1 phản hồi

Bình hoa 65

Sáu mươi lăm

Thai phụ là không nên mệt nhọc.

Bà xã Triệu Tân ngồi lâu, bị ánh xuân ấm áp như vậy huân, dần có điểm buồn ngủ. Triệu Tân đau lòng bà xã, vừa thấy nàng bắt đầu ngáp, vội một hơi uống sạch cà phê, đứng dậy cùng Tần Trí Viễn nói lời từ biệt, thuận tiện còn hẹn hắn có rảnh cùng nhau uống rượu.

Tần Trí Viễn liên thanh ứng tốt, nhìn xem thời gian cũng không còn sớm, liền cũng đi theo đứng lên, thanh toán hóa đơn sau, đưa hai vợ chồng bọn họ lên taxi. Trước khi chia tay, Tần Trí Viễn cầm tay Triệu Tân, lại thiệt tình nói một câu “Chúc mừng”. Cùng năm trước tham gia hôn lễ khi bất đồng, lần này không cần làm bộ, hắn cũng có thể tự đáy lòng đưa lên chúc phúc.

Lúc này hoàng hôn tây chìm, sắc trời đang từ từ ngầm hạ, vạn nhà nhất nhất thắp sáng, đi ở trên đường cái, cũng có thể ngửi được mùi đồ ăn truyền đến.

Tần Trí Viễn nhìn theo Triệu Tân rời đi, sau đó xoay người lên xe của mình, lập tức lái tới nhà Cố Ngôn.

Không biết tại sao, hắn đột nhiên đặc biệt tưởng nhớ trù nghệ của Cố Ngôn.

Chẳng sợ tay Cố Ngôn không thích hợp làm thức ăn tinh tế, chính là tùy tiện làm bát cơm rang trứng cũng tốt, hắn rất muốn nếm thử hương vị kia.

Có lẽ nhân sinh chính là như thế.

Lúc tuổi còn trẻ hướng tới tình yêu kinh thiên động địa, đợi thời gian trôi qua, trải qua vô số tụ tán ly hợp, ngược lại càng khát vọng có người làm bạn.

Tần Trí Viễn bình thường rất ít đối Cố Ngôn mặt dày quấn chặt, đêm nay thấy mặt sau, lại nhịn không được quấn lấy anh một hồi lâu.

Cố Ngôn cho tới bây giờ luyến tiếc làm cho Tần Trí Viễn thất vọng, huống chi tay anh quả thật sớm đã khỏi, liền tiến phòng bếp bận rộn một trận, dùng đồ có sẵn trong tủ lạnh làm bát cơm rang. Tuy rằng không có gì tinh xảo, nhưng thắng ở hiện sao hiện ăn nóng hổi, khi hạ nồi nóng hầm hập, hương khí bốn phía, chỉ ngửi mùi cũng đã làm cho ngón trỏ đại động.

Tần Trí Viễn một bên động chiếc đũa, một bên thói quen tính cầm tay phải Cố Ngôn, nhẹ nhàng mơn trớn vết thương đã phai nhạt kia, nói: “Ta hôm nay nhìn thấy Triệu Tân.”

Hắn tự nhận chuyện này không cần giấu diếm, mà Cố Ngôn nghe xong cũng không kinh ngạc, thực tự nhiên hỏi: “Triệu đạo đã trở lại? Chuyện khi nào?”

“Liền mấy ngày hôm trước, bà xã hắn mang thai, trở về thành phố sinh đứa nhỏ.”

“Nhanh như vậy? Triệu đạo nhất định thật cao hứng.”

“Ân, bất quá cũng phải vì tiền sữa bột phiền não rồi.”

Hai người bọn họ một người một câu, thực bình thản đàm luận đứa nhỏ chưa xuất thế của Triệu Tân. Cuối cùng, Cố Ngôn nhắc tới bộ phim Triệu Tân lúc trước không quay thành, Tần Trí Viễn nhân tiện nói: “Ta cùng hắn tán gẫu qua, phim là nhất định phải quay, diễn viên chọn người cũng không thay đổi, hắn vẫn là tính toán tìm ngươi đến diễn.”

Từ chụp xong rồi Lâm công tử kia bộ diễn, Cố Ngôn một lòng nhào vào nhà ăn, cơ hồ không đón công tác khác. Huống chi Triệu Tân rốt cuộc là một cái khúc mắc giữa bọn họ, cho nên Tần Trí Viễn nói là nói, lại lấy không chính xác Cố Ngôn có thể hay không diễn.

Cố Ngôn nghe xong quả nhiên giật mình, nhưng rất nhanh liền hơi cười rộ lên, nói: “Chỉ cần là nam chính, ta tự nhiên OK.”

Tần Trí Viễn cũng cười, nhiều ít lý giải loại bướng bỉnh này của Cố Ngôn, nhịn không được trêu ghẹo nói: “Tới rồi sáu mươi tuổi, cũng như cũ chỉ diễn nam số 1?”

“Như thế nào không thể diễn?” Cố Ngôn khuynh thân về phía trước, nghiêng đầu ở bên tai Tần Trí Viễn thổi khí, thấp giọng nói, “Bất quá tới thời điểm kia, chỉ diễn cho một mình ngươi xem.”

Này vốn là câu nói vui đùa, nhưng Tần Trí Viễn nghe xong, chỉ cảm thấy đáy lòng một trận kích động, cầm lấy tay Cố Ngôn hôn lại hôn.

Hắn đêm đó ngủ ở trong nhà Cố Ngôn.

Cũng không phải mỗi lần đều phải làm tình, có khi chính là hai người ôm nhau ngủ, cũng hiểu được vô cùng ấm áp.

Tới sáng sớm ngày hôm sau, Tần Trí Viễn bởi vì tham luyến ấm áp đó mà không chịu đứng lên, ôm Cố Ngôn nói: “Khi nào thì chuyển tới nhà của ta ở?”

Cố Ngôn ngủ mơ mơ màng màng, hỏi lại: “Như thế nào không phải ngươi chuyển tới nhà của ta?”

“Cũng có thể a, ngươi xem khi nào thì thích hợp, ta thu thập đồ vật này nọ chuyển tới ở đây.” Bàn tới chỗ nào cũng chỉ là cái hình thức, trọng điểm ở chỗ, hắn nghĩ muốn cùng người này cùng một chỗ.

Cố Ngôn hơi chút thanh tỉnh chút, lo nghĩ, nói: “Không được, nhà của ta quá nhỏ, vị trí lại hẻo lánh, ngươi đi công ty đi làm không có phương tiện, vẫn là qua một thời gian ngắn rồi nói sau.”

Kỳ thật dựa theo Cố Ngôn thiết tưởng, tốt nhất chính là anh phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình, Tần Trí Viễn phụ trách như hoa mĩ quyến. Đáng tiếc Tần Trí Viễn sự nghiệp tâm quá nặng, hoàn toàn chính là cái công tác cuồng, vô luận như thế nào đều không có khả năng ngoan ngoãn để anh dưỡng, cho nên giấc mộng này đành phải hoãn lại sau này.

Nếu Cố Ngôn không tán thành chuyện ở chung, Tần Trí Viễn sẽ không nhắc lại. Hai người cảm tình phát triển thật sự thuận lợi, có khi hắn ở nhà Cố Ngôn vài ngày, có khi Cố Ngôn đi nhà hắn qua đêm, kỳ thật cũng không có gì khác biệt.

Như thế qua hai, ba tháng, ngày nào đó Cố Ngôn đột nhiên nhận được điện thoại của Lâm Gia Duệ, nói là tháng sau có cái lễ trao giải điện ảnh, bọn họ bộ phim kia được đề danh đạo diễn xuất sắc nhất cùng nam chính xuất sắc nhất, hy vọng đoạt giải phi thường lớn.

Này nguyên vốn cũng là chuyện đoán trước bên trong.

Bộ điện ảnh kia đi chính là văn nghệ lộ tuyến, phòng bán vé tàm tạm, liền thặng lấy thưởng còn có chút trông cậy vào. Đừng nói Lâm Gia Duệ quả thật pha đủ tài hoa, cho dù y quay loạn thất bát tao, điên tam đảo tứ, người nào đó cũng sẽ không chút nào keo kiệt vì y tạp tiền. Chân chính gặp may mắn ngược lại là Cố Ngôn, anh diễn nhiều năm như vậy, vẫn nửa hồng không đỏ, nhân khí có là có, nhưng rốt cuộc không có được đến giải thưởng gì, lần này nhưng thật ra là cơ hội tốt ngàn năm một thuở.

Tần Trí Viễn trong lòng hiểu rõ, biết Cố Ngôn kỹ thuật diễn tuy có tiến bộ, nhưng là toàn dựa vào gặp phải một đạo diễn giỏi, về sau cũng không biết còn có cơ hội như vậy hay không, bởi vậy đối chuyện này đặc biệt để bụng, lập tức đã kêu người đi định chế quần áo Cố Ngôn phải mặc khi tham gia lễ trao giải điện ảnh.

Bảo thủ điểm đương nhiên chính là mặc tây trang, đen trầm tĩnh ổn trọng, trắng càng thêm trưởng thành, Tần Trí Viễn nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn là định màu trắng.

Cố Ngôn thật không cần quan tâm gì cả, như cũ ăn được ngủ ngon, nhiều lắm chính là buổi tối trước khi ngủ đối với gương luyện luyện mỉm cười.

Tần Trí Viễn nhìn xem thú vị, cố ý vươn tay nhéo mặt của anh, hỏi: “Đều nhanh làm ảnh đế, như thế nào còn muốn luyện này?”

Cố Ngôn chọn lông mi, chậm rãi cong lên khóe miệng, đối với gương lộ ra nụ cười tao nhã yếu ớt, nói: “Nếu là có thể đoạt giải thì thôi, vạn nhất cuối cùng lấy không được, mới càng phải cười đến tự nhiên hào phóng.”

Đây là nguyên tắc của anh.

Diễn trò có thể diễn không xinh đẹp, nhưng làm người nhất định phải làm được xinh đẹp.

 

One comment on “Bình hoa 65

  1. “Diễn trò có thể diễn không xinh đẹp, nhưng làm người nhất định phải làm được xinh đẹp.”
    thanks

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: