Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[TTTT] 10.1

Tôi ngây ngốc nhìn hồ sơ trên mặt đất lăng không xuất hiện, vốn là trong óc hỗn loạn lập tức càng thêm mất trật tự. Phảng phất cảm thấy tôi giờ phút này trạng thái còn chưa đủ không xong, thanh âm làm tôi mao cốt tủng nhiên lại lần nữa vang lên bên tai tôi.

 

‘Tí tách’

Một khắc này, tôi thật sự nghĩ đau khóc thành tiếng.

 

“Không cần lại đến quấn quít lấy ta… Chuyện không liên quan đến ta…” Tôi không còn chút sức lực nào ôm đầu, suy yếu thì thào.

 

Tí tách” tôi bỗng nhiên nhấc chân chạy trở lại lầu hai, liều mạng hướng cầu thang phía tây chạy đi. Tôi một đường chạy vội tới phía tây, lại chợt dừng lại khi ánh mắt nhìn hướng cầu thang. Bảy phần hồ sơ, từng cái mở ra, im lặng đặt ở nơi nào, phảng phất như vừa mới bắt đầu chúng nó đã ở chỗ này.

 

Tôi vô ý thức quay đầu lại nhìn về phía đông, xác nhận tôi không phải tại trong lúc vô tình lại chạy trở về.

 

‘Tí tách’

 

Trong đầu của tôi oanh một tiếng đình trệ, giống như có cái gì nóng bỏng đột nhiên nổ tung! Ngọn lửa nhanh chóng lan tràn đến toàn thân tôi! Trong cơ thể tôi mỗi một tế bào đều ở thiêu đốt!

 

Tôi dùng hết khí lực toàn thân đối với không khí khàn giọng gào thét: “Vì cái gì quấn quít lấy ta! Hại ngươi không phải ta! Là Viên Phi! Ngươi đi tìm hắn a! Hắn liền ở lầu ba! Cừu nhân của ngươi tại lầu ba! Đừng tới tìm ta!”

 

Rống to qua đi hư thoát làm tôi ngồi ngã xuống đất, từng ngụm từng ngụm thở phì phò. Nghiêng tai lắng nghe, mới phát giác chẳng biết lúc nào tiếng nước đã biến mất. Chính là, hàn ý mao cốt tủng nhiên nhưng lại không biến mất, tương phản, tôi bản năng cảm giác được trong không khí có một cổ khí thế làm người sợ hãi đang nhanh chóng thành hình, tín hiệu nguy hiểm vang lớn trong đầu tôi, tôi nhưng không biết nguy cơ này sẽ hiện ra như thế nào.

 

Đột nhiên một lực đạo mạnh mẽ bắt lấy chân tôi kéo đi! Tôi đần độn nửa ngã trên đất, trên chân không có cảm giác khác thường, giống như động tác này chỉ là chân chính mình run rẩy xuống. Tôi ngây ngốc đứng lên, đột nhiên dưới chân lại một lần nữa bị lực đạo mạnh mẽ kia giữ chặt! Lúc này đây tôi rõ ràng cảm giác được đau đớn giữa cổ chân lạnh như băng, giống như bị kềm kẹp lấy vững vàng khó đào thoát!

 

Lực đạo vô hình này dắt lấy tôi nhanh chóng chạy về phía trước, tôi liều mạng dùng móng tay bám vào sàn nhà bóng loáng, ý đồ ngăn trở lực lượng này! Móng tay đứt gãy nứt ra xẹt qua sàn nhà, phát ra tiếng vang đáng sợ, tôi kêu thảm thiết, như một món đồ chơi không thể giãy dụa bị chủ nhân một đường kéo dài, tốc độ nhanh chóng dị thường này làm tôi minh bạch nếu cứ vậy thẳng tắp vọt tới vách tường, tôi sẽ tan xương nát thịt!

 

Tôi vốn tưởng rằng mục tiêu của là tường cuối hành lang hoặc cửa sổ. Đánh lên tường làm tôi gãy xương mà chết, không, có lẽ nhất thời chết không được, mà là bị xương cốt gãy nát đâm xuyên nội tạng chậm rãi xuất huyết bên trong đến chết. Hoặc là ném ra cửa sổ làm tôi như chiếc ô tô chạy cao tốc bỗng dưng bị lật ngược lên trời, dù cho chỉ là độ cao hai tầng, lại giống như vách núi vạn trượng mà tan xương nát thịt.

 

Tốc độ đáng sợ, nếu như không phải trước mắt không có vật gì, tôi sẽ cho mình là bị ô tô kéo. Nguyên lai cảm giác bị người kéo sau ô tô tươi sống kéo chết chính là như vậy, nhanh được hoa mắt, vô lực giãy dụa…

 

Như nếu như đối phương còn là một người học vật lý, kia càng thêm đáng buồn, bởi vì đầu óc của hắn thậm chí tại bản năng phân tích, loại tình huống này mà tăng trọng lực tốc độ sẽ sinh ra lực tác dụng như thế nào.

 

Tôi chết chắc rồi, đầu óc của tôi nói cho tôi biết.

 

Nhưng là hắn lại đột nhiên ngừng lại, đem tôi bỗng nhấc lên, tôi như một tấm giẻ rách quay cuồng trên không trung rơi xuống cầu thang! Đột nhiên thân thể chấn động, tôi cảm giác được mình đánh lên gì đó so với tường còn nhuyễn, thật to giảm xóc, nhưng tôi còn là rơi giống như ngũ tạng lục phủ dời vị, thiên toàn địa chuyển, toàn thân mất đi tri giác.

 

Một tiếng thở dốc khác có chút kéo về ý thức của tôi, một thân thể khác gian nan theo bên cạnh thân thể tôi đứng lên, run rẩy đem tôi kéo vào trong ngực, nhưng lại sợ tôi gãy xương lệch vị mà cẩn cẩn dực dực. Mà tôi có thể cảm giác được hai tay hắn run rẩy không chỉ là sợ hãi, còn có bị va chạm sau tạo thành kịch liệt đáp lại.

 

“Tiêu Vũ…”

 

Thanh âm của hắn hết sức yếu ớt, một người nhào qua đỡ vật đang di chuyển hình quạt với tốc độ cao, sau đó song song đập mạnh vào tường xi măng, hắn không có khả năng bình yên vô sự, có lẽ tình huống so với tôi còn hỏng bét. Như thế nào lại ngu như vậy… Như vậy không muốn sống cứu tôi…

 

Viên Phi…

 

Tôi không cách nào giơ tay lên, cũng không cách nào di động thân thể, thần kinh còn đang khôi phục từ cảm giác tê dại cũng làm tôi không cách nào mở miệng nói chuyện. Duy nhất bình thường, lại là tuyến lệ của tôi, tôi ngốc nhìn ánh mắt Viên Phi vạn phần khẩn trương, nước mắt không nghe lời chảy xuống…

 

“Đừng sợ… Đừng sợ… Có tôi ở đây… Cậu không có việc gì…”

 

Thanh âm Viên Phi run rẩy cơ hồ không nghe ra hắn đang nói gì, loại run rẩy này có bao phần là sợ hãi sống sót sau nguy hiểm? Có vài phần là sợ hãi lo lắng cho sống chết của tôi? Lại có vài phần… Là tim đập nhanh khi đối mặt với tội lỗi chính mình gieo xuống?

 

“Không nên thương tổn cậu ấy… Tôn Nhạc… Xin anh đừng giết cậu ấy… Là tôi không tốt… Toàn bộ là lỗi của tôi… Không nên giết cậu ấy…”

 

‘Tí tách’

 

Hắn đứng ở lầu hai, lẳng lặng nhìn hai người chật vật quỳ rạp trên mặt đất kéo dài hơi tàn. Tri giác của tôi chậm rãi khôi phục, lập tức mà đến chính là đau nhức kịch liệt liền con mắt đều nhanh không mở ra được. Giống như toàn thân đều bị kim đâm, một miệng tanh ngọt. Viên Phi dùng thân thể của hắn bảo vệ tôi, hô hấp của hắn lúc nhanh lúc chậm, thường liền hít hai cái mới thở một hơi, hắn nhất định ngã ở đâu…

 

‘Tí tách’

 

“Không nên giết cậu ấy… Là tôi không tốt… Không nên giết cậu ấy…”

 

Đau khổ dùng thanh âm yếu ớt cầu xin… Lại không phải vì chính hắn… Mà là vì một người không lâu trước đó còn đối với hắn quyền đấm cước đá…

 

Ngươi rõ ràng sợ hãi như vậy, thậm chí đến bây giờ đều không dám ngẩng đầu nhìn về phía Tôn Nhạc. Nhát gan như vậy, vì sao trong mắt tràn đầy bi thương vì ta mà chảy? Vì sao trong miệng cầu khẩn sinh cơ lại là cho ta?

 

Đáng sao? Ta là người đã đem tất cả sai lầm đều đổ lên người của ngươi, ta là người đã đem hết thảy bi thống đều giận chó đánh mèo đến trên người của ngươi, ta thậm chí là người đã biết rõ ngươi sa vào tại tự trách không cách nào tự kềm chế lại còn bổ hai đao…

 

“Không nên giết cậu ấy… Không nên giết cậu ấy…”

 

‘Tí tách’

 

Chậm rãi, tiếng nước biến mất không thấy. Viên Phi vẫn còn dùng thanh âm yếu ớt thì thào, cầu xin, thanh âm càng ngày càng nhỏ, chậm rãi tiêu vẫn. Hắn thong thả ngẩng đầu, động tác chậm chạp gian nan, khiến tim tôi ẩn ẩn đau.

 

Hắn… Giống như đi…” Viên Phi mang theo hoảng hốt giống như nằm mơ, khó có thể tin lẩm bẩm nói.

 

“Thực… xin… lỗi…” Tôi dùng hết tất cả khí lực mới đưa ba chữ kia chen ra, thanh âm khàn khàn giống như một người khác.

 

Thở dài một hơi trên mặt Viên Phi lộ ra biểu tình không biết là khóc hay là cười, trầm tĩnh lại hắn lúc này nằm ngã xuống đất, từng ngụm từng ngụm thở phì phò.

 

“Là tôi thực xin lỗi cậu… Tất cả đều là tôi không tốt…”

 

Viên Phi nắm một tay tôi, hai người sử không được khí lực chỉ có thể đưa bàn tay hư hư trọng điệp cùng một chỗ. Khi đụng đến đối phương cảm giác lấp đầy kia lại không khỏi an ủi lấy bị thương tâm linh, giống như khe hở giữa hai tay bị bỏ thêm ràng buộc vô hình, chặt chẽ phảng phất như dung nạp cả trời cùng đất.

 

“Không phải…” Tôi có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói, lại không biết nên mở miệng như thế nào.

 

“Tất cả đều là tôi không tốt… Tất cả mọi người là vì tôi mà chết… Là tôi hỗn đản… Toàn bộ là lỗi của tôi… Là tôi làm phiền hà mọi người…”

 

“Không phải…” Nước mắt của tôi phảng phất rốt cuộc đình chỉ không được, không ngừng chảy xuôi.

 

“Thực xin lỗi, Tiêu Vũ…” Viên Phi cố hết sức đứng lên, dùng ngón tay lau đi nước mắt nơi khóe mắt của tôi… “Đừng khóc… Là tôi không tốt… Đừng khóc…”

 

Tôi bản năng hướng hắn vươn tay, cái ôm vô cùng ỷ lại tự nhiên hình thành như vậy, tôi oa vào trong ngực của hắn. Hắn gắt gao đem tôi ôm chặt.

 

Tôi khóc nước mắt thấm ướt đầu vai của hắn, nghẹn ngào: “Không cần phải xin lỗi tôi… Tôi không đáng… Tôi bán rẻ cậu… Tôi lại làm cho anh ta đi tìm cậu… Lại nói cho anh ta biết cậu đang ở đây… Tôi quá hèn hạ… Tôi bán đứng cậu mà sống sót… Tôi…”

 

“Suỵt… Đừng nói nữa… Cái gì cũng không cần nói…”

 

Viên Phi cúi đầu xuống, nhẹ nhàng mà hôn lên môi của tôi. Tôi bản năng ôm chặt cổ hắn, si mê làm sâu sắc nụ hôn này. Bởi vì giờ phút này, tôi, nguyện ý vì hành vi ôn nhu này của Viên Phi mà trả giá tính mạng. Viên Phi cũng kịch liệt đáp lại tôi, môi lưỡi gắn bó làm tình cảm của tôi chậm rãi bốc cháy.

 

Viên Phi cũng không có xem thường tôi, ngược lại càng thêm mạnh lực ôm tôi. Tôi lập tức thể nghiệm đến tâm tình Viên Phi hướng tôi bộc lộ hết thảy, khi đó, hắn cần, liền là tha thứ cùng bao dung vô điều kiện, mà không phải càng sâu ác hơn thương tổn… Nguyên lai, tại thống khổ sám hối, đối phương đáp lại sẽ dành cho ngươi tồn tại động lực sống sót, có thể làm trái tim đã mất hết can đảm kia lại một lần nữa nhảy lên.

 

Tôi được tha thứ… Tôi đã làm chuyện quá mứcnhư vậy… Tôi vẫn được tha thứ…

 

Viên Phi… Thật sự xin lỗi… Thật sự… Cám ơn cậu…

 

Rất lâu sau đó, chúng tôi mới xong nụ hôn sâu này. Không ai mở miệng nói chuyện, cứ như vậy bảo trì tư thế ôm nhau, yên tĩnh cảm thụ được hô hấp lẫn nhau. Không biết thời gian trôi qua bao lâu, dần dần, cảnh tượng trước mắt bắt đầu sáng lên, trời, sắp sáng.

 

“Hẳn là… Sẽ không lại đến…” Viên Phi nhẹ nói.

 

“Trở về đi.” Tôi nhỏ giọng nói.

 

“Ân.”

 

Hai đứa tôi vịn vách tường chậm rãi đứng lên, này mới phát hiện toàn thân giống như tản khung. Hai đứa đầy người vết thương, tay phải cùng chân trái tôi sưng như cái bánh mì. Viên Phi hai tay sát thương phi thường nghiêm trọng, hiện ra tơ máu, trán của hắn sưng một ‘trái ổi’ to đùng. Hai đứa tôi nhìn đối phương chật vật, lại nở nụ cười, lập tức đau thẳng ai u.

 

Tôi kéo hắn, hắn vịn tôi, hai tên không biết là nên đi bệnh viện hay là trở về phòng ngủ gian nan lết trong sân trường. Ngẫu nhiên gặp được đệ tử chạy sớm đối với hai đứa cho cái ánh mắt ‘nồng nhiệt thâm tình’, có nhiệt tâm còn có thể ân cần hỏi thăm có cần hỗ trợ hay không, hỏi chúng tôi là bị ai đánh thành như vậy.

 

Xích cười nói là ở quán net ngâm suốt đêm, lại không may đụng phải thanh niên nhiệt huyết chơi CS thua mà vung tay, kết quả chúng tôi hai cá trong chậu quang vinh tai họa. Sau đó thành khẩn cự tuyệt đối phương hỗ trợ, tiếp tục gian nan đi về phía trước. Vốn định đi phòng y tế kiểm tra, đi đến nửa đường mới nhớ tới hiệu y không có khả năng sớm như vậy đến trường học, chỉ phải thôi, lại lộn trở lại phản hồi ký túc xá.

 

“Chờ trời sáng rõ, hai ta hay là xin nghỉ đi bệnh viện kiểm tra thoáng cái a.” Viên Phi ai u nói.

 

“Người 308 không cần xin nghỉ, dù sao sẽ không bị ghi trốn học.” Tôi tự giễu nói.

 

308 đặc thù tình huống đã làm chúng tôi có thể không đếm xỉa đến kỷ luật nhà trường, tùy ý bùng khóa, lão sư đều thông cảm duy trì chúng tôi ‘Nghỉ ngơi thật tốt’.

 

Rốt cục tại vô số người ‘thâm tình đưa tiễn’ trở về ký túc xá, quản lý ký túc trợn tròn mắt khẩn trương đỡ hai đứa tôi lên lầu, không để cho chúng tôi cự tuyệt. Tôi cùng Viên Phi cảm thấy rất buồn cười, cũng đành phải tòng mệnh, đồng thời phát hiện đối với một cái thương hoạn mà nói, ở tại tầng năm thật sự là quá khảo nghiệm sức thừa nhận của thân thể.

 

“Trong chốc lát người phòng y tế đến, ta để cho bọn họ tới nhìn xem.”

 

Nhân viên quản lý quan tâm làm tôi cảm động hết sức, hơn nữa phát hiện mình đã tưng bừng trở thành giai cấp đặc quyền, không thoải mái về sau hiệu y sẽ chủ động đến khám.

 

“Đúng rồi… Tối hôm qua có chuyện gì lạ sao? Anh có nghe được cái gì nổ không có?” Tôi cẩn cẩn dực dực hỏi dò.

 

Trong đêm yên tĩnh lại phát ra tiếng vang khổng lồ như vậy, còn có tôi kêu to, không có khả năng liền một người đều nghe không được a? Nguyên vốn hẳn nên khiến cho bạo động, hết lần này tới lần khác lại thái bình đến không thấy được một tia khác thường.

 

“Không có a.”

 

“A… Không có việc gì.”

 

Tôi đơn giản tiếp nhận tối hôm qua phát sinh hết thảy trở thành trí nhớ của riêng tôi cùng Viên Phi, không gian kia chỉ có hai người, không có “Người”khác. Cho nên, việc ở một không gian khác, sẽ không quấy nhiễu đến không gian này.

 

Mở ra cửa phòng ngủ, liếc thấy lão đại đang đứng trong phòng ngủ.

 

Tôi vừa mừng vừa sợ khập khiễng đi qua: “Lão đại! Nguyên lai anh đã trở lại! Lo lắng chết bọn em!”

 

Đi đến đối diện Ngô Phàm, tôi mới ý thức tới không đúng. Ngô Phàm hai mắt đăm đăm, đôi môi trắng bệch, có chút run rẩy, trên tay còn cầm đèn pin, ở vào trạng thái dại ra.

 

“Lão đại?” Tôi cuống quít hô một tiếng.

 

“Thủy tinh…” Ngô Phàm ánh mắt ngây ngốc làm người sợ hãi, hắn thẳng nhìn phía trước, giống như thấy được chuyện đáng sợ nhất thế gian… “… Thủy tinh… Mảnh thủy tinh…”

 

“Lão đại?” Tôi cuống quít bắt lấy hai tay Ngô Phàm, hắn tựa hồ như không có cảm giác nhũn ra lắc lư theo tôi: “Lão đại! Anh làm sao vậy! ? Lão đại!”

 

“Nhanh! Nhanh đi gọi người!” Viên Phi hướng nhân viên quản lý đã ngu ngơ hét lớn.

 

Hơn 10′ sau sau, lão đại bị xe cứu thương mang đi. Vốn bác sĩ cảm thấy tôi cùng Viên Phi cũng có tất yếu đi bệnh viện kiểm tra, chính là cảnh sát chạy đến cản lại chúng tôi, yêu cầu thẩm vấn. Vì vậy bác sĩ liền thô thô kiểm tra một chút, phát hiện không có tình huống nghiêm trọng liền rời đi.

 

Kết quả, tôi cùng Viên Phi liền đi đường đều khó bị dẫn tới phòng giáo vụ. Lúc này tới cảnh sát ít nhất có mười người, vây quanh tôi cùng Viên Phi, chia làm hai bên thẩm vấn chúng tôi, còn có những cảnh sát khác tại rất bận rộn, nhân số kinh người, không hổ là ‘Trọng đại án kiện’. Nhân viên nhà trường chỉ có hiệu trưởng, chủ nhiệm lớp cùng trưởng khoa cho phép tiến vào, lại cũng chỉ là nhân vật bưng trà rót nước kiêm phối hợp điều tra.

 

“Tối hôm qua hai người ở nơi nào?” Một nữ cảnh sát cầm giấy bút nhìn tôi hỏi.

 

“Ngâm net suốt đêm.” Tôi bình tĩnh trả lời.

 

“Vậy vết thương trên người hai người là chuyện gì xảy ra?”

 

“Quán net có mấy người chơi game thua liền động thủ, chúng ta chỉ là bất hạnh cuốn vào trong đó.” Phát hiện kỳ thật tôi rất có thiên phú nói dối.

 

Nữ cảnh sát lộ ra thần sắc không vui: “Tối hôm qua vùng này cũng không có thu được bất luận tình báo gây sự nào.”

 

“Thì phải là chủ quán sợ gây chuyện, không có báo nguy.”

 

“Vậy hai người đi quán net ở nơi nào? Tên là gì?”

 

Tôi trầm mặc xuống, cố ý vẻ mặt vô tội hỏi: “Chúng ta ở nơi nào lên mạng quan hệ trọng đại sao?”

 

“Tiêu Vũ đồng học, tôi hy vọng cậu có thể phối hợp cảnh sát điều tra!” Nữ cảnh sát thanh âm có chút cất cao, rốt cuộc là nữ cảnh sát trẻ tuổi, nhanh như vậy đã thiếu kiên nhẫn.

 

“Được rồi được rồi, ta thành thật giao đãi a, thật ra là ta cùng Viên Phi đánh nhau, nhưng trong trường đánh nhau là bị xử phạt, cho nên mới nói dối.” Nói xong, tôi còn hướng hiệu trưởng đứng ở ên cạnh cười cười. Nữ cảnh sát rõ ràng không tin, vì vậy ta cao giọng hướng Viên Phi bên kia kêu lên: “Viên Phi, hai đứa mình là vì thiếu nợ tiền đánh nhau a?”

 

Chôn ở trong đám người Viên Phi thò đầu ra, tận lực lớn tiếng kêu lên: “Đúng vậy! Nhãi cậu thiếu nợ tiền không trả!”

 

“Ít đến! Là nhóc cậu thiếu nợ tiền của ta không trả ! Dựa vào cái gì để cho ta trả a!” Tôi cũng dắt cuống họng cao giọng hô.

 

Kỳ thật phòng giáo vụ không lớn căn bản không cần phải lớn tiếng như vậy đối nói, mà tôi lại cùng Viên Phi lớn tiếng kẻ xướng người hoạ. Chờ an tĩnh lại, đầy phòng cảnh sát đều mục quang bất thiện nhìn hai đứa tôi.

 

Một cảnh sát nhìn qua tuổi khá lớn, giống như lãnh đạo cầm qua bản ghi chép trong tay nữ cảnh sát, cùng nàng thay thế, bình tĩnh đối hiệu trưởng nói: “Lại chuẩn bị một gian phòng, tách ra thẩm vấn.”

 

 

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: