3 phản hồi

[Con đường…] 10

Chương thứ mười

Tiểu thí hài ngủ được rất nhanh, cũng rất sâu, đảo mắt liền tại An Nhiên trong ngực ngáy khò khò, liền tiếng gào rú của Trần Lâm cũng không đánh thức được nó. An Nhiên một bên bị tiểu đông tây này chặn ngang ôm nổi gân xanh, một bên khinh bỉ tiến độ thong thả của kịch tổ.

Tuy chút vấn đề tâm lý của nữ diễn viên đã giải quyết xong, nhưng chờ đón chính là một vài vấn đề khác.

Cả cảnh quay, nam diễn viên lời kịch lưu loát ngoài dự đoán, ngữ khí cũng ngoài dự đoán cứng ngắc. Nữ diễn viên động tác tự nhiên ngoài dự đoán, thần thái cũng thẹn thùng ngoài dự đoán.

Trần Lâm lửa giận bùng mạnh, một tay nhấc loa ngã trên mặt đất ra sức rít gào, “Đầu óc cậu nhét đều là rơm rạ a! Đóng phim là học sinh đọc bài khóa?! Cương giống như bị đông lạnh ba ngày trong tủ lạnh, cậu tưởng mình là thịt heo hả?!”

Lại chỉ vào mũi nữ diễn viên mắng, “Cô ngày hôm qua còn cho hắn là kẻ thù giết cha đấy, như thế nào đảo mắt đã nghĩ cùng người ta sinh con a?! Cô diễn là phim hành động, không phải Tây du ký! Giả hồ ly tinh cái gì!”

Mạc Bát Giác hờ hững nghe đạo diễn tức giận mắng, trong sóng mắt bình tĩnh lại không thể che hết uể oải. Nữ diễn viên buồn bực thì rõ ràng nhiều lắm, con mắt ửng đỏ, vụng trộm nhìn Mạc Bát Giác, gặp đối phương vẻ mặt thản nhiên, lúc này mới cắn cắn môi, ngạnh sinh sinh mà đem nước mắt trở về.

An Nhiên thủy chung không đếm xỉa đến, khóe môi câu ra một tia vui vẻ trào phúng, thản nhiên tựa vào ghế sa lon, phân phó bảo tiêu thay anh châm thuốc.

Tìm một người ngoài nghề đóng phim, nào có như bọn họ tưởng tượng đơn giản như vậy?

Quả nhiên, Trần Lâm chỉ có thét mà không có nói, rít gào được mọi người bụm lỗ tai khắp nơi tán loạn, kết quả Mạc Bát Giác hay là bất động như núi.

Tổng thể mà nói, nữ diễn viên cảm giác đã không sai biệt lắm, chỉ cần thoáng ức chế cảm giác mãnh liệt bành trướng, đứng vững vị trí, cũng không tính khó qua. Mà Mạc Bát Giác lại không được.

Lúc nên cười thì không cười, nên cười to thì gã lại giật nhẹ khóe miệng, kiểu này, thánh cũng bó tay, Trần Lâm mày nhíu lại giống như nếp bánh bao, hận không thể nhào tới liều mạng xé toẹt bộ mặt gã một lần nữa lắp ráp thành ông chú KFC. (ông này này )

Nhân viên đoàn kịch mắt thấy tình huống càng ngày càng hỏng bét, vụng trộm gọi điện thoại cho tiểu trợ lý đang ở bên ngoài đi làm cầu viện binh.

“…… Luôn muốn qua cửa này a.” Tiểu trợ lý thở dài, nhàn nhạt nói.

“Ha? Chính là lúc này muốn phun trào !”

“Phun ra nói sau.”

“Trần đạo phun rất dọa người a a a!” Nhân viên đoàn kịch tố chất thần kinh cầm lấy tóc.

“……” Tiểu trợ lý tại trong điện thoại trầm mặc thoáng cái, “Tiểu Ngũ, cậu có biện pháp làm cho gà trống không gáy sáng ?”

“Ách……” Nhân viên đoàn kịch đầu óc trống một chút, “…… Bắt nó biến thành gà mái?”

Tiểu trợ lý biết nghe lời phải, “Vậy mời cậu đem đạo diễn đánh thành nữ nhân a.”

“……”

Tút —, điện thoại bị vô tình cắt đứt, nhân viên đoàn kịch Tiểu Ngũ ngắm đến hai mắt Trần Lâm cơ hồ phóng hỏa, lén lút tìm cái nồi úp trên đầu.

Tiểu trợ lý ngồi ở trên bãi cỏ ngoài studio, cầm điện thoại phát ngốc một hồi, đúng là vẫn còn có chút không yên lòng, lại gọi một cú điện thoại đi ra ngoài.

“who’s fucking that!”

“Ta a, có chuyện tìm ngươi.”

“Ngươi có biết hay không cắt đứt nhân gia chuyện tốt là muốn bị trời phạt ?” Điện thoại bên kia có người ngữ khí bất thiện.

“Có một người mới, điều kiện không sai, ngươi ký ?”

“Ta hiện tại vô tâm tình!”

“……” Tiểu trợ lý lặng im một giây, “Ngươi sẽ không thể nghẹn một hồi ?”

“Thải shit muốn nghẹn như thế nào a hỗn đản!” Tút —

Tiểu trợ lý cất điện thoại đi vào bên trong, trên đường đi thất vọng cúi vai, vô ý thức cảm giác mình cũng đầy người mùi hôi, vội vàng lắc đầu, đem lời của bạn xấu cưỡng chế bài trừ ngoài não, vừa bước vào cửa một bước, đã bị Trần Lâm rít gào rung động hoa mắt.

“Lần sau lại bộ như người chết này, cậu chết cả đời luôn đi cho tôi!”

Người tổ công tác rất nhanh liền o o a a toàn bộ rút lui, chứng kiến tiểu trợ lý đứng ở cửa ra vào lại vẫn rất nhiệt tình mời đến, cậu ta không khỏi sau lưng phát lạnh, dư quang ngắm đến nhân viên đoàn kịch cười hì hì rời đi, một phen liền nắm chặt cổ áo của hắn, liền vội vàng hỏi, “Chuyện gì xảy ra? Mọi người táo bón hay là sợ cháng váng? Cười đến như vậy chán ghét?”

“Trần đạo khai ân, ngày mai nghỉ ngơi dạo chơi ngoại thành BBQ tìm linh cảm a.”

“……” Tiểu trợ lý vô cùng 囧 nhìn nhân viên đoàn kịch mang theo tiếu dung như mộng ảo càng phiêu càng xa.

Rất nhanh studio không còn vài người, tiểu trợ lý gặp Mạc Bát Giác còn đứng nguyên tại chỗ, liền rón rén đi lên, nhưng mà còn không có tới gần một mét, chợt nghe Bát Giác đưa lưng về phía cậu mở miệng, “Tôi…… Không biết đóng phim.”

Đây là nội lực trong truyền thuyết?!

Tiểu trợ lý cương một chút, kéo kéo khóe miệng, cười đến có chút miễn cưỡng, “Tôi đương nhiên biết rõ a.”

“Cái này vốn cũng không phải là thứ hợp với tôi, hay là trả lại cho nguyên lai người tương đối khá a?” Mạc Bát Giác dừng một chút, bình tĩnh nói, “Hơn nữa, tôi cho tới bây giờ không nghĩ muốn cái này, chỉ cần có thể kiếm tiền nuôi gia đình là đủ rồi.”

“Không phải anh nói trả là trả được đâu đại ca?” Tiểu trợ lý cười khổ nói, “Nói sau, dù sao đều là kiếm tiền, điện ảnh tiền kiếm được khả năng so với anh làm ruộng cả đời còn nhiều hơn, vì cái gì không làm ?”

“……” Bát Giác vừa muốn mở miệng, rồi lại bị tiểu trợ lý rất nhanh cắt đứt.

“Không được nói, không có quan hệ,” Tiểu trợ lý như bình thường tươi sáng cười, “Yên tâm, anh là tôi tìm tới, tôi sẽ chống lưng cho anh! Ngày mai nghỉ ngơi, chúng ta trước hảo hảo chơi một ngày, tôi có thể bớt thời giờ giúp anh đối lời kịch!”

“Tôi……”

“Không có việc gì không có việc gì, nhà anh cách studio rất gần a? Tôi còn muốn nhờ xe đạo diễn, đi trước a! Buổi tối nghỉ ngơi thật tốt, thuận tiện ngẫm lại muốn diễn như thế nào, bye bye!”

“……”

Mạc Bát Giác không nói gì nhìn tiểu trợ lý như chạy trốn chạy ra ngoài, sau nửa ngày, hơi rủ mắt, lông mi tiêm trường nồng đậm che đi tia sáng nhàn nhạt trong con ngươi.

Người trong studio cơ hồ mau đi hết, chỉ còn vài người có trách nhiệm lưu thủ, cũng đều không biết trốn đến cái góc nào đi, dưới ngọn đèn hôn ám, chỉ còn một mình gã đứng ở trong căn phòng trống rỗng, bóng dáng cô đơn kéo dài.

“Uy, kẻ lỗ mãng, anh không phải đã quên vật gì đó?”

Ngữ khí người nọ y nguyên thập phần kiêu ngạo lại không kiên nhẫn, Mạc Bát Giác lưng không khỏi cương một chút, hướng sau lưng cách đó không xa nhìn lại.

An Nhiên lười nhác dựa vào sô pha, một tay kẹp lấy thuốc lá, hút hơi được hơi không, hồng quang trong bóng đêm hơi chớp động, ẩn ẩn có thể nhìn ra trên người còn cuộn cái thứ gì…… Còn nhìn rất quen mắt.

“Đứng ngốc ở đó làm gì? Mau đưa đồ chơi này lấy đi cho tôi, khiến cho áo sơmi của tôi tất cả đều là nước miếng!”

Tóc mái của anh mất trật tự rủ xuống, che ở hai mắt, dù cho nhìn không tới biểu lộ, chỉ cần tưởng tượng cũng biết không phải là sắc mặt tốt gì, Mạc Bát Giác vài bước vượt đến trước mặt anh, lẳng lặng nhìn Mạc Mạc đang ngủ say sưa vài giây, “Mạc Mạc rất thích cậu.”

“Hừ,” An Nhiên cười nhạo, “Tiểu thí hài, ai có sữa người đó là mẹ.”

Mạc Bát Giác:“Cậu cho nó bú sữa?” =)))))))~

An Nhiên:“……”

Mạc Bát Giác mặt không biểu tình cúi xuống ôm lấy Mạc Mạc đang ngủ say.

Eo của gã cúi rất thấp, cái cằm cơ hồ tựa trên vai An Nhiên, An Nhiên chỉ cần có chút nghiêng đầu, có thể nhìn thấy bên mặt như đao khắc của gã, trong hôn ám lóe chút vầng sáng.

Dù sao cũng là người mới, cũng không ai quá mức coi trọng Bát Giác, liền hóa trang đều không tẩy liền thẳng ném gã chạy lấy người. May mà gã ngũ quan vốn lớn lên rất tốt, chỉ là thoáng dặm điểm phấn lót, lúc này thoạt nhìn làn da căng chặt lại bóng loáng, mũi thẳng tắp, môi mỏng lại no đủ, luôn có chút mân nâng, bộ dáng kiên nghị, giống cách làm người của gã.

Dù cho nhìn quen vô số tuấn nam mỹ nữ giới giải trí, An Nhiên y nguyên không thể không thừa nhận, kẻ lỗ mãng này tướng mạo thật sự rất xuất sắc.

“…… Cậu thế nào còn chưa buông tay?”

Không biết khi nào thì, Mạc Bát Giác đã đem mặt quay sang, trong bóng đêm đối với mắt anh.

Mặt hai người khoảng cách rất gần, hô hấp của đối phương phun tại trên mặt, trong đêm an tĩnh, An Nhiên đột nhiên có chút không được tự nhiên, hướng lui về phía sau, lúc này mới phát giác chính mình lại một mực cầm lấy vạt áo tiểu thí hài, vội vàng buông ra, trên người thoáng chốc thoải mái rất nhiều, Bát Giác thẳng đứng dậy, đem tiểu thí hài ôm vào trong ngực.

An Nhiên sắc mặt không tự giác có chút cứng ngắc, vội ho một tiếng đứng lên, thoáng ngẩng đầu nhìn Mạc Bát Giác so với chính mình cao lớn một điểm, “Tôi……”

“Ngày mai muốn ăn cái gì?”

“Hả?”

An Nhiên một hồi kinh ngạc, lập tức đen mặt, “Tôi nói bao nhiêu lần rồi, chính tôi có thể tự giải quyết!”

“Bằng tay của cậu?”

“Ta &¥%!#……” Đây là hồng quả quả lần thứ hai khiêu khích.

“Trần đạo bảo ngày mai nấu cơm dã ngoại, muốn ăn cái gì, tôi ở nhà trước làm tốt, loại thịt nướng gì gì đó cậu không có thể ăn quá nhiều.”

“……” An Nhiên cúi đầu nghĩ nghĩ, không được tự nhiên uốn éo, “Khoai sọ chua ngọt ngày hôm qua.”

“Ừ, còn gì nữa không?”

“……Cháo cá.”

“Bác sĩ nói muốn kỵ tanh cay, sửa làm cháo ngọt ha? Tôi sẽ cho mật nhiều hơn chút ít.” Mạc Bát Giác trong mắt tựa hồ lộ ra sợi sợi tình cảm ấm áp, đáng tiếc An Nhiên lại xem nhẹ mất.

“Tùy tiện.” An Nhiên biểu tình quả thực có thể nói có chút chật vật, đối với chính mình nhược thế bất mãn hết sức, lập tức quay đầu muốn ồn ào, “Tôi……”

“Tôi đi thay quần áo, ngày mai nhớ rõ đến.” Mạc Bát Giác nhàn nhạt cắt đứt lời của anh, nhẹ gật đầu với anh, ôm Mạc Mạc xoay người rời đi.

Bị ở lại tại chỗ An Nhiên chớp mắt một cái, người nọ liền trong nháy mắt không có bóng dáng, độc lưu anh một người xanh mặt nghiến răng nghiến lợi, “Ta……fuck!”

Thủy chung tránh ở góc nhóm bảo tiêu đồng thời run rẩy, lẫn nhau đều ở đối phương trong mắt thấy được hoảng sợ —

Không thể nào, boss đổi khẩu vị ?!!!

***

Ngày hôm sau, trời trong nắng ấm, cuối thu không khí trong núi thập phần trong lành, đám người kịch tổ quét sạch lo lắng mấy ngày trước, hoan hoan hỉ hỉ vào núi dạo chơi.

Trên thực tế đối với sắp xếp hành trình dạo chơi ngoại thành, Trần Lâm cùng tiểu trợ lý hai người trước một đêm làm kế hoạch phi thường chu đáo, hơn nữa vì mình kiên trì chút hoạt động giải trí tranh cái đầu rơi máu chảy, suýt nữa cá chết lưới rách, trình độ thảm thiết của cuộc chiến theo hai người đến nay vẫn không thẳng dậy eo liền nhìn ra được.

Đáng tiếc, bởi vì bị thương quá mức nghiêm trọng làm cho hai người đồng thời tới muộn, những cái gọi là hoạt động thú vị kia bị vô tình san giảm, cuối cùng chỉ để lại BBQ. Đối với cái này các thành viên khác của kịch tổ thích nguy, dù sao một đám người trưởng thành cùng một chỗ, vô luận là vẽ tranh hái quả dại hay là bắt bướm hái hoa, cũng không phải chuyện sáng láng gì -_-|||

Bọn họ đầu tiên là vào núi bò lên gần một giờ, mới tìm được một khe núi tương đối trống trải, cây cối không nhiều lắm, trên mặt đất trải thật dầy một tầng lá rụng, chân đạp đi lên xúc cảm thập phần mềm mại, trong còn có một cái gò đất nho nhỏ có thể cho mọi người nghỉ ngơi, mọi người làm nhiều năm củi mục đô thị hoan hô một tiếng, hết sức hài lòng nhào tới, bất chấp bẩn đều bổ nhào lên gò đất nghỉ ngơi.

Cách chỗ đóng trại còn hai trăm mét, An đại thần oán niệm ngồi trên gốc cây bên đường, chật vật xoa xoa mồ hôi trên trán, thấp chú, “Con mẹ nó lỗ mãng chết bầm, chọn nơi khó đi như vậy!”

Thẩm Thành khiêu mi, trêu đùa, “Ai bảo cậu theo tới? Gần nhất rất nhàn?”

Mạc Bát Giác cõng ba cái bao của mình và An Nhiên, thoải mái lướt qua bọn họ đi đến trước vài bước, lại yên lặng lui trở về, chỉ chỉ Mạc lão cha cùng Tiểu Mạc Mạc ở một bên, “Muốn bọn họ đỡ cậu hay không?”

Tổ hai người lão ấu già yếu đang bước như bay bỗng dừng lại, đồng tình nhìn anh.

“……” Lặng im một giây, An Nhiên mạnh nhảy dựng lên, “Chờ, trở về tôi nhất định so với anh nhanh!”

Thẩm Thành không nói gì nhìn mỗ đại thần như bị đạp phải đuôi, hướng Mạc Bát Giác cười cười, “An cư xuất phẩm, là ấu trĩ chút ít, chê cười.”

Mạc Bát Giác kiến nhìn chân hắn đang không ngừng run rẩy từ chối cho ý, xoay người rời đi.

Mạc Mạc ngẩng đầu, vô cùng ngây thơ vô (số) tội đối ông nội nói, “Để ông chú này buổi tối theo chúng ta về nhà run rẩy a.”

Nhân viên đoàn kịch bị tiểu trợ lý nửa chết nửa sống cùng Trần Lâm một người một cước đá tới nhóm lửa, tại chỗ dạo qua một vòng mới tìm được một phiến đá rộng chỉnh tề, lập tức vời đến vài người đem phiến đá mang lên bên cạnh gò đất, chính mình đi nhặt củi, rất nhanh liền thắng lợi trở về, vài người ngồi trên gò đất, những người khác ngồi ở trên phiến đá, nhóm lửa.

Trần Lâm hưng phấn mà nhìn xem hỏa thế càng ngày càng vượng, ánh được mọi người mặt đỏ bừng, vội vàng theo ba lô trong móc ra chân gà hot dog sò biển… gì đó đến nướng.

Bia tại trong tay Mạc Bát Giác cùng cái vài người khỏe mạnh khác mang theo, còn chưa kịp mang đến, những người không có nghĩa khí không có lương tâm cái gì đều không kia có đã ăn đen một vòng quanh miệng.

Người đến sau cùng là Mạc lão cha, thật xa lộ ra nửa cái thân ảnh đã bị Trần Lâm một đám người nhiệt tình mời đến muốn ông tới cùng ăn.

Ông cụ tâm tình không sai, dứt khoát một phen ôm lấy Mạc Mạc đi mau vài bước, nhưng mà đang nhìn rõ tình huống của bọn họ sau, lại đột nhiên cứng chân, dùng một loại ánh mắt hoảng sợ trừng bọn họ.

“Cụ làm sao vậy? Không qua dã ngoại thiêu nướng?” Người nào đó vui tươi hớn hở trêu chọc.

“……” Mạc lão cha con mắt càng trừng càng lớn.

“A, có phải là không có chỗ ngồi trống ngồi? Vị trí của cháu tặng cho cụ a.” Trần Lâm ăn được thập phần thỏa mãn, trực tiếp theo phần nhọn nhất của gò đất đứng lên.

Mạc lão cha xoạt xoạt xoạt vội vàng thối lui ba bước, Trần Lâm xấu hổ đứng ở tại chỗ.

Mạc Mạc tiếng nói thúy sinh sinh chỉ vào phiến đá vài người ngồi lớn tiếng nói, “Ông nội, bọn họ như thế nào ngồi trên mộ bia nhà người ta?”

“Mộ, mộ bia?!!!” Ngây ngốc nhìn nhau, mọi người bị chỉ như lửa thiêu mông nhảy dựng lên.

Người trên gò đất lập tức cười ha ha, “Sau này trở về nhớ rõ mua lá bưởi tắm rửa a, bằng không gặp gỡ cái hương diễm nữ quỷ với các ngươi về nhà làm sao bây giờ!”

Mấy người kia sắc mặt bất thiện lầm bầm hai câu, trắng không còn chút máu liếc Tiểu Ngũ, “Cậu chọn chỗ tốt nhỉ, xui tận mạng!”

Tiểu Ngũ ngồi trên gò đất ủy ủy khuất khuất, “Em, em lại không biết đây là mộ bia……”

Tiểu trợ lý con mắt đi một vòng, nghi ngờ nói, “Nơi này như thế nào chỉ có mộ bia, không có mộ?”

Mọi người đồng thời sững sờ, đều thập phần nghi hoặc, ngồi ở gò đất giương mắt nhìn xa.

Không có bất luận cái gì vật thể hư hư thực thực như phần mộ, khắp nơi đều là cây cối, cùng với một cái đường nhỏ nối thẳng dưới núi, ánh mặt trời rất tốt.

“Đại khái là bị người khác chuyển tới a.” Trần Lâm thở dài một hơi, chỉ huy vài người đem mộ bia mang trả vị trí cũ, liền lại ngồi trên gò đất cắn nhanh ăn khoái.

3 comments on “[Con đường…] 10

  1. a~~~~, menh thik bo nay, wuet dinh o nha ny` an va, hac hac, nang` cho t ahoi chut van de trong sang’, trien nay` co’ H ko hay la` hai` bua thoy, de ta chuan bi tam ly’…

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: