Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[Con đường…] 14

Chương thứ mười bốn

Đồng dạng sứt đầu mẻ trán còn có không may đản Trần Lâm.

Trước khi gặp được Mạc Bát Giác, đánh chết hắn thậm chí nghĩ không đến, cơ hội xuất đầu tự cho là thật vất vả tranh thủ tới, lại mang đến cho hắn phiền phức vô cùng vô tận này. So với tình huống hôm nay bị đại lượng phóng viên vòng vây tại ngoài khách sạn, còn không bằng một mực yên yên lặng lặng không nghe không thấy tới an nhàn.

Đoàn làm phim bị ép tụ tập tại phòng Trần Lâm trong khách sạn, đau đầu nhìn đạo diễn gấp đến độ xoay quanh phòng, trên mặt mỗi người đều là mây mù sương đen.

“Anh nói!” Trần Lâm mạnh quay đầu lại, mặt mũi tràn đầy trầm thống nhìn Mạc Bát Giác thủy chung cúi đầu trầm tư, “Tối hôm qua anh đều đi vào phòng đại thần vì cái gì còn muốn đi ra?”

Tối hôm qua anh đều đi vào“phòng”  đại thần vì cái gì còn muốn đi ra……

Bốn phía quỷ dị yên tĩnh một chút.

“A không đúng! Ta là nói đại thần để cho ngươi đi vào chỗ của hắn ngươi vì cái gì còn muốn đi ra!”

…… Câu này cùng câu kia có gì khác nhau ?

Bốn phía tiếp tục yên tĩnh.

“Nói ngắn lại!” Trần Lâm lau mặt, tiếp tục bão nổi, oán khí nhiều ngày đến tích tụ đơn giản phun trào, “Hơn nửa đêm anh đi loạn cái gì?! Có biết hay không hiện tại anh dầu gì cũng là nhân vật công chúng…… Ách, sắp trở thành nhân vật công chúng?! Không có việc gì anh ra ra vào vào phòng đại thần chính là muốn làm gì?!”

Không có việc gì anh ra ra vào vào phòng đại thần…… Còn có thể làm gì?

Mọi người lẫn nhau trao đổi một ánh mắt hiểu rõ, nhất tề “À—” Một tiếng.

“……”

Trần Lâm thở hồng hộc nhìn chằm chằm mấy thằng nhóc trong đầu tràn đầy rác rưởi, thẳng đến bọn họ dưới con mắt cùng hung cực ác của mình tự động thối lui ba thước, mới lại quay đầu nộ chỉ vào mũi Mạc Bát Giác, “Anh có biết hay không nếu như bên đại thần tạo áp lực làm cho tôi lập tức công khai tân nhậm nam diễn viên là tên nông dân, phòng vé của tôi sẽ thiệt thòi thành bộ dáng gì?!…… Dựa vào, tối hôm qua rốt cuộc là ai đem gã ném cho đại thần?” Hắn quay đầu nhìn về cậu trợ lý nhỏ rống.

Cậu trợ lý nhỏ bị hắn rống được ủy khuất, “Chẳng lẽ anh muốn cho Bát Giác ca cũng tới nhìn xem bộ dáng anh uống say sau giả trang Chickchack-man ghé vào trên tường không chịu xuống……”

“A a a!!!” Trần Lâm hô to hai tiếng đem có chút vô cùng thê thảm nhớ lại, bị chắn được thiếu chút nữa thổ huyết, chỉ phải giận nhìn Mạc Bát Giác còn đang thiên ngoại, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép thẳng thở dài, “Anh ấy, anh……”

Mạc Bát Giác nhàn nhạt rủ mắt xuống đảo tạp chí trong tay, nghe vậy ngẩng đầu, trấn định hỏi, “Bản này bao nhiêu tiền?”

Trần Lâm một hơi ngạnh tại lồng ngực, sửng sốt, “…… Gì?”

“Chụp rất tốt, buổi tối trở về cho Mạc Mạc xem.”

“……” Trần Lâm cảm giác lý trí mình đang một chút thoát ly đại não, đả tới biên giới hỏng mất.

“Còn có chuyện khác ? Không còn tôi đi về.” Gã khép lại tạp chí, từ trên ghế salon đứng lên, trong nháy mắt cao hơn Trần Lâm một cái đầu, dưới cao nhìn xuống, “Tiền có thể theo tiền lương trừ ?”

Trần Lâm cố sức ngửa đầu trừng mắt thở hổn hển, rốt cục không chịu nổi kích thích chậm rãi về phía sau yếu đuối.

Tại trước khi lâm chung, hắn rốt cục nhận rõ một cái sự thật: Nguyên lai thế giới tinh thần của bọn họ thật là bất đồng, mà thế giới của mình vĩnh viễn không cách nào phá được thế giới của gã.

Tạp chí vốn là chính là cái gì hot xào cái gì, dùng e sợ cho thiên hạ bất loạn làm gốc, kiên trì tin đồn thất thiệt cùng không gió dậy sóng hai tay trảo, mà hai tay đều muốn cứng ngắc, cho nên chuyện xấu tuy trong khoảng thời gian ngắn xào được lửa nóng, nhưng dù sao chỉ có ảnh chụp đút cơm ăn, hơn nữa còn là dưới điều kiện tay An Nhiên bị thương, cũng có thể xem như thuận lý thành chương. Về phần buổi tối từ phòng khách sạn đi ra, tuy bộ dáng chật vật chút, nhưng thực sự nói không rõ được cái gì, đại có thể giải thích là hai người đêm khuya nghị sự hoặc chuyện phiếm.

Cho nên các hãng truyền thông lớn bất quá cũng chỉ là vì lượng tiêu thụ của mình gia tăng một cái mánh lới mà thôi, các Fan không tin thật, bản thân bọn họ đương nhiên lại càng không dại dột cho rằng đây là sự thật.

Nhưng là không nghĩ tới, liền tại ngày hôm sau, chuyện này lại bị ngoài ý muốn bị đẩy cao.

Có người nặc danh tuôn ra tin người đàn ông thần bí trong tấm ảnh không chỉ là An thiên vương thân mật người yêu, mà còn là tân nhiệm nam diễn viên phim〖Tuyệt lộ chạy trốn〗, An thiên vương bị thương rời khỏi, trên thực tế chính là vì thay hắn quảng cáo, bởi vì hắn là đầu sỏ khiến An thiên vương bị thương lại không lọt vào nửa điểm chỉ trích.

Đối với các phóng viên liên tục canh giữ nhiều ngày ở bên ngoài đoàn làm phim mà không có kết quả mà nói, đây không thể nghi ngờ là đem một khối đá lớn ném vào trong nồi nước sôi, chẳng những bị nước sôi dội một thân, liền đáy nồi đều bị đập bể.

Lập tức tất cả truyền thông đều sục sôi đứng dậy, phóng viên cuồn cuộn không ngừng mà dũng mãnh vào thị trấn nhỏ không có danh tiếng gì này, đem khách sạn mà An Nhiên cùng đoàn làm phim ngủ lại vây quanh chật như nêm cối.

Công ty A&M lúc này quyết định làm cho An Nhiên tạm thời tránh ở trong khách sạn, có cơ hội lập tức về trước N thị, mà Mạc Bát Giác chỉ là bình dân liền quản lý công ty đều không có, vì không để cho người nhà thêm phiền toái, chỉ phải bất đắc dĩ cũng lưu lại khách sạn, ở tại gian phòng Trần Lâm an bài.

Trần Lâm tại trong giới lăn lộn lâu như vậy, dù không đủ khéo đưa đẩy, nhưng có một số việc vẫn là tinh tường.

Nếu để cho An Nhiên trở lại N thị, sửa do công ty A&M ra mặt giải quyết, liền nhất định sẽ phiết thanh hết thảy quan hệ, như vậy đối với hắn thậm chí toàn bộ đoàn làm phim mà nói, giống như là nude đứng trên đường cái, không đề phòng đợi người ta tới giội nước bẩn, chỉ sợ nhiều năm tích lũy đều trong một đêm hủy triệt để.

Bỏ tốt giữ xe, loại sự tình này trong giới sớm đã bị dùng nát, không có bối cảnh cường thế chỉ có thể trở thành con tốt hèn mọn, đó cũng là chuyện không có biện pháp.

Phiền não mình nhân mạch phù phiếm, hắn thán khí gọi điện thoại cho người duy nhất có thể nói kia, tuy nhiên hắn một chút cũng không nghĩ cùng y liên hệ.

“Ngài Thẩm?…… Ách, ngài khỏe, tôi là Trần Lâm……”

Co quắp thoại ngữ còn chưa nói nửa câu, cửa phòng bị nhẹ nhàng gõ lên, Trần Lâm cầm điện thoại nghi hoặc nhìn về phía cửa ra vào.

Đầu kia điện thoại người đàn ông trầm thấp khẽ cười, “Ta liền bên ngoài cửa.”

***

Mặc dù trong ngoài khách sạn đều xếp bảo vệ để ngăn cản đám phóng viên mãnh liệt mà đến, nhưng mà năng lực không chỗ không vào của đám phóng viên là cường đại cỡ nào, gần như đặc công siêu nhân trong phim ảnh, có chút người lại chịu dùng tiền, mua được người trong khách sạn, lặng yên không một tiếng động lăn lộn vào.

Ngay lúc đó Mạc Bát Giác đang định cùng cậu trợ lý nhỏ đi nhà hàng dùng cơm, kỳ thật đây là Trần Lâm an bài, hai người có vẻ khá thân mật, cũng sẽ không quá phận, thoạt nhìn thật giống như hảo hữu nhiều năm, tối thiểu sẽ giảm độ tin cậy của đám chuyện xấu xuống chút ít.

Chính là tại xuyên qua hành lang thì, vừa vặn đụng phải một vị đại thần Manager cầm điện thoại đứng ở ngoài cửa phòng đạo diễn, một mặt tươi cười thấy thế nào cũng như hồ ly muốn trộm gà, cậu trợ lý nhỏ sắc mặt âm trầm, gương mặt ngày thường nhu thuận thanh tú trong tích tắc lại có vẻ khí thế khiếp người.

Môi mân căng nhìn hồi lâu, thẳng đến Thẩm Thành mỉm cười bước vào phòng Trần Lâm, đóng cửa, cậu trợ lý nhỏ mới quay đầu đối Mạc Bát Giác miễn cưỡng cười cười, “Bát Giác ca, em gọi là Tiểu Ngũ cùng anh đi được không? Em đột nhiên nhớ tới còn có chút việc muốn tìm đạo diễn thương lượng.”

Bát Giác ngày thường mặt luôn không biểu tình, nhưng đối mặt cậu trợ lý nhỏ thì ngược lại đều mang theo nụ cười thản nhiên, “Cậu cứ đi đi, tôi một người không quan hệ.”

“Thật sự là xin lỗi.” Cậu trợ lý nhỏ vỗ vai gã, vừa muốn xoay người rời đi, lại nhớ đến cái gì dường như ngoặt về, “Nếu như gặp được phóng viên dây dưa, nhớ rõ cái gì cũng không được nói.”

“Ừ, tôi biết.” Mạc Bát Giác có chút vuốt cằm.

“Ừm ưm……” Cậu trợ lý nhỏ nghiêm túc cau mày nghĩ nghĩ, cẩn cẩn dực dực hỏi, “Kia, nếu có phóng viên cố dây dưa, anh làm sao bây giờ?”

Mạc Bát Giác nhướng mày, “Nhặt lên vứt đi.”

…… Lúc trước đại thần chính là bị anh ‘nhặt’ lên vứt đi như vậy a -_-|||

Nhân thân an toàn có bảo đảm, cậu trợ lý nhỏ buông tâm một nửa, vẫn bất an hỏi, “Như vậy anh xuất môn có người hướng anh ném trứng gà cà chua đâu?”    

Không phải cậu nghĩ nhiều, quá khứ cũng từng xảy ra chuyện như vậy, cậu trợ lý nhỏ vẫn là bảo thủ nghĩ, năm đó ngôi sao bị vạch trần tính hướng kia bị giội cho cái gì, đã là chuyện ai cũng không nghĩ nhắc lại, dù cho hiện tại ngẫu nhiên chạm mặt, đều xa xa cảm thấy trên người y có một cổ thối thối hương vị.

“……” Mạc Bát Giác cau mày nghĩ nghĩ, “Nhặt lên……”

Trứng gà cà chua cũng nhặt?

“…… Xào chín ném trở về.” =))))))

……

Sau nửa ngày, cậu trợ lý nhỏ như trút được gánh nặng mạnh vỗ vai gã, “Bát Giác ca, em vì chính mình không biết tự lượng sức cảm thấy xấu hổ, một mình anh là hoàn toàn no problem !”

Quả nhiên phóng viên khứu giác linh mẫn như chó săn, Bát Giác chân dài vừa mới bước vào nhà ăn, một phóng viên liền lén lút bâu lại, “Chào anh, tôi là phóng viên xx tuần san, muốn hỏi anh mấy vấn đề, có thể chứ?”

Mạc Bát Giác nhấc lên mí mắt nhìn y một cái, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

“Xin hỏi xin hỏi, anh cùng An Nhiên An thiên vương là quan hệ như thế nào ? Tên của anh là gì? Anh thật là “Tuyệt lộ chạy trốn” tân nhiệm nam diễn viên ? An thiên vương bị thương cùng rời khỏi đoàn làm phim đều là bởi vì anh ? Xin hỏi hắn rốt cuộc là làm sao bị thương ?”

Mạc Bát Giác thản nhiên cầm lấy thìa nhấp một hớp lệ súp*, bị nồng đậm vị bơ nị được nhíu nhíu mày, dư quang quét đến phóng viên còn đang đôi mắt trông mong nhìn mình, khiêu mi hỏi, “À, cậu vừa mới nói cái gì?” (*= thịt / sườn + cà rốt + khoai tây / bí đao + nấm + củ cải + ngô hầm nhừ)

“……” Phóng viên một hơi nhẫn nhịn đã lâu, mới không nói gì nói, “Được rồi, chúng ta một vấn đề một vấn đề từ từ sẽ đến.”

Phóng viên kéo cái ghế ngồi ở đối diện Bát Giác, nghiêm túc, “Xin hỏi, anh cùng An Nhiên An thiên vương là quan hệ như thế nào?”

Mạc Bát Giác nghiêng đầu nghĩ nghĩ, “Tôi không biết An Nhiên.”

Quả nhiên tiểu diễn viên không trải qua huấn luyện chính là ngu xuẩn, kiểu từ chối này đều có thể nghĩ ra, phóng viên dưới đáy lòng âm u cười, móc ra một quyển tạp chí, chỉ vào ảnh gã mặc quần áo ướt đẫm theo phòng An Nhiên đi ra nói, “Không biết như thế nào đêm khuya tiến vào phòng người ta?”

“Ân.” Mạc Bát Giác đột nhiên hiểu gật đầu, phóng viên mừng rỡ, lập tức vụng trộm đè xuống bút ghi âm chờ đợi yêu sách, liền nghe Bát Giác thản nhiên nói, “Nguyên lai cậu ta gọi An Nhiên.”

……

Ngươi hiện tại mới biết được hắn gọi An Nhiên?!!!

Phóng viên không nói gì lật cái xem thường, trong đầu đột nhiên xuất hiện một cảnh tượng kỳ dị, người đàn ông trẻ tuổi không biết thân phận đại thần cùng đại thần gặp gỡ trong cảnh đẹp vùng hoang vu, củi khô động đến liệt hỏa, trình diễn một đêm kì tình dưới ánh trăng…… Bát Giác lại bổ sung một câu, “Ta vẫn cho là cậu ta gọi An đại thần.”

……

Phóng viên quyết định buông tha cho vấn đề tên tuổi, thẳng vào chủ đề, “Xin hãy trả lời, anh cùng An Nhiên là quan hệ như thế nào?”

Mạc Bát Giác nuốt xuống thịt bò trong miệng, đờ đẫn nói, “Còn không có phát sinh quan hệ.”

……

Phóng viên trừng mắt cả buổi, mới chậm rãi nói, “Như vậy, xin hỏi An Nhiên là như thế nào bị thương?”

Mạc Bát Giác dùng tốc độ ánh sáng đặc biệt của quân nhân ăn xong cơm trưa, dùng khăn ăn sửa sang lại sạch sẽ dung nhan, đẩy ra cái ghế đứng lên, cúi đầu nhìn phóng viên lùn hơn chính mình nửa cái đầu, “Như thế nào bị thương?”

Phóng viên hưng phấn hai mắt tỏa ánh sáng, “Đúng đúng! Anh là như thế nào đem An thiên vương đả thương? Dùng tay nào động tác ra sao? Vì nguyên nhân gì? Tốt nhất là có thể hiện trường biểu thị một lần!”

Vừa dứt lời, thân thể của y bay lên trời, trong nháy mắt tiếp theo, cả người bị một cái qua vai ném ra ngoài hai thước.

Bát Giác tiến lên hai bước đứng ở bên cạnh y, cúi người đem máy ảnh ẩn hình cùng bút ghi âm tán lạc trên mặt đất nhặt lên, đôi mắt đen bình tĩnh nhìn y, nghiêm túc, “Chính là như vậy, cậu đã hiểu ?”

“Anh Mạc!” Trước mặt là Tiểu Ngũ nhận được điện thoại của cậu trợ lý nhỏ lo lắng chạy đến, nhìn thấy Mạc Bát Giác thản nhiên đi ra ngoài, ngay lúc đó là ngơ ngác một chút, lập tức nhẹ nhàng thở ra, “Anh không sao chứ?”

“Ừm.” Mạc Bát Giác mặt không biểu tình gật đầu.

Tiểu Ngũ vội vàng kéo gã, “Không có việc gì là tốt rồi, mau cùng em đi, đạo diễn cùng trợ lý cãi nhau, vội vã tìm anh qua.”

Nói chuyện ngay miệng, một phóng viên ôm lấy cái eo già ngã đau, trên cổ treo chiếc máy ảnh ‘héo tàn’, trong túi áo khoác còn cắm chi bút ghi âm bị áp gãy, ủ rũ theo bọn họ bên người yên lặng đi qua.

……

Tiểu Ngũ bị cái liếc đầy u oán trước khi đi của y nhắm trúng toàn thân nổi da gà, run rẩy một chút khóe miệng, “Hắn làm sao vậy?”

Mạc Bát Giác thần sắc như thường, “Hắn muốn ta làm mẫu cho hắn lúc An Nhiên bị thương.”

“Cho nên anh đánh hắn?”

“Ta thỏa mãn hắn……”

“……”

“…… Ba lượt.”

“……”

“Lần đầu tiên ngã ra ẩn hình máy ảnh cùng bút ghi âm, lần thứ hai ngã ra phim chụp lần trước, lần thứ ba là răng giả của hắn.” Mạc Bát Giác nhìn Tiểu Ngũ mặt ngốc trệ, giải thích, “…… Ta chỉ là muốn nhìn xem còn có thể ngã ra vật khác không, cậu biết, loại chuyện này thật giống như đánh bạc cùng quay thưởng, dễ dàng nghiện.”

…… Cho nên anh đem người ta thành tùy cơ trúng thưởng?

Tiểu Ngũ tại trở lại Trần Lâm cửa phòng thì đều một mực bảo trì biểu tình –o-.

Cho nên, khi Trần Lâm cửa phòng bị người kéo ra, cùng với Trần Lâm gào rú bên trong, “Ta là đạo diễn hay ngươi là đạo diễn! Ngươi không cần phải được một tấc lại muốn tiến một thước!” Chữ “thước” của hắn liền theo tờ tạp chí trong tay bay qua.

Cậu trợ lý nhỏ lanh lợi nhảy đến một bên, Mạc Bát Giác có chút nghiêng đầu.

Bốp!

Tiểu Ngũ cứng ngắc sờ lên cái mũi của mình, đưa đến trước mắt nhìn thấy một tay đỏ tươi, sau đó, hắn thẳng tắp ngửa về phía sau.

Cậu trợ lý nhỏ nhìn như không thấy bước qua thi thể Tiểu Ngũ, xoay người đứng ở cửa ra vào, xanh mặt chằm chằm nhìn Trần Lâm, “Tôi sẽ tuyệt đối không đồng ý.”

Thân thể gầy gầy của Trần Lâm tức giận đến trong gió mất trật tự, mặt cũng thoáng chốc trắng không còn chút máu, “Đề nghị của cậu Thẩm cũng không phải không có đạo lý a!”

Nghe hắn nhắc đến người kia, cậu trợ lý nhỏ biểu tình càng thêm âm trầm, trừng hắn nửa ngày, mới lạnh lùng nói, “Được, anh đừng hối hận.”

Trần Lâm giận quá phản cười, không chịu trách nhiệm thốt ra, “Trước khi nghe xong lời cậu, tôi đã rất hối hận!”

Cậu trợ lý nhỏ không thể tin được trừng mắt hắn.

Phát giác được mình nói lỡ, Trần Lâm thoáng chút bối rối, há to miệng, lời giải thích lại nói không được, chỉ phải nghiêng đầu sang chỗ khác cứng ngắc nói, “Nói ngắn lại, chuyện này cứ như quyết định như vậy, cậu không đồng ý cũng vô dụng.”

“…… Tốt.” Cậu trợ lý nhỏ thản nhiên nói, “Nếu mọi việc đều là ‘ngài Thẩm’ định đoạt, tôi đây cũng không cần ở lại, giải tán tốt lắm.”

Trần Lâm ngạc nhiên, trên mặt hiện ra vẻ lo lắng, “Không phải đâu, bởi vì chút việc nhỏ như vậy? Phương án của cậu Thẩm xác thực rất được a, tất cả mọi người không có gì tổn thất……”

“Lập trường của tôi bất quá cũng chỉ là làm việc nhỏ thôi.” Cậu trợ lý nhỏ xoay người, mở ra hai bước lại ngừng, quay đầu lạnh lùng nói, “Xuất phát từ hảo ý nhắc nhở anh, cái gọi là thân sĩ, đều là sói có kiên nhẫn.”

Nói xong kéo không rõ Bát Giác đi ra ngoài.

Trần Lâm từ trong phòng lao tới, dắt cuống họng tại hành lang gào rú, “Cậu trở lại cho tôi! Tôi còn chưa nói hết! Trở về!”

“…… Chúng ta có thể lại thương lượng một chút……”

Cậu trợ lý nhỏ cũng không quay đầu lại duỗi thẳng tay, hướng hắn dựng thẳng ngón giữa.     ̀皿  ́凸

Trần Lâm thất vọng trở lại ngồi trên ghế sa lon, gian phòng chỉ còn lại có một mình hắn, mà tiểu hỗn đản ăn gan hùm mật gấu kia, đại khái cũng có một thời gian ngắn sẽ không chịu tiến phòng của mình.

Mỗi lần sinh khí cáu kỉnh đều là chính mình trước hòa hảo, lúc này đây Trần Lâm vô luận như thế nào cũng không muốn lại khúm núm, dù sao cậu Thẩm đề nghị cũng không sai, hoàn toàn là phương án tốt nhất giải quyết chuyện này.

Làm Manager của đại thần, Thẩm Thành cực kỳ bận rộn, qua lại đều rất vội vàng, nhưng mà ý tứ cũng đã thập phần minh xác.

Trần Lâm nắm trong tay đoạn demo, như thế nào cũng vô pháp quên rung động vừa mới nghe, đồng thời hiển hiện tại trước mắt, còn có kỹ thuật diễn rung động nhân tâm của An Nhiên tại cảnh ngoài sơn cốc.

“Đây là thành ý của chúng tôi,” câu nói đầy tính hấp dẫn của Thẩm Thành liên tục vờn quanh bên tai, “Là trọng yếu hơn, đây là thành ý của bản thân An Nhiên. Cậu ta thủy chung rất thưởng thức đạo diễn Trần, mà đạo diễn Trần hiển nhiên cũng thừa nhận thực lực của An Nhiên. Nếu như chiếu phương pháp của chúng tôi, đối với hai bên đều không có bất luận tổn thất gì, đạo diễn Trần là người thông minh, hẳn là hiểu được cân nhắc lợi hại.”

Trần Lâm nắm tay gõ thái dương đang co rút đau đớn của mình, cười khổ lắc đầu.

Người thông minh nào có ai lăn lộn nhiều năm vẫn là hỗn thảm đến như vậy, căn bản chính là bị người lăn qua lăn lại xoay quanh, giống như vở hài kịch.

Hắn thở dài, bất đắc dĩ cầm lên điện thoại, “Xin chào, tôi là Trần Lâm, ngày kia tổ chức họp báo cho phim, nhờ cậu thay tôi mời truyền thông tới tham gia.”

Mạc Bát Giác bị động bị cậu trợ lý nhỏ dắt đi một đường, thẳng đến hai người tại tầng mười suốt tha sáu vòng, mới phát hiện nguyên lai người này căn bản chính là lạc đường…… Cũng có thể giải thích là, bị phẫn nộ làm cho hôn đầu.

“Từ từ.” Gã kéo lại cánh tay cậu trợ lý, cau mày nói, “Trước tiên là nói đi nơi nào?”

Cậu trợ lý nhỏ cứng còng lưng, hơn nữa ngày, mới vô lực suy sụp, quét mắt nhìn gã một cái, cười khổ nói, “Đi phòng em, em có lời muốn nói với anh.”

Hai chai rượu đỏ phanh nện trên quầy bar nho nhỏ trong phòng, Mạc Bát Giác quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, mặt trời rực rỡ cao chiếu.

Cậu trợ lý nhỏ sắc mặt hung ác trừng mắt nhìn bình rượu nửa ngày, đột nhiên nâng tay áo, trực tiếp đối với bình rượu ừng ực tống vào miệng, rất nhanh nửa bình liền biến mất không thấy, cậu chát một tiếng đập lên bàn, híp mắt nhìn Mạc Bát Giác.

“Bát Giác ca, anh có nghĩ tới hay không, chính thức tiến vào giới điện ảnh?”

Bát Giác nhướng nhướng mày, xác định sắc mặt của cậu còn thập phần bình thường, không có nửa điểm say rượu, mới cúi đầu suy tư.

Điều này thật sự là một vấn đề khó khăn.

Đối với gã trong quá khứ mà nói, diễn không diễn phim không trọng yếu, có vào trong giới điện ảnh hay không cũng không trọng yếu, chỉ là phương pháp kiếm tiền bất đồng thôi.

Chính là gần nhất ý nghĩ tựa hồ cải biến.

Không phải đột nhiên đối diễn nghệ có nhiệt tình yêu thương, tương phản, tại liên tiếp trải qua những kinh nghiệm vụn vặt, gã bắt đầu cảm thấy phiền toái, bắt đầu muốn rời xa cái giới này, chỉ là khổ nỗi tìm không thấy phương pháp, cũng không có ý tứ tại đoàn làm phim thiếu người thì mở miệng nói phải ly khai — dù sao người tạo thành loại phiền toái này, là chính gã.

Nói sau, tiền lương lại so với nhà mình vài năm làm nông đều muốn dày.

“Em biết rõ anh không thích loại cuộc sống này.” Nhìn ra do dự trong mắt Mạc Bát Giác, cậu trợ lý nhỏ thở dài, tiện tay lấy hai chén uống nước, đem rượu đổ ra, chính mình lại uống một hơi cạn sạch, “Chính là em cảm thấy, anh rất thích hợp cái giới này, không cần phải mai một.”

“Vì cái gì?” Mạc Bát Giác nhíu mày.

Đây là lần đầu tiên gã biểu đạt ra nghi hoặc của bản thân, cậu trợ lý nhỏ mỉm cười nói, “Trên người của anh có loại khí chất hấp dẫn người khác, làm cho người ta xem qua khó quên.”

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: