4 phản hồi

[Con đường…] 15

Chương thứ mười lăm

“Anh luôn đối với bất luận chuyện hay người nào đều rất lạnh lùng, đối cái gì đều như không có hứng thú, giống như không thuộc về thế giới này, nhưng cũng bởi vì như vậy, anh mới có thể càng có vẻ không giống người thường, sẽ đem ánh mắt của mọi người đều hấp dẫn đến trên người mình…… Phải biết rằng, trong giới này, mọi người chú ý chính là toàn bộ sự nghiệp của ngôi sao, ra ngoài giới này, anh có thể làm cái gì? Làm ruộng cả đời ?”

Mạc Bát Giác trầm mặc không nói.

Cậu trợ lý nhỏ nhìn gã nhíu mi tâm thở dài, ôn nhu bổ sung, “Còn nữa, bởi vì chuyện xấu lần này, Đạo diễn Trần quyết định đem vị trí nam diễn viên đổi trở lại cho An tiên sinh, đến lúc đó sẽ đối truyền thông nói anh là diễn viên quần chúng kiêm dẫn đường của đoàn làm phim.”

Nói xong, cậu ta cẩn cẩn dực dực đánh giá Mạc Bát Giác, ý đồ từ trên gương mặt trầm ổn anh tuấn đó tìm ra dù là một chút xíu không muốn. Nhưng làm cậu thất vọng rồi, khóe môi Mạc Bát Giác khi nghe đến những lời này thì, giơ lên một đường cong rất rất nhỏ, đó là biểu tình như trút được gánh nặng.

Cậu cười khổ lắc đầu, đối Mạc Bát Giác vươn tay, “Chúc mừng anh, rốt cục thoát ly bể khổ.”

Mạc Bát Giác mang theo chút áy náy vươn tay, cùng cậu dùng sức nắm chặt.

Sau hai người chỉ là hàn huyên một hồi, cậu trợ lý nhỏ tửu lượng kinh người, một người uống hai chai rượu đỏ cũng không thấy một điểm thất thường, có lễ tiẽn Bát Giác đến cửa ra vào, vẫn không cam lòng nói, “Anh…… Thật sự không lo lắng một chút? Chẳng lẽ lúc đóng phim, thật sự một điểm vui sướng đều không có?”

Vui sướng? Gã tựa hồ chưa từng vì làm chuyện gì mà cảm thấy hứng thú dạt dào, huống chi cảm xúc kịch liệt như vui sướng?

Mạc Bát Giác nghiêm túc suy nghĩ một chút, đột nhiên mỉm cười, “Có a.”

Cậu trợ lý nhỏ ánh mắt sáng lên, lại nghe gã nói, “Lúc nhìn người kia đóng phim, sẽ có một loại, a, nguyên lai đây là cảm giác đóng phim. Nhìn cậu ấy diễn, sẽ cảm thấy thật cao hứng.”

Người kia, đương nhiên là An Nhiên a.

Cậu trợ lý nhỏ trầm mặc vài giây, mới miễn cưỡng nở nụ cười, “Được rồi, như vậy, buổi họp báo ngày kia mời anh đến dự, sau đó em sẽ đem tiền lương trong khoảng thời gian này kết toán cho anh.”

“Ân, đã làm phiền cậu.” Đối với đoạn đối thoạt đột nhiên trở nên lạnh nhạt này, Mạc Bát Giác không biết là cố ý không đếm xỉa hay là thật trì độn không phát giác, tóm lại, gã có chút vuốt cằm, liền xoay người ý định trở về phòng.

“Bát Giác ca.” Cậu trợ lý nhỏ đột nhiên đứng ở cửa ra vào giương giọng gọi gã, “Anh hảo hảo nghĩ một chút, chỉ cần anh nghĩ lưu lại, em sẽ có biện pháp thay anh giải quyết tất cả vấn đề.”

Mạc Bát Giác liền cước bộ đều không có dừng, thẳng biến mất trong tầm mắt cậu trợ lý nhỏ.

Trở lại gian phòng, Mạc Bát Giác mệt mỏi nới lỏng cà vạt, tiện tay đem áo vét ném tới trên ghế sa lon, liền ngã xuống giường lớn, nghĩ nghĩ, lại cầm lấy điện thoại trong phòng gọi về nhà.

“……” Điện thoại rất nhanh chuyển được, cũng không nói chuyện.

“Mạc Mạc?” Mạc Bát Giác từ từ nhắm hai mắt tựa ở đầu giường, âm thanh tuyến mang theo một tia mệt mỏi lười biếng.

“Tiểu Bát thúc?” Đầu bên kia điện thoại rốt cục mở miệng, nhưng vẫn là buồn bã ỉu xìu, “Chú thiệt nhiều ngày không có về nhà.”

“Thực xin lỗi,” Bát Giác tràn đầy áy náy, “Gần nhất sự tình quá nhiều, lại hai ngày, Bát thúc trở về nhà cùng con, được không?”

Mạc Mạc dứt khoát nói, “Không có việc gì, mọi người không nhớ chú.” =)) ko hỉu sao lại mún cười..

Mạc Bát Giác bị tổn thương thật sâu.

“Dù sao chơi với chú không vui.”

…… Trái tim hóa đá bắt đầu rạn nứt.

“Cho nên chú hảo hảo diễn phim, cháu cùng ông không cần chú lo.”

……

“…… Mạc Mạc.” Mạc Bát Giác tiếng nói có vẻ mỏi mệt mà khàn khàn, “Nếu như tiểu Bát thúc không diễn phim, chúng ta sống giống như trước, con có cao hứng hay không?”

Mạc Mạc trầm mặc một hồi, thanh âm run rẩy hỏi, “…… Chú là nói, mỗi ngày phải về bức cháu làm bài tập?”

Mạc Bát Giác lặng im một giây, “Không phải.”

“Như vậy, là muốn mỗi ngày bức cháu chơi cảnh sát bắt cướp với chú?” Mạc Mạc hoảng sợ nói, đột nhiên hét ầm lên, “Ông! Bát thúc nói không đóng phim, chú ấy muốn trở về tra tấn con!”

……

Rất nhanh, trong điện thoại truyền đến răng rắc loạn hưởng, sau đó là tiếng bước chân Mạc lão cha loẹt quẹt dép lê vội chạy tới, thật xa liền hô, “Thằng nhóc con mày dám trở về ông liền đạp chết mày!”

Điện thoại đoạt trên tay, Mạc lão cha lập tức từ bỏ giọng điệu phẫn nộ vừa mới, lời nói thấm thía dạy bảo, “Tiểu Bát a, mày thành thành thật thật ở lại bên kia diễn phim, Mạc Mạc có tao lăn qua lăn lại, nó rất tốt, mày liền ngoan ngoãn lăn qua lăn lại những đại nhân vật kia a……”

“…… Tao xem những kia cái gì đạo diễn a trợ lý a, đều rất thú vị, đặc biệt An An kia a, mày đi đâu tìm đứa bé khôi hài như vậy a?”

“…… Chúng ta toàn thôn cũng biết mày muốn diễn phim a, thôn trưởng ngày hôm qua còn đưa một vò rượu gạo tới, năm trước tao cùng lão đòi hai lần cũng không chịu cho, lúc này xem như hãnh diện, tiểu Bát mày blahblahblah…… Cho nên mày blahblahblah……”

Mạc Bát Giác dưới cường đại lải nhải của cha, đau đầu cúp điện thoại.

Trong quá trình quay chụp, vô luận đem hết khả năng như thế nào, lại vẫn làm không tốt, cảm giác bị đạo diễn mắng không ngừng co quắp, làm gã đối cái giới này thập phần mâu thuẫn.

Gã thành thạo, gã không đếm xỉa tới, nhiều khi cũng đều là trang mô tác dạng cứng ngắc chống đỡ mà thôi, nếu như để ý kỹ cũng sẽ xem thấu nhu nhược gã hao hết tâm lực che lấp.

Gã chưa từng nghĩ tới muốn qua loại cuộc sống vạn chúng chú mục, cho nên bị quay chụp, bị phóng viên vây quanh, dưới ánh đèn loang loáng trước mắt, loại phiền chán áp lực đã lâu lập tức bạo phát ra, cuộc sống như vậy, tuyệt đối không phải gã muốn, thậm chí, là muốn đem hết toàn lực đi né tránh.

Chính là lời của người nhà cùng trợ lý đạo diễn lại làm gã do dự.

Sáu năm kiếp sống quân lữ, bốn năm xuất ngũ đần độn, trong nháy mắt, gã đều nhanh 30 tuổi, lại là kẻ vô tích sự.

Chị Ý Đồng đã từng khuyên gã vào thành công tác, bằng bề ngoài xuất sắc cùng tính cách kiên nhẫn của gã, đại khái có thể hỗn không sai, chỉ là gã chán ghét thay đổi, quá tham luyến địa phương nho nhỏ ôn hòa này.

Đối với một thanh niên mới ra xã hội mà nói, đây đại khái là thập phần bình thường, nhưng mà đối với tuổi của gã mà nói, không khỏi có vẻ có chút sợ hãi.

Đại khái, là muốn tích cực đối mặt sinh sống a?

Mặc dù hai mươi tám năm trước, cách noi này đối với gã mà nói tựa như cái chê cười.

———————————————————

Trằn trọc cũng thủy chung không cách nào quyết định, Mạc Bát Giác thở dài, cầm áo khoác trên ghế dựa đi ra ngoài.

Phòng cậu trợ lý nhỏ cùng gã cách nhau không xa, người cao chân dài, vài bước đi sau, xa xa liền chứng kiến cửa ra vào có cái thân ảnh hèn mọn lại bỉ ổi tại nguyên chỗ dạo một vòng lại một vòng.

Dưới ánh đèn sắc mặt Trần Lâm trắng bệch rất giống người chết, biểu tình trên mặt so với người bình thường còn muốn phong phú, một hồi mi tâm trói chặt một hồi nhe răng nhếch miệng một hồi mi phi sắc vũ một hồi ủ rũ…… Mạc Bát Giác không nói gì nhìn hắn như con kiến bước vòng vòng, tiến lên một bước.

“Trần……”

Sau lưng đột nhiên duỗi ra một cánh tay ôm lấy cổ của gã, mạnh đưa gã kéo trở về.

“Là cậu?” Mạc Bát Giác nghiêng mặt, đầu tiên ánh vào mắt đúng là một khối thạch cao cực đại, xa hơn, là An Nhiên sắc mặt không kiên nhẫn.

“A.” An Nhiên giơ cái cằm xem như chào hỏi, cánh tay ôm lấy gã cũng không buông lỏng, lại lôi kéo gã lui về phía sau mấy bước, đè thấp tiếng hung dữ nói, “Ngu ngốc, không thấy được người ta là muốn bồi dưỡng cảm tình ? Đi qua làm pháo hôi a?”

Mạc Bát Giác hờ hững nhìn …… tay anh.

An Nhiên ngượng ngùng thu tay về, hừ lạnh, “Đừng cho là tôi đối với anh có nhiều hứng thú a, ngày đó là tôi uống rượu, uống rượu mới có thể đem lợn rừng làm mỹ nhân, hiểu hay không?”

Mạc Bát Giác mặt không biểu tình quay mặt đi.

An Nhiên thấp chú một câu, đơn giản phá bình phá suất, “Con mẹ nó cho dù tôi không uống rượu thì sao? Đàn ông luôn có nhu cầu là bình thường được không? Đừng nói cho tôi anh chưa từng có!”

“……” Mạc Bát Giác dùng một loại ánh mắt cậu hết thuốc chữa nhìn chằm chằm nửa ngày, xoay người liền đi đến phòng trợ lý đạo diễn.

Trần Lâm còn đang làm compa, không đợi Mạc Bát Giác đi đến, cửa phòng bỗng nhiên mở ra, lộ ra cái mặt cứng ngắc của cậu trợ lý nhỏ, “Có chuyện gì sao?”

Trần Lâm sững sờ, ngẩn người sững ngốc tại chỗ, “A……”

Nhìn bộ dáng hắn nhu nhược lại trì độn liền nhịn không được tức giận trong lòng, cậu trợ lý nhỏ vuốt vuốt mi tâm, đè thấp tiếng nói, “Có chuyện mau nói.”

“Tôi, tôi không có……” Trần Lâm rốt cục phục hồi lại tinh thần, sắc mặt trong nháy mắt trướng đỏ bừng, run rẩy, “Tôi, tôi đi ngang qua…… Tôi đi trở về.”

“Anh đứng lại!” Cậu trợ lý nhỏ không thể tin được mở to mắt, biểu lộ càng sẳng giọng, một tay lấy người giật trở về, chết trừng hắn, “Anh không có gì muốn nói ?”

Hai người mặt gần đến có thể ngửi được mùi rượu nhàn nhạt trong miệng đối phương, Trần Lâm bị biểu tình nghiêm túc của cậu sợ tới mức co rụt lại, nuốt nuốt nước miếng, “Không có……”

Cậu trợ lý nhỏ nghiến răng nghiến lợi, “Anh không có ý định xin lỗi chuyện hôm nay?!”

Nhắc đến cái này, Trần Lâm lại trong nháy mắt giận, ngẩng đầu nhìn thẳng cậu, “Tôi làm là đúng, ngài Thẩm đề nghị thật là rất tốt! Cho dù cậu không đồng ý tôi cũng không còn biện pháp, đây là cách giải quyết duy nhất, tôi cũng đã an bài thỏa…… Ây ây ây, đau!”

Cậu trợ lý nhỏ mặt không đổi sắc chết kháp cổ tay của hắn, lạnh lùng nói, “Ý của anh là, cho dù giải thể cũng không cái gọi là?”

Trần Lâm đau đớn hút khí, “Tôi khi nào thì nói như vậy ? Là tự cậu muốn giải thể……” Cậu trợ lý nhỏ sắc mặt lộ ra một điểm ôn hòa, chợt nghe hắn tiếp tục nói, “Cậu theo tôi hơn bốn năm, cũng không gặp cậu học được vật gì đó, ở đâu ra có người muốn loại đại thiếu gia tay chân vụng về như cậu……”

“……” Cậu trợ lý nhỏ ánh mắt phức tạp nhìn hắn nửa ngày, chậm rãi nói, “Tôi vốn cho là anh chỉ là trì độn……”

“Hiện tại ?” Trần Lâm trợn mắt hỏi.

“Hiện tại?” Cậu trợ lý nhỏ hừ lạnh một tiếng, ui một bước, giận quá thành cười, “Căn bản chính là đồ ngu!”

Sầm!

Cửa phòng mạnh đóng lại, trong hành lang chỉ còn lại có Trần Lâm bị cường đại khí lưu chấn như con lật đật trước sau lay động.

Mạc Bát Giác núp ở trong góc xem xong toàn bộ quá trình, thẳng đến Trần Lâm vẫn không hiểu ra sao lắc đầu trở về phòng, mới nghe bên người An Nhiên đắc ý nói, “Như thế nào, tôi đã nói anh đi sẽ phá hư hào khí a.”

Mạc Bát Giác nhàn nhạt nhìn An Nhiên, thấy thế nào đều giống như Mạc Mạc thi cuối năm được vị trí đầu mà tranh công, im lặng nửa ngày, chỉ phải vươn tay xoa xoa đỉnh đầu đối phương, “Ừ, thật thông minh.”

……

Gương mặt thần thái phi dương trong nháy mắt hóa đá, khuôn mặt tuấn tú của An Nhiên run rẩy nửa ngày, quay đầu bước đi, “F**k mẹ anh, mỗi lần nhìn thấy anh tôi đều không bình thường!”

Mạc Bát Giác không hiểu ra sao nhìn anh đột nhiên tức giận, cũng nện bước đi theo sau, “Cậu lại làm sao vậy?”

“…… TMD tôi tự tàn!” An Nhiên mạnh quay đầu lại, “Th, ao, con mẹ nó anh đi theo làm cái gì?”

Mạc Bát Giác nhướn lông mày, “Phòng của tôi cũng ở hướng này.”

……

An đại thần cảm giác trên mặt mình nhất định tràn ngập bốn chữ to — tự mình đa tình.

Hai người một trước một sau trầm mặc đi trong hành lang khách sạn, phòng An Nhiên so với Mạc Bát Giác tới trước, lúc nhìn thấy số phòng, Mạc Bát Giác đột nhiên ở sau lưng An Nhiên mở miệng, “Cậu vừa rồi vì cái gì đi ra?”

An Nhiên cước bộ dừng một chút, thanh âm có chút không được tự nhiên, “Tôi, tôi tản bộ……”

Thật sự là cái cớ kém cỏi nhất trên thế giới.

Chúng ta An đại thần là đánh chết cũng không thừa nhận chính mình sớm liền ghé vào trên cửa phòng, một mực tập trung tinh thần nghe trộm động tĩnh ngoài hành lang.

Mạc Bát Giác tiếng bước chân rất dễ nhận thức, đại khái là trong quân đội ngốc lâu, cước bộ trầm ổn tự động, không tiêu không táo, trong khách sạn phù hoa này, trừ gã ra, tất cả đều là người thành phố bước chân phù phiếm, An Nhiên vừa nghe thấy gã trải qua, mình còn chưa ý thức được, ngón tay đã không nghe chỉ huy mở cửa phòng, bám đuôi.

Thay đổi nhân vật An Nhiên đã nghe nói, Thẩm Thành sở tác sở vi cũng đều là anh ngầm đồng ý, mà bản demo, cũng là dự trù khi anh bị thay đổi…… Nói trắng ra, cho tới bây giờ anh chưa từng chính thức buông tha cho vai diễn này, mà An Nhiên muốn gì đó, liền nhất định dễ như trở bàn tay.

Đại khái là hết thảy đều tới quá nhẹ nhàng, đối lập với lúc Mạc Bát Giác quay phim thì An Nhiên đột nhiên lộ ra một tia bất an.

Đến cửa phòng, An Nhiên cứng ngắc nửa ngày, rốt cục như quyết định cái gì mà mở miệng.

“Anh……”

“Cậu……”

F**k, cảnh tạm biệt thực mẹ nó ngôn tình cẩu huyết.

An Nhiên lật cái xem thường, không chút khách khí nói, “Câm miệng, tôi nói trước.”

Mạc Bát Giác từ chối cho ý kiến.

An đại thần vò vò đầu, “Được rồi, vấn đề này không phải tôi hỏi, là Thẩm Thành hỏi…… Anh có nghĩ là ký công ty của chúng tôi?”

“…… Công ty của các cậu?” Mạc Bát Giác có chút kinh ngạc nhìn anh.

Bị ánh mắt như đang nhìn gà trống đẻ trứng của gà nhìn chằm chặp khiến tâm tình của An Nhiên lại bức bối, anh tức giận nói, “Tôi cảm thấy loại người ngu ngốc lỗ mãng như anh là không thể nào thích hợp hỗn giới giải trí, bất quá Thẩm Thành cảm thấy anh có tiềm năng, chịu khổ chịu bán mình không sợ quy tắc ngầm, có lẽ còn có thể làm cái quần chúng tứ lưu ngũ lưu cũng nói không chừng……”

“Tôi hiểu ý của cậu.” Mạc Bát Giác cắt đứt, “Tôi còn chưa nghĩ tốt.”

“Chưa……” An Nhiên thiếu chút nữa thổ huyết, “Loại chuyện tốt này còn phải suy nghĩ ? Hỗn tốt tiền kiếm được đủ anh ăn vài đời, anh còn có thể chịu được tối mặt làm ruộng?”

“Vậy cậu quả thật vui vẻ ?” Mạc Bát Giác nhàn nhạt hỏi lại, “Liền đi một bước đều bị mọi người xem xét bình luận, có gì không ổn lại phải che che lấp lấp, miệng đầy nói dối, bản thân tôi muốn hỏi cậu, loại cuộc sống này cậu sao có thể chịu được?”

Dưới ánh mắt như bức người kia, An Nhiên bị hỏi được trầm mặc.

Kỳ thật cũng không phải ngay từ đầu có thể chịu được, chỉ có điều chậm rãi, thì quen.

Khi mới debut, vô luận nhiều mệt mỏi nhiều khổ, bị nhiều ít lạnh nhạt cùng khinh bỉ, đều cắn răng tự nói với mình, chỉ cần lại hồng một điểm, lại hồng một điểm có thể sẽ tự do một điểm, cho tới bây giờ thì đường hoàng ương ngạnh.

Đều có thể tự thôi miên mình mà thôi, đi con đường này, thì vĩnh viễn mất đi tư cách tùy ý đi đường.

Khi màn đêm buông xuống, dưới tình huống vô số người nằm trên giường trằn trọc không ngủ, diễn đàn của A&M cùng An Nhiên lại như cũ cuồng oanh lạm tạc, thảo luận được khí thế ngất trời. Thậm chí, trong diễn đàn bí mật nào đó, gia tăng một cái topic — Đêm dài nhân tĩnh, good-time để giảo cơ .

Trong topic tập trung thảo luận chỉ có một vấn đề — Anh đẹp giai đang ngọt ngào đút cơm kia là ai?

Tuy ảnh chụp mơ hồ không rõ, nhưng ánh mắt hủ nữ là sáng như tuyết, liếc một cái liền từ hình dáng kiên nghị cùng dáng người xuất sắc của đối phương, nhìn ra đối phương khí chất cùng gia thế bất thường, phi phú tức quý, có thể cùng đại thần từ trước đến nay mang hình tượng lạnh lùng bất thường ở chung hòa hợp hào khí mập mờ đến vậy, nhất định là cực kỳ nhân, mọi người bên nào cũng cho là mình đúng, vì vậy liền có suy đoán như sau:

1, chính như trên báo chí, hắn là hảo cơ hữu của đại thần.

Luận điểm này quần chúng duy trì phần lớn là hủ nữ có thâm niên, thêm đám trạch nam tâm thuật bất chánh mừng rỡ đại thần đi giảo cơ, còn có một đoàn Shota Loli không hề chủ kiến thích xem náo nhiệt mò mẫm ồn ào. Càng có võng hữu tự xưng người mang năng lực cảm ứng tuyên bố mình có thể theo dòng điện làm cho người tê dại trên tấm ảnh cảm nhận được hai người love love dày dặc, kết luận hai người đã củi khô lửa bốc, lửa cháy tràn lan đồng cỏ, chỉ còn chờ gió xuân thổi là tằng tằng mọc lên……

2, Boss mafia thần bí và cường thế.

Tại trong miệng những người này, Mạc Bát Giác thành boss mafia ngấp nghé đại thần mỹ mạo nhiều năm, rốt cục kiềm chế không ngừng, thừa dịp đại thần bị thương tâm lý yếu ớt mà mãnh liệt xum xoe. Bất quá điểm trúng đánh giá này lại chia làm hai phái: Một phái chủ trương boss mafia là thâm tình trung khuyển công, chứng cớ chính là tấm ảnh chụp toàn thân ướt đẫm theo khách sạn đi ra, sau khi bị người yêu hung hăng cự tuyệt, mãnh liệt xối nước lạnh áp lực dục hỏa, trước khi đi khắc ở trên trán tình nhân một cái hôn ôn nhu, não bổ như vậy khiến cho một đám Loli manh đến thét lên; Một phái khác thì chủ trương Mạc Bát Giác quả thật là mặt người dạ thú quỷ súc công, lý do thì là tấm ảnh cho ăn phát ra cường thế tràn đầy. Trước ‘bằng chứng thép’ này các girl đã sớm vì An tiểu thụ không thể giãy khỏi giam cầm mà chảy một đám lại một đám nước … miếng nhiệt tình.

Đáng nhắc tới chính là, trong quần thể suy đoán này, tất cả mọi người cực ăn ý chấp nhận đại thần với vị trí bị công, An Nhiên hoàn toàn xứng đáng thành giới giải trí đệ nhất ‘ thần thú ’.

Mà đứa nhỏ đáng thương yếu ớt mỏng manh trên diễn đàn với ID Thảo Nê Công, với một loạt spam ‘Đại thần là công…..’ vừa post được một dòng, đã bị Admin vô tình nhét giẻ vào miệng, cấm nói.

3, A&M bán hủ xào người mới.

Đây là một tộc người khó được bảo trì thanh tỉnh trong đám võng hữu high máu này, hơn nữa luôn mang theo tâm tình hận đời vô đối tạo thành một quần thể nhỏ bé. Bao gồm anti-fan của đại thần, BG – BG fan của đại thần, cùng đám người vây xem. Bọn họ cho rằng, đây không thể nghi ngờ là mánh A&M xào người mới, xem tướng mạo khí chất của Mạc Bát Giác, tuyệt đối là trải qua nghiêm khắc huấn luyện nghệ nhân, mà đại thần chẳng qua là đá kê chân mà thôi.

…… Suy đoán còn có vô cùng vô tận các loại như Mạc Bát Giác là con tư sinh của đại thần, hoặc là đại thần là con tư sinh của Mạc Bát Giác v…v, đào xuân không đợi mưa phùn, gió xuân vừa thổi đầy cành nở hoa.

Nhưng mà, có một việc là chúng ta có thể khẳng định, thì phải là, Mạc Bát Giác không hiểu ra sao, một đêm thành danh.

 

4 comments on “[Con đường…] 15

  1. đổi theme như thế nào lại toàn hồng phấn thế~
    đang iu đời lắm hở?????

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: