Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[Con đường…] 17

Khí lưu tới thần kỳ đi được cũng thần kỳ, không đến một hồi, máy bay liền dần dần vững vàng lại, bạo động vừa rồi giống như người bị bệnh tiêu chảy, ùng ục kịch liệt đau nhức nửa ngày, kết quả là một cái rắm bủm một tiếng, done. (thô bỉ >Д< |||)

Kế tiếp một đường, An Nhiên luôn luôn là đần độn, chỉ biết là cái cằm đặt trên đỉnh đầu mình thủy chung không dời đi, bàn tay ôm lưng mình cũng cuồn cuộn không ngừng mà lộ ra ấm áp.

Máy bay trong tâm tình phức tạp không biết nên chửi má nó vẫn là nên may mắn của mọi người, rốt cục đáp xuống sân bay N thị.

Hạ máy bay, đoàn làm phim dẫn theo hành lý đi ra ngoài, mới ra hành lang, liền chứng kiến một đám người trào lên, đồng thời cùng với ánh đèn flash tách tách thiểm mù mắt.

Nhân viên ở sân bay lập tức nghênh đón, bảo tiêu bên người An Nhiên cũng tức thời ngăn phía trước bọn họ.

An Nhiên vuốt vuốt mi tâm, thấp giọng hỏi Thẩm Thành, “Không phải nói giữ bí mật sao?”

Thẩm Thành bất đắc dĩ nói, “Giữ bí mật chính là đối với người của mình, đối người ngoài mở ra.”

An Nhiên cười nhạo, “Thật đúng là biết lấy cớ.”

Mà Trần Lâm đi ở phía trước thì vẫn còn tại buồn bực, “Đây là xảy ra chuyện gì?”

Có thiếu nữ dẫn đầu vọt tới trước đám người lớn tiếng nói, “Chúng ta là đại thần hậu viên hội, chúng ta là tới đón tiếp An Nhiên !” Lập tức chính là vô số thét lên, các thiếu nữ liều mạng khàn giọng hô, “Đại thần, chúng em yêu anh!!!”

Đám người lại bắt đầu không an phận, thậm chí có fan nam mưu toan sử dụng bạo lực đột phá vòng bảo tiêu vọt tới bên người An Nhiên.

Lông mày dưới kính râm của An Nhiên nhảy lên, vừa định mở miệng, đã bị một tay kéo đến bên người, Mạc Bát Giác ghé vào lỗ tai anh thở dài, “Đây là cuộc sống cậu yêu?”

Hai dễ nhìn xuất sắc dán chặt lấy bên tai nói chuyện vốn đã là thập phần đáng chú ý, mà hành động mang đầy tính bảo vệ như vậy càng có vẻ mập mờ vô cùng, hào khí quỷ dị lặng im một chút, đột nhiên có một bộ phận người lớn tiếng hét ầm lêm, “Là hắn! Là nam trung khuyển kia!”

“Đế vương sama!”

“A a, là thần công đại nhân!!! Người thật so với ảnh chụp còn muốn suất!”

Đồng nghiệp 囧 囧 nhìn cô, “Tại sao là thần công?”

“Ngu! Đại thần lão công sao…… Thần công đại nhân! Gỡ kính xuống đi a!”

“……”

Mạc Bát Giác trong nháy mắt biến thành cái khác cần bị bảo vệ, cùng An Nhiên cùng nhau bị bảo tiêu cùng nhân viên sân bay vây quanh, cố sức hướng cửa lớn chuyển đi, cười khổ đối An Nhiên nói, “Tôi rốt cuộc biết tại sao phải mang kính.”

An Nhiên hừ lạnh, “Cái này tính cái gì, lão tử trong đêm đều phải mang.”

“Vậy cậu mấy lần đụng phải cột điện?”

“……”

Nhưng mà vô luận như thế nào đưa đẩy, cũng vẫn là không cách nào lao ra biển người, cả đại sảnh sân bay cơ hồ chật ních, liền một điểm khe hở cũng không có, rơi vào đường cùng, bảo vệ vẫn là đem ánh mắt khẩn cầu nhìn An Nhiên, “Nếu không vẫn là thỉnh An tiên sinh trấn an một chút? Như vậy thật sự là……”

“An Nhiên!!!” Các loại tiếng thét chói tai như sóng biển liên tiếp, cơ hồ chấn xốc nóc phòng.

An Nhiên không có cách thở dài, đưa tay tháo xuống kính râm.

Cơ hồ liền theo ngón tay của An Nhiên cử động, tiếng kêu của fan đại thần trong tích tắc bất động, giống như đầu CD đang phát hình bỗng nhiên bị ấn nút pause.

Ngay sau đó, khuôn mặt anh tuấn vui vẻ mang theo lười biếng của An Nhiên lộ ra, khóe môi như có một tia đùa cợt, đáy mắt tràn đầy thần thái ngạo mạn bất thường, nhất cử nhất động không chỗ bắt bẻ, như quân vương cao cao tại thượng, vẻn vẹn là nhướng mày cười khẽ, liền đã rung động nhân tâm.

Các Fan nhất tề thở dốc vì kinh ngạc, thanh âm này tại đại sảnh yên tĩnh có vẻ càng thêm kinh hãi.

Đối phản ứng như vậy tựa hồ tập mãi thành thói quen, An Nhiên gẩy gẩy tóc mái, khiêu khích hướng Mạc Bát Giác nhìn thoáng qua, ác ý cười, một phen kéo lấy cà vạt Mạc Bát Giác, bất ngờ không đề phòng, Mạc Bát Giác thình lình khom người xuống, chợt nghe An Nhiên tà tứ ghé vào lỗ tai gã cười khẽ, “Thấy rõ sao? Đây mới là tôi nghĩ muốn.”

Fan tại lặng im một giây sau, lần nữa dữ dội thét chói tai, cơ hồ đâm thủng màng nhĩ, đơn giản là từ góc độ đó nhìn lại, môi An Nhiên mỗi một lần có chút đóng mở, đều cơ hồ muốn dán lên gò má đạm mạc của Mạc Bát Giác, khoảng cách nguy hiểm nhất.

Thân mật, lại vĩnh viễn cách xa.

An Nhiên chậm rãi buông ra cổ áo Mạc Bát Giác, tia sáng trong mắt không lui, giống như lưỡi đao kiêu ngạo mà sắc bén, kinh sợ mỗi một tấc thần kinh của Mạc Bát Giác.

Mạc Bát Giác đột nhiên cảm thấy, chính mình thấy hiểu hàm ý trong ánh mắt của An Nhiên.

Cuộc sống như vậy của anh, tôi buông tay là có thể tìm được.

Có gan, liền đứng ở vị trí bên cạnh tôi, anh dám sao?

Sau một lát, An Nhiên chậm rãi thu hồi ánh mắt, đối với một chúng thiếu nam thiếu nữ khàn cả giọng dựng thẳng ngón trỏ điểm trên môi, “Hư —”

Sân bay thoáng chốc không tiếng động cứng lại.

“Bé ngoan.” An Nhiên thoả mãn nhẹ kéo khóe môi, lộ ra một đường cong lười nhác, “Rất nhớ ta?”

Vừa dứt lời, liền ngoài phi trường đều có thể nghe được đến tiếng hét cùng lúc từ bên trong, “Nhớ!!!”

“Sách.” An Nhiên giống như chịu không được nhíu mày, “Ồn chết.”

Mọi người lập tức đóng chặt miệng.

An Nhiên tùy ý gẩy gẩy tóc ngắn, sợi tóc màu đay sáng bóng lóng lánh, nhẹ nhàng mà động, hấp dẫn ánh mắt mỗi người, anh quyệt khóe miệng, “Hiện tại, lập tức, cho ta nhường đường, đêm mai A&M tổng đài —”

Anh lười biếng nhấc lên mí mắt, “F**k you every night.”

Dĩ nhiên là quảng cáo -_-|||

Đoàn làm phim cùng quần chúng mặt đồng loạt thành chữ 囧.

Nhưng mà các Fan lại bất đồng, các cô nhất tề hấp khí, trong nháy mắt cao giọng hoan hô, “Vương giả trở về!!!”

Đồng thời, tại trước mặt An Nhiên mấy người, giống như dùng dao nhỏ cắt bánh ngọt, chậm rãi nhúc nhích, dần dần xuất hiện một con đường.

An Nhiên mỉm cười, dẫn đầu bước đi.

Kỳ thật khoảng cách cũng không xa, chỉ là bị vây mới có vẻ tiến lên gian nan, vài bước liền thấy được cuối cùng.

Cuối đường, có một thanh niên da màu mật ong cười tủm tỉm tựa ở cửa lớn loay hoay nghịch di động, ánh nắng ngoài phi trường chiếu vào trên mái tóc hơi xoăn màu nâu sẫm của cậu ta, lại sáng bất quá tiếu dung của cậu ta.

Đợi mọi người đi ra vòng vây, cậu ta mới đột nhiên như kịp phản ứng, rất nhanh đứng lên, cười hì hì hướng mọi người khoát tay, “Hey, Ray! Over here!”

Ray?

Trần Lâm còn ở vào trong rung động đại thần gây cho chính mình chưa trở về thần, đoàn làm phim có người như vậy ?

Không đợi hắn đặt câu hỏi, bên người đã có người xuyên qua hắn cười nghênh đón, “Hi, bé M~”

“…… Cút đi.” Thanh niên đập cậu trợ lý nhỏ một quyền, con mắt xinh đẹp lại phiêu hướng đám người ngắm, liếc mắt liền thấy được thân ảnh hờ hững xuất sắc của Mạc Bát Giác, lập tức há to miệng, lẩm bẩm nói, “Lần này mặt hàng không sai, có thể bán tốt giá……”

“Ngươi dạng như vậy rất giống lão bảo (má mì ý =))))).” Cậu trợ lý nhỏ mắt trợn trắng, cười trêu nói, “Ê, nước miếng đều nhanh chảy ra.”

Thanh niên mắt điếc tai ngơ, lúc này nội tâm của cậu ta kích động khó nói lên lời, quả thực lệ nóng doanh tròng, thì thào tự nói, “Mấy lần trở về trong mộng kéo duyên lành, hai tay ôm định hoa mỹ nam…… Nghìn vạn dặm ta truy tìm ngươi, chính là ngươi lại không thèm để ý……”

Chính là ngươi !!!

Thanh niên nhào lên liền không muốn xuống, ôm eo Mạc Bát Giác hai mắt đẫm lệ mông lung ngẩng lên đầu, nghẹn ngào nói ra câu giữ trong lòng đã lâu, “Ngươi nguyện ý cả đời đi theo ta sao?”

Mạc Bát Giác không chút suy nghĩ, “Không muốn.”

…… Thanh niên trong nháy mắt hóa đá.

Há mồm nửa ngày, thanh niên mới buông tay ra đứng lên, thương tâm, “Ngươi không biết là ngươi cự tuyệt được quá nhanh ?”

Mạc Bát Giác Chân thành, “Ta chê ngươi đẩy ngã được quá nhanh.”

“…… Ta chỉ là gặp ngươi rất cao hứng.” Thanh niên thất vọng cúi vai, đưa tay ra, “Xin chào, ta là đại diện của NPC, Nick.”

“Chào.”

Mạc Bát Giác tay vừa mới nâng lên một điểm, ánh mắt đột nhiên quét đến một đạo thân ảnh đứng trong góc, lập tức lướt qua Nick bước qua, “Anh……”

Nick trong nháy mắt xụ mặt, ủy khuất nhìn cậu trợ lý nhỏ, “Ta bị bơ.”

Cậu trợ lý nhỏ đồng tình nói, “Sớm muộn gì cũng thành thói quen, ngươi xem ta không phải đều chống đỡ xuống.”

Người đàn ông phong trần mệt mỏi trong góc hiển nhiên là đợi đã lâu, mái tóc rối bù cùng gương mặt tràn đầy hồ tra có vẻ có chút tang thương, giữa lông mày cùng Bát Giác ngược lại có năm phần giống nhau, ngồi ở trên ghế đầu không ngừng một điểm một điểm gật gù, nghe được tiếng bước chân mờ mịt mở mắt, liền nhìn đến Mạc Bát Giác đầy mắt mừng rỡ đứng ở trước mặt của hắn.

“Anh hai, sao anh lại tới đây?”

“A…… Tiểu Bát!” Người đàn ông nhảy dựng lên, cười mở, nhào tới hung hăng ôm Bát Giác, “Đã lâu không gặp a cậu em.”

Mạc Bát Giác mỉm cười gật đầu, nhìn chung quanh một chút, “Chị dâu bận?”

Khuôn mặt tươi cười của người đàn ông khó nhận ra thoáng cương một chút, chần chờ gật đầu, “Ừ, cô ấy…… Đi công tác. Trong nhà có khỏe không? Cha thân thể thế nào? Mạc Mạc con thỏ nhỏ kia còn bướng bỉnh không?”

Bát Giác mỉm cười, “Đều rất tốt.”

Đạo diễn Trần Lâm nhìn một màn cảm động này, đột nhiên cảm thấy rất vui mừng — Mạc gia vẫn là có người bình thường.

Đại khái là đã nhận ra ánh mắt hắn sợ hãi than, người đàn ông quay đầu nhìn đoàn làm phim phát ra ánh sáng chói lọi, ngơ ngác một chút, thoải mái cười nói, “Đây là đoàn làm phim khôi hài cha nói a? Lớn lên đều rất hài kịch sao. Nghe nói chú đi quay phim, anh còn không tin, xem ra là anh xem nhẹ chú, anh đã sớm nói, tiểu Bát nhà chúng ta nhất định có tiền đồ!”

Đoàn làm phim khôi hài……

Đoàn làm phim khôi hài……

Đoàn làm phim khôi hài……

Thân thể Trần Lâm lung lay sắp đổ.

An đại thần trên mặt u ám, “…… Lớn lên đều rất…… Hài kịch?”

Mạc đại ca bị người đột nhiên xuất hiện này hoảng sợ, “Chẳng lẽ cậu là bi kịch?”

……

Trần Lâm cắn tay áo nghiêng đầu, đã không dám nhìn tới sắc mặt An Nhiên giờ phút này, cậu trợ lý nhỏ đầu đầy hắc tuyến, nhà các ngươi thế nào thấy cái gì đều hài kịch a -_-|||

Gió lạnh thổi qua cửa sân bay, Thẩm Thành vô lực thở dài, “Có lời gì cũng không thể ra sân bay nói sau? Chúng ta một đám người mang theo fan ngăn ở đây, bảo vệ nhanh khóc.”

Mọi người như ở trong mộng mới tỉnh, gặp đoàn fan sau lưng lại có rục rịch xu thế, vội vàng buông lỏng hành lý vung chân chạy.

Đến N thị, chính là trở về tổ chim, cũng không cần lại tập trung một chỗ, mọi người ăn ý mười phần ở phi trường khua tay nói chào, hẹn nhau ngày mai gặp, liền lập tức ai về nhà nấy tìm mẹ ai.

Mạc Bát Giác là muốn đi cùng anh hai Mạc gia, nhưng mà đứng ở trước xe tắc xi, lại dẫn xuất chút ít bạo động đến – –

Nick bình tĩnh hé ra mặt búp bê, gãi rối loạn một đầu tóc hơi xoăn, tức giận nói, “Bản thân ta lần đầu tiên nghe nói, A&M vương bài đại diện còn có thể đối người đi đường cảm thấy hứng thú, các ngươi tinh tham đều chết sạch ? Muốn ngươi tự mình đến đào góc tường.”

“Đào góc tường?” Thẩm Thành cười lạnh, “Hắn thật ra ở đâu đều không ký qua, NPC tự mình đa tình công lực ngược lại phát triển, liền người đại diện da mặt cũng biến dầy.”

“…… Cho, cho dù hắn còn không có ký, cũng không khả năng với ngươi a, chẳng lẽ ngươi muốn vứt bỏ núi vàng của ngươi?”

“Ngươi không biết A&M có ta công ty cổ phần ?”

“……” Một mủi tên xuyên tim, cậu đúng là không biết.

“A, đúng rồi, NPC là không thể nào cho loại cơ hội này…… Hoặc là ngươi có thể lo lắng cùng Đỗ Ngôn lên giường thử xem? Ta đoán hắn liền công ty cũng có thể tặng cho ngươi.”

“……” CMN, hắn như thế nào liền cái này cũng biết.

Nick thẹn quá hoá giận, “F**k! Mặc kệ thế nào, hắn là ta vừa ý trước !”

Thẩm Thành nhún nhún vai, “Giống như ngươi mới là đột nhiên xuất hiện một cái.”

“Ta mặc kệ ta mặc kệ ta mặc kệ……” Thanh niên gắt gao ôm lấy eo Mạc Bát Giác không chịu buông tay, nước miếng đều cọ đến trên tây trang của gã.

“……” Thẩm Thành bị hành vi vô lại của thanh niên rung động thật sâu, “Ngươi thật là Manager tối hồng của NPC? Tuy sớm biết công ty của các ngươi không có tiền đồ gì, chính là…… Như vậy xem ra, là nhanh muốn đóng cửa đi?”

“Đóng cửa ta cũng muốn hắn ta sẽ muốn hắn ta muốn hắn…… Không cho ta ngươi chính là M là đại M là tiện M tối tiện M……”

Thẩm Thành ngược lại hút một ngụm lãnh khí, không thể tin được nói, “Ngươi có thể hay không đừng ngây thơ như vậy?”

“Ngây thơ ta cũng muốn hắn muốn hắn &%¥#@……”

Mạc Bát Giác không nói gì nhìn hai người kia không hiểu ra sao ngăn ở trước xe, sau lưng đã sắp xếp một hàng ô tô dài, đám tài xế chính tức giận vỗ loa nhô đầu, Mạc đại ca cũng có chút mỏi mệt, thở dài, “Thật có lỗi, ta có thể chen miệng vào?”

“Không thể.”

Hai người cũng không quay đầu lại nhất tề hừ lạnh.

“Được rồi.”

Mạc Bát Giác bẻ bẻ ngón tay, khớp xương răng rắc rung động, “Ta đây đành phải nhúng tay……”

“……”

Hai người lặng im một chút, thanh niên lập tức lại nước mắt lưng tròng nhào tới ôm eo của gã, “Chỉ cần ngươi chịu theo ta trở về, ngoại trừ mặt ta mặc cho ngươi đánh!”

Thẩm Thành 囧 囧 nhìn cậu ta, lần đầu phát hiện mình cũng có thể lộ ra biểu tình ngu x như vậy, không khỏi cảm khái đạo, “Ngươi thật đúng là…… Dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào a……”

Thanh niên quay đầu làm cái mặt quỷ, “Có thể đem người cướp được tay, máu thịt thân thể tính cái gì!” Nói xong anh dũng hy sinh dường như đóng chặt con mắt, miệng nhổ ra hai chữ, “Đến đi!”

Thẩm Thành như có điều suy nghĩ sờ sờ cằm, “Ta như thế nào cảm thấy…… Kỳ thật ngươi rất chờ mong bị đánh.”

An Nhiên ngồi trên xe đợi thật lâu cũng không thấy Thẩm Thành trở về, không kiên nhẫn nhảy xuống xe đi nhanh tới, thật xa chứng kiến Nick ôm chặt Mạc Bát Giác bộ dáng, mà Mạc Bát Giác lại cũng không đẩy ra, không khỏi, lại dừng bước, mím chặt môi.

Mạc Bát Giác bị cậu ta ôm cứng ngắc nửa ngày, nâng lên tay mở ra lại nắm chặt, cuối cùng vô lực vỗ vỗ thanh niên, “Ngươi trước tiên buông ta ra, ta đi với ngươi là được.”

An Nhiên bỗng nhiên mở to mắt, tại chính mình còn không có ý thức được thời gian, đã mở miệng trước, “Uy, Mạc Bát Giác!”

Bát Giác khẽ giật mình, xoay đầu lại nhìn thẳng anh, đây là lần đầu tiên An Nhiên kêu tên của mình, không biết tại sao, trong nội tâm có loại kỳ quái, cùng loại cảm thụ vui sướng…… Dù cho chỉ là nhỏ bé đến cơ hồ có thể xem nhẹ, với gã mà nói, lại là cực kỳ khó được.

Loại ánh mắt phức tạp đó An Nhiên không hiểu, cũng không còn tính nhẫn nại để ý tới, anh chỉ biết rõ, nếu mình đã mở miệng muốn Mạc Bát Giác đến A&M, liền không phải do những người khác chi phối tư tưởng của gã.

Nét mặt của anh vẫn đang lạnh lùng, ánh mắt cũng ngạo mạn, gần như mệnh lệnh, “Tới, tôi để lái xe đưa anh đi.”

Mạc Bát Giác cau mày.

Chỉ là trong nháy mắt đó, vui sướng liền bị ánh mắt khinh thị của người kia hòa tan, thậm chí theo trong đáy lòng ẩn ẩn lộ ra một cổ không kiên nhẫn, đạm mạc nói, “Không cần, Nick sẽ tiễn tôi.”

Xe thể thao như lửa đỏ tại trên đường lớn sáng chướng mắt, thanh niên vui thích ngồi ở ghế lái xe, mắt to tròn vo càng không ngừng xuyên qua kính chiếu hậu ngắm lấy quay đầu nhìn ngoài cửa sổ Mạc Bát Giác, càng xem càng là thoả mãn, miệng cũng blah blah nói chuyện không ngừng, bởi vì ngữ tốc quá nhanh, hai người phía sau căn bản là nghe không rõ cậu nói gì đó, đại khái chính là công ty chúng ta tốt, công ty của chúng ta chính sách cao, công ty của chúng ta yakexi a yakexi*……

(Tiếng Duy Ngô Nhĩ, có nghĩa là tốt đẹp. Từ này mọi người vào đây để tìm hiểu thêm) 

Mạc Bát Giác một mực nhíu mày suy nghĩ cái gì, ngược lại Mạc đại ca có chút băn khoăn, thân thủ đẩy Bát Giác, hướng Nick cười cười, “Không có ý tứ, tiểu tử này bình thường cũng rất mộc, lời nói cũng ít, ngài đừng khách khí.”

Mạc Bát Giác nhàn nhạt phủi anh hai, “Em chỉ là cảm thấy lái xe nói chuyện sẽ phân tâm.”

Thanh niên lơ đễnh cười nói, “Sẽ không a, ta lái xe kỹ thuật rất tốt.”

“Vậy ngươi có thể lái nhanh một chút ?”

“…… Ai?”

“Lại có hai lão nhân tản bộ vượt qua chúng ta……”

“……”

Bên đường người qua đường bỗng nhiên thấy một đạo lửa đỏ gió xoáy theo bên người hăng hái đảo qua, cuốn lên lá rụng tung bay.

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: