3 phản hồi

Địa chỉ hòm thư 2

ĐỊA CHỈ HÒM THƯ NHẤT ĐỊNH PHẢI CHÍNH XÁC!

Vân Quá Thị Phi

Đam mỹ vườn trường, giáo sư x sinh viên, phúc hắc công, manh thụ, HE

An Nguyệt Nhã

 

Hạ

“Chú, chú viết thực nhạt nhẽo!”

New email:

“À”

“Nhạt nhẽo như vậy sẽ không hấp dẫn độc giả!”

New email:

“Ừm”

Cặn tiểu thụ vác vành mắt đen xì cuồng gõ bàn phím, có loại sức mạnh không phải chú chết chính là tôi vong, bàn phím không nát chính là ngón tay tan…. Cậu là một lỗi sai cũng tìm không ra, nhưng lại mất ngủ, còn làm cả đêm mộng xuân! Chuyện dọa người như vậy làm sao có thể nói cho đối phương!

Trong trứng gà nhặt xương, ai không biết a╭(╯^╰)╮…

New email:

“Vậy cậu mong chờ gì? Cậu thích SM?”

Cặn tiểu thụ suýt nữa cống hiến ngụm nước cho màn hình Lap…

New email:

“Có điểm nặng khẩu, bất quá trừ bỏ NP, tôi có thể nhận”

“Nặng khẩu ngươi muội! SM ngươi muội! Chú mới thích!”

New email:

“Ừ, cường độ thấp còn có thể”

Biến thái…. Khang Trà thần tình đều là hắc tuyến….

Lucky: Ai nha quả nhiên là quỷ súc cường công a!

Đầu gỗ một ngày đổi bảy lang: Gào khóc, rất manh.

Tổng công vô song: Cặn tiểu thụ cậu liền theo đi ~ quỷ súc công đại nhân sẽ thỏa mãn cậu~

Cặn trà: Mấy người … mượt mà … tấu khải đi!

Lucky: Đúng rồi Cặn tiểu thụ, ông chú nhà cậu viết thịt thịt a, cho chúng tớ nhìn xem đi.

Cặn trà: Không cho!

Tổng công vô song: Ăn mảnh sẽ nát cúc hoa đó.

Đầu gỗ một ngày đổi bảy lang: Cặn tiểu thụ ngoan, không cần ngạo kiều, giao ra đây.

Lucky: Chẳng lẽ nói! Trong thịt thịt kia có bí mật đen tối!

Đầu gỗ một ngày đổi bảy lang: nha…

Tổng công vô song: nha…

Cặn trà: nha cái đầu mà nha, cấm rên rỉ!

Lucky: Nhất định là quỷ súc công cho Cặn tiểu thụ lượng thân làm thịt thịt.

Cặn trà: Sao có thể!!

Cặn trà: Không có khả năng!!

Cặn trà: Không có khả năng = =

Cặn tiểu thụ bị chọt trúng tim đen, tạc mao thiếu chút từ trên ghế nhảy dựng lên, tuyệt đối không có khả năng! Cái “A Trà” “A Trà” kia nhất định là trùng hợp!! Nhất định!

Lucky: Không cần ngụy biện, hai người nhất định có một chân!

Cặn trà: Tuyệt đối không có khả năng.

Cặn trà: (#‵′) 凸 khụ khụ ta đã có người yêu!

Tổng công vô song: Tin bom tấn!

Đầu gỗ một ngày đổi bảy lang: Đời thật chộp tới!

Cặn trà: ╭(╯^╰)╮ rất đẹp giai!

Vì thế, tạc mao Cặn tiểu thụ vô căn cứ một đống, ừm, người kia thân cao là #¥%… Bộ dáng, ánh mắt là #¥%…, cái mũi là #¥%… Bộ dáng, môi là #¥%… Bộ dáng, dáng người là #¥%… Bộ dáng!

Đầu gỗ một ngày đổi bảy lang: (⊙ o ⊙) a! Cậu xác định.

Cặn trà: ╭(╯^╰)╮ không cần rất ghen tị!

Đầu gỗ một ngày đổi bảy lang: Cặn tiểu thụ cậu xác định người cậu thầm mến không phải là thầy biến thái trong miệng cậu!

Cặn trà: Tớ đi…

Cặn tiểu thụ bị thiên lôi bổ trúng, nhất thời thấy da dẻ toái nát, bột phấn rụng đầy. Nghe nói biến thái Trần Phú kia, ánh mắt là… cái mũi là… miệng… dáng người.. = = quỷ mới xem qua thân hình hắn…

Cặn trà: Làm sao có thể! Hoàn toàn không thể nào!!

Cặn trà: Biến thái kia mới không đẹp trai như vậy!

Lucky: Trời ơi, nhìn mấy cậu nói tớ mới để ý nam nhân Cặn tiểu thụ kể quả thực cùng ảnh thầy biến thái lần trước cậu ta post lên diễn đàn giống nhau a.

Tổng công vô song: Ôi ôi ôi, Cặn tiểu thụ đâu! Đi ra!

Lucky: Cậu ta thẹn đỏ mặt chạy rồi.

Đầu gỗ một ngày đổi bảy lang: xấu hổ vọt tới chứ.

Xấu hổ ngươi muội phu a! Cặn tiểu thụ hai tay ôm đầu, đỏ bừng cả khuôn mặt! cậu một chút cũng không cảm thấy được giống thầy Trần Phú, thật sự thật sự! Mỗi một chỗ đều… phi thường giống có không có! 2012 thật đáng sợ QAQ

“Anh anh anh, chú ơi tôi xong rồi! Cầu an ủi!”

New email:

“Làm sao vậy”

“Anh anh anh, tôi quả nhiên có M tiềm chất sao! Này thật đáng sợ!”

New email:

“Nói chính điểm, này lần trước nói qua”

“= =… Tôi cảm giác mình thầm mến một người… Luôn luôn không phát hiện…. Còn cảm giác mình phi thường chán ghét hắn….”

New email:

“Ân, tiếp tục”

“Chú, không cần rên rỉ, tôi muốn tiếp tục!”

New email:

“….”

“Chính là chính là QAQ chính là chuyện vừa mới nói a, làm sao đây…”

New email:

“…. Đi nói với người kia, hoặc là đừng nói”

“= = tôi cần nói đây là đúng là biện pháp tốt sao…”

New email:

“Tôi có chút tò mò cậu thích là ai”

“Chú thực bà tám a! Là một người phi thường đáng ghét QAQ”

New email:

“….”

“Mỗi cuối tuần đi học đều bị chộp lên bảng! Lần trước thi còn đứng cạnh tôi suốt tiết rưỡi! Làm hại tôi chỉ có nửa tiết có thể cop phao! Còn có còn có, cơ mặt hoại tử. Ngạch, bất quá phong nhã. Hiểu được cũng tương đối nhiều, chỉ cần không lên khóa cứ nhằm cho người ta lên bảng tuyệt đối là một giáo viên tốt! Mặc âu phục thực có hương vị… Được rồi, kỳ thực là một giáo viên dạy tiếng Trung…”

New email:

“Ân”

“Lại rên rỉ…. QAQ tôi muốn là tìm biến thái kia thổ lộ tuyệt đối chết rất thảm”

New email:

“….”

Khang Trà đem ông chú nhà cậu làm thùng rác tình cảm, sau khi tắt đèn lại mất ngủ. Hợp với một tuần ngủ không ngon, Cặn tiểu thụ thực phải biến thân thành quốc bảo. Đợi cho gần sát hôm có tiết của  Trần Phú, đem bài tập viết xong, gửi vào hòm thư của Trần Phú, tính toán, rõ ràng mai trốn tiết…

Cặn tiểu thụ trong lòng nai con chạy loạn a, cậu hiện tại duy nhất ý tưởng chính là, không muốn nhìn thấy người kia!

Bất quá tiết thầy Trần ai dám bùng a, ngày hôm sau Khang Trà vẫn vác hai tròng ‘kính đen’ đi báo danh.

Cặn tiểu thụ không yên ngồi ba tiết học, may mắn lần này Trần Phú không làm người ta lên bảng. Tiếng nói hơi lộ trầm thấp kia làm Cặn tiểu thụ cả người đều vựng hồ hồ. Ba tiết học qua đi ép chặt giáo trình đào tẩu không dám nhìn người ta.

Bất quá thực đáng tiếc, Khang Trà bị Trương đại nhân trong ban túm được, nói là thầy Trần nói luận văn của cậu không hợp cách, muốn cậu lên văn phòng.

Khóe miệng co giật khóe mắt run rẩy, Khang Trà như con chim cút run rẩy vào văn phòng, phòng thầy Trần…. Vì thế tay chân đồng bước vào phòng thầy Trần. Trong tâm lặng lẽ an ủi chính mình, kỳ thật luận văn không hợp cách hẳn rất nhiều người đi, cho nên không cần lo lắng, cũng không phải hai người ở riêng!

Đẩy ra cửa phòng Khang Trà liền choáng váng, trong văn phòng không chỉ không có những đồng học khác, mà ngay cả giáo viên cũng không có một người! Chỉ có Trần Phú một người. Này hoàn toàn chính là hai người một phòng ở chung a…

“Lại đây.” Thầy Trần tích chữ như vàng, giơ tay vẫy vẫy. Cặn tiểu thụ khóe miệng co giật, thấy thế nào đều như là đang trêu chọc thú cưng. Nhưng cậu hoàn toàn không dám có chút ý kiến, thật biết điều “Dạ.” một tiếng, chạy tới, cùng người nào đó bảo trì cự ly tuyệt đối lễ phép!

Cặn tiểu thụ cảm giác mình bị Trần Phú nhìn toàn thân không được tự nhiên, người kia giống như mỉm cười một chút, ảo giác….

“Luận văn của cậu viết ngược…” Trần Phú đem luận văn của Khang Trà mở ra trên máy tính, bên trên còn có chú giải, màu sắc rực rõ.

“Còn có, Này cậu viết thành Nào.”

Hửm, nhưng lời này có chút quen tai… Giống như ông chú kia cùng cậu ‘nói’ qua thật nhiều lần…

Cặn tiểu thụ vốn đã cảm thấy đặc biệt không được tự nhiên, Trần Phú lại cùng cậu sáp thật gần, mới bắt đầu thấy đối phương lúc nói chuyện hơi thở quét đến lỗ tai, ừm, có chút ngứa, sau lại cả lỗ tai ngứa, sau lại ngay cả mũi cũng ngứa, cả người đều ngứa QAQ

Cặn tiểu thụ nhanh chóng gật gật đầu, thái độ thành khẩn, “Em, em lần sau sửa tốt sẽ… sẽ gửi lại cho thầy một bản.” Nhanh chóng chạy khỏi nơi đây mới là thượng sách, cậu cảm thấy mình toàn thân đều người, trên mặt đều nhanh nóng cháy…

“Ân…” Trần Phú phát cái âm mũi thản nhiên, bỗng nhiên đem ghế dựa đẩy ra sau, nhưng không đứng lên, đưa tay kéo cậu một cái, đem người gần hơn trong ngực mình. Sau đó tự nhiên khoát tay lên lưng Khang Trà, một tay chỉ vào màn hình Desktop nói, “Cậu hiện tại sửa đi, đã nói mấy lần cho cậu rồi, mỗi lần đều quên.”

“……” Cặn tiểu thụ toàn thân cứng còng, cái tay trên lưng giống như nóng bỏng cậu thiếu chút nhảy dựng lên. Trong đầu CPU như ngừng hoạt động, trời ạ trời ạ, quả nhiên 2012 thật đáng sợ, chính mình lại có thể cách người thầm mến gần như vậy, giống như là bị ôm vào trong ngực!

Từ từ… Cặn tiểu thụ nỗ lực ngăn cấm ý tưởng loạn thất bát tao trong đầu. Cậu không nhớ rõ thầy Trần khi nào ‘nói mấy lần’ với cậu, hơn nữa chính mình ‘mỗi lần đều quên’…

“Cái kia…” Cặn tiểu thụ vừa muốn mở miệng, người nào đó cách rất gần liền cúi đầu bên tai cậu “Ân?” một tiếng, thành công làm Cặn tiểu thụ không có tiền đồ kia đỏ mặt, sau đó bắt đầu não bổ, đầy đủ phát huy đạo đức cơ bản, tinh thần chuyên nghiệp sáng tác suốt ba năm qua của mình.

“Như thế nào chưa sửa? Xem ra muốn cho trí nhớ cậu khắc sâu một chút, lần sau mới có thể nhớ kỹ.”

Cặn tiểu thụ đầu óc chưa kịp vận hành, đột nhiên bị một tay sau lưng nắm eo, một tay nâng mông ôm tới trên bàn máy tính. Cậu hoảng sợ, lập tức hoàn hồn, bất quá hình như không kịp, cằm bị nâng lên, môi dán lên một đôi môi có độ ấm như nhau.

2012 thật điên cuồng……

Khang Trà ánh mắt trừng lớn, choáng váng chưa kịp hoàn hồn, mở to mắt, sắc mặt đỏ bừng thở hổn hển bị Trần Phú hôn cái đủ.

“Th th th thầy…. A! Thầy Trần, ân….”

Trần Phú ở trên lưng cậu nhéo một cái, Khang Trà sợ tới mức theo bản năng nhẹ suyễn một tiếng.

“Nghe không tồi,” Trần Phú tựa hồ rất hài lòng cậu ‘rên rỉ’, “Gọi thầy quả nhiên so với chú dễ nghe, nhất là loại thời gian này, cũng có tình thú.”

Lucky: Cặn tiểu thụ cậu sao giờ mới đến, chờ cậu đổi mới đâu.

Cặn trà: Lão tử hôm nay không đổi mới ╭(╯^╰)╮

Đầu gỗ một ngày đổi bảy lang: cậu hôm nay không đổi sao?

Lucky: Không đổi? Cẩn thận độc giả chạy không nha ~

Cặn trà: Đổi ngươi muội! Đổi ngươi đầu! Tớ ghét nhất chữ này! QAQ tớ thắt lưng đau quá, toàn thân đều đau.

Tổng công vô song: !!! Đây là tình huống gì!

Lucky: Gào khóc ngao, ông chú đâu ông chú đâu, thầy biến thái đâu thầy biến thái đâu, Cặn tiểu thụ bị bạo cúc, cẩn thận chúng tớ gửi ‘meo’ cho ông chú nhà cậu nha, đồ tiểu thụ leo tường.

Cặn trà: Ông chú ngươi muội! Thầy biến thái ngươi muội! Căn bản chính là biến thái!!

Đầu gỗ một ngày đổi bảy lang: (⊙ o ⊙) tình huống nào?

Lucky: cảm giác đã biết chuyện nguy hiểm nào đó

“Không phải em không thoải mái sao, còn ngồi vọc máy tính lâu như vậy, lên giường nghỉ ngơi đi.” Biến thái nào đó chạy tới nắm cằm Cặn tiểu thụ gặm miếng lớn, sau đó đem người bưng lên giường.

“Dựa vào, biến thái! Dám đùa giỡn ta lâu như vậy!” Cặn tiểu thụ lệ bôn a, ni mã ai biết ông chú chính là thầy biến thái Trần Phú a, cậu đều ở trước mặt chính chủ nói gì đó a….

“Anh làm gì, mau buông tay! Đại biến thái, lại hôn em trở mặt với anh… A a, thắt lưng thật sự đau a, anh dám thử động cái nữa xem….”

“Ngoan, nếu không ngoan thực chơi SM.”

“Em sát biến thái anh! A a đau!”

“Là em trước chủ động nói thích SM, anh chỉ là hùa theo sở thích của em thôi.”

“Thí a, anh mới thích SM!”

“Ừm, cường độ thấp có thể nhận. Bất quá anh thích em nhất.”

“Lão tử không thích anh! ╭(╯^╰)╮”

“Kỳ thật em đã muốn thổ lộ với anh.”

“Anh muội a! Đều là anh lừa lão tử! Dựa vào anh đồ biến thái!!”

“Là em đem văn kiện gửi tới hòm thư của anh, em cũng không hỏi qua anh là ai.”

“Dựa vào, lão tử sau này đăng ký một đống hòm thư, một cái chuyên phát thịt, một cái chuyên gửi bài tập, một cái chuyên câu em gái!”

“Ừ, còn phải nhớ rõ đừng viết sai địa chỉ hòm thư. Còn về câu em gái, em xuống được giường thì tùy em.”

~ END ~

3 comments on “Địa chỉ hòm thư 2

  1. Truyện vui lắm, cám ơn bạn nhé.

  2. Câu cuối cùng là câu ta tâm đắc nhất, sau này tiểu thụ ko dám câu em gái đâu a ( nêú ko muốn bị baọ cúc ^v^)

  3. Em thụ được anh công ” dạy ” gọn rồi aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: