Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[Con đường…] 5

Chương thứ năm

Ngoài của sổ xe y nguyên rất là huyên náo, mà trong xe hai người một mảnh tĩnh mịch.

Trần Lâm vẫn đang duy trì tư thế vừa rồi lại càng hoảng sợ lưng dán chặt lấy cửa, chỉ là bộ mặt run rẩy, vặn vẹo đã không đủ để hình dung.

Tiểu trợ lý ngược lại không có gì đặc biệt biểu lộ, tiếp tục mở to mắt bình tĩnh nhìn qua nhà mình đạo diễn, còn từ trong túi tiền móc ra hạt dưa gặm.

Đợi cho cậu ta liền cả túi hạt dưa đều ăn không còn một mảnh, Trần Lâm đang hóa đá mới đột nhiên tuyết tan, cọ nhảy lên. Không đợi tiểu trợ lý mở miệng, cái đầu quả dưa trụi lủi của hắn đã “Cốp” đánh lên trần xe, a ô một tiếng vừa ngã trở về.

Thanh âm quá lớn, nhắm trúng người qua đường ngoài xe đều kinh ngạc nhìn tới, may mà cửa sổ xe là thủy tinh một mặt phòng coi trộm, từ bên ngoài căn bản nhìn không tới trong xe, cũng không làm kinh động bầy phóng viên còn chưa tán đi. Nhưng mà ngay cả như vậy, Trần Lâm cũng hay là tâm lý lộp bộp thoáng cái, nhanh chóng ghé vào cửa sổ nhìn quanh nửa ngày, thấy hắn phó cẩn thận bộ dáng, tiểu trợ lý nhịn không được phụt ha cười ra tiếng.

Bị tiếng cười nhắm trúng có chút xấu hổ, Trần Lâm hung hăng nghiêng qua liếc, “Cậu ra là cái gì sưu chủ ý, hắn một cái nông dân, liền tiếng phổ thông đều nói được không tiêu chuẩn, cậu để hắn diễn phim của tôi?!”

“Tổng so với những tiểu diễn viên anh vừa mới liên lạc kia tốt, lớn lên cũng thuận mắt.” Tiểu trợ lý vô tội nói, “Hơn nữa hiện tại liền những tiểu diễn viên kia cũng không dám tiếp phim của anh.”

“Tôi……” Trần Lâm căm giận há miệng muốn cãi lại, lại nhất thời tìm không thấy lý do lẽ thẳng khí hùng.

“Nói sau anh ta thân thủ lại không sai, dáng người tướng mạo cũng ok, nghe nói là quân nhân xuất ngũ, diễn vai này phù hợp a.” Tiểu trợ lý cẩn cẩn dực dực nhìn xem sắc mặt Trần Lâm, “Trần đạo, em thật sự cảm thấy anh ta có thể diễn.”

Trần Lâm cau mày tự hỏi một hồi, chứng kiến ánh mắt cậu tha thiết, thật sâu thở dài, “Nhưng gã đắc tội đại thần, đang ngồi chồm hổm cục cảnh sát a…… Cậu có biết hay không, nếu như chúng ta mời gã, vậy thật sự cùng đại thần xé mặt.”

“…… Em cho rằng đã xé a.” Tiểu trợ lý buông tay, “Cũng không phải bao nhiêu chuyện, đánh nhau ẩu đả sao, tốn chút tiền tạm tha đi ra……”

Trần đạo lần nữa lâm vào trầm mặc.

Duy trì ngồi hơn nữa ngày, tiểu trợ lý lặng lẽ đẩy Trần Lâm đang cúi đầu minh tư khổ tưởng, bất an muốn nói điểm gì.

Nhưng mà, không chờ cậu lên tiếng, Trần Lâm mạnh ngẩng đầu lên, cắn răng hung hăng nói, “Đi, đi cục cảnh sát!”

***

Đối với ngày đó chính mình trong nháy mắt bắn ra linh cảm, mỗ tiểu trợ lý đạo diễn chức vị thấp kém lại gián tiếp miêu tả ra đại thần che trời trong giới MC là giải thích như thế này ——

“Trong lần đổi người kinh thiên động địa đó, tôi đầy đủ tẫn trách thực hiện chức trách cùng nghĩa vụ của một quân sư quạt mo cho một đạo diễn đầu heo, dùng cái nhạy cảm của người làm phim phát hiện ra ánh hào quang chói lọi cường đại của đại thần …..”

Thao thao bất tuyệt vẫn chưa nói xong, mỗ trợ lý dĩ nhiên bị đầy trời trứng gà cà chua chôn vùi.

Mỗ đạo diễn bình tĩnh giẫm trên thi thể của hắn tiến lên, đối màn ảnh nhếch miệng cười, “Từ trên chuyện này chúng ta có thể thấy được, làm người không thể e ngại thế lực ác, người làm phim không thể xa rời thực tế, nếu không vĩnh viễn không có xuất đầu một ngày. Người ta nói, tiếc rẻ đôi giày sao bắt được lang, năm đó ăn tiết mặc kiệm cắn răng bỏ đống tiền tạm tha thật sự là quá tốt.”

Quần chúng lặng im một giây, đều xoay người nhặt tảng đá.

Mỗ đạo diễn vô sỉ chạy trối chết.

Nhưng này đều là chuyện thật lâu sau này, mà bây giờ, đại thần tương lai vẫn chỉ là yên lặng tựa lưng vào vách tường lạnh băng của phòng hỏi cung, nhắm mắt dưỡng thần, không có một chút chật vật nào như đang lâm vào khốn cảnh.

Bởi vì đã bị An Nhiên đặc biệt chiếu cố, cảnh sát phụ trách bắt giữ gã mỗi một cái đều đánh tinh thần lên 100%, vốn là người hòa ái dễ gần đối mặt gã thì cũng là gương mặt cực kỳ hung ác, thái độ lạnh lùng động tác lại thô bạo, cả quá trình ghi chép cơ hồ là tại chửi bới mà hoàn thành.

Nhưng mà gã cũng là trầm mặc không nói, bộ dáng nhẫn nhục chịu đựng nhắm trúng mấy vị cảnh sát vốn là có chút chột dạ cũng nhịn không được nổi giận, cử chỉ thì càng thêm hung hoành.

Mấy nữ cảnh sát phụ trách mang gã về cũng không ngừng đem mục quang đồng tình quăng tới.

Tại các nàng xem ra, người này tuy miệng độc ác một ít, người lại bởi vì trầm mặc mà có vẻ chất phác, nhưng mà tướng mạo người tốt luôn dễ dàng chiếm được người khác yêu mến, huống chi là mỹ nam tử giáo dưỡng không sai lại trầm ổn.

Lúc vào cục cảnh sát chủ động mở cửa nhường vài vị nữ tính đi đầu, cơ hồ chính là theo bản năng, không có một điểm mất tự nhiên, bị đưa ánh mắt cảm kích cũng không nịnh nọt, chỉ là lạnh nhạt dời mắt, giống như trời sinh nên là như vậy.

Loại này đãi ngộ làm cho nữ cảnh sát môn trường kỳ bị cho rằng nam nhân bà nhịn không được tâm hoa nộ phóng, liền phẫn hận do đại thần bị đánh cũng đảo mắt liền vứt đến một bên.

Mạc Bát Giác cũng không biết hình tượng của mình trong khoảnh khắc bởi vì một cử động tùy ý của mình mà sản sinh cự đại thay đổi, gã cảm thấy có chút mỏi mệt, thầm nghĩ tìm một chỗ nghỉ ngơi.

Đại đa số về sau, người này đều trì độn được ngay, thần trí vĩnh viễn đều bảo trì trạng thái không tại phục vụ.

Thật giống như tiện tay thay những nữ tính kia mở cửa, bất quá là cảm thấy phiến cửa thủy tinh kia chính nhìn rất nặng; Lại giống như đờ đẫn ứng đối với hung bạo của những cảnh sát khác, cũng chỉ là bởi vì gã cảm thấy không sao cả thôi.

Rống đến rống đi, yết hầu sẽ rất đau a.

Gã thập phần phúc hậu thay đối phương lo lắng một chút, lập tức liền lại vứt đến sau đầu.

Gã dù sao vẫn lo lắng, trong nhà chỉ có cha cùng cháu nhỏ hai người, vợ chồng anh cả đều ở thành phố làm công, hàng năm tiền lương lại không nhiều lắm, Mạc gia lão cha lớn tuổi, trời thu nước trong ruộng rất lạnh, thân thể của ông căn bản ăn không tiêu mấy việc nhà nông cố sức như vậy, rồi lại không nỡ bỏ hoang một khoảnh ruộng đồng này, giờ phút này chính mình lại ra việc, người nhà nên càng vất vả.

Sớm biết như vậy, sẽ không nên vì vài cái tiền trinh mà làm diễn viên quần chúng…… Bát Giác có chút ảo não nhăn lại lông mày.

Sự tình cuối cùng nháo thành như vậy, tựa hồ là ngoài dự đoán của mọi người, nhưng mà Bát Giác trong nội tâm cũng tinh tường, nếu như mình chẳng phải không cẩn thận lỡ tay, hay hoặc là không có mở miệng nói những lời kia, có lẽ sẽ chuyện lớn hóa nhỏ.

Nhưng là mỗi lần đối mặt với ngôi sao kia đều không tự chủ được khẩn trương đến toàn thân chuẩn bị chiến đấu, thật sự cũng không phải gã khống chế được, tựa hồ chỉ cần cậu ta nhích lại gần mình một bước, cơ thể của mình liền co rút nhanh một phần. (cái đấy nó là dấu hiệu khi dưa leo gặp hoa cúc ấy anh ạ =)))))…. Bậy bạ chết đc =))~

Mạc Bát Giác nhắm chặt hai mắt hơi nhíu mày, một bên cự tuyệt trong đầu lại hiển hiện ánh mắt lo lắng của ngôi sao kia, vừa nghĩ trong nhà phụ thân cùng cháu thấy gã hai ngày chưa về nhà lại không biết đã xảy ra chuyện gì, nên sẽ có nhiều lo lắng.

Đang buồn rầu lại vô kế khả thi thời gian, đột nhiên nghe được ngoài cửa có thanh âm mở khóa, giữa những chuỗi dài tiếng leng keng của chìa khóa va chạm, có người điểm tên của gã.

“Mạc Bát Giác.”

Không hiểu sao bị kêu đi ra ngoài, gã đoán nếu không phải những người kia lại có ý không dứt dây dưa hỏi mấy câu như mò trăng dưới nước vớ vẩn thì, cảnh sát thái độ sao có thể đột nhiên trở nên hiền lành .

Mạc Bát Giác hờ hững đi vài bước, liền trông thấy trong phòng có một thanh niên trắng nõn đứng chờ.

Đèn huỳnh quang trong cục cảnh sát đưa mặt mày thanh tú của cậu thanh niên chiếu lên thập phần sáng ngời, tiếu dung đáng yêu lại không có hại, đáy mắt lưu chuyển lộ vẻ giảo hoạt, tướng mạo rất thảo nhân yêu mến.

Mạc Bát Giác cúi đầu hơi chút suy tư, nghi hoặc, “Trợ lý đạo diễn?”

Tiểu trợ lý cười hắc hắc, đẩy ra cảnh sát cạnh bên, thân mật chạy tới kéo gã, “Vâng, anh gần nhất thế nào? Bên trong ở được thói quen ?”

Một bên cảnh sát tức giận lầm bầm, “Cũng không phải ở khách sạn……”

“Ân, rất tốt.” Bát Giác mắt điếc tai ngơ, cẩn thận nghĩ nghĩ, lại thêm câu, “Đáng tiếc không có giường.”

Đồng chí cảnh sát: Đã nói đều không phải ở khách sạn -_-|||

Tại trong đại sảnh cục cảnh sát ôn chuyện xem trong mắt đồng chí cảnh sát thật sự rất quỷ dị, tất cả mọi người ngây ngốc nhìn bọn họ khí thế ngất trời trò chuyện ngày qua, có người mì tôm nhét vào cổ áo, có người cà phê uy vào lỗ mũi, có người văn kiện nhét vào máy cắt giấy……

Người bình thường lấy lại được tự do không phải hẳn là ước gì nhanh chút rời đi nơi này ? Hơn nữa các ngươi muốn hay không hiển nhiên thảo luận trang trí cho cục như vậy a?

Không điều hòa không đèn treo không máy nước uống không điêu khắc không sô pha…… Này này này, đã nói đều không phải khách sạn nhá!

Không chút nào phát giác bốn phía quỷ dị trầm mặc, tiểu trợ lý cùng Bát Giác còn đang không coi ai ra gì trò chuyện.

Mạc Bát Giác lúc trước hay là tại làm nông thì bị tiểu trợ lý đi ngang qua theo trong ruộng đào đi. Mặc dù là trợ lý đạo diễn, nhưng là nhìn ra được gia thế nhất định không sai, khí chất sạch sẽ lại thân hòa, rất là thảo nhân yêu mến.

Nếu như ta có đứa em trai, đại khái chính là như vậy a……

Bát Giác nghĩ như vậy, nhịn không được sủng nịch ngẩng lên đưa tay sờ đầu của cậu, “Vừa mới đã quên hỏi, cậu phạm tội gì mà bị bắt vào?”

Đang tại hưng phấn mà lải nhải mỗ trợ lý đột nhiên hự một tiếng, thiếu chút nữa bị nước miếng của mình sặc chết.

***

Trong quá trình nghe tiểu trợ lý giải thích, Mạc Bát Giác thấy thần kinh bộ mặt lần đầu tiên trong đời đã trải qua từ mờ mịt đến khẩn trương qua buông lỏng đến chuyên chú sang mỉm cười mang tính lịch sử chuyển biến, cuối cùng chỉ cảm thấy thở dài một hơi, gặp tiểu trợ lý còn đang thao thao bất tuyệt tự biên tự diễn, cũng nhịn tính tình chuyên chú nghe cậu ta kể.

“Bình thường mà nói, cái loại thần thái nghiêm túc này, mọi người gọi là sùng bái.” Một câu trong hồi ký dài đến sáu mươi vạn chữ của mỗ trợ lý nhiều năm sau—〖 ta cùng với đại thần chít chít méo mó tiểu thí sự 〗.

Da ai tư, cuốn sách này bị độc giả môn hèn mọn phun nước miếng ra gần nửa thế kỷ, cũng điên cuồng kêu gào, người này tồn tại chỉ thuần xanh nhạt!

Dưới mục quang soi mói sùng bái (bất đắc dĩ?) của Bát Giác, mỗ xanh nhạt tiểu trợ lý cuối cùng kết thúc bài ca thao thao bất tuyệt, xoay người cùng cảnh sát bên người dặn dò một chút, ngẩng đầu hướng Bát Giác sáng lạn cười, “Thu phục a.”

Trên đường hai người đi về hướng cửa chính, tiểu trợ lý còn đang càng không ngừng dặn dò, “Đợi tí nữa nhìn thấy Trần đạo anh không cần khẩn trương, tôi cùng ảnh bốn năm năm, con người ảnh rất tiện, anh cung kính ảnh, ảnh sẽ coi anh là con chó, anh hù dọa ảnh, ảnh sẽ lập tức cos chó cho anh xem……”

Mạc Bát Giác:……

Đến bên cạnh xe hơi, tiểu trợ lý tay lanh mắt lẹ đoạt vị trí lái phụ, cười hắc hắc, “Tương lai đại minh tinh đương nhiên muốn làm lãnh đạo vị trí.”

Mạc Bát Giác nhíu hạ lông mày, hoàn toàn không hiểu cái gọi là chỗ ngồi rốt cuộc có cái gì chú ý, bất quá người ta nói như thế nào, gã liền làm như thế đó, đều là chuyện râu ria.

Xe hơi chỗ ngồi trải đệm dựa cực xốp, Bát Giác ngồi trên lập tức cảm thấy thân thể tại cục cảnh sát dày vò cả đêm thư hoãn rất nhiều, cơ thể tại mất đi căng cứng cảm giác đồng thời, cũng ẩn ẩn đau nhức đứng dậy, gã không tự giác hướng sau lưng nhích lại gần.

“Uy, đừng đem đệm làm dơ.” Một đạo thanh âm nửa chết nửa sống từ ghế trước truyền đến, Bát Giác ngơ ngác một chút, cúi đầu nhìn nhìn y phục của mình.

Vẫn là quân phục khi quay phim, hai ngày không có đổi qua, hình như là ô uế điểm.

Gã nhíu mày hướng ghế lái nhìn lại, đường viền khuôn mặt sâu đậm buộc được có chút ít âm trầm, cũng không nói chuyện.

Trần Lâm chứng kiến tên nông dân hai lúa luôn làm hỏng chuyện này liền nhịn không được bực bội, vốn cũng không có ý định cho gã sắc mặt tốt, nhìn thấy gã mặt trầm xuống, bản thân cũng nhướng mày xuyên qua kính chiếu hậu càng nghiêm khắc trừng gã.

Ngươi là hai mươi mấy tuổi mao đầu lăng tiểu tử, còn không có thành danh liền dám cho ta bày sắc mặt?!

Có thể Mạc Bát Giác hiển nhiên thờ ơ đối với bất mãn của hắn, như cũ trầm mặt nhìn hắn, ánh mắt gã hình dáng sâu đậm, con ngươi đen kịt, lúc này nghiêm túc lên, dưới ánh nhìn của đôi đồng tử thâm thúy kia, Trần Lâm lại có điểm nhịn không được muốn tránh né.

“Uy……” Giằng co một hồi, Trần Lâm rốt cục rung cuống họng kháng nghị, “Cậu, cậu cậu cậu làm gì trừng tôi như vậy?”

“……” Mạc Bát Giác nghe xong lời của hắn, đầu tiên là khẽ giật mình, biểu lộ chậm rãi nhu hòa xuống, dần dần lại chuyển sang nghi hoặc, “Tại sao ông không cos chó?”

Bộp!

Theo một tiếng phanh gấp, đầu tiểu trợ lý hung hăng đánh lên kính chắn gió.

 

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: