Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[CĐMT] 21

Buổi họp báo chấm dứt, Mạc Bát Giác lập tức bị người trong đoàn làm phim vây quanh kín mít, bởi vì bình thường cũng không bãi cái giá, lúc này lập tức mầm siêu sao đâm chồi, mọi người như không có tự giác, ba chân bốn cẳng thân thủ đi sờ.

Trong đó dùng Tiểu Ngũ mò vui vẻ nhất, ngoại trừ đũng quần cơ hồ đem người từ đầu đến chân sờ soạng mấy lần, chứng kiến cặp Berluti ngấp nghé đã lâu kia, hận không thể nhào tới liếm hai cái, Mạc Bát Giác phải chết mạng kéo lấy cổ áo cậu nhóc mới có thể đem đầu chó săn này chế phục.

[Berluti, thương hiệu đồ da cao cấp của Đức độc quyền dành cho phái mạnh với đủ các sản phẩm như giày, ví, thắt lưng, túi xách. Thành lập năm 1895 bởi một người Ý tên là Alessandro Berluti…v.v Hờ anh Gô nhà mình biết tuốt đấy ^^~ Chậc chậc… Berluti nói ra một đôi bèo cũng 4tr VND ý chứ lỵ]

Trần Lâm bên xoay quanh gã bên tấm tắc lắc đầu, “Người dựa vào ăn mặc a, trước tối đa chính là cây cổ thụ méo mó, tu chỉnh qua sau nghiễm nhiên cũng rất như tùng bách sao.” Nói xong lại có chút khó chịu, quay đầu u oán chằm chằm vào model của đoàn làm phim: Đồng dạng là model, ngươi như thế nào cũng chỉ có thể đem cách ăn mặc như dưa méo kia mặc được càng ngày càng như dưa méo ?

Cậu trợ lý ỷ tại khuông cửa mỉm cười, “Bát Giác ca, sau này sẽ là danh chính ngôn thuận hợp tác rồi, chúc mừng.”

Mạc Bát Giác cười khổ một cái, thần thái lại không có nửa điểm cao hứng như những người khác.

Gã nhớ lại đêm qua Nick đối với chính mình đang không ngừng cải tạo ngoại hình nói những lời kia, kiêng kị trong giới hoặc là thủ đoạn kết giao tất yếu, có bày ra cho người khác xem, cũng có quy tắc ngầm không thể lộ ra ngoài sáng.

Một buổi tối, cái gì cũng đều từ bỏ, duy nhất có thể kiên trì cũng chỉ có một cái tên mà thôi, nhưng cũng bị không người bất đắc dĩ đánh giá — nội hàm ngược lại nói dễ nghe, nhưng trong giới ai sẽ hỏi ý nghĩa tên của ngươi? Tên quê mùa sợ là muốn chuyện xấu.

Nhưng đó cũng là kiên trì duy nhất của gã.

Mạc Bát Giác buông xuống hạ mi mắt, nồng đậm lông mi che đi ánh mắt.

Mặt Nick vốn lộ rõ vui mừng cũng theo nụ cười của gã dần dần thu liễm, cuối cùng thở dài, “Tốt lắm tốt lắm, thời gian cũng không còn nhiều, mọi người mệt mỏi một ngày cũng sớm một chút kết thúc công việc a, Bát Giác ca, chúng ta về trước công ty một chuyến.”

Mạc Bát Giác xuất đạo khẩn trương, tiết mục thông cáo lại là tạm thời đoạt tới, nói gã là thổ phỉ cũng không quá phận, hôm nay chỉ còn ngắn ngủn một tuần, chương trình huấn luyện cơ hồ chiếm hai phần ba mỗi ngày, mặt khác một phần ba thì là vì bảo dưỡng da mới không thể không bỏ qua.

“Haiz.” Mạc Bát Giác thở dài, hướng người đoàn làm phim hơi vuốt cằm, xoay người muốn cùng Nick cùng rời đi, không nghĩ bả vai lại mạnh bị người bám, “Anh đi theo tôi!”

Trong nháy mắt bả vai bị chạm, Bát Giác phản xạ có điều kiện đưa tay chụp lên tay người nọ tính đem người văng ra, may mắn kịp thời nghe thấy thanh âm người nọ, lực đạo trong nháy mắt nới lỏng.

Người đàn ông cơ hồ là phóng túng tùy ý kiêu ngạo kia đưa gã một đường kéo vào phòng hóa trang giữa lúc mọi người nghẹn họng nhìn trân trối, đồng tử Mạc Bát Giác đen kịt nhìn bóng lưng người nọ thiêu đốt lửa giận, lại hiểu được đáng yêu.

Hai tay nắm chặt cũng không buông ra.

Phanh đạp cửa, mỗ đại thần mạnh xoay người, lại chứng kiến tên võ phu kia bên môi câu ra một vòng mỉm cười, không khỏi lửa giận ngập trời xông lên trước nắm chặt cổ áo của gã, “Tại sao phải ký NPC?”

Mạc Bát Giác cúi đầu xuống, vô tội hỏi, “…… Vì cái gì không thể ký?”

“Bởi vì tôi nói qua muốn anh đến A&M!”

“Không phải cậu kêu ngài Thẩm để cho tôi đi ?”

“…… Anh cố ý đúng không?” An Nhiên trừng mắt, “Vừa mới họp báo như thế nào không thấy anh lại vờ ngớ ngẩn?!”

Mạc Bát Giác thở dài, đẩy ra bàn tay lôi kéo không có chút sức nào kia ra, “Quần áo là của công, kéo rách là phải đền.”

An Nhiên khinh thường hừ lạnh, “Tôi có thể cho một xe.”

“Nhưng tôi đền không nổi.” Mạc Bát Giác mệt mỏi tựa trên ván cửa, ngón tay hất lọn tóc rơi trên trán, thản nhiên nói, “Cậu muốn biết vì cái gì không chọn A&M…… Không chọn cậu?”

Không chọn cậu…… Chẳng biết tại sao, An Nhiên cảm thấy trong nội tâm có chút bất an ẩn ẩn bạo động, còn có chột dạ dần dần mở rộng.

“Bởi vì A&M cái gì đều không làm, lại cao ngạo hệt như cậu.” Mạc Bát Giác nhắm mắt lại, thật dài thở phào một cái, “Chỉ có yêu cầu, lại không thấy chân tình, làm cho người ta liền nhìn liếc đều cảm thấy bực bội.”

An Nhiên cảm giác tim mình đều bị câu nói sau cùng níu chặt, sắc mặt trắng xanh, sau nửa ngày mới sẵng giọng mắng, “Chỉ bằng một nông dân ở nông thôn trồng trọt như anh, bằng, bằng cái gì yêu cầu công ty hạ mình cầu anh tới…… Còn, còn có…… Chân tình?” Nói đến đây, anh đột nhiên liền mắng thông thuận hơn, rống to, “Anh cho rằng anh là cái gì? Đừng tưởng rằng ngày đó tôi uống rượu đối anh làm cái gì, lại thật sự đem mình trở thành cái nhân vật, theo tôi nói chân tình? Anh cho rằng mình xứng ?”

“Tôi nói rồi, tôi không xứng, tôi cũng không hiếm lạ.” Mạc Bát Giác nhàn nhạt đứng thẳng dậy, “Cậu tựa hồ luôn tự động xem nhẹ lời nói của tôi.”

An Nhiên đột nhiên không dám nhìn thẳng gã.

Bởi vì cho tới bây giờ không dụng tâm đi đối đãi người này, cho tới bây giờ không có chăm chú nhớ kỹ lời của người này, chưa từng có để ý qua người này đang suy nghĩ gì…… Chính là ánh mắt lại không dời được, vẫn muốn nhìn vẫn nhìn, mỗi đi một bước, đều có thể tại bên người chứng kiến bóng dáng của gã, bằng không sẽ khó có thể bình an.

Sự thật cũng là, gã càng chạy càng xa, đem mình để lại phía sau.

Chỉ dùng ngắn ngủn một ngày.

Trên đường trở về công ty, Bát Giác một mực bảo trì trầm mặc, Nick cẩn thận quan sát sắc mặt gã, đem cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống.

Ban đêm gió mát ù ù tràn vào trong xe, Bát Giác mới cảm thấy thanh tỉnh chút ít, hướng Nick cảm kích cười cười, liền lại chống cằm phát ngốc.

“Bát Giác ca, anh thật sự rất chán ghét loại…… Ách, công tác này?” Nick vừa lái xe, một bên chuyển con mắt đen láy nhìn gã, đầu lông mày nhíu chặt nói rõ tâm tình ác liệt lúc này.

“Ừ.” Mạc Bát Giác cơ hồ là không hề nghĩ ngợi.

“…… Anh trực tiếp thương tổn em.” Nick thất vọng rũ vai.

“Nhưng này cũng là lựa chọn của tôi.” Mạc Bát Giác nhắm mắt lại, nói giọng khàn khàn, “Chỉ là không có thói quen thôi, cậu không cần để ý.”

Nick nhìn xe hơi chạy về phía trước trong đêm tối thâm trầm, đột nhiên suy nghĩ, con đường này trong mắt Mạc Bát Giác, có phải là cũng đang mê mang? Đèn đường có sáng nữa cũng chiếu không tới cuối cùng, càng làm cho người ta hoảng hốt.

“Em sẽ một mực cùng anh.” Nick đột nhiên toát ra một câu như vậy.

Mạc Bát Giác kinh ngạc mở mắt.

Nick cười tủm tỉm nói, “Tuy em có thể làm vô cùng ít, nhưng là chỉ cần anh đi xuống, em sẽ một mực tại bên cạnh cùng anh.”

“……” Mạc Bát Giác trầm mặc nhìn hắn.

Nick cũng cảm thấy mình nói như vậy có chút buồn nôn, đỏ mặt xoa đầu, pha trò nói, “Anh cũng đừng quá cảm động a, ai bảo anh là em kéo vào, em cuối cùng là muốn phụ trách nha…… Ê ê, anh giai, anh không cần phải như vậy một mực nhìn chằm chằm người ta a……”

Mạc Bát Giác ánh mắt phức tạp, mở miệng, “…… Cậu có thể không cần vừa nói liền dừng xe không?”

Nick tranh thủ thời gian cúi đầu nhìn lại, quả nhiên, vừa mới nóng máu liền loạn giẫm chân ga, “……Fuck.”

Vèo.

Xe hơi lần nữa xoáy lên lá rụng vạch phá trời đêm.

———————————————————-

Khi Nick cùng Bát Giác hai người trở lại NPC là đã hơn tám giờ.

Đi vào cửa chính, thang máy vừa vặn xuống lầu một, đinh một tiếng, cửa mở ra, có một người đàn ông nhã nhặn cao gầy đi ra, nhìn thấy hai người bọn họ đầu tiên là sửng sốt một chút, lập tức mỉm cười lên.

“Nghe nói ngày hôm qua cậu đem tổ thiết kế làm cho gà bay chó chạy, nguyên lai thật sự đã đem người mang đến.” Người đàn ông nọ cười nói với Nick, lại vô tình không nhìn Bát Giác bên cạnh.

“A ha ha, Tổng giám đốc Đỗ tăng ca a?” Nick nhìn thấy hắn liền e sợ cho tránh không kịp, vội vàng hướng Bát Giác sau lưng rụt lại, “Chỉ là thời gian cấp bách chút, cũng không có khoa trương như vậy a, bọn họ cũng không phải gà hay chó.”

Đỗ Ngôn bật cười lắc đầu, quay sang nhìn Mạc Bát Giác, bộ dáng tựa hồ sớm đã biết, cũng không có lãng phí thời gian đi dò xét đối phương, “Bộ dáng là không sai, bất quá muốn càng vĩ đại, vẫn là muốn hạ công phu.”

Mạc Bát Giác có chút vuốt cằm, “Tôi sẽ cố gắng.”

Đỗ Ngôn chọn lông mày.

Tại công ty lớn như NPC, người mới cơ hồ mỗi ngày đều có, một đoàn một đoàn chen chúc cùng một chỗ huấn luyện chờ đợi công ty an bài kế hoạch xuất đạo, loại chuyện tốt như có thể gặp ông tổng càng là cơ hội tốt, bình thường mà nói, đều dốc lòng cố gắng nịnh nọt đối phương hoặc là biểu hiện ra một mặt ưu tú nhất của mình, dù cho nghệ nhân có thanh cao mấy, chọn lời nói cũng là tất yếu.

Nhưng người đàn ông này lại chỉ nói một câu tôi sẽ cố gắng, một từ bình thường đến không thể bình thường hơn, thật sự là đủ tự phụ.

Nick gặp Đỗ Ngôn biểu tình có chút không vui, lập tức cũng khẩn trương lên. Bình thường đối với mình mọi cách nhường nhịn đó là bởi vì hắn có ý đồ (đen tối), nhưng đối Mạc Bát Giác lại sẽ không, vội vàng chen miệng nói, “Cái kia, Tổng giám đốc Đỗ, ta ngày hôm qua đã cùng tổng đài A&M đàm tốt lắm, làm MC cho〖hey! real star!〗, muốn nắm chặt thời gian huấn luyện, ngài khổ cực, sớm đi về nghỉ ngơi đi.”

Đỗ Ngôn cười cười, ánh mắt chậm rãi từ trên người Mạc Bát Giác dời đi, “Cậu chừng nào thì bắt đầu liền loại tiết mục bé tẹo đó cũng khẩn trương như vậy ?”

Nick như con thú nhỏ nhe răng nhếch miệng trừng hắn, “Bây giờ là nhỏ, về sau sẽ có tiết mục đứng đầu đến thăm cầu chúng ta, không nhọc Tổng giám đốc Đỗ quan tâm.”

“Hy vọng như thế.” Đỗ Ngôn lắc đầu, cúi đầu nhìn đồng hồ, mỉm cười nói, “Ta còn có hẹn, đi trước một bước……” Nói, ánh mắt không tự chủ được lại nhìn về phía Mạc Bát Giác không nói một lời, con ngươi tối đen của đối phương dưới ánh đèn yếu ớt trong đại sảnh có vẻ càng thêm thâm thúy, Đỗ Ngôn nhíu nhíu mày, “Ngươi luôn luôn là như thế này nhìn thẳng người khác?”

Mạc Bát Giác hơi giật mình.

Đỗ Ngôn hít một hơi thật sâu, “Nhớ rõ từ nay về sau không cần phải như vậy.”

Ánh mắt thẳng tắp đó quá mức lợi hại, làm người ta có một loại lỗi giác toàn bộ bí mật đều bị nhìn thấu, làm cho người ta không rét mà run. Lập tức hắn nhìn Nick đang không hiểu ra sao, đột nhiên cũng có chút nghi hoặc, “Cậu không biết là ánh mắt của hắn có vấn đề?”

Nick há to mồm, “Quá suất có tính là vấn đề không?”

“……” Đỗ Ngôn không nói hai lời, trực tiếp rời đi.

Đại khái, chỉ có đối với người có rất nhiều bí mật mà nói, mới có thể cảm thấy đáng sợ a, ánh mắt có thể xuyên thấu nhân tâm, thật sự là một giây cũng không nghĩ tiếp xúc thêm.

Mạc Bát Giác cùng Nick đưa mắt nhìn bóng lưng Đỗ Ngôn vội vàng rời đi, cả buổi, mới nhàn nhạt mở miệng hỏi, “Anh ta là cảm thấy…… Tôi đưa lưng về phía anh ta nói chuyện tốt hơn ?”

“……” Nick lặng im một giây, 囧 囧 quay đầu nhìn gã, “Kết luận cường đại đó anh sao có thể nghĩ ra?”

“Bởi vì tôi không thể nghĩ ra lý do khác.”

“Hắn ghen ghét anh so với hắn suất a, không cần để ý.” Nick đỡ trán, lôi kéo gã vào thang máy, “Tập huấn tập huấn, trước mặt tập huấn bất luận cái gì đại M đều là hổ giấy!”

 

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: