Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[Con đường…] 19

.

.

.

.

.

19.1

 “A……” Trần Lâm rốt cục thở dài một hơi, vụng trộm nhìn phóng viên bên ngoài cuồn cuộn không ngừng tràn vào, “Cậu nói tôi tí nữa là muốn biểu hiện phải hòa ái dễ thân một điểm, vẫn là trầm ổn nghiêm túc một chút? Kỳ thật tôi cảm thấy mặt của tôi vẫn là rất thích hợp bí hiểm một ít, dù sao lăn lộn nhiều năm như vậy, nói như thế nào cũng muốn làm ra chút feel đức cao vọng trọng……”

“Tin tưởng tôi, ông cười lên càng đức cao vọng trọng.” Sau lưng có người lạnh lùng thốt.

“Thật vậy chăng?” Trần Lâm hai mắt tỏa sáng, mạnh quay đầu, “A…… Đại, đại thần? Ngài hôm nay tới được thật sớm……”

Trái phải dò xét cũng không nhìn thấy đạo thân ảnh cao lớn kia, An Nhiên lúc này tâm tình cũng không có gì đặc biệt, mí mắt cũng không giơ lên, “Mặt mũi tràn đầy nếp nhăn, cười rộ lên càng thấy được, bọn họ sẽ đồng tình của ông.”

Trần Lâm buồn bực gục đầu xuống, xoay qua chỗ khác nhìn Tiểu Ngũ.

Tiểu Ngũ quả nhiên tương đối che chở đạo diễn nhà mình, “Kỳ thật cũng không có sâu như vậy.”

“!!!” Trần Lâm dựng thẳng cái đuôi mãnh liệt dao động.

“Bất quá vẫn là ít cười tương đối khá.”

“…… Cậu không nói câu đằng sau kia sẽ chết ?”

“Sẽ chết a.” Tiểu Ngũ ủy khuất nói, “Sẽ nghẹn chết.”

Vô luận như thế nào, nhân viên là không sai biệt lắm đều đủ, nhìn xem thời gian buông xuống, thành viên trọng yếu của đoàn làm phim liền chuẩn bị xuất hiện.

An Nhiên hôm nay mặc quần áo hợp thân, áo gió màu xám bạc, cổ áo hơi mở, cà vạt rời rạc đọng ở ngực, phối hợp mái tóc ngắn mất trật tự, có vẻ tùy ý mà lười biếng, nhất cử nhất động ưu nhã mà liêu nhân, giống như vương tử ngạo mạn, đợi những người khác ngồi xuống, mới thản nhiên tự đắc đi tới, giật cái ghế ngồi xuống, chân dài khẽ vén, cái cằm khẽ nhếch nâng một đường cong xinh đẹp.

Cậu trợ lý đã thông báo trước với MC Mạc Bát Giác có thể đến chậm, lúc này liền ở sau cánh gà đánh thủ thế, không sai biệt lắm có thể chuẩn bị bắt đầu.

Cùng lúc đó, đèn của tòa nhà NPC cơ hồ sáng cả đêm, Nick buông lỏng thân thể mệt mỏi tê liệt ngã xuống trên ghế sa lon thở phào một hơi, hoan hô nói, “Rốt cục thu phục.”

Mạc Bát Giác đứng ở trong căn phòng bốn phía đều là kính, tùy ý nhà thiết kế tại trên người xếp đặt chi tiết cuối cùng, hơi nhấc lên mí mắt nhìn người đàn ông cơ hồ lạ lẫm trong gương kia, môi mỏng khẽ mím, đồng tử đen kịt, trên mặt tất cả đều là đông lạnh cùng hờ hững.

“Những lí do thoái thác vừa mới dặn dò kia anh đã hiểu chưa?” Nick vuốt vuốt khuôn mặt, từ trên ghế salon nhảy dựng lên, đi đến trước mặt gã nghiêm túc nhìn “Đến lúc đó đại bộ phận sự tình đều giao cho tôi đến là tốt rồi, anh cần nói không nhiều lắm, hàng vạn hàng nghìn phải nhớ được, cũng chỉ có một câu kia, biết không?”

“Nhớ rõ.” Mạc Bát Giác thu hồi ánh mắt, rủ mi, “Tôi cùng An Nhiên, chỉ là bạn tốt.”

Nick thần sắc có chút phức tạp nhìn Mạc Bát Giác, cảm giác anh ta cũng không như biểu hiện ra ngoài như vậy không sao cả, nhưng mà tinh tế suy nghĩ lại cảm thấy là đương nhiên.

Trong giới này, đàn ông cùng đàn ông, ngoại trừ bạn bè, chính là kẻ thù, còn có thể là cái gì ?

19.2

Nick đứng ở Mạc Bát Giác bên người, so sánh với gã bình tĩnh thong dong, có vẻ khẩn trương vô cùng, không ngừng hít sâu.

MC hướng hắn trừng mắt nhìn, chuẩn bị —

Nick nuốt nuốt nước miếng, liều mạng lắc đầu: Còn không có chuẩn bị cho tốt!

Người này là người mới, lại luôn ra tình huống, thời gian cấp bách căn bản không kịp huấn luyện, đi nhầm một bước sẽ phá hủy…… Làm người đại diện mấy năm này, vẫn là lần đầu tiên khẩn trương như vậy, sau lưng một thân mồ hôi lạnh.

MC liều mạng nháy con mắt, chuẩn bị —

Nick hoảng sợ cắn tay áo, “Đợi, đợi một chút, tôi chậm rãi……”

Mạc Bát Giác tựa hồ có chút khó hiểu, có chút cúi đầu, nhíu mày nhìn về phía cậu ta, “Làm sao vậy?”

MC rốt cục không kiên nhẫn, kéo ra khóe miệng, chuẩn bị —

Thân ảnh thon dài bên người đã lướt qua chính mình đi tới, Nick giật mình há to miệng.

MC cố ý lộ ra thần sắc mừng rỡ đối với các phóng viên dưới đài nói, “Hiện tại hoan nghênh một diễn viên khác trong buổi họp báo lần này của chúng ta, tin tưởng mọi người đối với anh hết thảy nhất định phi thường tò mò……”

Phóng viên rốt cục nhịn không được bạo động đứng dậy, âm thanh xì xào bàn tán nối thành một mảnh, tất cả mọi người duỗi dài cổ nhất tề nhìn sau cánh gà, liên quan, khách quý trên đài cũng đều không tự chủ được nhìn qua.

Xuất hiện trước nhất ở trước mặt mọi người, là một bàn tay.

Nó nhẹ nhàng vịn trên khuông cửa đi thông hậu trường, khớp xương rõ ràng, đường cong sạch sẽ lợi lạc, ngón tay thon dài mỗi một cái đều giống như thần tác của thượng đế, hoàn mỹ không sứt mẻ, làn da màu tiểu mạch, dùng sức nắm chặt liền có thể liêu nhân tâm hồn…… Đối với những mĩ thiếu niên tràn đầy mềm mại trong giới, đây là một bàn tay khó được, ẩn chứa chờ đợi cấp bách bộc phát lực lượng và khí thế, thuộc về tự nhiên nam tính.

Đẹp đến kinh tâm động phách.

Hội trường yên tĩnh cơ hồ liền thanh âm nuốt nước miếng đều vang dội vô cùng, ở đây tất cả mọi người nhịn không được ngừng hô hấp, không hề chớp mắt dừng ở bàn tay kia.

Giây tiếp theo, năm ngón tay người đàn ông bỗng nhiên buộc chặt, chân dài rảo bước tiến lên, cứ như vậy đột ngột lại lạnh nhạt xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Áo gió màu đen cắt lập thể, đường cong trình tự rõ ràng, thiết kế hơi dài càng đột hiện ra thân thể thon dài, từ bả vai đến eo, mỗi một tấc đều ẩn tàng lực lượng không cách nào bỏ qua. Áo sơmi màu trắng ám văn cổ áo đại mở, lộ ra một mảnh lớn lồng ngực màu tiểu mạch, dưới trang phục cao quý xa cách, càng phụ trợ ra gương mặt hoàn mỹ anh tuấn bất kham.

Tóc mai như đao khắc, lông mày như mực họa, cái cằm đường cong rõ ràng mà lưu sướng, từ hầu kết kéo sâu đến xương quai xanh, lại đến lồng ngực ẩn ẩn, theo từng nhịp thở phập phồng, liền có thể đơn giản cướp đi hô hấp của người khác.

Không có thay đổi vĩnh viễn chỉ có đôi mắt của gã, dù cho nhìn về phía vô số camera dưới đài, cũng y nguyên biểu lộ đạm mạc. Lông mi nồng đậm thon dài, có chút rủ xuống liền liễm ra hai mảnh bóng tối nhàn nhạt, hai đầu lông mày lại tản ra ánh sáng nhàn nhạt, con ngươi trong đen tựa hồ ánh ra biển xanh trời sáng.

Con ngươi đen kịt, không chút gợn sóng.

Gã từng bước một đi về vị trí của mình trên đài, vạt áo theo chân dài mà khẽ lay động, thẳng đến khi gã trầm mặc ngồi xuống, cũng không giống như những người khác trong đoàn làm phim câu thúc như vậy, lại không tùy ý như An Nhiên.

Gã chỉ là nhàn nhạt dựa lưng vào trên ghế dựa mềm, lấy tay chống quai hàm, biểu lộ hờ hững. Động tác đơn giản, lại làm cho phóng viên ở đây không hẹn mà cùng nghĩ tới một từ —

Như ương ương vương giả, bễ nghễ thiên hạ.

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: