Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[TTTT] Vĩ thanh (trung)

Tôi tiếp tục ở bệnh viện dưỡng thương, thương thế của Viên Phi so với tôi nhẹ hơn nhiều, ngốc hơn một tuần liền xuất viện. Về sau liền liên tiếp chạy tới xem tôi, là thông tín viên duy nhất duy trì liên lạc với bên ngoài của tôi.

 

Cha mẹ của tôi từ nước ngoài gấp trở về nhìn tôi, tại tôi liều mình cho thấy không có việc gì sau, lúc này mới thiên dặn vạn dò chạy về công ty. May mắn bọn họ thân ở nước ngoài không có nghe nói qua chuyện phòng ngủ chúng tôi, hơn nữa Viên Phi lại cố ý nói dối tôi chỉ là trượt chân ngã xuống cầu thang, bằng không không đem công ty ở nước ngoài bưng về nước không thể. Không đúng, làm không tốt thực có thể trực tiếp đem tôi xuất ngoại.

Lão đại mắt phải tính mù vĩnh viễn, chính là trạng thái tinh thần ổn định rất nhiều, đại khái hơn nửa tháng sau liền bị người nhà tiếp xuất viện. Nghe Viên Phi nói, lão đại bởi vì mắt phải mù làm cho mắt trái thị lực kịch liệt giảm xuống, nguyên bản bệnh viện đề nghị giải phẫu, lại bị lão đại cự tuyệt. Lý do là: trừ phi anh chính tai nghe được người quyên tặng đáp ứng quyên tặng giác mạc, nếu không, cho dù có thư đồng ý cũng tuyệt không tiếp thu.

 

Yêu cầu như vậy ngang bằng cự tuyệt giải phẫu…

 

Về sau, lão đại cũng không trở về trường học, rất nhanh liền làm thủ tục tạm nghỉ học, cùng người nhà xuất ngoại di dân, đi Đức.

 

Vụ sát nhân liên hoàn phòng 308 tựa hồ liền như vậy yên lặng, người bị hại cuối cùng, Từ Bình, thi thể sau mười ngày ‘mất tích’ bị phát hiện ngoài phòng hiệu trưởng, tử trạng khủng bố lại lần nữa làm trong trường dấy lên một hồi khủng hoảng, động cơ của hung thủ y nguyên không rõ.

 

Cuộc điều tra không hề tiến triển lại kiên trì hơn một tháng, rốt cuộc lâm vào bế tắc, cuộc điều tra tôi cùng Viên Phi cũng vô tật mà chết, để lại một cái lại một cái dấu chấm hỏi sau, tiểu tổ điều tra cuối cùng giải thể, án kiện này chìm vào đáy nước.

 

Nếu như Trung Quốc cũng có một quyển hồ sơ X, tôi tin tưởng hết thảy phát sinh tại phòng 308 chúng tôi cũng sẽ bị ghi lại trong đó.

 

Tôi nằm viện hơn hai tháng, rốt cục có thể đi lại bình thường, Viên Phi hưng phấn ôm tôi tại phòng bệnh xoay quanh, kết quả bị hộ sĩ mắng được cẩu huyết lâm đầu.

 

Thật sự là thoải mái lại vui vẻ hơn hai tháng, bởi vì tôi rốt cuộc không cần lo lắng bóng đen mơ hồ trong đêm tối, rốt cuộc không cần sợ hãi tiếng nước như giòi phụ trong xương kia. Từng đêm tôi đều ngủ được thoải mái, không có có một lần bị bóng đè bừng tỉnh. Mỗi ngày tôi đều mỉm cười nghênh đón ban mai, mỉm cười cất bước tà dương, nữ y tá rất ngạc nhiên tôi vì sao mỗi ngày cười không ngừng, rốt cuộc có chuyện gì vui vẻ như vậy.

 

Vì cái gì không vui ? Nếu như ngươi một mực lang thang trong mảnh sa mạc ngút ngàn nóng bức, cảm giác nóng khát khiến ngươi đến nước mắt cũng không thể hỏ xuống, sức lực dần rời xa một bước chân cũng khó nhấc, bỗng nhiên, lại có một ốc đảo xanh tươi bạt ngàn, không phải là ảo giác trước khi chết mà là thiên đường thật sự, trải rộng trước mắt! Khi đó ngươi sẽ như thế nào ?

 

Cười, đã là biểu đạt biểu hiện cuồng hỉ tối hàm súc trong lòng ngươi.

 

Giờ phút này tôi, chính hừ tiểu khúc nhanh chóng thu thập hành lý, bởi vì ngày mai tôi có thể xuất viện. Tôi đã bỏ qua không ít công khóa, mang tâm tình vừa hưng phấn lại vừa mất hứng chuẩn bị chấm dứt cuộc sống sâu gạo, trở lại trong thế giới sự thật.

 

“Đúng rồi, trước khi đi nhất định phải nhiều mua vài bao đậu nành trong căn-tin, tại nơi khác không gặp bán qua, đặc biệt ăn ngon!”

 

“Ê ê, cậu không phải con nít, ăn đồ vặt cái gì? Hơn nữa đậu ăn nhiều sẽ thả ‘bom’ nha ~ ”

 

“Đi chết đi!” Tôi hướng Viên Phi cười mắng: “Nhanh đi mua!”

 

“Dựa vào cái gì tôi phải đi?” Viên Phi vẻ mặt bất mãn.

 

“Bởi vì muốn cậu bỏ tiền sao!” Tôi trả lời sạch sẽ lợi lạc.

 

“Dựa vào cái gì a ~” Viên Phi hay là cố làm ra vẻ ồn ào.

 

“Ngoan ~~ nghe lời ~~” tôi sờ sờ đầu của hắn, nâng mũi chân nhẹ nhàng mà dùng môi đụng đụng gương mặt của hắn, sau đó vội vàng nhảy ra, tâm hoảng ý loạn nói: “Tốt lắm! Thưởng cho cậu đấy ! Đi nhanh về nhanh!”

 

Viên Phi sờ sờ gò má, ngốc hồ hồ cười cười, vui thích đi ra ngoài. Tôi thì tại hắn đi rồi hai má nóng hổi, tim đập tăng lên, hại tôi không thể không lấy tay liều mình run rẩy.

 

“Tiêu Vũ a Tiêu Vũ, da mặt của mày càng ngày càng dầy !” Tôi lấy tay vỗ vỗ miệng, tự làm khiển trách: “Từ nay về sau không cho phép làm tiếp chuyện khó như vậy!”

 

‘Trừng phạt’ xong, tôi lại lần nữa bắt đầu hừ tiểu khúc thu dọn đồ đạc.

 

Đột nhiên. Một thanh âm cực kỳ bé nhỏ lại dị thường rõ ràng phiêu lọt vào trong tai:

 

‘Tí tách’

 

CD trong tay tôi tại chỗ rơi xuống đất, như bị bỗng nhiên ném vào mặt nước cực hàn, cả người tính cả trái tim cùng nhau đông lại.

 

Như thế nào…

 

Không phải đã xong sao? Làm sao có thể…

 

Là nghe nhầm… Nghe nhầm…

 

‘Tí tách’

 

Cảm giác mao cốt tủng nhiên quen thuộc đi tới phía sau tôi, tôi nghe được tiếng hàm răng run lên.

 

“Vì cái gì…” Tôi dùng âm điệu hữu khí vô lực trước nay chưa có tuyệt vọng hỏi một câu.

 

Còn không có chấm dứt… Hạnh phúc mấy tháng nay chỉ là giả tạo trước khi chết… ?

 

Đây là loại thủ đoạn cuối cùng hắn tra tấn tôi sao? Vậy hắn đã đạt được mục đích rồi, bởi vì khi hắn lại một lần nữa xuất hiện ở bên cạnh tôi, tất cả ngọt ngào hạnh phúc đều trong khoảnh khắc nát bấy…

 

Tôi tuyệt vọng, triệt để tuyệt vọng.

 

“Đều đã trả lại cho anh… Vì cái gì còn không đi…” Nước mắt theo gương mặt chảy đến trên đôi môi run rẩy của tôi: “Ta còn là… Chạy không được…”

 

Trong không khí phiêu khởi một mùi hương như có như không, dần dần dày đặc, đó là… mùi Phormerlin.

 

Một cái gì đó như ‘Tay’ thong thả cắm vào tóc tôi, lỗ chân lông toàn thân tôi đều đang run rẩy, da đầu trận trận run lên. Loại xúc cảm trước nay chưa có làm tôi trực quan cảm giác được, chạm đến tôi, không phải một cái gì đó thuộc về thế giới nhân loại. Mà hắn còn đang chậm rãi xẹt qua tóc tôi…

 

‘Tí tách’

 

“Anh là ác ma sao…” Tôi nghẹn ngào.

 

Nếu như từ vừa mới bắt đầu liền nhất định có hôm nay, làm sao lại để tôi cho rằng hết thảy đều đã chấm dứt? Khi tôi bắt đầu hưởng thụ nhân sinh bình thường hạnh phúc, lại một lần đập nát nó.

 

Như vậy đùa bỡn nhân tâm, chỉ có ma quỷ.

 

‘Tí tách’

 

Hắn tựa hồ tại thưởng ngoạn bình thường ác ý vuốt qua tóc tôi, tôi có thể cảm giác được từng sợi tóc xẹt qua ‘Ngón tay’ hắn, rõ ràng sợ hãi hận không thể chạy đi, lại giống như lòng bàn chân mọc rể không thể động đậy. Sau đó, hàn ý mao cốt tủng nhiên kia phủ hướng về phía vành tai của tôi.

 

Tôi không thể kìm được, hai chân mềm nhũn co quắp ngã xuống đất, chăm chú ôm đầu, trầm thấp khóc thút thít : “Không cần lại tra tấn tôi… Buông tha tôi hoặc là giết tôi… Tôi chịu không được… Tôi sẽ phát điên…”

 

‘Tí tách’

 

Không biết có phải hay không quá mức sợ hãi, tim của tôi bắt đầu đập bất quy tắc, rất nhanh liền bị cảm giác không cách nào hô hấp áp bách trước mắt đen kịt. Trong thoáng chốc, tôi giống như đứng lên, “Tay” sau lưng bắt đầu đẩy tôi đi về phía trước, tôi ngây ngốc thuận theo.

 

Lúc này đây sẽ là đi nơi nào? Lại là sân thượng sao?

 

Chính là bất luận đi nơi nào, tôi đều chỉ có thể phục tùng không phải sao… ?

 

Tôi ngây ngốc đi tới, trên đường đi có không ít người quen hướng tôi chào hỏi, bọn họ lo lắng hỏi tôi có phải là không thoải mái hay không, vì sao sắc mặt khó coi như vậy. Tôi hướng bọn họ lộ một cái tiếu dung so với khóc càng khó xem, tiếp tục bị lực lượng bọn họ nhìn không thấy dẫn về hướng không biết tên phía trước.

 

Mù quáng mà đi tới một nơi tôi chưa bao giờ đi qua, lại càng không biết chính mình thân ở tại phương nào trong bệnh viện. Sau đó, hắn để cho tôi đứng ở trước một gian cửa ban công, cửa, nhẹ nhàng mà mở ra.

 

Tôi ngốc nhìn cả phòng tiêu bản, anh nhi hai đầu, thai nhi dị dạng, bé con không phát dục hoàn toàn, đầu, tay, đùi… Nếu như đây không phải bệnh viện, nếu như không phải từng ở trường học gặp qua phòng tiêu bản cùng loại, tôi nghĩ người bình thường cũng sẽ ở loại thời khắc này mà thất thanh thét chói tai.

 

‘Tay’ sau lưng đẩy tôi tiếp tục hướng trước, tôi ngơ ngác theo lực đạo của hắn xuyên qua từng dãy tủ tiêu bản giống như thế giới dị hình, rốt cục ngừng trước một gian tủ tiêu bản trong đó. Tôi chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại tại một cái cánh tay ngâm trong phormerlin màu da cam đếm ngược thứ hai từ dưới lên kia…

 

‘Tí tách’

 

Nước mắt của tôi cũng theo thanh âm nhỏ bé này mà rơi xuống.

 

“Bọn họ… Thật sự là súc sinh…” Tôi cắn chặt răng, hai đấm nắm chặt.

 

Trách không được… Rõ ràng Tôn Nhạc vô hình, nhưng có thể để cho ta cảm giác được “Tay” tồn tại… Trách không được mỗi một lần “Tay” xuất hiện, đều tràn ngập một mùi phormerlin… Nguyên lai Tôn Nhạc vẫn không có cầm lại đầy đủ thân thể… Bộ vị nào đó của anh y nguyên tại trong cuộc sống chịu khổ…

 

‘Tí tách’

 

Đừng khóc… Tôn Nhạc… Đừng khóc…

 

‘Tí tách’

 

Đừng khóc…

 

Tôi ước lượng nâng mũi chân, dùng hết khí lực mới ôm lấy cái bình tiêu bản không nhỏ kia, gắt gao đem nó ôm chặt, sợ mình khẽ run hai tay sẽ đem nó đánh vỡ, nát bấy một tia chấp niệm cuối cùng không cách nào tiêu tan của Tôn Nhạc.

 

‘Tí tách’

 

“Người nào trong này?”

 

Tôi vội vàng quay đầu lại, một bạch y nam tử nhìn quen mắt đứng ở cửa ra vào, nhìn thấy tôi thì đồng dạng sững sờ, sau đó mới do dự hỏi một câu: “Cậu là… Tiêu Vũ?”

 

Tôi bừng tỉnh đại ngộ. Là ông ta, Ba Tiểu Xán…

 

“Bác trai…”

 

Tôi không cách nào dùng ngữ điệu bình thường đi về phía cha của bạn tốt mà chào hỏi, bởi vì ông ta ích kỷ, làm cho tất cả bi kịch phát sinh.

 

“Cháu ở đây trong làm cái gì?” Bác Kim nhìn thấy là tôi, biểu tình cảnh giới thư giãn xuống, vẻ mặt ôn hoà nói: “Ôm vật kia làm gì? Mau thả xuống, trong này không cho phép ngoại nhân tiến vào.”

 

Thấy ông ta thân mật ngoắc tôi, tim của tôi một hồi đau đớn.

 

“Bác trai… Bác biết cánh tay này là của ai… ?”

 

Bác Kim thần sắc sững sờ, lập tức cười nói: “Tiêu bản trong này đều là gỡ xuống trên thi thể. Về phần rốt cuộc là ai bác thực không rõ ràng, dù sao, không phải là theo trên thân người sống lấy xuống.”

 

“Không… Đây là theo trên thân một người sống lấy xuống…” Tôi đối với ông ta khẽ động khóe miệng, lộ ra một cái tiếu dung gian nan.

 

“Cái gì?”

 

“Là theo trên người một sinh viên tên là Tôn Nhạc gỡ xuống…”

 

Bác Kim đối với cái tên kia không hề có ấn tượng, vẻ mặt hoang mang. Tôi cười khổ không thôi, nguyên lai, ông ta ngay cả tên người kia đều không nhớ kỹ liền phá hủy vận mệnh của hắn, tước đoạt quyền lợisinh tồn của hắn

 

“Tôi nhắc cho bác nhớ một chút a… Anh ấy gọi Tôn Nhạc, là sinh viên đại học Dự Bắc. Năm trước nghỉ hè, anh ta nhảy lầu tự sát, theo lầu 7 té xuống, bị mang đến bệnh viện này cứu chữa…”

 

Ba Tiểu Xán sợ run sau một lúc lâu, sắc mặt xoạt cái trở nên trắng bệch.

 

“Nghĩ không ra sao? Đó là mùa hè Tiểu Xán cần thận gấp kia, bác sẽ không quên đi? Một sinh viên theo lầu 7 nhảy xuống, thận khớp với Tiểu Xán, cho nên. Bác đối phụ thân thân là viện trưởng nói:『 Cha, Tiểu Xán không thể đợi nữa… 』”

 

“Câm mồm!” Bác Kim hoảng sợ nhìn tôi, khó có thể tin lui về phía sau mấy bước:

 

“Cậu sao lại biết… Cậu sao lại biết…”

 

“Phải a… Vì cái gì tôi lại biết…” Trước mắt của ta một hồi mơ hồ, trong cổ bế tắc: “Bác còn nhớ rõ Tiểu Xán là chết như thế nào sao? Bác trai, trên đời này thật sự có báo ứng…”

 

Bác Kim kinh ngạc nhìn tôi. Đờ đẫn lắc đầu: “Không phải… Tiểu Xán thận là người khác quyên tặng… Cái chết của hắn là… Là…”

 

Ông không cách nào nói tiếp. Bởi vì tôi biết rõ, quả thận bị thủy tinh đâm thủng trái với sức hút của trái đất kia, đúng là quả thận Tiểu Xán tiếp nhận cấy ghép.

 

“Bác trai, bác muốn biết chúng tôi 308 xảy ra chuyện gì sao?”

 

Tôi cảm thấy được giờ phút này mình là một ác ma, đang chậm rãi ăn mòn lương tri của một người cha: “Nơi đó ngộ hại năm người, đều ở năm trước nghỉ hè tiếp nhận qua bất đồng trình độ giải phẫu. Mỗi người đều cầm đi một bộ phận thuộc về Tôn Nhạc, cho nên, Tôn Nhạc một cái, một cái, lại một cái đòi về…”

 

“Câm miệng!” Ba Tiểu Xán nổi điên hướng tôi điên cuồng hét lên: “Tiêu Vũ! Cậu hẳn là nên đi khoa tâm thần kiểm tra! Cậu nói là một người chết! Một người chết cái gì đều không làm được!”

 

“Người, xác thực sẽ chết. Chính là, hận lại sẽ lưu lại…”

 

Tôi khổ sáp nói: “Bác không có một tia tự trách sao? Vì con của mình cướp đoạt đi quyền lợi sinh tồn của một người khác, lương tri của bác chưa bao giờ khiển trách bác sao? Vì cái gì? Cũng bởi vì Tôn Nhạc là một cô nhi không quyền không thế, bởi vì sẽ không ai đi truy tra cái chết của anh ta, cho nên bác liền thành chúa tể của anh ta? Bác có nghĩ tới hay không anh ta có giãy dụa trước khi chết? Anh ta mang hận ý như thế nào nhìn mình bị người mưu sát? Là như thế nào nhìn các người lấy đao từng chút tách rời anh ta, dùng tính mạng của anh ta đi đổi lấy tiền tài? Nếu như bác là Tôn Nhạc, bác sẽ đối thế giới này mang cừu hận như thế nào? Bác không muốn báo thù sao? Bác không cam lòng sẽ không hóa linh hồn thành oan hồn hướng người cướp đi hết thảy của bác trả thù sao?”

 

“Đừng nói nữa… Đừng nói nữa…” Bác trai chán nản ngã ngồi tại cửa ra vào, lão lệ tung hoành: “Tiêu Vũ… Cậu không sẽ rõ… Một người cha, trơ mắt nhìn tính mạng con mình từng chút trôi qua lại không làm gì được, loại cảm giác vô lực đó sẽ đem ngươi bức điên khùng! Lúc kia, cái gì đạo đức, cái gì nhân tính hết thảy đều là lời nói suông! Ta chỉ muốn cho Tiểu Xán sống sót, cho dù vì thế giết người cũng không tiếc! Tiểu Xán là sinh mạng nhà chúng ta, nó đã chết, cái nhà này cũng sẽ hỏng mất, cậu hiểu chưa? Tiểu Xán là phi thường phi thường trọng yếu, trọng yếu vượt qua tính mạng của ta, nếu như có thể, ta nguyện ý dùng mạng của mình đi đổi nó! Chính là… Chính là…”

 

Bác Kim toát ra thần sắc bi thống tâm thần đều nát: “… Tiểu Xán từng có một anh trai ruột… Cũng bị bệnh như vậy… Trong nhà chỉ có máu của ta cùng nó tương xứng, ta không chút do dự đem một quả thận cho nó! Chính là, giải phẫu sau lại đã xảy ra phản ứng bài xích… Sau đó, Tiểu Xán lại bị đồng dạng ốm đau tra tấn! Cậu có thể hiểu loại cảm giác này ! ? Ngươi dùng hết mọi biện pháp, kết quả hết thảy lại dậm chân tại chỗ! Mà lúc này đây, ta không có có càng nhiều thận quyên cho Tiểu Xán… Ta nghĩ cứu nó, cứu đứa con cuối cùng của ta…”

 

“Chính là cuối cùng hứng lấy báo ứng, lại là Tiểu Xán mà bác không muốn thương tổn nhất kia …”

 

Tiểu Xán đơn thuần, nếu như nhóc còn tại thế, biết được quả thận trong cơ thể kia là đến từ một học trưởng bị mưu sát, nhóc có thể thương tâm khóc rống hay không?

 

Sẽ… Tôi biết nhóc sẽ, bởi vì nhóc rất thiện lương… Chính là, phần thiện lương này cuối cùng là bị tội ác của cha chú thôn phệ…

 

Có lẽ, Tôn Nhạc mang đầy căm hận, vô cùng biết rõ biện pháp tốt nhất trả thù một người, không phải giết chết hắn, mà là phá huỷ hết thảy trọng yếu của hắn…

 

Cho nên, Tiểu Xán chết sẽ trở thành trừng phạt tối bi thống của đầu sỏ gây nên.

 

“Tại sao phải như vậy? Tại sao phải như vậy!”

 

Bác trai đau khóc thành tiếng, tiếng kêu rên bi thương làm tim tôi như bị đao cắt. Tôi cúi đầu nhìn bình tiêu bản mình đang vuốt ve, đi đến bên cạnh ông, nhẹ nhàng buông, trầm giọng nói: “ Đây là một phần chấp nhất cuối cùng ở lại nhân thế của Tôn Nhạc, là một loạt bi kịch gây nên từ quyết định của bác, cho nên, hẳn là do bác tới cho trường bi kịch này một dấu chấm tròn.”

 

Tôi đem tay của ông đặt trên bình tiêu bản, dùng sức nắm chặt: “Làm cho Tôn Nhạc nghỉ ngơi a, cũng làm cho phần này cừu hận, trận này tội nghiệt được yên nghỉ.”

 

Tôi đi ra phòng tiêu bản, quay đầu lại nhìn bác Kim ngồi dưới đất khóc rống.

 

Tôn Nhạc, anh thấy được sao? Đó là nước mắt hối tiếc của ông ta, có lẽ tới quá muộn, nhưng xin anh hãy tha thứ cho quyết định điên cuồng của người cha yêu thương con này, bởi vì ông đã phải trả một cái giá bi thảm nhất, đau nhức đến tận tâm can, suốt đời suốt kiếp.

 

Tôi quay thân lại, bước nhanh ra ngoài.

 

‘Tí tách’

 

‘Tí tách’

 

‘Tí tách’…

 

Tiếng nước thanh thúy càng ngày càng xa xôi, ngừng lưu tại phương xa, không hề đuổi theo tôi.

 

Đi ra đại lâu, ánh mặt trời mãnh liệt khiến mắt tôi đau đớn, mạnh mẻ khiến tôi kìm không được chảy nước mắt, như thế nào cũng ngăn không được.

 

“Tiêu Vũ! Cậu lại chạy đi đâu! Để tôi tìm muốn chết!”

 

Tiếng Viên Phi nổi giận đùng đùng truyền đến. Tôi mở to mắt nhìn về phía hắn. Viên Phi nhìn đến ánh mắt của tôi sau lại càng hoảng sợ, cuống quít ôm tôi ân cần hỏi: “Làm sao vậy? Không thoải mái sao? Vì cái gì khóc?”

 

“Bởi vì dương quang quá chướng mắt…”

 

Tôi ôm chặt hắn, áp lực tình cảm rốt cục tìm được phát tiết, rơi lệ không ngừng: “Để cho tôi khóc một lát, đem đời này nước mắt toàn bộ khóc xong… Từ nay về sau tôi sẽ không khóc… Tôi rất muốn khóc, để cho tôi khóc được không?”

 

Bộ dáng tôi vừa khóc vừa nói dọa tới Viên Phi, hắn ôm chặt tôi không ngừng trấn an: “Hảo hảo hảo, muốn khóc liền lớn tiếng khóc đi, có tôi cùng cậu.”

 

Tôi làm càn tận tình phát tiết, lảm nhảm như người điên, khóc đến nước mắt nước mũi tùm lum. Viên Phi ôn nhu lại dỗ lại dành, nhưng thấy toi vẫn khóc không ngừng, kết quả gấp đến độ mắt cũng đỏ. Cuối cùng tôi bị nét mặt của hắn chọc nở nụ cười, trên mặt còn rưng rưng nước mắt lại cười to không ngừng, não được Viên Phi thẳng mắng tôi là nhóc hâm.

 

Ngày hôm sau, tôi xuất viện.

 

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: