Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[TTTT] 10.2

Rất nhanh, Viên Phi liền bị mang ra phòng giáo vụ, đại khái đến phòng khác đi. Tôi không khỏi buồn cười, đã bịa xong rồi mới tách ra, muộn rồi nha.

 

Đối mặt lão cảnh quan, tôi không khỏi đề cao cảnh giác, sau một khoảng thời gian dài làm cảnh sát ai đều biến thành lão bánh quẩy, hơi không cẩn thận khả năng sẽ bị dụ.

“Tôi hút thuốc cậu không ngại chứ?” Lão cảnh quan hỏi.

 

Tôi nhún nhún vai: “Thầy chủ nhiệm không phản đối, tôi không ý kiến.”

 

Thầy chủ nhiệm vội nói: “Tùy ý tùy ý…”

 

“Có thể tùy ý? Tôi cũng đến một điếu được không?”

 

Tôi cố ý nhìn về phía chủ nhiệm, hắn xấu hổ nhìn tôi. Tôi cảm thấy rất thống khoái, cao trung bởi vì tôi không tham gia đại hội toàn giáo sư sinh còn bị hắn nhớ một tội đâu.

 

“Không hút.” Lão cảnh quan cởi mở nở nụ cười, sau đó nhìn tôi nói: “Tiêu Vũ a, cậu đối với chúng tôi rất bài xích a.”

 

Tôi cười cười, từ chối cho ý kiến.

 

Lão cảnh quan thở dài một hơi, giảm thấp thanh âm: “Từ Bình mất tích.”

 

Tim tôi đập mạnh một cái, nhưng lập tức gục đầu xuống che dấu chua xót đáy mắt.

 

“Các ngươi phòng 308 giống như chọc chuyện gì, một người tiếp một người gặp chuyện không may…” Lão cảnh quan ngừng một chút, chậm rãi nhổ ra mấy chữ: “Mục Mộc chết.”

 

Tôi chợt ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn ông.

 

“Chúng tôi vừa nhận được tin. Cậu ta ngồi ôtô đường dài về nhà, trên đường ô tô dừng lại một lát tại trạm xăng dầu, có nhân chứng chứng minh Mục Mộc lúc ấy cùng hành khách khác cùng xuống xe đi WC, nhưng là tất cả mọi người trở về, cậu ta lại chưa.”

 

Hai đứa tôi thẳng tắp nhìn chằm chằm vào cái miệng đang đóng đóng mở mở kia của lão cảnh quan, đờ đẫn nghe.

 

“Lúc ấy trên xe lái xe cùng người bán vé cũng không có phát hiện thiếu một người, đợi cho đến nơi, người nhà đi đón Mục Mộc mới phát hiện cậu ta đã thất tung. Bởi vì trên xe có hành lý Mục Mộc, cho nên trừ ra khả năng cậu ta xuống xe dọc đường. Cảnh sát địa phương nhận được báo án sau liền điều tra trạm xăng dầu dừng lại lúc ấy, kết quả phát hiện…”

 

Tôi yên lặng nhìn lão cảnh quan, không hỏi, bởi vì bất luận tình tiết đáng sợ nào có thể phát sinh, ta đều đã chết lặng.

 

Lão cảnh quan tựa hồ là nghĩ treo khẩu vị của tôi, gặp tôi phản ứng lãnh đạm, tựa hồ có chút ngoài ý muốn, nhưng ông nói tiếp…

 

“… Phát hiện trong nhà vệ sinh nam có một cửa là khóa trái, còn có một cổ mùi khét như đốt gì đó, nhưng sau khi mở ra cũng không phát hiện thi thể Mục Mộc.”

 

Tôi chú ý tới ông dùng từ ‘Thi thể’.

 

“Hiện trường có dấu vết đốt cháy, nhưng kỳ quái chính là, mặt bị thiêu đốt chỉ ở bên cạnh cửa bồn cầu, hơn nữa không có lan ra, phía trên trần nhà cũng không có vết khói. Như vậy giải thích a, tựa như một hiện trường hoả hoạn, bốn phía tất cả đều là tường đen sì, cũng chỉ có trần nhà cùng sàn nhà là sạch sẽ, thật giống như ngọn lửa một mực bảo trì tại một độ cao, liền khói đều bị nhốt phía dưới độ cao này, cho nên trước khi mở ra cửa đó, không có người sẽ nghĩ đến bên trong đã xảy ra hoả hoạn.”

 

Tôi không phải không thừa nhận thường thức của tôi hạn chế sức tưởng tượng của tôi, một gian WC công cộng là thông gió khắp nơi, đứng lên có thể xem ra bên ngoài, ngồi xổm xuống có thể chứng kiến sàn nhà, không có nửa điểm phong kín. Nếu như đã xảy ra hoả hoạn, dấu vết thiêu đốt lại làm sao có thể chỉ dừng lại ở bốn phía, nơi khác toàn bộ lại không dấu vết? Chẳng lẽ có một cái chụp vô hình đem không gian này cắt ra, làm cho lửa chỉ cháy ở nơi cố định?

 

Tôi đột nhiên giương lên khóe miệng, không thể nào sao? Có sự hiện hữu của , có gì là không thể nào ?

 

Lão cảnh quan viên gặp tôi nở nụ cười, vì vậy nói: “Cậu không tin? Cậu nghĩ rằng tôi bịa chuyện?”

 

“Không, tôi tin tưởng. Sau đó thì sao? Mục Mộc ?”

 

Lão cảnh quan yên lặng nhìn tôi, tựa hồ muốn từ trong mắt của tôi nhìn thấu thứ gì, bất quá tôi đã chết lặng để tiết lộ cái gì.

 

“Hiện trường có quần áo cùng hài cốt, sơ bộ phân biệt là quần áo Mục Mộc. Còn có nhiều xét nghiệm cần trải qua mới biết được là cái gì bột phấn cùng vật cứng, trong đó, có bộ phận hàm răng… Tin tưởng theo hàm răng có thể đoán được có phải là thuộc về Mục Mộc…”

 

Tôi thản nhiên nói: “Có quần áo, có giày, có thật nhiều vật chất không biết tên, còn có hàm răng, nhưng là thịt ? Xương ?”

 

“Tiêu Vũ, cái này đúng là chuyện cảnh sát chúng tôi không cách nào giải thích. Theo trình độ sợi quần áo hòa tan tại hiện trường có thể tưởng tượng ra nhiệt độ cao như thế nào, đã không phải là thiêu đốt bình thường, cho dù đem toàn thân Mục Mộc dội xăng, thậm chí ngâm mình ở trong xăng, cũng tuyệt đối không thể tại loại địa phương thông thoáng này đạt tới độ cao lò thiêu, cả người cậu ta đều bị hòa tan ! Không… Có lẽ những kia không phải cậu ta…”

 

Lão cảnh quan lộ ra thần sắc khó xử, ông không biết nên hướng tôi giải thích như thế nào về hiện trường. Nhưng là, tôi lại có thể tưởng tượng được ra.

 

Vật chất không biết tên, tám chín phần mười là carbohydrate, khoáng chất, albumen, protein… Thêm cùng một chỗ, lại thêm vào 65% hơi nước, liền có thể trở lại như cũ thành một người…

 

Nhớ rõ trước kia giáo viên hóa học nói qua, đem nguyên tố cấu thành con người toàn bộ mua xuống, chỉ phí ước chừng hơn mười đồng tiền liền đủ. Đây là giá trị vật lý một con người, giá rẻ như thế đấy.

 

Tôi trầm mặc làm lão cảnh sát thần sắc có chút buông lỏng, ông thở dài một hơi, chậm rãi nói: “Kỳ thật án tử này tôi không có quyền lợi nhúng tay, nếu như cấp trên phát hiện, tôi sẽ bị xử phạt… Chính là tôi không thể không trông nom án tử này, bởi vì con của tôi cũng có thể bị thương tổn…”

 

Tôi sững sờ: “Ngài là…”

 

“Tôi họ Từ.”

 

Từ Bình ba ba?

 

“Tiêu Vũ, chú hy vọng cháu hiểu nỗi lo của một người cha. Từ khi 308 các cháu gặp chuyện không may sau, chú liền một mực thúc giục Từ Bình về nhà ở, chính là nó nói các cháu đều là người bên ngoài, các cháu không có nhà có thể chạy trở về, cho nên nó không có biện pháp vứt bỏ các cháu né tránh. Mà bây giờ, nó mất tích… Từng đứa nhỏ đều gặp chuyện không may, chú không biết khi nào thì đến phiên Từ Bình… Cho nên, nếu như cháu biết cái gì…” Chú Từ nghẹn nuốt cuối cùng nói không được, ông cuống quít nghiêng đầu, cố nén nước mắt. Trái tim của tôi một hồi co rút, hốc mắt nhanh chóng ướt át.

 

Đúng vậy… Kỳ thật Từ Bình sớm có thể rời đi, chính là nó lại ở lại… Từ vừa mới bắt đầu, bất cứ chuyện gì đều không có phần của nó, chính là nó lại chưa bao giờ đem bản thân đứng ngoài cuộc… Chính là một Từ Bình như vậy… Đã…

 

Trước mắt của tôi đung đưa bộ dáng thê thảm của Từ Bình, tôi vội vàng nhắm chặt hai mắt, không dám hồi tưởng lại thảm trạng lúc đó, tôi sợ chính mình sẽ khắc chế không được khóc lên.

 

“Phòng hiệu trưởng…” Tôi yếu ớt như muỗi kêu nhổ ra mấy chữ.

 

“Cái gì?”

 

“Phòng hiệu trưởng… Có gì khác thường sao… ?”

 

Tôi chậm chạp nhìn về phía hiệu trưởng, chú Từ đồng dạng dùng ánh mắt hỏi thăm nhìn hiệu trưởng. Hiệu trưởng không nghĩ tới tôi sẽ đột nhiên nhắc tới phòng làm việc của mình, rõ ràng bối rối lên. Luống cuống trả lời: “Không có, không có phát hiện có cái gì dị thường a.”

 

“Phòng hiệu trưởng phát sinh cái gì sao? Cùng Từ Bình mất tích có quan hệ sao?” Chú Từ vội vàng mà hỏi thăm.

 

Tôi không biết nên trả lời như thế nào, nếu như phòng hiệu trưởng rất ‘Bình thường’ … Tôi đây lại phải nhắc tới Từ Bình toàn thân làn da đều bị vạch phá, tử trạng thê thảm như thế nào?

 

“Đúng rồi, sáng nay người vệ sinh ngược lại tại trước cửa phòng hiệu trưởng nhặt được một cái di động, không biết là ai.” Hiệu trưởng đột nhiên nói ra.

 

“Loại sự tình này ông như thế nào không nói cho cảnh sát!” Chú Từ tức giận quát.

 

“Tôi, tôi không nghĩ tới sẽ cùng án tử này có quan hệ…” Hiệu trưởng sợ tới mức mặt mũi trắng bệch.

 

“Điện thoại kia đâu ! ?”

 

“Tôi đi lấy! Tôi đi lấy!”

 

Rất nhanh hiệu trưởng liền lấy ra điện thoại, tôi hơi hơi liếc một cái, đúng là điện thoại Từ Bình.

 

“Là Từ Bình điện thoại, là tôi mua cho nó !” Chú Từ thanh âm khẽ run.

 

Chú Từ lúc này túm lấy điện thoại, nhanh chóng tìm đọc, sau đó, ánh mắt của chú lại một lần nữa nhìn tôi: “Bản ghi chép điện thoại Từ Bình gọi cuộc cuối cùng là số di động của cháu… Hai đứa nói những gì?”

 

Nói những gì? Cái gì cũng không nói… Bởi vì đây không phải là Từ Bình gọi…

 

“Tiêu Vũ, mau nói cho chú biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì! Từ Bình cùng cháu nói những gì? Nó cuối cùng nói gì? Dù là không trọng yếu cũng không sao cả! Nói cho chú biết!”

 

Chú Từ mục đều muốn nứt, hai con ngươi đỏ bừng, thần sắc tiều tụy làm tôi nhìn xem đều cảm thấy đau lòng.

 

“Cậu ấy nói…” Tôi đần độn thì thào : “Cậu ấy nói… Cậu ấy muốn tới phòng hiệu trưởng cầm hồ sơ chúng cháu… Tra thử xem có chỗ nào khả nghi hay không…”

 

“Sau đó thì sao?” Chú Từ thúc giục.

 

“Sau đó… Sau đó…”

 

Đầu óc của tôi nhanh chóng xoay tròn, tuy tôi biết không nên lừa gạt một vị phụ thân đáng thương lo lắng cho an nguy đứa con, chính là tôi càng không có cách nào đem sự thật nói ra: “… Sau đó đã muộn, cháu gọi cho cậu ấy, hỏi sao cậu ấy vẫn chưa trở lại… Cậu ấy nói, chờ bắt tới tay sẽ trở lại…”

 

“Sau đó ?”

 

“Không có… Sau đó liền dập máy…”

 

“Làm sao có thể! ?” Chú Từ lo lắng chỉ vào điện thoại nói: “Trên mặt biểu hiện hai đứa hàn huyên năm phút hai mươi bốn giây! Như thế nào chỉ có mấy câu!”

 

Tôi cảm giác huyệt thái dương bắt đầu thình thịch đau, không khỏi cau chặt lông mày, nhắm mắt lại nhẹ nhàng mà xoa: “Thật không có… Bắt cháu một câu một câu thuật lại cháu cũng nhớ không nổi… Dù sao nội dung chủ yếu chỉ có thế…”

 

Chú Từ trầm mặc xuống, tựa hồ đang suy tư tính chân thật của tình báo này.

 

“Cháu cùng Viên Phi thật là đánh nhau mới bị thương sao? Đánh ở đâu? Bởi vì sao? Không thể nào là bởi vì tiền tài vấn đề!” Đối với một người trong lòng có nghi vấn nói dối, so với trong tưởng tượng của tôi càng thêm khó khăn. Giống như khí lực toàn thân đều không hợp tác chạy trốn, tôi không còn chút sức lực nào thầm nghĩ nhắm mắt ngủ một giấc, không hề trả lời vấn đề gì.

 

“Tiền chỉ là một điểm đột phá… Cháu cùng Viên Phi mấy ngày nay thần kinh đều quá khẩn trương, rất cần phát tiết, cho nên mới đánh nhau, không có lý do đặc biệt… Chuyện này cùng Từ Bình mất tích không quan hệ…”

 

Chú Từ lại suy tư, lần nữa hỏi: “Ngô Phàm là chuyện gì xảy ra? Vì sao nó lại đột nhiên tinh thần thất thường?”

 

“Cháu không biết…” Tôi vô ý thức co người, ôm lấy đầu đau đớn muốn nứt, suy yếu nói: “Cháu cùng Viên Phi trở về thì ảnh đã biến thành cái dạng kia… Nhân viên quản lý có thể làm chứng, cháu không biết ảnh xảy ra chuyện gì… Không biết…”

 

“Vậy nó không ngừng nhắc đến đến ‘Mảnh thủy tinh’ là có ý gì?” Chú Từ còn đang bức bách.

 

“Cháu không biết…”

 

Tôi cắn môi dưới, mượn đau đớn đến tiêu tan bộ dáng Từ Bình toàn thân găm đầy mảnh thủy tinh trong đầu. Nếu như tôi dưới tình huống không chuẩn bị tâm lý chứng kiến Từ Bình tử trạng, hoặc là, dưới tình huống vô lực nhìn hắn đem Từ Bình tàn sát… Tôi có thể cũng biến thành như lão đại hay không?

 

Khi sức thừa nhận của con người đạt đến cực hạn, rất khó dùng phương thức giống nhau biểu hiện ra ngoài. Lão đại là thất thần, tôi đây ? Có lẽ, tôi sẽ giơ mảnh thủy tinh dính đầy máu trong không khí liều mạng quơ quào…

 

“Tiêu Vũ? Cháu không sao chứ? Sắc mặt cháu rất khó coi.”

 

“Cháu nghĩ nghỉ ngơi một chút… Mệt mỏi quá…”

 

Nói, thân thể đã chậm rãi ngã xuống, tôi nghĩ sắc mặt của tôi nhất định rất đáng sợ, bởi vì hiệu trưởng đã cuống quít chạy ra gọi người. Mà chú Từ thì vội vàng đem tôi đỡ đến trên ghế sa lon, sau đó đi ra ngoài cửa nói gì đó với nhân viên cảnh sát đối diện.

 

Tôi cảm thấy ý thức của mình bồi hồi giữa nửa ngủ nửa tỉnh, làm như đang nằm mơ, lại như trợn mắt tỉnh. Cảnh tượng trước mắt khi thì mơ hồ, khi thì rõ ràng, đầu giống như chống đỡ không nổi bất luận cái gì đó, giống như tùy thời liền có thể nổ mạnh.

 

Tôi quá mệt mỏi a… Ngủ — đi… Chỉ cần ngủ…

 

‘Tí tách’

 

Thân thể của tôi theo bản năng run lên, nhưng lại ngay cả khí lực cả kinh nhảy dựng lên đều không có.

 

‘Tí tách’

 

Ngươi thật sự là không chỗ không tại…”

 

Tôi thì thào, nửa trợn tròn mắt, cường trợn vài cái, lại không khỏi nhắm lại. Đột nhiên có loại cảm giác thật kỳ diệu, toi không cảm giác thân thể tồn tại, không có cảm giác nằm trên sa lon mềm mại, giống như tri giác toàn thân đã biến mất. Trước mắt trở nên mù sương, giống như cách một tầng sa mỏng, mơ hồ có thể thấy được, nhưng không tận tinh tường.

 

Sau đó, tôi chậm rãi ngồi dậy.

 

Cước bộ chậm rãi di động, tôi lại không hề hay biết. Phảng phất cái thân thể này đã không phải là của tôi, tôi căn bản không thể khống chế nó, nó đang tự mình động. Tôi vốn nên sợ hãi thét lên. Nhưng lại ngay cả ý niệm thét lên đều không thể tưởng được, chỉ có thể kinh ngạc đần độn đi theo thân thể này hướng cửa ra vào.

 

Ngoài cửa đứng rất nhiều cảnh sát, bọn họ đang đi tới đi lui, bận rộn, nhưng không ai quay đầu lại nhìn tôi, phảng phất như tôi là trong suốt. Bước tiến của tôi chậm rãi đi ra phòng giáo vụ, tôi ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt, có chút quen thuộc, lại có chút lạ lẫm, biết mình là ở gian nhà nào đó trong trường, lại nhất thời nghĩ không ra cụ thể ở nơi nào.

 

Bước chân y nguyên tại di động, lên một tầng lại một tầng, một mực lên trên.

 

Tôi yên lặng đếm lấy: một tầng, hai tầng, ba tầng, bốn tầng…

 

Cho đến tầng thứ bảy, tôi rốt cuộc biết đây là nơi nào. Cái này là tòa nhà thí nghiệm, tòa kiến trúc cao nhất trong trường. Mà cước bộ của tôi vẫn như cũ lên trên, mở ra cửa chính bình thường vẫn khóa, nơi đó là sân thượng.

 

Trước kia nơi này là có thể tùy tiện ra vào, chính là, nghe nói có sinh viên nào đó từ nơi này nhảy lầu tự sát, về sau liền khóa lên. Là sinh viên nào nhảy lầu tự sát? Tôi không biết, bởi vì nghe đồn luôn không đủ cụ thể. Tôi chưa từng nghe nói qua tên sinh viên kia, nhưng tôi hiện tại lại ù ù cạc cạc biết…

 

Sinh viên kia…… Gọi Tôn Nhạc…

 

Trong nháy mắt chân tôi bước lên sân thượng, tri giác đã trở lại. Tôi cảm giác được chân của mình đạp trên nền xi măng sân thượng, chính là tôi không khí lực xoay người chạy khỏi nơi này. Chân của tôi phảng phất mọc rễ gắt gao cùng sàn nhà dính hợp, không cách nào nhúc nhích.

 

‘Tí tách’

 

Hắn lại xuất hiện ở phía sau tôi, tôi lại một lần nữa ngửi thấy mùi vị sặc người. Sau đó, một bàn tay nhẹ nhàng đỡ trên lưng của tôi, giúp tôi chậm chậm về phía trước.

 

Lúc này đây, hắn muốn đem tôi đẩy đi đâu?

 

Tôi máy móc đi tới, đại não kêu gào dừng lại dừng lại, cước bộ lại không ngừng bước  tới, dù cho dùng tới khí lực toàn thân cũng khống chế không nổi hai chân không nghe lời.

 

Ngươi đang ở đây đùa giỡn ta sao? Vì sao không giống vừa rồi để ta hoảng hốt theo sát thân thể này tiếp tục đi, đi cho đến mục đích của ngươi? Vì sao đột nhiên để cho ta khôi phục tri giác, làm cho tâm của ta theo một điểm, một điểm tiếp cận mục đích của ngươi mà một phần, một phần trầm xuống.

 

Tôi biết rõ mục đích của nó là ở đâu… Bởi vì từ khi bước bước đầu tiên trên sân thượng này, ánh mắt tôi liền một mực dừng lại tại nào đó…

 

Đó là bờ sân thượng, có tay vịn, nhưng bên cạnh lại có một ống nước lồi ra. Nếu như đứng ở trên ống nước, liền có thể đơn giản nhảy qua lan can, rơi xuống đất…

 

“Ta… Không muốn chết…”

 

Khi chân của tôi tự bước lên trên ống nước, tôi tuyệt vọng nói với .

 

Sau đó chân của tôi bước về phía bầu trời vắng vẻ. Không có một lát do dự. Trong tích tắc thân thể rơi xuống, nước mắt ngậm tại trong mắt rốt cục bị gió thổi tán.

 

Thực xin lỗi… Viên Phi… Tôi vốn định cùng cậu đi đến cuối cùng… Song lại chỉ còn có mình cậu…

 

 

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: