Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[TTTT] 6.1

6.1

Lão đại đóng cửa phòng ngủ, ở ngoài cửa đối đám người tò mò nhẹ giọng giải thích cái gì. Tôi ngồi yên trên giường Tiểu Xán, kinh ngạc nhìn Viên Phi.

“Viên Phi, cậu không sao chứ?” Tôi nhẹ giọng mà hỏi thăm, Viên Phi lắc đầu, ngơ ngác ngồi trên ghế, ủ rũ.

“Tiêu Vũ, mày ở tại phòng ngủ về sau xảy ra chuyện gì sao?” Từ Bình có chút nhíu mày, tôi ngơ ngác lắc đầu, đột nhiên giật mình, có lẽ, Viên Phi lắc đầu hàm nghĩa cùng tôi giống nhau…

Nói thì phải làm thế nào đây, có ai có thể đem phần sợ hãi này theo đáy lòng của chúng tôi khu trừ, phòng ngủ lại lần nữa lâm vào yên lặng, không biết qua bao lâu, thanh âm lão đại mở cửa mới đánh vỡ loại giằng co này, nhưng là theo tiếng đóng cửa lại lần nữa lâm vào yên tĩnh.

Rất lâu sau đó, lâu đến tôi cảm thấy được tất cả mọi người quên lãng ngôn ngữ là cái gì, lão đại mở miệng: “Hai đứa có phải là có việc gạt anh?”

Vẫn là trầm mặc làm cho người hít thở không thông.

“Hai đứa cái dạng này chúng ta như thế nào giúp? ? Hiện tại mọi người ngồi chung một cái thuyền, nhiều người hảo thương lượng! Hai đứa đều buồn bực trong lòng có chủ tâm để cho anh sốt ruột phải không?”

Ngô Phàm bực bội đi quanh phòng, gần đây thành ổn lão đại đều gấp thành cái dạng này, tôi nghĩ tôi cùng Viên Phi thần sắc nhất định cực độ không xong.

Tôi vô ý thức nhìn về phía Viên Phi, mấy ngày nay hắn rõ ràng gầy đi, luôn chán nản cúi thấp đầu, không khí trầm lặng. Tôi không khỏi có chút kỳ quái, vì sao Viên Phi sợ hãi lại rõ ràng như thế? Tuy tôi cũng rất sợ hãi, chính là tôi đối sự vật không biết mà bất an sợ hãi, còn hắn, lại tựa hồ không đơn thuần như vậy.

Tôi cùng với Viên Phi trầm mặc làm lão đại càng thêm kích động, lão tứ Từ Bình phản ứng ngược lại rất trọng ổn, nó chậm rãi nói: “Nếu không muốn nói, chúng tao cũng không miễn cưỡng. Nhưng chúng mày phải biết rằng, hiện tại an toàn tính mạng mọi người đều không có bảo đảm, nhiều một chút manh mối liền nhiều một đường sinh cơ, cho dù là cực kỳ bé nhỏ cũng có thể có thể trở thành kim bài cứu mạng mọi người. Nếu chúng mày là sợ chúng tao bất an hoặc sợ hãi mới không chịu nói ra thì không cần, nếu như dù sao đều chết, tao thà rằng chết minh bạch.”

“Anh đồng ý!” Lão đại trừng mắt tôi cùng Viên Phi, yên lặng nói ra.

Tôi chần chờ một chút, nhìn xem lão đại cùng lão tứ nhất định phải đập nồi hỏi đáy, tôi nhiều ít có chút do dự. Tuy tôi cũng không chắc mấy ngày gần đây cảm giác có hay không do tôi quá mức mẫn cảm, nhưng nếu là chân thật, nhắc nhở lão đại cùng lão tứ ít nhất không có chỗ hỏng…

“Bóng người…”

Thanh âm của tôi nhỏ như muỗi kêu, nhưng tôi không có quá nhiều khí lực đem hình ảnh khủng bố kia bình tĩnh miêu tả đi ra.

“Bóng người nào?” Lão đại vịn vịn kính mắt trên sống mũi, nhíu mày.

Tôi hữu khí vô lực thuyết: “Em không biết… Nhưng em cùng Viên Phi đều đã từng gặp hắn… Trước khi Khổng Tố Lâm cùng Tiểu Xán gặp chuyện không may hắn đều xuất hiện ở trước giường hai đứa nó…”

Nói xong câu đó, cả người tôi đều có loại cảm giác hư thoát. Tôi đã tiếp nhận bóng đen như quỷ mị kia là tồn tại chân thật, tiếp nhận hắn không phải một ảo ảnh nửa đêm tôi mơ thấy. Lại càng không là ảo giác mà tôi cùng Viên Phi nhìn thấy.

hắn, đúng là nguồn gốc tạo thành hết thảy bi kịch.

“Chuyện trọng yếu như vậy hai đứa thế nào không nói sớm!?”

Lão đại cực kỳ bại hoại hét lớn. Lão tứ thì cúi đầu xuống, trầm tư cái gì. Tôi cũng tùy theo trầm mặc, tôi vẫn không có nói ra sự tồn tại của tiếng nước kia, tôi cảm thấy Viên Phi cũng có thể nghe được, nhưng cho dù hắn cùng tôi trở thành “Chiến hữu” cũng không có đề cập qua điểm này, cho nên, tôi cũng không biết mình là hay không nói đi ra.

“Nói như vậy vật kia cũng theo tới 501 sao…” Lão tứ lẩm bẩm nói.

“Tiêu Vũ! Viên Phi! Nếu hai đứa lại nhìn thấy hắn xuất hiện, bất kể là đứng ở bên giường ai đều phải nói ra!”

Lão đại thoáng ổn định cảm xúc, sau đó nghiêm mặt nói: “Từ hôm nay trở đi, bất luận kẻ nào đều không cho hành động một mình. Tiêu Vũ, Viên Phi, hai đứa cùng lớp, từ nay về sau mặc kệ chuyện gì đều kết bạn đồng hành, dù là đi WC cũng là hai người cùng nhau đi cho anh, Từ Bình, mấy ngày nay đừng đi học, theo anh đi phòng hồ sơ tra tư liệu.”

Lão tứ chậm rãi gật gật đầu, tôi cũng không nói gì gật đầu, Viên Phi trầm mặc nửa ngày mới hữu khí vô lực gật gật đầu. Ánh mắt của hắn không để lại dấu vết rơi xuống trên người của tôi, trong nháy mắt tôi nhìn lại hắn liền dời ánh mắt đi, nhưng tôi rõ ràng bắt được một tia sầu lo trong mắt hắn.

Hắn là đang lo cho tôi? Hay là có nguyên nhân khác?

Ngày dần về chiều, chúng tôi một phòng người cùng đi lấy cơm, nguyên vốn định tại căn tin giải quyết hết, nhưng thật sự chịu không được chỉ trỏ chung quanh, thực giống như 308 chúng tôi toàn bộ thành sinh vật lạ. Cuối cùng chỉ phải tránh về 501, cũng không khỏi âm thầm may mắn hiện tại không ở tại 308, bằng không dưới thế công bằng vũ khí sinh học của toilet, chúng tôi càng thực nuốt không trôi.

Mỗi món đều thừa không ít, ngay cả món cá tôi yêu nhất cũng chỉ cắn vài cái liền không động nữa, chỉ bới mấy ngụm cơm, uống chén nước ấm giải quyết cơm tối. Viên Phi ăn được ít nhất, chỉ ăn vài hạt, không động đến đồ ăn chút nào, liền thu thập bát, cầm sách lên khóa tự học đêm.

“Viên Phi! Chờ chút, hai ta cùng đi!” Tôi vội vàng kêu lên, bề bộn đem cơm hộp đậy lại. Cầm sách đuổi theo.

Người này, lão đại vừa mới nói xong không cho phép một mình hành động hắn liền chính mình chạy mất!

Thật vất vả tại đầu bậc thang đuổi theo Viên Phi, ai ngờ hắn thấy tôi lập tức bước nhanh hơn. Tôi sửng sốt một chút, lập tức nổi lên cơn tức vô danh, thoáng cái đuổi theo túm lấy hắn.

“Này! mày đây là có ý gì!? Nếu như không phải lão đại bảo hai ta kết bạn. Mày nghĩ tao cam tâm tình nguyện quấn quít lấy mày! ?”

“Đừng đi theo tao.” Viên Phi trầm thấp nói.

Tôi sửng sốt nửa ngày không kịp phản ứng, hắn gục đầu xuống xoay người liền đi, tôi càng tức giận đến toàn thân run rẩy. Lập tức nhanh hơn cước bộ vượt qua hắn, tôi buồn bực bước đi về phía trước.

Đáng giận! Đáng giận! Tôi còn tưởng rằng quan hệ đối địch giữa tôi cùng hắn đã giải trừ. Tôi còn tưởng rằng chúng tôi có thể trở thành đồng bọn có nạn cùng chịu, xem ra là tôi tự mình đa tình! Vượn chết, mày tự mình một người sợ hãi đi! Tao mặc kệ!

Trời vừa tối, ngoại trừ phòng thí nghiệm, phòng phát thanh cùng phòng vi tính, cửa chính cả tòa nhà dạy học đều rộng mở, hoan nghênh tất cả đệ tử tùy tiện ra vào học tập. Tôi đi thẳng đến phòng họp của khoa. Trong lúc này đã thưa thớt ngồi mười mấy người, đều buồn bực cắm đầu vào sách làm bài tập.

Tôi ngồi vào hàng thứ nhất dựa vào cửa ra vào, vừa ngồi xuống mở sách ra không đến nửa phút, một tiếng “Tí tách” rõ nét liền truyền vào tai! Toàn thân tôi run lên, bật dậy, cả kinh tay chân đều run rẩy. Lại nữa rồi!?

‘Tí tách’

Tôi trợn tròn mắt gắt gao nhìn qua cửa ra vào.

‘Tí tách’

“Vị đồng học kia! Đem vòi nước khóa kỹ!”

Ngoài cửa truyền ra một tiếng người gào rú ở phòng rửa mặt cách đó không xa, sau đó một người khác lên tiếng, đón lấy truyền đến thanh âm vặn vòi nước. Lại tiếp đó, tiếng nước biến mất.

Hành lang quá mức yên tĩnh đem thanh âm trong phòng rửa mặt truyền tới nới đây quá mức rõ ràng, vẫn còn như tại bên tai. Hai chân tôi mềm nhũn co quắp trở lại ghế, tim đập như trống nhanh đến suýt nữa làm tôi nghẹt thở.

Tôi ôm đầu, gục xuống bàn dồn dập thở phì phò, tứ chi đều đang run rẩy.

Tôi nhất định là nhanh điên rồi… Thần kinh tôi đã… Tôi không được…

Tôi vội vàng ôm lấy sách, lảo đảo chạy vội tới vị trí khá nhiều người, dựa vào tường mà ngồi, một loại cảm giác thư hoãn xa lạ trồi lên trong tôi khi tôi áp lưng vào vách tường, bởi vì không cần lo lắng phía sau sẽ tự nhiên nhiều ra một thứ gì chậm rãi tới gần…

Tôi mở sách, ngơ ngác nhìn đầy trang giấy tiếng Anh, trong đầu lại không vào được nửa chữ. Ngẫu nhiên sẽ có người quay đầu lại liếc tôi, sau đó liền nhỏ giọng cùng người bên cạnh nghị luận cái gì.

Tôi sở dĩ lựa chọn đại phòng họp này, là vì nó luôn luôn là chọn lựa đầu tiên của ban tốt nghiệp, mà giờ khắc này trong trường đã cơ hồ không có ban tốt nghiệp ở lại, cho nên tôi trong này sẽ bị chú ý ít nhất…

Không biết qua bao lâu, đột nhiên Viên Phi vội vàng chạy tới cửa, hết nhìn đông tới nhìn tây như đang tìm kiếm cái gì. Trong nháy mắt hai đứa tôi đối mắt nhìn nhau, ánh mắt của hắn hơi dừng một chút, rõ ràng buông lỏng. Sau đó hắn cúi đầu, không nói một tiếng tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống. Nhìn hắn có chút thở gấp, không ngừng chà lau mồ hôi trán, tôi không khỏi hoài nghi người này là vừa chạy dài xong.

Tôi nhìn đồng hồ đeo tay một chút, từ trong túi tiền móc ra vé xe lửa, xuất thần nhìn xem thời gian xuất phát, cuối cùng đem vé xe xé nát.

Tiểu Xán tao ngộ đã để cho tôi minh bạch, thoát đi cũng không phải biện pháp giải quyết. So về tôi một người tại phòng trống trong nhà bệnh tâm thần điên mất, tôi thà lựa chọn ở giữa một đám người trong trường mà chết, ít nhất, khoảnh khắc cuối cùng đó tôi không ở một mình cô độc vượt qua.

Tôi nghĩ tôi đã tiếp nhận ba chữ “Tôi sẽ chết” kia… Tuy tôi một mực e ngại tử vong, nhưng tôi cũng chỉ là hèn mọn hy vọng tôi là cuối cùng một cái, dù biết rõ tôi chết chắc, nhưng tôi sẽ còn giãy dụa đến một giây cuối cùng.

Thật không hiểu hẳn là triệt để buông tha, đi được tiêu sái một điểm tốt hay cần kiên trì đến cùng, thẳng đến không thể kiên trì thêm…

Tôi chợt phát hiện, ở giữa những gì tôi nhận thức, không có một cái là tôi sẽ trở thành người may mắn duy nhất kia. Khi chuyện này bắt đầu, bất luận tôi như thế nào ti tiện hy vọng đi tìm người khác, nhưng không một lần nghĩ tới sẽ không tới tìm tôi… Bởi tôi biết tỉ lệ may mắn đó là nhỏ bé bao nhiêu, mà tôi, lại dựa vào cái gì để trở thành tử số của tỉ lệ may mắn đó mà không phải là mẫu số ?

Tiêu Vũ tôi, cho tới bây giờ cũng không phải là người theo chủ nghĩa lãng mạn.

Trước mắt chợt lóe một cái, tôi ngẩng đầu, bóng đèn loáng vài cái liền đột nhiên tắt. Trong phòng họp lập tức truyền đến thanh âm ồn ào, còn có người dùng sức gõ bàn kháng nghị. Lớp khác cũng truyền ra trận trận ồn ào thét to, không biết nam sinh ban nào còn học sói tru, tôi không khỏi nhịn không được cười lên.

Đợi nửa ngày không thấy sửa tốt, thầy chủ nhiệm ngược bật đèn pin thông tri mọi người trở về phòng ngủ trước, xem ra nhất thời nửa khắc là sửa không xong. Con mắt bắt đầu thích ứng bóng đêm trong phòng, mơ hồ có thể thấy được những người khác đã lục tục đứng lên rời đi, vì vậy tôi cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Đột nhiên, một thanh âm rõ ràng phảng phất như gần trong gang tấc vang lên:

‘Tí tách’

Tay của tôi dừng lại, ngạc nhiên ngẩng đầu. Mọi người cười cười nói nói đi ra ngoài, nhưng tiếng xôn xao tiếng ầm ỹ lớn như vậy đều không thể dấu đi tiếng vang này! Tôi phi thường minh bạch đây không phải thanh âm rỉ nước. Vì vậy thanh âm đa vượt qua tất cả thanh âm khác này, là tiếng vọng trực tiếp trong đầu óc tôi!

Chẳng lẽ…

‘Tí tách’

Tô chăm chú ôm sách ở trước ngực. Hàm răng bắt đầu run lên.

‘Tí tách’

Tôi không tự chủ ngồi trở lại trên ghế, một bên run rẩy, một bên trừng lớn hai mắt chằm chằm nhìn vào bục giảng đen kịt kia, tôi không biết mình đang nhìn cái gì, nhưng tôi lại thật lâu không dời đi được.

‘Tí tách’

Mọi người dần dần đi hết, phòng họp lớn tối đen yên tĩnh trở lại, liền ngoài cửa cũng trở nên yên tĩnh dị thường. Tất cả mọi người rời đi, bọn họ không chút nào nghe thấy thanh âm mao cốt tủng nhiên kia. Bình yên vô sự rời khỏi. Trong phòng học tối đen yên tĩnh này, có lẽ chỉ còn lại có tôi… Cùng hắn.

Thân thể của tôi chậm rãi theo dưới ghế trượt xuống, cả người đều rúc vào dưới bàn, không gian nhỏ bé chen chúc lại làm tôi có loại cảm giác an toàn hư ảo. Cả người tôi đều co lại thành một cụm, hai tay gắt gao ôm sách giáo trình, cuốn sách vốn dày cộp lại ở dưới tay tôi vặn vẹo biến hình, hai tay đã không nghe của tôi sai khiến, chỉ biết loạn xạ cầm chặt lấy cái gì đó không dám buông ra.

Tôi đóng chặt hai mắt, gắt gao cắn môi dưới, để ngừa chính mình thần kinh mà hét ầm lên.

Có lẽ hắn chỉ là đi ngang qua… Có lẽ hắn cũng không chú ý tới tôi… Có lẽ hắn chỉ là đến dọa tôi liền lập tức rời đi… Có lẽ…

Trong đầu tôi đầy những lý do loạn tưởng, trái tim nhảy lên cùng đại não đồng dạng hỗn loạn, hơi thở dồn dập cùng hấp khí tại trong hoàn cảnh yên tĩnh thực rõ ràng, tôi không cách nào khống chế được hô hấp, cũng giống như tôi không cách nào khống chế toàn thân sợ hãi.

‘Tí tách’

‘Tí tách’

Dần dần, tôi giống như nghe được một tiếng thở dốc khác chậm rãi tới gần, theo bản năng liền ngừng thở. Đột nhiên một bóng đen đánh tới! Tôi chưa kịp kinh kêu ra tiếng liền bị bóng đen kia che miệng. Sau đó cả người đều bị đối phương ôm chặt!

“Là tôi.”

 

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

<span>%d</span> bloggers like this: