1 phản hồi

[TTTT] 8.2

8.2

 

Bậc thang? Hướng lên?

 

Tôi bỗng nhiên mở to hai mắt, hắn lên lầu ba?

 

Lầu ba có ai? Ngô Phàm! Từ Bình!

Chính là hắn tại sao lại lên lầu ba? Không có bất kỳ dấu hiệu nói rõ hắn chọn trúng lão đại hoặc lão tứ, không có bất kỳ dấu hiệu cho thấy bọn họ sẽ là kế tiếp! Chẳng lẽ Mục Mộc đã xảy ra chuyện? Chẳng lẽ dưới tình huống tôi không biết, lượt nguyền rủa kế tiếp đã buông xuống?

 

Tôi đang miên man suy nghĩ, theo lầu ba truyền đến một tiếng vang thật lớn lại trong nháy mắt đình trệ, phảng phất là cự đại tủ sắt ngã xuống, rầm choang cùng tiếng thủy tinh vỡ nát, sau hết thảy liền bỗng nhiên biến mất, không còn động tĩnh khác.

 

Hô hấp của tôi lại lần nữa dồn dập.

 

Đó là thanh âm gì? Hai người bọn họ sơ ý đụng ngã tủ hồ sơ? Ngăn tủ lại đập vụn thủy tinh? Sau đó thì sao? Sau đó thì sao?

 

Tôi gắt gao nhìn chằm chằm vào điện thoại trong tay: nhanh rung! Nhanh sáng lên! Nhanh thu được bọn họ phát tới tín hiệu lui lại! Nhanh!

 

Chính là bốn phía chỉ có hoàn toàn yên tĩnh, thanh âm gì cũng đều không có, yên tĩnh liền tiếng hô hấp của tôi đều có thể chấn động không khí. Không có tiếng bước chân lầu ba, không có thanh âm chạy trốn từ tây lâu truyền đến, tôi giống như bị ném bỏ, chỉ có cô linh linh một người.

 

Bọn họ ? Lớn như vậy tiếng vang, rất nhanh đưa tới rất nhiều người, bọn họ nhưng lại ngay cả tiếng bước chân rút lui đều không có sao?

 

Tôi run rẩy bấm số di động Từ Bình, thấp thỏm lo âu nghe tiếng tút tút trong di động, nghe… Cầu mày… Lão tứ… Nghe…

 

Điện thoại chuyển được, tôi vừa mừng vừa sợ kêu một tiếng đến: “Lão tứ! Các ngươi thế nào!”

 

“Sạt —— sạt —— sạt —— ”

 

Trong điện thoại di động truyền đến một hồi tiếng vang sạt sạt mơ hồ, tựa hồ là tín hiệu có vấn đề, tôi dời vị trí, tiếp tục đối với di động không ngừng kêu: “Lão tứ! Có nghe hay không? Tao là Tiêu Vũ!”

 

“Sạt —— sạt —— sạt —— ”

 

Tôi gấp rút vỗ di động, đột nhiên điện thoại đầu truyền đến một tiếng: ‘Tí tách’

 

Tôi lập tức an tĩnh, ngốc trệ lắng nghe tiếng vang như câu hồn lấy mạng này.

 

“Sạt —— sạt —— sạt —— ”

 

Vẫn là thanh âm kỳ quái này, cảm giác mao cốt tủng nhiên chậm rãi theo gáy tôi lan tràn, như là hằng hà xúc tua thong thả, lạnh như băng trượt hướng toàn thân. Tôi toàn thân cao thấp đều chảy ra một tầng rậm rạp mồ hôi.

 

Sau đó tiếng vang kia dừng một chút, truyền đến tiếng thủy tinh rơi, hình như là có người ném một khối thủy tinh vỡ nát. Ngay sau đó là tiếng nước tí tách, tiếng sạt sạt kia lại lần nữa vang lên, sau đó lại ném một mảnh thủy tinh vỡ…

 

Trong đầu tôi chậm rãi, chậm rãi hiện ra một tràng cảnh: một bóng người mơ hồ không rõ, cầm một mảnh thủy tinh vỡ bén nhọn, đang không ngừng vạch cái gì, cho nên mới có tiếng vang sạt sạt… Vạch quá sâu, mũi nhọn đầu thủy tinh bị cùn, cho nên vứt bỏ miếng này, lại cầm lấy một miếng khác, tiếp tục vạch…

 

“Buông tha… Chúng ta… Van cầu ngươi…”

 

Tôi khóc, đối với điện thoại, đối với đối tượng không biết tên đầu kia điện thoại, không khỏi cầu xin một sinh cơ không có khả năng.

 

“Tút —— tút —— tút —— ”

 

Điện thoại bị dập máy, cầu xin của tôi bị vô tình cự tuyệt… ?

 

Đây là điện thoại lão tứ… Là nó ngộ hại sao? Lão đại ? Viên Phi ?

 

Tối nay… Là chúng tôi cuối cùng một đêm sao?

 

Trong đầu bỗng nhiên dâng lên hình ảnh bốn người chúng tôi trước khi đi cười cười nói nói, mang theo đối lẫn nhau tín nhiệm duỗi ra tay phải, đem thắng lợi chúc phúc theo bốn quyền tụ lại truyền cho những người khác. Tràng cảnh kia phảng phất như pha quay chậm trong phim, thong thả hiện lên trong đầu tôi, dừng lại, lặp lại…

 

Tôi đột nhiên chạy về phía lầu hai chạy lên, tứ chi như nhũn ra lảo đảo bò lên bậc thang, bay thẳng lầu ba. Nếu như chỉ là thời gian sớm muộn, tôi sẽ khẩn cầu tôi là người cuối cùng, nhưng nếu như biết rõ tối nay là tất cả tận thế. Trình tự đã không hề trọng yếu! Tôi muốn tận mắt xác nhận, xác nhận còn thừa lại ai, xác nhận chiến hữu của tôi còn lại ai!

 

Phòng hiệu trưởng ở giữa hành lang lầu ba, hành lang yên tĩnh chỉ có thanh âm cước bộ phù phiếm của tôi, cùng với tiếng thở dốc ồ ồ của tôi. Cửa chính phòng hiệu trưởng mở rộng, trong phòng một mảnh bừa bãi, một loạt tủ hồ sơ ngã xuống đất, thủy tinh vỡ khắp nơi, giấy vãi đầy đất, lão đại cùng lão tứ lại không biết tung tích.

 

Trong thoáng chốc có loại ảo giác, tựa như tình tiết trong vô số truyện tranh, tôi tuy như ở trong này, lại như đi vào một không gian khác, cho nên trong không gian này tôi nhìn không thấy những người khác. Bằng không, tôi không cách nào tưởng tượng tại lầu ba phát sinh động tĩnh lớn như vậy, trường học lại không có chút động tĩnh nào, thậm chí liền một người đến xem xét đều không có. Mà Ngô Phàm, Từ Bình, Viên Phi giống như bốc hơi, vô thanh vô tức.

 

Sau đó… Chỉ còn lại tôi…

 

Tôi ngơ ngác nhìn mặt đất xuất thần, trong nhất thời không biết nên làm thế nào.

 

Đột nhiên, một cỗ hàn ý chậm rãi hiện lên, nhẹ nhàng, hư ảo bao trùm toàn thân của tôi, tôi đứng thẳng bất động tại chỗ, không hề động, lại không thể nào giải thích tại sao tôi lại biết rõ… Hắn đang đứng phía sau tôi…

 

Lạnh như băng, không hề khí tức, không có sinh cơ, lẳng lặng sừng sững tại sau tôi, gần như kề nhau. Tôi biết rõ. Chỉ cần tôi có chút động, liền có thể gặp được hắn. Cho nên, cho dù tôi tứ chi hư nhuyễn, lại như bị điểm huyệt định thân không nhúc nhích.

 

“Vì cái gì… Quấn lấy ta…”

 

Tôi biết rõ tôi hỏi một vấn đề dư thừa, một người lại một người bạn cùng phòng bị hắn hại chết, tôi cũng không phải đặc thù một cái, hắn không có lý do đặc biệt quấn lấy tôi, chỉ là đến phiên tôi mà thôi…

 

“Bọn họ… ? Còn sống không… ?”

 

Miệng của tôi như thể không khống chế được thì thào không ngừng, thanh âm run rẩy tiết lộ tôi đang sợ hãi, tôi không thể nhúc nhích tựa hồ chỉ có thể thông qua miệng đến phát tiết khẩn trương, bằng không tôi sẽ hít thở không thông.

 

Chậm rãi, trong mũi của tôi giống như tập nhập một vị nước thuốc, dị thường sặc mũi. Tôi giống như từng ngửi thấy ở nơi nào, lại nhất thời không nhớ nổi. Tôi hoang mang phân biệt nơi phát ra mùi, tựa hồ… Là từ phía sau tôi truyền đến? Là mùi trên người hắn?

 

Tôi lỗi giác được một tia buồn cười, tôi đang suy nghĩ gì? Chẳng lẽ cái mùi này sẽ là mùi nước hoa hắn bôi sao?

 

“Ca —— cách!”

 

Lực chú ý của tôi bị nơi phát ra âm thanh hấp dẫn, dưới ánh trăng mông lung, khóa mã quỹ bảo hiểm đạng đứng phía sau ghế xoay đang thong thả chuyển động, tôi trừng mắt nhìn, cho đến khi cửa quỹ bảo hiểm “Cách” một tiếng bị mở ra.

 

Tôi kinh ngạc nhìn quỹ bảo hiểm, không rõ sự biến hóa này đối với tôi có ý nghĩa gì.

 

Đột nhiên một tay chống phía sau lưng tôi! Tôi dùng hết tất cả lực lượng mới đưa dục vọng trong nháy mắt đó muốn thét lên khắc chế xuống tới, đó là tay của , một bàn tay không khác người thường nhưng lại lộ ra hàn ý chưa bao giờ có!

 

Lực bàn tay kia đẩy tôi máy móc bước lên, cho đến trước quỹ bảo hiểm, lực tay mới giảm xuống, tôi khờ ngốc nhìn tiền mặt thành tập, vài mai con dấu, một ít cặp văn kiện cùng kẹp, còn có, vài phần túi hồ sơ nhìn phi thường quen mắt giống như hồ sơ đệ tử lão đại muốn chúng tôi hỗ trợ đọc qua trong tủ bảo hiểm… Chẳng lẽ… Là hồ sơ thành viên phòng 308 chúng tôi? Vốn tôi nên đầu óc trống rỗng, lại ngoài ý vận chuyển.

 

hắn mở khóa tủ an toàn, là hắn đẩy tôi tới, vậy là ở ý bảo tôi lấy hồ sơ sao? Chính là vì cái gì ? Muốn nhìn hồ sơ chúng tôi là bởi vì e ngại tử vong, muốn tìm ra nguyên nhân hắn lựa chọn mục tiêu, không muốn làm người bị hại kế tiếp. Chính là hắn để cho tôi cầm hồ sơ lại đại biểu cái gì? Hắn muốn cho chúng tôi tìm ra nguyên nhân? Chính là, làm sao có thể?

 

Nếu như là dưới tình huống tâm bình khí hòa, tôi có lẽ có thể rất nhanh nghĩ ra rất nhiều khả năng. Nhưng là tình huống bây giờ tôi cho dù không có run rẩy được tứ chi xụi lơ, cũng tuyệt không phải có thể tỉnh táo tự hỏi, tôi chỉ có thể bản năng phát giác được hoang mang, lại tìm không thấy hoang mang đáp án. Cho nên, tôi không cách nào phán đoán nếu như tôi phi thường phối hợp hắn, như vậy kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì.

 

Nếu như tôi ngoan ngoãn nghe lời, có lẽ, tôi sẽ là người duy nhất được hắn buông tha. Chính là, khả năng sao?

 

Nếu như tôi ngoan ngoãn nghe lời, có lẽ, tôi sẽ là người bị hắn trêu chọc sau lại giết chết. Chính là, có thể chứ?

 

Tôi máy móc vươn tay, chậm rãi cầm lấy kẹp hồ sơ, không nhiều không ít, vừa vặn bảy phần.

 

Bàn tay đẩy sau lưng tôi, chậm rãi ly khai.

 

Tôi lẳng lặng đứng tại chỗ, lỗ chân lông toàn thân dựng thẳng lên cảm thụ hắn có hay không rời đi. Kỳ thật, nghĩ cảm giác được sự hiện hữu của cũng không khó, bởi vì nếu như sau lưng của ngươi có một khối băng khổng lồ, nó tản mát ra hàn ý đủ để cho ngươi nhắm mắt lại cũng có thể đoán được vị trí của nó.

 

Hắn cũng không rời đi, hắn còn đứng tại phía sau tôi, không biết đang chờ đợi cái gì, hoặc là, là đang đợi tôi sẽ làm gì để quyết định hắn sẽ làm như thế nào.

 

Tay tôi nắm kẹp hồ sơ chậm rãi nắm chặt, giống như bị buộc nhập vách núi không thể lựa chọn, tôi chỉ có thể tiêu cực đứng ở nơi đó, chẳng có mục đích chờ đợi.

 

Nếu như may mắn, có lẽ hắn sẽ rời đi, tôi sẽ an toàn…

 

Khiếp đảm trong lòng tưởng tượng ảo tưởng không thực tế, khiến ý niệm này tràn ngập trong đầu của tôi, không hề nhớ lại “Sợ hãi” đang tồn tại…

 

Đột nhiên, đằng sau hắn động, thong thả, nhẹ nhàng động. Tôi mở to hai mắt nhìn, mục quang thẳng tắp nhìn phía trước, một hơi bế tắc tại ngực, liền dũng khí phun ra cũng không có. Mùi hương dị vị kia càng thêm dày đặc, phảng phất như tại bên mặt tôi, tôi không dám di động ánh mắt, tôi sợ một cái lơ đãng sẽ làm dư quang khóe mắt quét đến vật kia. Chính là, hắn lại càng ngày càng gần sát gương mặt của tôi, cho đến, một cổ lạnh băng trước nay chưa có sờ lên vành tai của tôi.

 

Tất cả cường chống lý trí trong khoảnh khắc hỏng mất! Tôi quát to một tiếng đem kẹp hồ sơ trong tay hướng bên người đập tới! Hồ sơ không có đập trúng bất luận cái gì liền rơi trên mặt đất, nhưng là mắt tôi nói cho tôi biết quả thật đập trúng! Bởi vì hắn liền tại trước mắt tôi! Vẫn là một đoàn màu đen giống như có thể đem linh hồn xâm nhập trong đó, không có có bất kỳ lồi lõm, tựa như sương mù vô hình tụ tập thành hình người.

 

Tuy ánh mắt của tôi thấy thật sự rõ ràng, nhưng này cũng chỉ là ngắn ngủn một cái chớp mắt tôi xoay người đập hắn, bởi vì một giây sau tôi liền chạy ra khỏi phòng hiệu trưởng. Nhưng tôi còn là hối hận được muốn điên cuồng hét lên, bởi vì cái nhìn kia rõ ràng làm cho trái tim của tôi thừa nhận cự đại trùng kích. Rõ ràng hắn cũng không có bất luận tổn thương thị giác làm cho người ta sợ hãi, nhưng tôi còn là sợ đến liền mỗi sợi lông đều đang run rẩy.

 

Tôi căn bản không nghĩ tới hành động này sẽ mang đến hậu quả như thế nào, tôi chỉ biết là cái chạm kia làm tôi hỏng mất, tưởng tượng ngây thơ của tôi rốt cục tỉnh lại, đây không phải là một cái gì đó có thể dùng “Người” tư duy đến phỏng đoán! Mà vật kia muốn giết tôi! Giết tôi!

 

Tôi như nổi điên tận tất cả khí lực chạy trốn trong hành lang đen kịt, tôi cần cái gì đó đến chèo chống tôi chạy trốn, trước khi tôi kiệt sức, trước khi hai chân tôi xụi lơ, tôi cần một cái gì đó có thể chèo chống tôi! Trong đầu tôi hiển hiện vô số hình ảnh, mất trật tự làm tôi không thể nhận ra đó là những thứ gì.

 

Thẳng đến, một chữ duy nhất rõ ràng hiển hiện trong đầu của tôi, tôi bản năng dùng hết tất cả sức lực hô lên: “Viên Phi!”

 

One comment on “[TTTT] 8.2

  1. nếu là mình lúc đấy, mình chắc chết giấc luôn rồi
    sợ lắm

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: