Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[Con đường…] 16

Trong lúc ngủ mơ bị đánh thức tuyệt đối không phải thể nghiệm làm cho người ta sung sướng, giờ phút này Trần Lâm sau vô số lần bị chuông điện thoại oanh tạc, rốt cục lầm bầm lầu bầu nắm điện thoại, ngáp một cái tiếp điện, “Ai a……”

“Đạo diễn Trần?” Tiếng nói dễ nghe nhưng nghe ra bất mãn.

Trần Lâm như cũ đắm chìm tại trong giấc ngủ không cách nào tự kềm chế, mất hứng rầm rì, “Ngươi ai a?”

“…… Là tôi tổng giám đốc NPC, Đỗ Ngôn.”

Không phải du côn cắc ké…… Trần Lâm có chút thất vọng trở mình, dúi đầu vào trong gối, “A, Đỗ Ngôn.”

“……” Đỗ Ngôn ngón tay tại trên bàn công tác hung hăng cong hai cái, bất động thanh sắc hỏi, “Tôi muốn biết rõ, diễn viên cùng An Nhiên truyền scandal kia, có cùng những công ty khác ký kết hay không?”

“A? Ký kết? Hắn một nông dân quèn đi đâu ký kết đi a……” Động tác cọ gối đầu của Trần Lâm dừng một chút, mạnh từ trên giường nhảy dựng lên, “NPC???”

“…… Thật cao hứng ngài đã nhớ ra.”

Trần Lâm quẫn bách lau mặt, “Thật có lỗi vừa rồi tôi ngủ mơ hồ…… Xin hỏi ngài Đỗ tìm tôi có chuyện gì?”

“Về diễn viên trong scandal kia, công ty của tôi cố ý muốn ký hắn, không biết đạo diễn Trần có thể hay không đem hắn cùng một chỗ mang đến N thị?”

“A, cái này…… Kỳ thật hắn không phải diễn viên chân chính, chính là thôn dân nơi này, hắn có muốn ký hay không tôi không rõ, nhưng trọng yếu hơn là, bộ phim của tôi đã quyết định tiếp tục chọn An tiên sinh, hắn……”

“Những này tôi đều nghe nói.” Đỗ Ngôn cắt đứt hắn, “Về nhân vật trong phim, tôi sẽ nghĩ biện pháp khác, chỉ cần hắn có thể tới N thị một chuyến, hết thảy tôi đều vì hắn an bài thỏa đáng.”

Ông từ nơi nào nghe nói a?

Trần Lâm nhìn qua điện thoại vang lên đô đô ngẩn người.

Nhân vật trong phim……? Mạc Bát Giác……? NPC công ty……?!!!

Sau khi cúp điện thoại, Đỗ Ngôn đối với thanh niên vểnh chân dài khoát lên trên bàn trước mặt mình mỉm cười, “Như vậy sẽ tốt hơn?”

Di động QQ kịp thời phát ra âm thanh tích tích, “Honey ~ đêm nay đi nhà của cưng hắc hưu ~”

Thanh niên cúi đầu loay hoay bắt tay vào di động, nhấc lên mí mắt quét Đỗ Ngôn, ngón tay nhanh chóng lướt trên bàn phím, “Ngoan, rửa sạch sẽ trên giường chờ ta, nhớ rõ nhiều dùng dung dịch tiêu độc.”

Đợi cho đối phương phát tới một cái emo xí hổ kiss kiss  sau, thanh niên mới đứng dậy, khoa trương vặn eo, cổ áo rộng mở lập tức lộ ra mảng lớn da thịt màu mật ong, “Cám ơn Tổng giám đốc Đỗ!”

“Nick.” Đỗ Ngôn thản nhiên sáp tới phía sau, ỷ trên lưng ghế da, nhìn bóng lưng quật cường của thanh niên mỉm cười, “Không có tạ lễ khác? Tốt xấu ta coi như là thay ngươi thu cái rác rưởi lớn tuổi.”

Thanh niên gọi Nick cước bộ dừng một chút, híp mắt cười nhạo một tiếng, từ trong túi tiền móc ra gì đó dẹp dẹp, vèo ném tới trước mặt Đỗ Ngôn, “Tiền boa của ngươi, không cần thối.”

Đỗ Ngôn phản xạ có điều kiện tiếp được, mở ra xem, là kẹo cao su.

Lại bóc giấy đóng gói, dính hồ một đoàn, sách, nếm qua.

Đỗ Ngôn nhìn thanh niên bước ra phòng làm việc của mình, trêu đùa, “Ta là không ngại ăn nước miếng của ngươi, chỉ là không nghĩ tới ngươi lại nhiệt tình như vậy.”

Nick cước bộ lảo đảo một cái, quay đầu lại lật ra cái xem thường, “Chết xa một chút, đồ đại M!”

Một bên xoa xoa đầy người da gà, Nick đứng ở dưới tòa nhà của NPC, trước mặt ô tô như nước chảy xiết không thôi, hắn nhai kẹo cao su móc ra điện thoại, vừa muốn gọi, chuông điện thoại trước một bước vang lên, nhạc chuông là khúc piano chủ đề năm nay của An Nhiên, The Truth.

“Who’s fu……”

“Ta quản ngươi là đại tiện tiểu tiện không khống chế, lại F**k lần nữa thử xem?” Thanh niên thanh âm đầy vẻ đe doạ.

Nick không nói gì sau nửa ngày, “…… Sự tình đều nói thỏa, ngươi còn bày cái bộ dáng này?”

“Với ngươi không quan hệ.” Thanh niên bực bội nói, “Ngày mai chúng ta trở lại N thị, họp báo sau dẫn hắn đi tìm ngươi.”

“Ngươi không phải nói hắn không chịu ký?”

“Hắn sẽ nghĩ thông suốt.”

“Được rồi, mặc kệ hắn có xuất sắc như ngươi nói không, bản thân ta là không sao cả thay công ty của ngươi lãng phí một số tiền.” Nick nhún nhún vai, “Ngươi rốt cuộc khi nào thì mới bằng lòng trở về? Ngươi BT đại ca mau đưa ta nôn chết.”

“Chậm rãi chờ, chơi chán sẽ về.” Thanh niên tựa như nghĩ tới điều gì, nghiến răng nghiến lợi, “Ngu ngốc kia ……”

Nick không cần nghĩ cũng biết đối phương nhất định lại là đang mắng đạo diễn Trần vừa già vừa nát lại khó coi lại có khi chết tiệt đáng yêu kia, không khỏi cười nhạo, “Trêu chọc ai không hảo, hết lần này tới lần khác trêu chọc ông chú trì độn như vậy, thẩm mỹ của ngươi có vấn đề.”

Thanh niên tại đầu bên kia điện thoại cười đến ngọt ngào, “Ta yêu bộ dáng chăm chú nghiêm túc của hắn khi quay phim, lúc mắng chửi người cũng rất đáng yêu.”

Nick đầu đầy hắc tuyến thì thào, “Ngươi thật là đủ M……” Nghĩ đến lời chẳng biết xấu hổ trước khi đi của Đỗ Ngôn, Nick mặt tối sầm, nhanh chóng bổ sung, “Cả nhà ngươi đều đủ M.”

Thanh niên khinh miệt hừ, “Ngươi cũng không thấy được là S.”

“Ta……” Nick một hơi thiếu chút nữa không có xách đi lên, “……F**k you!”

Thanh niên đối đáp trôi chảy, “oh yes ~ welcome next time ~”

“……” Nick khiếp sợ sau nửa ngày, “Ngươi thật là một cái M……”

“Ngươi thật không thấy là S……”

“Ta F**k……”

“oh……”

Người qua đường cuồn cuộn không ngừng mà đi ngang qua bên người Nick, mỗi người đều đối với hắn lật qua lật lại hai câu mắng chửi báo dùng hoảng sợ nhìn chăm chú.

Mà ở trong khách sạn của thị trấn nhỏ xa xôi, bắt người phát tiết trôi qua cậu trợ lý nhỏ hiển nhiên khí thuận không ít, sắc mặt cũng hồng nhuận rất nhiều, không khỏi cảm khái, quả nhiên tức giận không thể nghẹn, nhất định phải tìm người chia sẻ.

Qua 9h, Mạc Bát Giác mới bị Trần Lâm an bài lái xe đi cửa bí mật về nhà lấy hành lý đi N thị, lúc này hẳn đang trên đường tới sân bay. Cho dù gã không có đối mình đề cập qua, nhưng cậu trợ lý tin tưởng, chỉ cần cậu đưa gã đi N thị, cậu sẽ luôn có biện pháp đem người giữ lại.

Đỗ Ngôn tuy cũng không xem trọng người đàn ông dựa vào xào làm bán hủ hồng lên, nhưng mà cậu trợ lý nhỏ cũng rất muốn đánh cuộc một phen.

Cùng với nói là không hiểu chấp nhất, không bằng đem giải thích vì cậu muốn làm gì trên người Mạc Bát Giác, loại nguyện vọng này đã từng chợt lóe lên tại trên người Trần Lâm, thế nhưng cậu lại thủy chung không thể kiên trì được triệt để, hôm nay lại ở trên người Mạc Bát Giác tìm được hy vọng.

Tạo hình phác ngọc là có thể làm cho người ta nghiện.

Cậu trợ lý nhỏ buông hành lý lái xe đến giữa cửa, quay đầu nhìn lần cuối trí nhớ thuộc về thành nhỏ này — trong suốt dương quang, thanh tịnh không khí, tự do hô hấp.

Nếu có một ngày chính mình mệt mỏi, có lẽ có thể trở về.

Nếu may mắn, bên người còn có thể mang theo một người.

Bởi vì là toàn bộ đoàn làm phim cùng nhau trở lại N thị dự họp báo, An Nhiên dù cho lại đại bài cũng đành phải cùng mọi người cùng lên khoang phổ thông, hết lần này tới lần khác vì đạt tới hiệu quả quang minh lỗi lạc trong mắt quần chúng, tận lực an bài Mạc Bát Giác cùng An Nhiên ngồi cùng một chỗ — dù sao dư luận suy đoán đều cho rằng Mạc Bát Giác thân thế bối cảnh tuyệt không bình thường, như vậy cùng đại thần ngồi cùng một chỗ cũng là chuyện đương nhiên.

Mạc Bát Giác hành lý cơ hồ không có, một cái cặp da nhỏ xíu một ngón út câu lên còn ngại nhẹ, liếc cái liền biết là không có ý định định cư lâu dài tại N thị, phân biệt ngồi hai bên Trần Lâm trợ lý nhỏ cùng Thẩm đại diện khó được một lần đạt thành nhất trí — đến N thị, chết cũng phải đem gã giữ lại.

Trên thực tế, thân là hai đại đầu sỏ giới giải trí trong nước, A&M có thâm niên hay NPC mới quật khởi sở đi lộ tuyến cũng không giống nhau.

A&M đại bộ phận tinh lực đều tận sức tại điện ảnh và truyền hình cùng giới ca hát, hơn nữa am hiểu sâu đạo xào hồng, nghệ nhân phía dưới là dùng khuôn mặt nổi danh, tài hoa cái gì, chỉ cần không phải đặc biệt ngu xuẩn cũng có thể lượng thân làm theo yêu cầu một bộ lộ tuyến phù hợp, thậm chí còn rất nhiều ca sĩ, dù cho mới xuất đạo thì bị người đánh giá là một giọng vịt bầu, ra album cũng có thể tiêu thụ trăm vạn.

Mà NPC bất đồng, bọn họ chủ công MC lộ tuyến, dưới trướng phần lớn là mồm miệng lanh lợi, khí chất sắc bén bức người danh miệng, cũng có diễn viên ca sĩ, phần lớn là thực lực phái, đương nhiên, cũng có vô luận là khuôn mặt thực lực thậm chí ngoài miệng công phu đều rất cao, nói thí dụ như miễn cưỡng cùng An Nhiên cũng xưng là thiên vương cấp làm hồng thần tượng — Nhan Nặc.

Nếu như nói cậu trợ lý nhỏ là ngay từ đầu liền coi trọng Mạc Bát Giác làm cho người chú mục chính là khí chất cùng mồm miệng tổng làm cho người ta xuất kỳ bất ý, thì Thẩm Thành vừa ý, là Mạc Bát Giác trong lúc lơ đãng có thể thu nạp tất cả mọi người tối mềm mại một mặt.

Có rất ít người có thể tại trong vòng giải trí lộn xộn bảo trì một loại tự nhiên, nhưng trên thực tế xác thực có một loại người như vậy tồn tại, nhất cử nhất động của hắn đều làm cho người ta không tự chủ được tin phục, ở trước mặt hắn, liền một câu ác ngữ đều lộ không ra.

Mạc Bát Giác xa không có đạt tới loại trình độ đó, nhưng lại tuyệt đối có thực lực như vậy.

Cái gã cần, là lịch lãm cùng tạo hình.

Đồng thời thu hồi ánh mắt quăng tại trên người Mạc Bát Giác, trong lúc vô tình ánh mắt chạm nhau, Thẩm Thành dùng một cái mỉm cười, lập tức đem ánh mắt chuyển tới Trần Lâm bên cạnh.

Trần Lâm sắc mặt không tốt lắm, đại khái là giấc ngủ không đủ, đáy mắt vòng hai bóng ma thật to, nhìn có chút chán nản, chỉ là tinh tế nhìn lại, lại phát hiện dù cho ba mươi lăm tuổi, da của hắn cũng vẫn là thập phần nhẵn nhụi, so với rất nhiều nghệ nhân không hoá trang chỉ hơn chứ không kém, chỉ là màu da quá mức trắng bệch, có chút không khỏe mạnh, thân thể cũng gầy, xương quai xanh ao hãm xuống dưới một đạo thâm thúy mà mê người đường cong.

Thẩm Thành chọn lông mày, nhận thức cũng khá lâu, trước lại không có cố ý kết giao, cho nên cũng không có chú ý qua người đàn ông mặt mũi xấu xí này, hôm nay nhớ lại, tựa hồ thật đúng là chưa từng gặp qua mặt hắn phiếm ra màu sắc như ánh đỏ hồng, không khỏi giơ tay lên muốn chạm vào.

Chát.

Một bàn tay đột nhiên từ sau đầu Trần Lâm duỗi đến, mạnh đưa hắn ôm đến bên trái, khiến cho đối phương tựa ở trên người mình.

Thẩm Thành tay cương ở giữa không trung, chỉ thấy cậu trợ lý nhỏ cũng không thèm nhìn hắn, cực tự nhiên lấy chén nước tiến đến bên miệng Trần Lâm, “Uống sẽ thoải mái một chút.”

“A a, nhân loại tại sao phải phát minh loại cẩu vật như máy bay này……” Trần Lâm mệt mỏi đem cái trán chống trên đầu vai cậu trợ lý nhỏ, cầm tay của cậu uống một hớp, “Thật sự là tàn phá a tàn phá……”

Oán hận có lớn nữa đối mặt người bệnh cũng là phát không ra, cậu trợ lý nhỏ cười khổ cầm khăn nóng thay hắn xoa xoa mặt, “Em đều nói nên đi xe lửa.”

“Chính là trên phi cơ có miễn phí đồ uống, trên xe lửa có sao? Trên phi cơ có miễn phí cơm điểm, trên xe lửa có sao? Trên phi cơ có miễn phí mỹ nữ, trên xe lửa có sao?”

…… Càng nói càng không khuôn phép.

Cậu trợ lý nhỏ không nói gì, “Trên phi cơ có bãi nôn của anh, trên xe lửa có sao?”

Vừa dứt lời, quai hàm Trần Lâm trong nháy mắt phùng lên, cậu trợ lý nhỏ tay mắt lanh lẹ đưa đầu hắn hướng bên phải đẩy, ọe —

Thẩm Thành xanh mặt nhìn Trần Lâm ghé vào giữa ống quần mình nôn mửa không ngừng, nín thở nửa ngày, muốn phát tiết rồi lại tìm không thấy cách, bàn tay to hết giơ lại hạ trên đầu Trần lâm mãi không hạ thủ được, cuối cùng chỉ phải máy móc đập sau lưng của hắn, gương mặt ngày thường cà lơ phất phơ rốt cuộc không cách nào duy trì nụ cười, quay sang nghiến răng nghiến lợi, “Cậu đây là ý gì?”

Thanh niên khóe miệng khẽ cong, thật có lỗi cười, “Không có ý tứ, phương hướng nhìn sai……”

Thẩm Thành vừa định mở miệng, liền lại nghe được cậu bổ sung nói, “Khá tốt có kinh hỉ mới.”

Trần Lâm ói đủ lần nữa bị thanh niên nhu hòa thanh lý sạch sẽ ôm vào trong ngực, trước mắt sớm đã chóng mặt được nguyên một đám nhang muỗi, Thẩm Thành cúi đầu nhìn quần tây mình tràn đầy uế vật, nắm tay hết nắm lại thả, cuối cùng khi trừng bên mặt vô tội của Trần Lâm, hóa thành một câu thề —

Ta nhất định sẽ gấp mười, không, gấp trăm lần đòi lại……

Tại, trên, giường.

Đối với một ít ồn ào bên cạnh, An Nhiên lại yên tĩnh giống như chết.

Mạc Bát Giác lần đầu tiên ngồi máy bay, lại một điểm hứng thú dò xét đều không có, đến chỗ ngồi liền tựa lưng vào ghế ngồi nhắm mắt dưỡng thần, thỉnh thoảng nghiêng đầu xuyên qua cửa sổ nhỏ nhìn về phía tầng mây dày đặc cùng cánh máy bay, An Nhiên mấy lần mở miệng đều không có cơ hội nói chuyện, sắc mặt càng xấu.

Như thế Tiểu Ngũ kẹp ở giữa bọn họ liền có vẻ càng thêm đáng thương, sau nửa ngày mới hít sâu một hơi, quay đầu đối với Mạc Bát Giác ha ha cười nói, “Cái kia…… Hôm nay thời tiết thật tốt ha……”

Mạc Bát Giác nhàn nhạt quét mắt nhìn hắn một cái, lại nhìn nhìn sắc trời âm trầm ngoài cửa sổ, “Ân, rất mát mẻ.”

…… Nhớ tới gió thu hiu quạnh trước khi đăng ký, Tiểu Ngũ níu chặt áo khoác, lại chuyển sang nịnh nọt An Nhiên, “Máy bay có đại thần ngồi chính là không giống với, trên đường đi liền khí lưu đều không gặp qua ……”

Ầm ầm —

Máy bay bắt đầu kịch liệt xóc nảy, radio mở ra, giọng tiếp viên hàng không không nhanh không chậm thông tri mọi người, hiện tại bắt đầu tiến vào dòng khí lưu……

An Nhiên mặt không biểu tình nhìn hắn, “Cậu tin không tin, nói thêm một câu vô nghĩa, tôi sẽ đem cậu từ trên phi cơ văng ra.”

Tiểu Ngũ biết biết miệng, “Trước ngài ném qua ?”

An Nhiên đạo, “Không có.”

Tiểu Ngũ nhẹ nhàng thở ra.

Rất nhanh khí lưu liền vững vàng, hắn ý định đứng dậy đi buồng vệ sinh, theo đại thần trước người chen qua thì, mới nghe anh nói, “Cậu là người đầu tiên.”

Tiểu Ngũ cước bộ dừng một chút, dưới ánh mắt ngoan lệ của đại thần khóc không ra nước mắt, “Em là thàng nhóc chưa từng đi học, không có văn hóa gì, anh không cần để ý em….”

Tiểu Ngũ đi sau sẽ chết cũng không chịu trở về, thừa dịp Thẩm Thành ở buồng vệ sinh thanh lý quần, liền chiếm lấy vị trí của người ta, chết sống chơi xấu bên người đạo diễn nhà mình không chịu đi.

Vì vậy bên này cũng chỉ còn lại có hai người, một bên là tràn đầy sát khí toàn bộ triển khai, bên kia thì là trong lơ đãng mở ra vòng phòng hộ, làm cho mỗi một mai ám khí của đối phương như đánh vào trên bông.

Trầm mặc như vậy sau nửa ngày, An đại thần rốt cục không cách nào nữa chịu được cảm giác bị bỏ qua như vậy, “Khụ khụ.”

Mạc Bát Giác chống cằm nhìn ngoài cửa sổ, không nhúc nhích một chút.

An Nhiên trừng mắt, đề cao thanh âm, “Khụ, khụ!”

Mạc Bát Giác rốt cục xoay đầu lại, nghi ngờ nói, “Cậu như thế nào ngồi ở đây?”

Trong khoảng thời gian ở chung này đã làm cho năng lực thừa nhận tâm lý của An đại thần đề cao rất lớn, còn có thể miễn cưỡng khống chế được nét mặt của mình, “Tôi luôn luôn ngồi ở đây.”

Mạc Bát Giác nhíu mày nhớ lại một chút, “A.”

Lại xoay qua chỗ khác.

…… Cái gì gọi là…… A?

An Nhiên nhìn cái cằm có đường cong duyên dáng kia kèn kẹt mài răng, hận không thể nhào tới hung hăng cắn một ngụm, “Uy, bên ngoài có cái gì đẹp mắt ?”

“Không có gì.”

“Vậy anh làm gì không ngừng xem bên ngoài?”

Mạc Bát Giác bị anh ‘ kiên nhẫn ’ quấy rầy chọc đến cuối cùng phải quay sang, kỳ quái nhìn anh, “Đương nhiên là bởi vì bên trong không có gì có thể xem.”

“……” An Nhiên biểu tình như là ăn một trăm con ruồi bọ, “Anh là nói…… Tôi lớn lên khó coi?”

Đại khái là An Nhiên giờ phút này biểu tình quá kinh khủng, Mạc Bát Giác rốt cục ý thức được tự mình mau miệng nói sai, khó được giải thích, “Tôi là nói tôi không muốn nhìn cậu.”

Cho nên…… Vẫn là khó coi.

Thái dương An Nhiên gân xanh thình thịch nhảy, tay trái vô thức cào thạch cao, một chút lại một chút, trong đầu hoàn toàn là một mảnh huyết tinh: Muốn hay không trực tiếp đem gã ném ra máy bay, cùng lắm thì đồng quy vu tận……

Cạch!

Khung máy bay lại mạnh chấn, dừng một chút, chờ đón phía sau chính là một hồi cuồng mãnh chấn động.

Mặt nạ dưỡng khí trên chỗ ngồi đồng thời rơi xuống, nữ tiếp viên trên radio cực lực chấn an mọi người cùng nói rõ tình hình hiện tại, đồng thời hướng dẫn mọi người tư thế an toàn cùng cách tự bảo hộ, hành khách thoáng chốc bắt đầu thét lên cùng kêu gào đứng dậy.

“F**k!” An Nhiên đầu mạnh đâm vào ghế trước, lại bị dây an toàn kéo lại, nặng nề bật trở về trên ghế, “Thực mẹ nó xui!”

Mạc Bát Giác tại kịch liệt xóc nảy ổn định thân thể, trên mặt ngược lại không thấy kinh hoảng, chỉ là lông mày sâu khóa nhìn An Nhiên.

Bởi vì bị thương, An Nhiên cũng vô pháp hoàn toàn bảo trì thân thể cân đối, tại cường lực rung động lắc lư nhiều lần đánh trúng tay phải bó thạch cao, đau anh liên tục hít lãnh khí, sắc mặt cũng rất là kinh hoảng, “Đáng chết!”

Gắt gao bám ở thành ghế Tiểu Ngũ đột nhiên rùng mình một cái, trực giác suy đoán cái kia chết tiệt nhất định là chính mình, nhưng mà lúc này cũng tới không kịp nghĩ lại, chỉ phải không ngừng toái toái niệm niệm Thượng đế phù hộ Thánh mẫu Maria ngã phật từ bi ơ mi phò phò……

An Nhiên chỉ cảm thấy lồng ngực của mình tựa hồ bị đè ép, anh bị thương căn bản là không có biện pháp cầm mặt nạ dưỡng khí, trong hỗn loạn anh khó chịu bắt được một cánh tay bên người, há mồm muốn nói, nhưng lại ngay cả thanh âm đều phát không được, sắc mặt cũng bắt đầu phát xanh.

Con mẹ nó…… Đồng quy vu tận, lần này thật sự là muốn đồng quy vu tận.

Đầy đầu anh là một ít chuyện loạn thất bát tao.

Khuôn mặt tươi cười mơ hồ của Tiếu Tiểu Ngoại, ba mẹ đang nghỉ phép ở nước ngoài, vài khúc nhạc còn chưa viết xong…… Còn có kẻ lỗ mãng chết tiệt ôn nhu lại chết tiệt đáng giận bên người này……

Trong đại não hết thảy giống như phim nhựa tuần hoàn phát hình, hoàn toàn không ý thức được cái tay mình nắm kia đã cưỡng chế đưa mặt anh kéo qua, mặt nạ dưỡng khí cũng tùy theo cài trên mặt, không khí cuồn cuộn không ngừng mà chui vào, lập tức, chính mình bị ôm vào một lồng ngực tản ra kiên định ấm áp.

Thần chí An Nhiên mạnh tỉnh táo lại.

Cái này, đây là…… Mạc Bát Giác?!

Khủng hoảng cùng uể oải chỉ trong một thoáng biến mất vô tung, đầu An Nhiên bị đặt tại trên ngực người nọ, con mắt lại khiếp sợ trừng to.

An Nhiên ngây ngốc nghĩ, người này thoạt nhìn chỉ so với mình cao một chút mà thôi, cơ ngực sao lại phát đạt như vậy.

Bàn tay to đè trên gáy anh dần dần buông lỏng, anh nghe được tiếng nói trầm thấp của Mạc Bát Giác nhẹ nhàng truyền vào trong tai, “Phóng thoải mái, không có việc gì.”

Hô hấp nóng rực chui vào lỗ tai anh, chiếc mũi thẳng tắp sát qua vành tai trắng ngần của anh, tiếng nói đạm mạc, lại cực ôn nhu.

…… An Nhiên đột nhiên rất muốn véo chính mình một chút, nhìn xem có phải là đang nằm mơ, bằng không vì cái gì chính mình một người đàn ông, sẽ ở trong ngực một người đàn ông khác đột nhiên cảm thấy an tâm.

An tâm…… Cái quỷ!

An Nhiên liều mạng giãy dụa, trong nội tâm căm giận nhớ kỹ, ông là TOP, ông là TOP, ông là TOP!

Muốn áp cũng là ta áp hắn!

Cánh tay chống đẩy bị mạnh nắm lấy, ngón tay mạnh mẽ buộc chặt, đem An Nhiên gắt gao ôm chặt, cằm Mạc Bát Giác để trên đỉnh đầu anh, tự nhiên mà trấn định nhắm mắt lại, thản nhiên nói, “Ngoan chút, bằng không đem cậu ném ra bên ngoài.”

Anh cũng chỉ có một chiêu này có thể dọa người ?!

Quyết chí thề làm TOP An đại thần thân thể cứng ngắc một lát, chán nản buông lỏng khí lực toàn thân.

Lửa giận của anh bị uy hiếp nát tục này sợ tới mức cứng lại.

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: