Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[Con đường…] 18

Chương thứ mười tám

Nick vốn là ý định trước mang hai người đi nhà hàng giải quyết bữa tối, sau đó lại tiện đường đi NPC ký hợp đồng, hợp đồng ký xong, kết quả dưới kiên trì của Mạc Bát Giác, chỉ có thể bất đắc dĩ đem xe hơi chạy đến dưới lầu nhà Mạc đại ca.

Vị trí rất vắng vẻ, là khu dân cư cũ kỹ ở Lục Hoàn, liền tường vôi đều phai bạc màu, lộ ra từng mảng bụi đen xấu xí.

Mạc đại ca nhìn bộ dáng Nick mờ mịt xấu hổ giải thích, “Hai, chúng ta bên này không có chỗ đậu xe, cũng không có người mua được xe tốt.”

“……” Nick giống như rất giật mình nháy nháy con mắt, qua nửa ngày mới kịp phản ứng, cười mị mị khuyên, “Như vậy rất thuận tiện, mỗi lần muốn đem xe hơi ngừng đến ga ra đều siêu…… phí sức, nhà anh hai rất tốt a.”

Bộ dáng khoa trương kéo dài âm cũng rất đáng yêu, Mạc đại ca lập tức đã bị cậu ta chọc nở nụ cười, bầu không khí quét đi lạnh nhạt trước đó, trở nên thân thiện rất nhiều, “Ừm, Ni, Nick a, muốn hay không theo chúng ta cùng lên lầu ngồi một chút? Buổi tối làm cho tiểu Bát nấu đồ ăn cho chúng ta ăn…… A, sơn trân hải vị là mua không nổi, bất quá ngày hôm qua ta đặc biệt đi chợ rau mua hai con cá, tiểu Bát tay nghề rất tốt.”

Nick kinh ngạc hai mắt sáng lên, “Oa oa, Bát Giác còn có thể nấu cơm? Thật là lợi hại! Em thật sự có thể đi ?”

Mạc Bát Giác vốn là liền một mực không có mở miệng, chỉ là như có điều suy nghĩ chằm chằm vào ngoài cửa chính nhà trọ, căn bản không có nghe được hai người nói gì đó, nghe vậy ngơ ngác một chút, nhàn nhạt gật đầu, “Nếu như cậu không vội.”

“Như thế nào lại vội!” Nick nhào tới ôm lấy cánh tay của gã, bởi vì vóc dáng hơi lùn, có chút ngửa đầu thoạt nhìn con mắt càng tròn căng sáng lóng lánh, “Không vội, tuyệt đối không vội! Hiện tại sự nghiệp của ta chính là kề cận ngươi, xin cho ta đi theo ngươi a!”

“……” Mạc Bát Giác vô lực thở dài, rút về cánh tay nhấc chân bước đi.

Nick thất vọng suy sụp bả vai, lại lập tức nhảy dựng lên đi theo, “Nói thật, công ty của chúng ta thật sự rất tốt, ngươi đã đến rồi nhất định sẽ không hối hận, ta có thể suốt đêm đem kế hoạch bồi dưỡng làm ra cho  ngươi xem, tiền lương cũng rất dày……”

Mạc đại ca đi ở cuối cùng, cười lắc đầu, “Thực sự tinh thần.”

Làm cho người ta hâm mộ.

Hắn làm tài xế xe bus cũng có mười năm, tựa hồ theo ngày đầu tiên rảo bước tiến lên N thị bắt đầu, đã bị rút hết tất cả khí lực.

Đi chưa được mấy bước, đột nhiên nghe được phía trước Bát Giác đang tại với ai nói chuyện, bởi vì chính mình nhà ở xa, sắc trời đã không còn sớm, hôn ám Mạc đại ca cũng không thấy rõ, chỉ phải rất nhanh đi vài bước, nhưng mà xem xét phía dưới, lại ngây ngẩn cả người.

Mạc Bát Giác nhìn người phụ nữ xinh đẹp mỉm cười, “Vừa mới thật xa xem đã cảm thấy rất giống, nguyên lai thật là chị dâu, anh hai nói chị công tác bề bộn, như thế nào xuống dưới lầu chờ?”

Người phụ nữ cũng cười cực kỳ cao hứng, vén vén tóc dài thùy lạc bên tai, “Ừm, gần nhất công tác là bề bộn chút ít, bất quá nghe nói chú út muốn tới, vẫn là đến xem, Mạc Mạc gần nhất được không? Chị còn định mấy ngày nữa trở về đón nó, sớm biết chú tới, để chú dẫn nó cùng đến……”

“Mạc Mạc ở được rất tốt, hiện tại cũng không phải ngày nghỉ, tới đây làm cái gì.” Mạc đại ca thanh âm có vẻ có chút mất tự nhiên, lạnh đến làm cho Mạc Bát Giác nao nao, lơ đãng cúi đầu, lại quét đến túi xách trong tay người phụ nữ.

Tuy không biết nhãn hiệu gì, nhưng loại túi xách này Bát Giác lại nhận ra, trong ấn tượng đoàn làm phim nữ diễn viên mang theo cũng là kiểu dáng đồng dạng, ngẫu nhiên nghe được bọn họ trò chuyện, cũng biết giá cả không phải anh hai tiền lương ít ỏi của gã có khả năng thừa nhận.

Bát Giác có chút ngưng tụ lại con ngươi, “Chị dâu gần nhất quả thật không sai.”

“Ân, mấy năm trước làm nghiệp vụ viên, thành tích không sai, cho nên ông chủ cũng có chút coi trọng……” Người phụ nữ từ Mạc đại ca xuất hiện sau cũng có chút sợ hãi, co quắp cười cười, vội vàng nói sang chuyện khác, “Hôm nay lại phát tiền thưởng, chị mời chú ăn cơm được không? Nghe nói chú muốn đóng phim? Anh hai chú là một tên phế vật không có tiền đồ, cái gì cũng đều không hiểu, vừa vặn công ty của chị cũng có đầu tư làm phim, không biết là bộ nào a? Vai diễn có nhiều không? Nếu như muốn ký kinh tế công ty, phải hảo hảo suy nghĩ kỹ càng, chú không biết, N thị này công ty nhỏ rất biết ép người, tuy lớn muốn ký khả năng có chút khó khăn……”

Anh hai chú là phế vật không có tiền đồ……

Những lời này Bát Giác không biết theo trong miệng người phụ nữ trước mặt nghe qua bao nhiêu lần, theo ban đầu kết hôn như làm nũng, càng về sau dần dần đối nhau sống cằn cỗi bất mãn, nhưng lại chưa bao giờ chói tai như hôm nay, trong giọng nói tràn đầy hèn mọn cùng không kiên nhẫn.

Mạc Bát Giác chọn lông mày, mắt lại nhìn anh hai thủy chung trầm mặc không nói, liễm hạ mắt, lơ đãng dường như nhàn nhạt hỏi, “NPC…… Có phải là quá nhỏ?”

“A?” Người phụ nữ còn đang thao thao bất tuyệt đột nhiên ngơ ngẩn, giống như nhìn một đứa bé càn quấy cười nói, “NPC? Đó là một trong những công ty lớn nhất nơi này, chú muốn tiến nơi đó là không có khả năng a, muốn hay không suy nghĩ nhà khác một chút? Đúng rồi, chú cũng ngàn vạn đừng hỏi chị A&M a, hai nhà này đều là hỗn xuất đầu đại minh tinh đi ăn máng khác mới có thể tiến vào, đều không nghe nói qua bồi dưỡng cái gì người mới, chị còn biết mấy nhà quy mô hơi nhỏ……”

“Đã biết, cám ơn chị…… Cám ơn bà.” Mạc Bát Giác hữu lễ lại xa cách gật đầu, quay đầu đối Nick một mực nhu thuận chờ đợi hỏi, “Cậu vừa mới không phải nói…… Muốn mời chúng tôi ăn cơm?”

“A?” Nick ngẩn người, lập tức như con chó nhỏ liều mạng gật đầu, “Đúng vậy đúng vậy, để cho ta mời ngươi ăn cơm đi!”

“Như vậy, liền làm phiền cậu.” Mạc Bát Giác mỉm cười, “Chúng ta có thể thuận tiện đàm một chút ký kết chuyện tình.”

“Ký, ký kết?” Nick há to miệng, không tự giác lại dán lên, “Anh đáp ứng???”

“Chỉ là trước nói chuyện.”

Chịu nói là tốt rồi! Nick nước miếng không tự giác lại bắt đầu chảy xuống.

“Ký kết?” Người phụ nữ hồ nghi nhìn thanh niên bề ngoài non nớt này, “Cậu là nhà ai công ty ? Không phải là trên đường gặp được tinh tham a?”

“…… Cái kia, tuy tôi lớn lên quá baby có chút xin lỗi,” Nick phiền não cào tóc, “Nhưng tôi là người đại diện đúng vậy……”

“Công ty nào?”

“NPC……”

Ba người đàn ông ngồi ở bên trong quán nướng đêm, xung quanh mặc dù đều là người nói nhao nhao ồn ào, không khí lại cũng không quá thoải mái.

Mạc Bát Giác trong đầu, sắc mặt trắng xanh của người đàn bà kia thủy chung không có biến mất, ngay cả câu nói trước khi đi kia cũng thập phần rõ ràng, “Mạc Mạc là tôi nhất định phải mang đi, coi như là lên tòa án, bằng năng lực kinh tế hiện tại của tôi, cũng nhất định có thể thắng các ngươi.”

Đợi bà ta ngồi vào chiếc limo cao cấp đến đón bà ta kia, Mạc Bát Giác mới nhàn nhạt mở miệng, “Bà có hỏi qua Mạc Mạc hay không, nó muốn sống cùng một chỗ với ai?”

Mặc dù là hỏi như vậy, nhưng nghĩ cũng biết, pháp viện chắc là không biết lo lắng đến ý nguyện của trẻ nhỏ, mà thực lực kinh tế…… Ngẫm lại người đàn ông trong xe đầy người vàng ngọc, mập mạp được cơ hồ nhồi đầy xe hơi kia, Mạc Bát Giác cau mày.

Mạc đại ca còn đang như không có việc gì bên cạnh vừa cười vừa uống rượu, “Nột, Nicky a, quán nướng đêm này cậu là không quen, bất quá hương vị vẫn là rất tốt, bia càng không sai.” Nói liền lại nốc cạn một chai.

Nick nghẹn họng nhìn trân trối cả chai bia bị hắn ừng ực uống sạch sẽ, hơn nửa ngày mới cười méo mặt, “Không có, không quan hệ a, em cũng thường cùng bạn bè tới gần đây.”

Mạc đại ca cười ha ha, mừng rỡ dùng sức vỗ vỗ bờ vai của cậu, quá cao hứng kết quả chính là không phân trần lại tu cạn một chai.

Mạc Bát Giác biết rõ tửu lượng của mình, cho nên cũng không có uống rượu, mà là muốn chén nước đặt ở trước mặt, cũng thủy chung không đụng, nhìn chằm chằm vào TV treo trên đỉnh góc quán nướng.

Nick yên lặng quan sát gã một hồi, đột nhiên mở miệng, chỉ vào MC tiết mục phỏng vấn trong TV nói, “Anh muốn làm nghệ nhân như vậy?”

Mạc Bát Giác cau mày, “Nghệ nhân…… Có rất nhiều loại ?”

“Đương nhiên rồi.” Thanh niên nhíu cái mũi, nghĩ nghĩ lại nói, “Kỳ thật nói cho rõ ra, cũng là một loại. Bởi vì nghệ nhân không có khả năng chỉ làm một chuyện, tựa như anh ta.”

MC trong tiết mục vẫn còn rất trẻ, mang theo kính mắt viền vàng tinh tế, giọng nói cũng rất ôn hòa, Mạc Bát Giác trước ngược lại chú ý đến tên của y, Tiếu Tiểu Ngoại.

Nick cười nói, “Anh ta là người mới của A&M bất quá tựa hồ là dựa vào hậu trường gì đó mới lên sóng, cũng may tướng mạo không sai, nếu như có thể hồng, sẽ bắt đầu ra đĩa nhạc, sau đó làm khách mời cái gameshow điện ảnh và truyền hình, cuối cùng đại khái cũng sẽ đi diễn phim.”

Mạc Bát Giác lẳng lặng nghe.

“Còn có An Nhiên, anh nên biết a, anh ta xuất thân âm nhạc thế gia, vốn là thiên tài nổi danh giới piano, về sau bị Thẩm Thành thuyết phục ra đĩa nhạc, bây giờ còn không phải liền danh xưng ảnh đế đều thu.”

Đang nói, tiết mục phỏng vấn trên TV không biết khi nào thì đã xong, ngắn ngủi quảng cáo quá sau, đột nhiên vang lên một khúc piano tùy ý mà đường hoàng, quán nướng huyên náo chẳng biết lúc nào đã yên tĩnh lại.

Trên màn hình TV đen kịt, chậm rãi hiện ra một chữ cái mơ hồ, L.

Theo âm nhạc phập phồng, từng âm thanh rung động nhân tâm trọng hạ, trước mắt tựa hồ có thể nhìn thấy ngón tay nhợt nhạt thon dài hữu lực dùng hết tình cảm toàn thân lướt trên những phím đàn đen trắng, mỗi một lần chính là một chữ cái từ mông lung đến rõ ràng nhảy ra.

L.

E.

G.

E.

N.

D.

LEGEND.

— Huyền thoại.

An Nhiên lười biếng tựa ở bên cạnh đàn piano, tây trang màu đen lộ ra cổ áo màu trắng, sợi tóc màu đay sậm dưới ánh đèn u lam mông lung, thoạt nhìn như một vương tử ngạo mạn khí vũ hiên ngang.

Anh nhẹ kéo khóe môi, thanh âm trầm thấp mà tà tứ đối với mic nói, “Ta đã trở về.”

Nụ cười mỉm theo màn hình lớn sau lưng anh phóng rõ, khiếp người, xinh đẹp, trong suốt không tạp chất.

Nhẹ dương tay, tại đàn piano đè xuống một phím đen, cùng lúc âm phù thanh tịnh kia vang lên, anh bắt đầu hát.

Đó như cơ hồ dùng hết khí lượng mình có thể mà hát, thanh âm tinh khiết mà khàn khàn, hát lên một khúc nói về tận thế, người yêu dựa trong ngực của mình, hai người nhìn xem thế giới sụp đổ trước mắt.

Anh nhàn nhạt mà hát, dưới ánh đèn ngón tay lướt như bay trên bàn phím, động tác nhanh chóng cơ hồ thấy không rõ, thân thể rất nhỏ theo động tác đánh đàn mà lay động, hai mắt xinh đẹp khẽ khép, ẩn phía dưới tóc mái mất trật tự, trong tiếng hát mang theo tuyệt vọng cùng ngọt ngào.

Động lòng người như vậy, thương tâm như vậy.

Mặc dù là xuyên qua TV, cũng không cấm làm cho người ta động lòng.

Con ngươi đen ám của Mạc Bát Giác không hề chớp chằm chằm nhìn vào người trong TV kia, tiếng nói ám ách mở miệng, “Nếu như ký kết, tôi có thể cùng hắn cùng một chỗ ?”

Nick khẽ giật mình, thiếu chút nữa nhảy dựng lên, “Cùng, cùng một chỗ là……”

Mạc Bát Giác đối với phản ứng kịch liệt của cậu ta cảm thấy khó hiểu, “Ký bất đồng công ty, còn có thể cùng một chỗ đóng phim?”            anh, rõ ràng ý anh ko fải vậy nhá

Nick đặt mông ngã ngồi trở lại ghế, xoa xoa mồ hôi lạnh, “Tùy anh nghĩ cùng anh ta quay nhiều ít cũng không có vấn đề gì.”

Mạc Bát Giác cúi đầu nghĩ nghĩ, đứng dậy hướng cậu vươn tay, “Từ nay về sau, liền đã làm phiền.”

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: