúng tôi mấy tên nhà quê này nói ra, dù sao chỉ có một người rời đi, giống như đào binh không chịu đồng tâm hiệp lực.

“Vậy mấy anh cũng đi nhà của em ở a, nhà của em rất lớn ! Cũng có thể ở lại!”

“Không cần.”

Tôi nhẹ nhàng mà cười, bởi vì gặp nguy hiểm chỉ là tôi, Viên Phi, còn có Mục Mộc, không phải sao?

“Tiểu Xán, sáng mai em trở về đi, nhiều ở vài ngày, đừng đem chuyện ngày hôm nay nói cho người nhà biết.” Lão đại dặn dò.

Tiểu Xán khẽ gật đầu, thân thể rốt cục thoáng buông lỏng chút ít. Tôi đột nhiên có chút thương cảm, kỳ thật nhóc đã sớm sợ hãi, chỉ là không có dũng khí mở miệng nói rời đi.

“Lão tứ, nhà của ngươi cũng vốn ở đây a? Ngày mai cũng rời đi.”

Từ Bình không nói gì, chỉ là yên tĩnh nằm ở trên giường, nhìn trần nhà xuất thần.

“Viên Phi, nhà của ngươi là Tế Nam đi? Ngày mai đi mua vé xe lửa. Tiêu Vũ, nhà của ngươi là Hà Nam a? Sáng mai cùng Viên Phi đi mua phiếu đi.” Lão đại đã bắt đầu an bài hành trình ngày mai của chúng tôi.

Mỗi người cũng chỉ là ừ một tiếng, liền không có quá nhiều động tác. Kỳ thật tôi cho dù về nhà cũng không có gì thay đổi, cha mẹ của tôi đều ở nước ngoài, lưu ở quê hương chỉ là một đống phòng trống thôi.

Ha ha, một người ở tại trong đống phòng trống rỗng, lại nghi thần nghi quỷ sợ hãi hắn như Trinh tử (Trinh phi/ Trân phi – Thanh hướng, GG ca ca thẳng tiến~) đồng dạng không chỗ không tại, chỉ sợ không có gì đó cũng hù chết.

Tôi chợt phát hiện kỳ thật lá gan của tôi rất nhỏ, nhỏ đến thương cảm.

Qua một lát, nhân viên quản lý liền tới nhắc nhở chúng tôi nhanh ngủ, ông muốn tắt đèn. Vì vậy mỗi người đều có tâm sự trở lại giường của mình, rất nhanh, phòng ngủ biến thành đen kịt một mảnh.

Tôi mở to hai mắt, nhìn qua trần nhà tối như mực không hiểu phát ngốc. Qua thật lâu, ước chừng tầm 2-3 giờ sáng, tôi mới bắt đầu có một điểm ủ rũ.

Trong phòng những người khác sớm đã ngủ đi? Tiểu Xán tầng dưới có điểm thống khổ nói mê cái gì, đứa nhỏ đáng thương, đoạn thời gian này nhóc đều làm ác mộng a?

Ta ngáp một cái, nhắm lại hai mắt. Tối nay, mộng của tôi cũng sẽ như Tiểu Xán đồng dạng không được an bình a?

‘Tí tách’

Thần trí của tôi bỗng nhiên thanh tỉnh, tiếng nước?

Chính là nơi này là 501! Cách WC rất xa! Làm sao có thể sẽ có tiếng nước?

Hơn nữa tiếng nước gần như thế. Quả thực… Tựa như ở ngoài cửa!

Tim đập bắt đầu chậm rãi tăng lên, tôi nghĩ tới dạy học lâu tầng năm trống vắng kia, tôi nghĩ tới cái bóng đen xuất hiện ban đêm kia, tôi nghĩ tới chỗ có chuyện phát sinh, cái thanh âm thần bí, tìm không thấy căn nguyên kia: 『Tí tách

Chi —— két ——

Cửa chậm rãi mở ra một đường nhỏ.

Tôi cơ hồ muốn kinh kêu ra! Bởi vì nằm ngủ trước là tôi khóa cửa, tôi xác định tôi đã khóa, hơn nữa tôi xác định không có bất kỳ người ra ngoài!

Nhờ vào ngọn đèn mờ nhạt ngoài hành lang, tôi có thể chứng kiến một thân ảnh màu đen chậm rãi đẩy cửa phòng ngủ, chậm rãi đi đến, liền giống như đêm đó. Chỉ là giờ phút này tôi quá mức thanh tỉnh, tôi tinh tường ý thức được hắn căn bản không có đi đi lại lại! Hắn chỉ là tại bình dời, tựa như dưới chân có ván trượt đồng dạng thẳng tắp, thong thả nhẹ nhàng tiến đến. Không có tiếng bước chân, không có tiếng hít thở, cái gì cũng không có…

Hắn lại nữa rồi… Lúc này… Con mồi của hắn là ai… ?

Tôi không biết hắn có hay không có thể chứng kiến tôi trợn tròn mắt nhìn hắn, nhưng là hắn rõ ràng lướt qua Viên Phi, tới vị trí giường thứ tư gần cửa chính, trực tiếp di chuyển hướng tới gần vị trí cửa sổ.

Tôi vội vàng nhắm mắt, liều mình khống chế thở dốc quá mức dồn dập, bởi vì nó ở trong yên tĩnh quá mức rõ ràng! Chính là căn bản không được, tim của tôi đập đã nhanh đến tôi không cách nào khắc chế, dù cho nhắm mắt lại, tôi cũng có thể cảm giác được một cổ cảm giác làm cho người mao cốt tủng nhiên thong thả tới gần. Là một loại cảm giác ngươi có nhắm mắt lại cũng biết bên cạnh đứng một người, hơn nữa ngươi cũng biết đó không phải người, nhưng hắn đang chú thị ngươi! Loại cảm giác kinh hãi này đủ để đem một người bức điên!

Vì cái gì đứng ở giường của ta? Vì cái gì chọn trúng ta? Trong phòng rõ ràng có nhiều người như vậy!

Ta đột nhiên ngốc trệ, không chọn trúng ta khá hơn sao? Chọn trúng những người khác khá hơn sao?

Đột nhiên có loại dục vọng nghĩ khóc lớn một hồi, không phải vì tôi gặp được những chuyện làm cho người vô lực này, mà là xuyên qua những chuyện này để cho tôi giật mình là trong nhân cách chính mình vẫn lấy làm ngạo, rõ ràng cất dấu tư lợi thấp kém như thế. Trong nháy mắt đó, tôi lại hy vọng là người khác chết mà không phải mình, tôi hy vọng tất cả bất hạnh đều buông xuống đến trên thân người khác, mà không phải tôi. Chẳng sợ kia là một cố định tuần hoàn, tất cả mọi người gặp được bất hạnh, tôi cũng hi vọng mình là cuối cùng một cái…

‘Tí tách’

Thanh âm giọt nước gần trong gang tấc, hắn quả nhiên ở bên cạnh ta.

Ta phải nên làm như thế nào? Đột nhiên mở to mắt nhìn hắn? Tôi sẽ thấy cái gì? Hé ra cái mặt dạng gì? Hoặc là, tôi hẳn là quát to một tiếng dọa hắn đi? Lại hoặc là, tôi hẳn là hung hăng cho hắn một quyền?

Trong đầu của tôi đã loạn làm một đoàn, tôi đã nghĩ vô số phản ứng, có thể là chân thật tôi chỉ có một phản ứng: liều mình từ từ nhắm hai mắt, dùng sức ngừng thở, chăm chú cắn môi của mình, để ngừa chính mình sợ hãi được tiêm kêu ra tiếng…

‘Tí tách’

Vì cái gì không đi? Ngươi đứng ở chỗ này nghĩ muốn như thế nào! ?

‘Tí tách’

Không biết có phải cảm giác của tôi sai lầm hay không, một tiếng này tựa hồ cách tôi xa một ít.

Tôi không dám mở to mắt đi xác nhận, chỉ có thể tiếp tục bảo trì vốn có động tác vẫn không nhúc nhích.

Tôi có thể làm cái gì? Tôi cái gì cũng không thể làm… Tôi không có khả năng như nam diễn viên trong chuyện kinh dị trên mạng dũng cảm đối mặt, đánh bại , tôi chỉ muốn chạy trốn, thoát được càng xa càng tốt.

Chẳng biết lúc nào bắt đầu, âm thanh giọt nước đã biến mất, thật lâu thật lâu không vang lên. Tôi chỉ muốn mở to mắt xác nhận thoáng cái có thể an tâm, chính là tôi vẫn không dám… Tôi sợ một khi mở to mắt, trước mắt đã hé ra cái mặt làm người không thể tưởng tượng, tôi sợ hãi đây là một cái ác ý vui đùa của hắn, quỷ kếmà hắn cố ý giả bộ như rời đi dụ tôi mở to mắt.

Lại qua đã lâu đã lâu, lâu đến tôi không cách nào thừa nhận loại bất an này, tôi đột nhiên nhếch chăn, đem trọn cái chăn hướng không trung ném đi! Lý do đã ngây thơ lại buồn cười, bởi vì tôi cảm thấy nếu như hắn còn ở đó, ít nhất sẽ bị chăn ngăn cản thoáng cái a?

Tôi mở ra hai mắt, chăn nặng nề mà ném tới trên mặt bàn bên dưới, phát ra một tiếng vang thật lớn.

Lão đại lúc này ngồi dậy “Chuyện gì!?”, lộ ra thanh âm khàn khàn theo trong lúc ngủ mơ mà bị bừng tỉnh. Lão tứ cũng ngồi dậy, liền Tiểu Xán tầng dưới cũng trở mình, tựa hồ ngồi dậy.

“Không có việc gì, chăn rơi…” Tôi tận lực khắc chế thanh âm của mình, để hắn nghe đi lên không việc gì.

“Thiệt là… Làm anh sợ nhảy dựng…”

Lão đại hàm hàm hồ hồ nói một tiếng, liền lại ngã đầu ngủ. Tôi nhảy xuống giường, lão tứ yên tĩnh nằm xuống, Tiểu Xán giúp tôi đem chăn giơ lên, liền ngáp dài tiếp tục ngủ. Tôi một mình ngồi ở trên giường, mới phát hiện mình như bị ngâm trong nước, toàn thân đều là mồ hôi. Tôi lấy tay xoa xoa cái trán, quả thực như rửa mặt không lau khô.

Kỳ thật, hắn sớm rời đi rồi a? Tôi cười khổ không thôi, tôi nghĩ tôi đã trở nên thần kinh a.

Hay hoặc là, vừa rồi chỉ là mộng? Cũng không phải sự thật… ?

Tôi an ủi tính nghĩ.

Tôi đem chăn chỉnh một chút, trong lúc vô tình nhìn thoáng qua Viên Phi đối diện, hắn tựa hồ không có bị tiếng vang vừa nãy bừng tỉnh, y nguyên vẫn không nhúc nhích.

Ngủ được chết thật…

Tôi không khỏi có điểm hâm mộ hắn.

Một lần nữa nằm xuống sau tôi phi thường xác định một sự kiện, tối nay, tôi sẽ mất ngủ.

Ngày hôm sau, mang theo con ngươi đỏ bừng, thần trí hoảng hốt rời giường, bị Tiểu Xán chê cười một trận. Tôi ngáp dài bưng chậu rửa mặt đi, đúng lúc cùng Viên Phi mới rửa mặt trở về đánh cho một cái đối mặt. Ánh mắt của hắn che kín tơ máu, đen sẫm vành mắt nhìn về phía trên không hề giống ngủ ngon bộ dáng.

“Sớm.” Tôi chủ động lên tiếng chào hỏi.

Tựa hồ từ phòng họp đêm đó sau, tôi cùng hắn liền không xỉa xói nhau nữa, tôi không khỏi kỳ quái loại chuyển biến này khi nào thì sinh ra. Nhưng là Viên Phi đoạn thời gian này tinh thần lại thật không tốt, luôn mắt hiện tơ máu, một bộ tiều tụy.

Nói không chừng hắn sợ tới mức so với Tiểu Xán còn thảm…

Tôi âm thầm nghĩ thầm.

Viên Phi hai mắt đăm đăm nhìn tôi, chằm chằm được đáy lòng tôi có chút sợ hãi. Hắn há miệng, tựa hồ muốn nói cái gì lại muốn nói lại thôi, cuối cùng cúi đầu theo bên cạnh tôi đi qua.

Quái nhân…

Tôi không để ý tới hắn, đến phòng rửa mặt đánh răng rửa mặt. Khi tôi đóng vòi nước, một giọt bọt nước rơi xuống trong chậu rửa mặt, phát ra thanh âm thanh thúy: ‘Tí tách’

Thần kinh của tôi bỗng nhiên căng cứng, nhưng lập tức lại trầm tĩnh lại, tự giễu cười. Tôi đem nước trong chậu rửa mặt toàn bộ đổ đi, bưng trở về, sau lưng truyền đến trận trận nhỏ giọng nghị luận. Ta nghĩ, 308 tất cả mọi người một đêm thành danh.

Trở lại phòng ngủ sau, dưới lầu liền truyền đến tiếng còi xe, Tiểu Xán vui sướng chạy vội tới phía trước cửa sổ hướng dưới lầu ngoắc.

“Người nhà của em tới đón!” Tiểu Xán cảm xúc trở nên hưng phấn.

Tôi ló đầu nhìn một cái, lập tức huýt sáo một cái: “Xe xịn! Tiểu Xán, nhà có tiền nha!”

Tiểu Xán không có ý tứ cười, liền bắt đầu nhanh chóng thu dọn đồ đạc. Đợi thu thập thỏa đáng sau, nhóc lại có chút ít à ưa nhìn xem mọi người: “Các anh thật sự không đi nhà em ở vài ngày…”

“Thực không cần, nhóc chiếu cố tốt chính mình là đến nơi.”

Tôi cười giúp nhóc cầm ba lô, đưa đến dưới lầu. Tiểu Xán lại bắt lấy góc áo của tôi, vẻ mặt lo lắng: “Lục ca, trong nhà anh mọi người ở nước ngoài a? Anh theo em về đi, hai ta làm bạn.”

Tôi biết rõ Tiểu Xán là đang lo lắng tôi, không khỏi trong lòng nóng lên, cố ý dùng sức xoa bóp mặt nhóc: “Nhóc nha, chiếu cố tốt chính mình là đến nơi, không cần lo lắng Lục ca.”

Tôi nửa đẩy Tiểu Xán đến bên cạnh xe, Tiểu Xán ba ba cười cùng tôi chào hỏi. Nói chuyện phiếm vài câu, Tiểu Xán mới lưu luyến không rời ngồi lên xe, xe đã muốn chuyển động, cậu nhóc còn theo cửa sổ ló ra không ngừng mà hướng tôi phất tay, dẫn tới tôi một hồi buồn cười.

Trở lại phòng ngủ, lão đại bọn họ đã lấy cơm trở lại, tôi không chút khách khí tiếp nhận lão đại mua về bánh bao thịt, từng ngụm từng ngụm bắt đầu ăn.

“Bọn mày thấy xe nhà Tiểu Xán không có? Thật đẹp!” Tôi miệng đầy là thịt, hàm hồ nói.

“Ông nội Tiểu Xán là viện trưởng Bệnh viện nhân dân, rất có tiền a?” Lão đại vịn vịn kính mắt trên sống mũi.

“A? Là Bệnh viện nhân dân trong thành kia? Bệnh viện lớn nổi danh cả nước a! Ông nội Tiểu Xán là viện trưởng a?”

Tôi có chút bị sợ đến, chết tiệt Tiểu Xán, rõ ràng chưa từng nói qua nhà nó bối cảnh lợi hại như vậy.

“Nhà nó ở chính là biệt thự hai tầng hơn 400 bình (14.600m2), còn có hoa viên cùng bể bơi.”

Không hổ là hội học sinh, đối tư liệu đệ tử như lòng bàn tay.

Tôi nhìn lão đại, cảm khái vô hạn.

Tôi y nguyên tấn công bữa sáng của mình, thanh âm lão tứ đột nhiên vang lên: “Tiểu Xán giường…”

Ta theo phương hướng ngón tay lão tứ nhìn lại, động tác nhấm nuốt bỗng nhiên đình chỉ. Bởi vì tôi chứng kiến trên vách tường gần sát giường Tiểu Xán có một mảng lớn nước đọng, mới xem xét, hình như là theo trên giường của tôi chảy xuống, nhưng là tôi so với bất luận kẻ nào đều tinh tường giường của tôi là cỡ nào khô mát.

2 comments on “[TTTT] 4.1

  1. hix đọc sợ quá đi mà vẫn ham

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: