Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[CĐMT] 22

Theo thái độ ông tổng đến xem, Mạc Bát Giác nhiều nhất chỉ có thể coi như là một layman thay đổi giữa chừng, điều kiện bên ngoài cũng là bên trên không mấy bên dưới có đầy, ngoại trừ chất phác bất thiện ngôn từ một điểm đặc sắc đều không có, càng đừng đề cập đến tài nghệ liền nửa điểm đều cầm không ra tay.

Cho nên, tại ngày hôm sau hắn ngồi ở phía sau bàn làm việc, thảnh thơi uống cà phê, tiện tay cầm lấy bí thư chuẩn bị báo chí thì, lập tức bị cái title cùng cự đại ảnh chụp của layman kia cả kinh phun tới.

“Khụ khụ khụ……” Đỗ Ngôn bên khụ bên rút khăn tay lau báo chí, kết quả càng lau càng nát, dư quang quét đến một tạp chí nổi tiếng khác bìa mặt lại cũng là hình của gã, vội vàng lấy tới xem.

〖 Danh•Tinh 〗tiêu đề: Ngôi sao mới của NPC, Superstar trong tôi.

〖 Tân nguyệt tinh quang 〗toàn trang thăm hỏi: Khi linh hồn lạc đường trong hoang mạc, thần tích đã hàng lâm — ký lục rung động trong chớp mắt.

〖 Giới giải trí 〗hệ liệt thảo luận: Số tiền lớn chế tạo model nam ưu chất, thời đại F4 đã đi xa?

……

Đỗ Ngôn bên xoa mi tâm bên đè xuống điện thoại, bên trong là tiếng Nick chi oa la hoảng, “who’s fucking that! Đang bận nha!”

Nghe được ra tựa hồ là ở chương trình học hình thể, Đỗ Ngôn cũng không nói nhảm, “Làm cho người mới kia tới gặp ta.”

“Là bố đời cũng phải chờ hết chương trình, chúng tôi không rảnh!”

Pang.

Đỗ Ngôn ngồi ở trong văn phòng trống rỗng, trừng mắt điện thoại trong tay.

“Không rảnh không rảnh không rảnh! Ai còn dám tới quấy rầy ta, trực tiếp đánh chết đánh chết đánh chết!”

Nick đứng ở một bên chỉ đến huy đi, một đống quần áo hướng Mạc Bát Giác trên người áp, đơn giản đem điện thoại tắt máy, đem cái chổi cạnh cửa nắm trong tay, ánh mắt hung ác, “Ê, đó là cái gì quần áo? Đó là style của Anh năm ngoái được không?…… Style của Pháp kia cũng là năm ngoái năm ngoái! Cô rốt cuộc là designer hay ngu ngốc a!”

Bé MM thực tập cắn khăn tay nhỏ bé lệ chạy.

Nick gào rú nửa ngày, đột nhiên dừng một chút, vọt tới Mạc Bát Giác trước mặt thở hồng hộc hỏi, “Anh có thể hát hay không?”

“……” Mạc Bát Giác đang sửa sang lại ống tay áo khoác, nghe vậy có chút nghiêng đầu nhìn hắn.

Bị ánh mắt của gã lóe lên một cái, Nick lập tức cảm thấy tâm can run lên, không tự chủ được liền chảy nước miếng muốn nhào tới, “Anh đẹp giai, anh lại điện đến em…… Oa oa oa!”

Mạc Bát Giác ỷ vào người cao tay cũng dài, một tay liền bao lại đầu của hắn đem người khống chế tại bên ngoài phạm vi an toàn, mặc hắn như thế nào giãy cũng ôm không đến eo của mình, thản nhiên nói, “Đại khái…… Tính biết a.”

“Biết hát?” Nick tự động cắt bỏ hạn chế đằng sau, hai mắt tỏa sáng, “Hiện tại liền hát hai câu cho em nghe nghe, có lẽ còn có thể làm CD đơn khúc……”

Mạc Bát Giác chọn lông mi, ho nhẹ một tiếng, thật sự chậm rãi hát lên.

Liên tiếp ba ngày, Nick chỉ cần chứng kiến Mạc Bát Giác há mồm đã cảm thấy chân như nhũn ra.

Mạc Bát Giác đối với cái này tỏ vẻ thập phần khó hiểu, “Cậu rốt cuộc làm sao vậy?”

Nick theo gã mở miệng trong nháy mắt liền cả người lui đến vách tường, thấy gã không có ý định ca hát mới trầm tĩnh lại, vẻ mặt đau khổ nói, “Em mới biết được, nguyên lai quân khúc thật sự có anh hùng khí khái như vậy.”

Liền bà dì quét rác ngoài cửa đều bị chấn đến trượt chân, vọt đến cái eo già bây giờ còn không có khôi phục lại.

Mạc Bát Giác cũng có chút ân hận, “…… Tôi chỉ biết hát hai loại ca.”

“Một loại khác đâu?”

“Nhạc thiếu nhi.”

“……”

Giành giật từng giây trong một tuần kỳ thật qua rất nhanh, trước một đêm tiết mục phát sóng, Nick đặc biệt cho Bát Giác làm một bộ dưỡng da toàn thân, cũng nhìn gã đem trà an thần đặc biệt phối chế uống sạch, mới cẩn thận rời đi Mạc gia.

Nhà trọ tuy đã xin, nhưng đợi phê xuống còn có một đoạn quá trình, hiện tại Mạc Bát Giác chỉ có thể ở tại trong nhà Mạc đại ca, gian phòng tuy nhỏ, nhưng hai người đàn ông độc thân ở cũng là coi như đầy đủ.

Mạc đại ca ỷ tại bên cạnh khuông cửa bất đắc dĩ cười, “Nhìn chú xem, đột nhiên liền bề bộn thành như vậy, từ nhỏ đến lớn đều không gặp chú cố gắng qua, như vậy nhìn xem thật đúng là không quen.”

Mạc Bát Giác cúi đầu cười cười, đơn giản nằm vật xuống giường, toàn thân buông lỏng, “Đổi một loại cách sống, cũng không đáng sợ như quá khứ đã từng nghĩ đến.”

“…… Tiểu Bát.”

“Vâng?”

“Vui vẻ là tốt rồi, bất cứ chuyện gì khác, cũng không phải gánh nặng của em.”

“……Vâng.”

“…… Tiểu Bát.”

“Vâng?”

“Nicky…… Có xe ha?”

“Vâng.”

“Bạn anh có quầy thịt bảo ngày mai tặng anh 30 cân thịt heo tươi, vừa vặn tại chợ rau cách A&M không xa, chú kêu cậu ta thay anh cầm về đây đi.”

“……”

Bởi vì trước một đêm ngủ sớm, ngày hôm sau lại khó được ngủ thẳng tới tự nhiên tỉnh, trạng thái tinh thần của Mạc Bát Giác là nhiều ngày đến nay khó được tốt, tiếp theo tâm tình cũng sảng khoái nhiều lắm, nhìn đồng hồ, cách tiết mục bắt đầu còn có một đoạn thời gian, loại talkshow cùng ngôi sao này, bình thường đều đặt ở khoảng thời gian vàng sau bữa tối, mà bây giờ cũng mới hơn hai giờ, Nick còn không có đến.

Mạc đại ca hôm nay có luân phiên trực ban, muốn tới nửa đêm mới trở về được, bất quá trước khi đi cũng rất có tinh thần cổ vũ cho Mạc Bát Giác, loại thần thái của phụ huynh cổ vũ cho con em trong đại hội thể dục thể thao này làm cho Bát Giác dở khóc dở cười, vội vàng phất phất tay thúc hắn ly khai.

Trong khoảng thời gian này bận rộn quen, đột nhiên rảnh rỗi, cho dù chỉ có mấy giờ, cũng làm cho gã có chút không biết theo ai.

Mở ti vi, nhớ lại Nick luôn mãi dặn dò loại TV kiểu cũ này phóng xạ quá mạnh thương tổn làn da, lại đau đầu tắt đi. Tại phòng bếp vòng vài vòng, lại phát hiện trong nhà một điểm nguyên liệu nấu ăn đều không có, mình cũng là ở công ty ăn cơm công, cũng không biết Mạc đại ca một người rốt cuộc là giải quyết như thế nào.

Đột nhiên cảm thấy chính mình như một con thú bị vây hãm, tại trong không gian hẹp hòi này xoay quanh, lại như thế nào cũng đi không ra.

Mạc Bát Giác chán đến chết lại nằm trở về ghế sa lon, nhưng sô pha quá ngắn, chân của gã chòi ra ngoài một đoạn. Sô pha tựa ở bên cửa sổ, ánh mặt trời xuyên qua tầng tầng bức màn soi đến, gã đưa tay che trước mắt, thời gian yên tĩnh chảy xuôi.

Cũng không biết trải qua bao lâu, điện thoại đặt ở trên bàn trà đột nhiên chấn động, trên mặt kính màu đen cho thấy một chuỗi số lạ trắng muốt.

Điện thoại là Nick đưa, ngoại trừ Nick cùng Mạc đại ca, theo lý không có người khác biết số của gã. Mạc Bát Giác tiện tay tiếp nghe, tiếng nói có chút lười biếng, “Nick?”

“……” Điện thoại bên kia trầm mặc hồi lâu, chỉ có chút tiếng hít thở.

Mạc Bát Giác khó hiểu nhíu mày, “Xin hỏi……”

Tút tút tút —

Tiếng cúp máy dồn dập vang lên, đối phương trực tiếp cúp điện thoại.

Bát Giác nhìn chằm chằm vào điện thoại nửa ngày, vô lực thở dài, đem điện thoại bỏ vào túi tiền, rất nhanh, chuông cửa lại vang lên.

Gã đứng dậy đi mở cửa, chỉ thấy Nick đứng ở cửa ra vào hướng gã khoát tay, “Chúng ta đi trước ăn bữa tối, sau đó trực tiếp đi đài phát thanh.”

“Vừa nãy cậu gọi điện cho tôi?”

“Hửm? Không có.”

“Ah.”

Đại khái là gọi lộn số.

Mạc Bát Giác rủ mắt xuống, kéo qua áo khoác trên giá áo, một bên đi giầy một bên nghĩ, hô hấp kia, nghe giống như lúc An Nhiên đang tức giận.

Từ lúc nào a? Ngay cả tần suất hô hấp của cậu ấy đều yên lặng nhớ kỹ.

Bữa tối đi nhà hàng cơm Tây sang trọng, Mạc Bát Giác cũng không thích, nhưng Nick kiên trì các loại lễ nghi dùng cơm cũng là nghệ nhân phải quen thuộc, tuy Bát Giác hoài nghi hắn chỉ là miệng tham.

Dùng cơm tốc độ rất nhanh, nhiều năm đã thành thói quen, coi như là dao nĩa dùng không quen, Bát Giác cũng có thể tại trong vòng vài phút nhanh chóng đem thực vật giải quyết sạch sẽ, hơn nữa động tác chính xác khéo léo, không gặp chật vật.

Đối với hạng kỹ năng này, Nick trợn mắt há mồm, liên tục hâm mộ tán thưởng, nói thẳng như vậy liên hoan thì có thể chiếm rất nhiều tiện nghi, hoàn toàn không cần lo lắng chuyện mỗi người chỉ có thể mọc một cái dạ dày.

Bát Giác nhàn nhạt nhìn Nick cúi đầu như con chó nhỏ lang thôn hổ yết, chán đến chết thuận miệng hỏi, “Đúng rồi, tên tiếng Trung của cậu gọi là gì?”

Nick sặc ngụm rượu nho, mãnh liệt khụ lên, “Khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ……”

Bát Giác không nói gì đưa tờ khăn giấy cho hắn.

“Anh, anh sao lại nhớ tới hỏi cái này?”

“Chỉ là đột nhiên nghĩ đến, còn không biết tên thật của cậu, cảm giác rất không được tự nhiên.”

Nikc nhỏ giọng lầm bầm, “……%¥&%……”

Bát Giác khiêu mi, “Cái gì?”

Nick mặt đều nhanh dán tại trên đĩa, “Em nói em gọi là ¥#%#¥……”

“…… Ah.”

Một đường không nói gì.

Đến đài truyền hình thời gian vẫn còn rất sớm, tất cả mọi người đều rất nhàn nhã, vài nhân viên công tác lưỡi dài trong lúc rảnh rỗi tụ họp buôn dưa, trung tâm đương nhiên chính là người mới gần nhất phất nhanh kia.

“Con cả của thằng cháu họ ba của bà cô của cô em vợ của ba tôi là diễn viên quần chúng trong đoàn, nghe nói Mạc Bát Giác kia trước kia chính là cái trồng trọt, thật sự là được vận chó.”

“Ta tổ tiên cũng trồng trọt qua, như thế nào không có đổi phiên là ta a, ai ai……”

“Đồng nghiệp bất đồng mạng, nói sau ngươi lớn lên như mặt người ta? Đẹp miễn chê a, bạn gái của ta cơ hồ đem tất cả hình của hắn đều cắt ra, mỗi ngày bức ta dùng mặt bên đối với cổ, nghe nói là đường cong cái cằm rất giống nột, đến đến, các ngươi cũng tới xem một chút……”

“Ngô, đừng nói, vòng thịt trên cái cằm rất giống vòng cổ ngày đó hắn mang……”

“Cút đi!”

“Nói trở về, người này thật không có bối cảnh? Người đại diện chính là Nick a, người đại diện lớn bên NPC a.”

“Thật? Thoạt nhìn không phải là như cái tiểu quỷ?”

“Nói nghe rất khiến cho người ta tin, bất quá rất thần bí a, tính danh chưa bao giờ chịu lộ ra, trong giới mọi người chỉ biết là hắn gọi Nick……”

“Ách, chẳng lẽ họ Nghê? Gọi Nghê Khắc? Lấy tên tiếng Anh không phải đều thích dùng hài âm ?”

“Nhưng ta nghe nói là tên ba chữ……”

“Ngươi rốt cuộc từ nơi này nghe nói nhiều như vậy?”

“Nghê khắc……”

“A Tùng, cậu đứng ở đó cắn khuông cửa làm gì vậy?”

Mọi người mạnh quay đầu lại, chỉ thấy một thanh niên đáng yêu tóc hơi xoăn giống như ma sau lưng, cũng không biết đứng ở phía sau bọn họ bao lâu, đen nghiêm mặt cắn khuông cửa liều mạng gặm, mà Mạc Bát Giác vừa mới theo chợ rau cách vách trở về, trong tay còn mang theo 30 cân thịt heo, mặt mũi tràn đầy không hiểu.

Nghê Khắc…… Tùng.

Phụt.

Không biết ai nhịn không được cười lên, chỉ nghe răng rắc một tiếng, Nick hung hăng cắn xuống một khối vụn gỗ trên khung cửa, vài người lập tức toàn thân run lên, lập tức ôm đầu tè ra quần tứ tán.

Mở đầu sung sướng là một nửa thành công, dưới hiệu quả giải trí từ tên thật của Nick mang lại, tổ tiết mục mãi cho đến trước khi phát sóng đều mang theo mỉm cười như bị táo bón, chốc chốc lại phát ra thanh âm phụt phụt như đánh rắm.

Nick ngồi xổm trong góc chết cũng không chịu ra gặp người, Mạc Bát Giác ngồi ở phòng hóa trang bất đắc dĩ cười, “Thật sự không có gì a, Nghê Khắc Tùng không phải rất tốt nghe sao?”

“Anh đi chết đi.”

“Đại khái cha mẹ cậu hy vọng cậu làm tổng thống Mỹ cũng nói không chừng.”

“Tổng thống đi tìm chết.”

“Ta cảm thấy rất khá nghe, thật sự.”

“……” Nick yên lặng xoay đầu lại, con mắt tròn vo ngập nước, “Thật vậy chăng?”

Mạc Bát Giác vô cùng bình tĩnh gật đầu, chậm rãi mở miệng, “…… Phụt.”

Nick nhìn mặt gã đang nhẫn cười, trong nháy mắt lệ chảy thành sông.

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: