Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[TNTT] 4.2

4.2

Ta theo phương hướng ngón tay lão tứ nhìn lại, động tác nhấm nuốt bỗng nhiên đình chỉ. Bởi vì tôi chứng kiến trên vách tường gần sát giường Tiểu Xán có một mảng lớn nước đọng, mới xem xét, hình như là theo trên giường của tôi chảy xuống, nhưng là tôi so với bất luận kẻ nào đều tinh tường giường của tôi là cỡ nào khô mát.

Phiến nước đọng này… Vì sao để cho tôi nhớ tới phiến nước đọng trên giường Khổng Tố Lâm… ?

“Cách vách… Thấm nước…” Tôi khẽ động khóe miệng, thật vất vả mới nói ra chữ.

Chúng ta phòng ngủ là 501, phía đông là 502, giường Tiểu Xán dựa vào hướng tây, nói cách khác… Bên cạnh phiến tường là tầng ngoài cùng!

Nước là từ đâu thấm vào? Lại như 308, có khả năng không hề thấm nước sao?

Thấm nước… Nước… Tiếng nước… Bóng đen dừng bên giường…

Ban đêm kia, bóng đen bò lên giường trên giường Khổng Tố Lâm, Khổng Tố Lâm chết…

Đêm qua, bóng đen đứng ở bên giường tôi, tôi sợ hãi cảm thấy mục tiêu kế tiếp của hắn hẳn là tôi. Chính là, tôi lại đã quên Tiểu Xán tại bên dưới, cái bóng đen kia đồng dạng là đứng ở bên giường của nó!

Chính là không đúng! Tiểu Xán không có chơi trò chơi kia, nó hẳn không phải là mục tiêu! Thực vật trong miệng tôi rốt cuộc nuối không trôi, dự cảm bất tường bao phủ trong lòng, da đầu của tôi trận trận run lên, hai tai ong ong.

“Tiêu Vũ, không sao chứ?”

Lão đại đẩy vai tôi, tôi bỗng nhiên hoàn hồn, vội vàng cười cười: “Không có việc gì…”

Tôi đem trong miệng gì đó phun ra, vội vàng đem còn lại thực vật ném vào trong thùng rác đầu bậc thang, tâm loạn như ma.

Tôi tại nghĩ lung tung cái gì? Hắn như thế nào sắp xếp cũng không có khả năng sắp xếp đến Tiểu Xán trên người.

Bất luận là đêm hôm đó hay là đêm qua, Tiểu Xán đều không có tham dự những trò chơi này, là tôi nghĩ nhiều…

Nhất định là ống thoát nước nào đó nứt ra mới có thể thấm nước a? Nhất định là…

Một lần lại một lần đối chính mình nói, thẳng đến tôi thở dài một hơi, hoàn toàn lãnh tĩnh trở lại.

Đúng vậy, hiện tại cả phòng ngủ tối không có khả năng thành mục tiêu, chính là Tiểu Xán không phải sao? Xem ra tôi thật sự có điểm trông gà hoá cuốc.

Tôi dùng sức vỗ vỗ ót, ảo não có cỗ xúc động nghĩ gặp trở ngại.

Tôi quay người lại, trước mặt chứng kiến Viên Phi cúi đầu đi tới. Hắn liếc tôi một cái lại vội vàng cúi đầu, không nói một tiếng thoáng qua.

“Này, mày đi đâu vậy?”

Là lỗi giác của tôi sao? Viên Phi giống như đang cố ý tránh né tôi?

“Mua vé.” Viên Phi cước bộ cũng không có dừng lại, thấp giọng nói xong bóng người đã biến mất tại đầu bậc thang.

“Làm cái gì, đã nói cùng đi.”

Tôi thấp giọng nói thầm một câu, nhìn xem bề ngoài, oa! Sớm như vậy phải đi mua vé? Nhân gia đi làm không có a? Con vượn người này chỉ số thông minh rốt cục thoái hóa thành hầu tử.

Tại phòng ngủ không có việc gì đợi đến hơn 9h, tôi mới ngồi xe đi vào nhà ga. Đại sảnh bán vé nhà ga đã xếp đầy người, từng cửa sổ đều có một hàng thật dài, tiếng người huyên náo, làm cho tôi đầu váng não trướng.

Tôi tìm được số tàu hướng Hà Nam đi, liền xếp cuối cùng hàng người kia. Rất nhanh, phía sau tôi cũng lục tục xếp không ít người. Trong không khí có chút oi bức hỗn tạp các loại mùi vị, càng đi phía trước, đám người liền càng chen chúc, trước sau thỉnh thoảng cùng tôi phát sinh va chạm, tôi cảm giác mình giống như miếng thịt kẹp giữa bánh mì, toàn thân không thể động đậy.

Chính là, lại có loại cảm giác an toàn khó hiểu…

Tôi nghe không được tiếng nước gần trong gang tấc lại phân không rõ phương hướng, tôi trong bóng tối không cảm giác rõ phương hướng quăng tới mục quang kinh hãi, tôi sẽ không lại mẫn cảm cảm thấy có vật thể hướng tôi dựa gần. Trong này, chỉ là tiếng động xôn xao cùng con người, trong một đám người, tôi tinh tường biết rõ hắn không có khả năng lại ở chỗ này xuất hiện.

Loại cảm giác này …. giống như trái tim treo cao hồi lâu chợt buông xuống, không cần cố ý như bình thản, không cần che dấu bất an nơi đáy lòng, lại càng không cần lo lắng sẽ tử vong ở giây tiếp theo…..

Rốt cuộc tới lượt tôi, tôi có loại thất lạc khó hiểu, cầm vé xe về nhà lại lần đầu tiên không có cảm giác hưng phấn

Tôi chậm rãi đi hướng cửa ra vào, có điểm cố ý cọ xát, hết nhìn đông tới nhìn tây, thậm chí dạo qua một vòng trong siêu thị nhà ga. Chưa từng phát hiện, đưa thân vào trong ầm ỹ cảm giác lại sẽ thoải mái như thế, làm tôi không hiểu an tâm.

Tôi ngồi trên ghế ở sảnh nghỉ đợi xe, nhìn qua đám người như nước chảy, nghe nữ MC dùng thanh âm dễ nghe thông báo số tàu thời gian, dần dần, ủ rũ chậm rãi cuốn tới.

Thật sự rất mệt… Mà tôi ngủ ở chỗ này, hẳn là không cần lo lắng hội gặp nguy hiểm a? Không cần lo lắng sinh vật không biết, chỉ cần lo lắng có thể hay không bị người bới túi tiền…

Thật sự là, đã lâu an tâm.

Trong nội tâm nghĩ như vậy, một đêm chưa ngủ mệt mỏi rốt cục làm tôi hướng Chu Công thỏa hiệp, hoàn toàn lâm vào mộng đẹp.

“Tiêu Vũ!”

Một tiếng hét lớn làm tôi đột nhiên bừng tỉnh, thân thể bị người dùng lực túm lên! Tôi chấn kinh nhìn Viên Phi trước mắt, khóe mắt hắn như muốn nứt, hai mắt đỏ bừng, trong nháy mắt đó, tôi cho là hắn khóc.

“Viên Phi? Làm sao vậy?”

Viên Phi có chút sững sờ nhìn tôi, giống như tôi có thể mở miệng nói chuyện với hắn là chuyện phi thường không thể tưởng tượng nổi. Nhưng lập tức, nét mặt của hắn liền như lò xo thoáng cái buông lỏng hư vô thoát lực.

“Không có việc gì…”

Viên Phi chậm rãi buông ra hai tay bắt lấy tôi, môi run rẩy hạ xuống, lại là bộ dáng muốn nói lại thôi, sau đó quay đầu không nói một tiếng bỏ đi.

Tôi đuổi theo: “Uy! Viên Phi, mày gần nhất rất không đúng! Vừa rồi làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao?”

“Không có…”

“Cái gì không có! Mày rốt cuộc che giấu cái gì! ?”

“Tao nói không có!”

Viên Phi âm lượng bỗng nhiên đề cao, không riêng làm tôi giật mình, người chung quanh cũng đem ánh mắt quăng tới. Tôi yên lặng nhìn hắn, sau đưa hắn kéo vào trong toilet.

Xác định không có người sau, tôi mới mở miệng: “Vừa rồi có phải hay không mày cho là tao đã xảy ra chuyện?”

Viên Phi cúi đầu, như thế nào cũng không chịu mở miệng nói chuyện, tôi nhất thời khó thở, dùng sức tóm nâng cổ áo của hắn rống to: “Họ Viên, tao cho mày biết! Tao hiện tại trạng thái tinh thần đã phi thường không ổn! Tao không bảo đảm một giây sau sẽ không nổi giận giết người! Có chuyện mày nói a!”

Viên Phi cũng không có giãy dụa, liền như vậy tùy ý tôi loạng choạng, phảng phất như một cái tượng gỗ không có có sinh mạng. Đó cũng không phải Viên Phi tôi biết, con khỉ kia cao to đến đáng hận tuy thường thường làm tôi khó chịu, nhưng là sẽ không chán chường uể oải như vậy.

“Viên Phi…”

Thanh âm của tôi không tự giác hạ xuống, nếu như muốn tôi buông tha cho trước mặt người khác giả như vô sự, ánh mắt của tôi có thể hay không như hắn?

“Tao cũng rất bất an, tao cũng rất sợ hãi, tao không biết chúng ta rốt cuộc gặp cái gì… Tao cảm giác mình phi thường có tố chất thần kinh, tao bắt đầu nghi thần nghi quỷ, tao nhìn thấy bất luận cái gì gì đó đều liên tưởng đến hậu quả xấu nhất… Tao cũng không muốn như vậy a…”

Tôi nắm cổ áo Viên Phi tay bắt đầu nhẹ nhàng mà run rẩy lên: “Tao sợ hãi đêm khuya, sợ ban đêm cái gì thanh âm đều không có, tao dù cho nhắm mắt lại cũng không thể tĩnh hạ tâm, tao giống như bị vật gì đó ngấp nghé, loại cảm giác mao cốt tủng nhiên này mày có thể hiểu rõ không? Mày cũng sợ đúng không? Mày cũng sợ chính mình trở thành mục tiêu kế tiếp không phải sao? Chúng ta hẳn là tại cùng một cái chiến tuyến, mày có thể tín nhiệm tao!”

Viên Phi chậm rãi ngẩng đầu, trong ánh mắt rốt cục toát ra một phần yếu ớt. Hắn mang theo khóc nức nở nắm chặt hai tay của ta: “Tao… Tao cảm thấy được… Mày có thể là kế tiếp… Bởi vì… Bởi vì tao nhìn thấy…”

Tôi khẽ giật mình.

“Tối hôm qua… Tao nhìn thấy…” Viên Phi một mực lắp bắp lặp lại, lại giống như không thể nào nói lên.

Tôi thở dài một hơi, rốt cuộc hiểu rõ nguyên nhân hắn hôm nay đối với tôi muốn nói lại thôi, “Mày nhìn đến một cái bóng đen đứng ở bên cạnh giường của tao?”

Bàn tay đang cầm hai tay tôi bỗng nhiên buộc chặt, tôi đau đến nhíu mày, Viên Phi lại vừa mừng vừa sợ nhìn tôi: “Mày thấy? Mày cũng có thể nhìn thấy! ?”

“Ha ha… Có thể chứng kiến lại không phải là cái gì chuyện tốt…” Tôi vô lực cười cười.

“Kỳ thật tại trước một đêm Khổng Tố Lâm gặp chuyện không may, tao cũng nhìn thấy… Về sau tao hỏi lão tứ, nó nói cái gì cũng không thấy, còn kêu tao không cần nói cho chúng mày biết, để tránh chúng mày khủng hoảng…” Viên Phi thần sắc hòa hoãn xuống tới, đại khái căng cứng thần kinh rốt cục tìm đến 『 chiến hữu 』 giờ khắc này buông lỏng xuống.

“Vừa rồi…” Tôi hoang mang nhìn xem hắn.

“Tao… Tao vừa rồi chợt thấy mày nhắm mắt lại vẫn không nhúc nhích… Tao nghĩ mày…”

Nhìn Viên Phi mục quang ảm đạm gục đầu xuống, tôi không khỏi trong lòng ấm áp, không có nghĩ tới tên này rất quan tâm tôi.

Tôi vỗ vỗ vai của hắn, tâm tình thật tốt bán ôm hắn: “Tốt lắm! Đại tinh tinh, Tiêu Vũ tao chính thức giải trừ quan hệ đối địch với mày! Từ nay về sau hai ta chính là có nạn cùng chịu một đường đồng minh, lại có chuyện gì đừng không lên tiếng, nói ra hai người có thể chia sẻ một ít sao!”

“Ân…”

Viên Phi suy yếu cười, tuy nhiên sắc mặt so với vừa rồi khá, nhưng là trong ánh mắt nồng đậm bất an không có mất đi, tôi trực giác cảm thấy hắn còn che giấu cái gì. Tôi cũng không hỏi, bởi vì có nhiều thứ trước khi không chứng thật nói ra chỉ biết tăng thêm khủng hoảng, tựa như phiến nước đọng, tựa như tiếng nước kia… Tôi không biết chúng nó cùng những chuyện này có quan hệ hay không, có lẽ chỉ là tôi đa nghi, mà tôi hy vọng là tôi đa nghi.

Tôi bây giờ có thể làm cống hiến duy nhất, đại khái chính là không đem loại này sợ hãi cùng đa nghi truyền cho khác bạn cùng phòng.

Tôi cùng Viên Phi kết bạn về tới phòng ngủ, lão đại đang nghe điện thoại, vừa nhìn thấy tôi liền hướng tôi vẫy tay, đối với microphone nói: “Lục ca nhóc đã trở lại, nói với hắn ha.” Sau đó cười nói với tôi: “Tiểu Xán điện thoại.”

Tôi vội vàng tiếp nhận điện thoại, microphone đầu kia truyền đến thanh âm Tiểu Xán rất là nhu thuận: “Lục ca!”

“U~ nhóc cưng” tâm tình tôi không khỏi thật tốt: “Về đến nhà ?”

“Dạ, sớm đã trở lại, chính là người trong nhà đông vấn tây vấn, căn bản không có thời gian gọi điện thoại cho các anh. Thật vất vả hiện tại thừa em một người, chạy nhanh gọi điện thoại báo bình an.”

“Vậy sao? Ăn cơm trưa không có?”

“Không có, mẹ đi mua đồ ăn, nói muốn cho em ăn thật ngon! Lục ca ăn không có?”

Tôi lôi ghế ra đặt mông ngồi xuống, cười cùng Tiểu Xán đông trò tây chuyện, cho đến, một thanh âm sâu kín lọt vào trong tai.

‘Tí tách’

Tôi cả người cứng tại chỗ, bởi vì tiếng nước kia là từ điện thoại đầu kia truyền đến !

Khí lạnh nhanh chóng từ chân chậm rãi lan tràn toàn thân, lỗ chân lông toàn thân đều ở trong nháy mắt co rút nhanh.

‘Tí tách’

“Tiểu Xán…”

Tôi không có cách nào khống chế thanh âm của mình, run rẩy rõ ràng làm những người khác nhìn về phía tôi, tôi chăm chú bắt lấy microphone, mồ hôi tràn ra làm ta cơ hồ cầm không chắc ống nghe.

“Làm sao vậy? Lục ca?”

“Nhóc… Có nghe được tiếng gì…”

‘Tí tách’

“Không có a, làm sao vậy?”

Tôi bốn phía loạn nghiêng mắt nhìn, khẩn trương của tôi lây đến những người khác, bọn họ cũng không khỏi vây đến bên cạnh ta. Tay của tôi run được càng rõ ràng, hàm răng bắt đầu cao thấp run lên, lão đại khẩn trương hỏi tôi làm sao vậy, chính là tôi lại không rảnh trả lời hắn, chỉ là liều mình suy tư lại ý nghĩ trống rỗng…

“Lục ca?”

‘Tí tách’

“Nhóc… Bên đó rỉ nước sao…” Tôi buộc chính mình khẽ động một cái tiếu dung, nhưng tôi tin tưởng nó so với khóc càng khó xem.

“Rỉ nước? Không có a? Em đi xem.”

Nghe được microphone bị buông thanh âm, tôi lập tức kêu to: “Đừng đi! Tiểu Xán! Đừng đi!”

Chính là Tiểu Xán cũng không trả lời, tôi bất an chờ đợi, một giây, hai giây…

Thời gian tại từng phút từng giây xói mòn, Tiểu Xán nhưng vẫn không trở về cầm lấy điện thoại…

“Tiểu Xán? Uy? Tiểu Xán!”

Tôi đối với microphone lớn tiếng hô, chính là microphone một mực phi thường yên tĩnh, nghe không được tiếng bước chân, nghe không được tiếng nói chuyện, thẳng đến… Cự đại tiếng thủy tinh bị nghiền nát vang lên như sấm xuyên vào trong tai của tôi.

Tôi ngây dại.

“Tiểu Xán… ?”

Điện thoại lại lần nữa khôi phục yên tĩnh, tôi đột nhiên khống chế không nổi trong mũi chua xót, nước mắt nhanh chóng doanh đầy hốc mắt, tôi như điên đối với microphone rống to: “Tiểu Xán! Mau trở lại! Trở lại trường học! Tiểu Xán! Mau nói a! Nhanh nghe! Tiểu Xán!”

“Tiêu Vũ! Làm sao vậy! ?”

Tôi không biết là ai kéo tôi, tôi đối với microphone vừa khóc lại gọi, giống như bờ đê miễn cưỡng chèo chống hung triều xuất hiện vết rách, trong nháy mắt tất cả kiên trì toàn bộ tan rã, nhiều ngày áp lực sợ hãi cùng không an toàn đều hóa làm vô lực khóc hô. Tôi bị người cường kéo cách điện thoại, tôi lại gắt gao túm ở, điện thoại trở mình ngã xuống đất, trong loa xuất hiện manh âm, tôi lại ngăn không được chính mình kêu khóc.

“Tiểu Xán! Tiểu Xán! Mau trở lại!”

“Tiêu Vũ!”

“Tiểu Xán!”

“Đem nó đến trên giường!”

Tại sao là Tiểu Xán? Cậu nhóc rõ ràng cái gì đều không làm! Tiểu Xán như vậy láu lỉnh, cũng không cùng người cãi nhau, cũng không làm chuyện xấu, nó đơn thuần như tờ giấy trắng! Vì cái gì ngươi lại chọn nó? Chọn trúng Tiểu Xán không có khả năng nhất! ? Sai rồi a!

Tôi bị người cưỡng chế đến trên giường, trước mắt đung đưa mấy thân ảnh, chính là tôi nhưng không cách nào nhận biết bọn họ là ai. Tôi liều mình giãy dụa, liều mình kêu to, khàn cả giọng khóc hô! Thẳng đến trước mắt tôi một hồi đen kịt, cả người lâm vào trong bóng tối nặng nề.

Tiểu Xán…

 

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: