Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[CĐMT] 25

Chương 25

Tuy ở chung không lâu, nhưng ở trong trí nhớ có hạn, Mạc Bát Giác tựa hồ chỉ nhìn qua bộ dáng An Nhiên mặc chính trang, không nghĩ tới anh dù cho ăn mặc giống như sinh viên bình thường cũng tốt xem như vậy, giống như vật sáng trời sinh, chỉ cần thấy được, liền tuyệt đối không dời được ánh mắt.

Gã có khi cũng sẽ nghĩ, có phải là trí nhớ của mình quá tốt, đem người khắc vào trong đầu, rất nhiều chuyện, liền như thế nào cũng bỏ không xong.

Trong nháy mắt bị nắm cánh tay, bả vai An Nhiên tựa hồ có chút run rẩy, mặt cũng không hiểu đỏ lên, nâng con mắt xinh đẹp trừng lên, “Làm, làm gì vậy?”

Mạc Bát Giác yên lặng nhìn anh nửa ngày, ngón tay nắm cổ tay anh nắm thật chặt, “Cậu có phải đã gọi điện thoại cho tôi?”

Không phải muốn nói những điều này.

Từ đi vào Thành phố N, trong lòng của gã tựa hồ đã bị nôn nóng không hiểu chen chúc thành một đoàn, luôn có chút tình cảm không rõ ràng, chính là giờ phút này gã biết rất rõ ràng, mình không phải là muốn hỏi cái này. Chỉ là mở miệng ra, có chút lời đã ngăn ở yết hầu lại như thế nào cũng phun không ra, liền một đinh điểm manh mối đều nắm không đến.

An Nhiên ngơ ngác một chút, lập tức không được tự nhiên bỏ qua tay của gã, nhưng không có thành công, không khỏi có chút tức giận, cau mày lớn tiếng nói, “Ai sẽ gọi điện thoại cho anh a? Tôi lại không biết số của anh, buông tay a hỗn đản!”

Mạc Bát Giác nhẹ nhàng buông lỏng tay ra, người nọ lập tức liền hướng lui về phía sau vài bước, đột nhiên cảm thấy trong tay trống rỗng vô cùng khó chịu, vội vàng tiến lên, lần nữa đem người giật trở về, “An Nhiên.”

Bị gã chần chờ khẽ gọi nhắm trúng lại là một hồi đỏ mặt, An Nhiên dứt khoát kéo mũ lưỡi trai, ngẩng đầu trừng gã, “…… Đúng đúng đúng, là tôi là tôi là tôi, anh đang ở đây gọi hồn a?”

Chỉnh một tuần lễ không gặp mặt, tóc tựa hồ dài quá một ít, đuôi tóc có chút mất trật tự, nhưng bởi vì sợi tóc quá mức mềm mại thoạt nhìn lại càng dẫn theo một tia ý vị bất kham. Mạc Bát Giác ma xui quỷ khiến giơ tay đưa gọng kính trên sống mũi anh hái xuống, nhìn gương mặt gã quen thuộc, đột nhiên liền cười thực nhạt.

“Không có gì.”

“……”

An Nhiên đột nhiên cảm giác tay chân mình đều làm sai vị trí, liền miệng đều mở không được, vừa động sẽ cắn đầu lưỡi…… Hơn nửa đêm, tên võ phu này phát cái thần kinh gì?!

“Cái kia…… Không có ý tứ quấy rầy một chút……” Bị người xem nhẹ triệt để Tiếu Tiểu Ngoại rốt cục thừa dịp tìm được khe hở giữa hai người đang mắt đi mày lại kia mở miệng, vuốt cái bụng sâu kín mở miệng, “Chúng ta cùng đi ăn khuya a?”

“……” Hai người cùng nhau nhìn về phía y.

Tiếu Tiểu Ngoại tội nghiệp nhìn An Nhiên, trong bụng ọt ọt ọt vang rung trời, “Em thật sự đói bụng.”

“……” An Nhiên sắc mặt hung ác trừng Tiếu Tiểu Ngoại, thấy y vẫn là một bộ vô tội lại mơ hồ, sau nửa ngày, rốt cục vô lực tiết khí, “Được rồi, cậu muốn ăn cái gì, tôi mang cậu đi.”

Tiếu Tiểu Ngoại há hốc mồm, “Vậy bọn họ……”

“Không để ý tới bọn họ.” An Nhiên hừ một tiếng, dư quang quét đến ánh mắt Mạc Bát Giác thủy chung không dời, rồi lại nhịn không được do dự mở miệng, “Này, các anh muốn cùng đi không?”

Mạc Bát Giác khiêu mi dò xét hai người thật lâu, liền tại khi An Nhiên cho là gã muốn mở miệng cự tuyệt, nhàn nhạt gật đầu, “Tốt, vậy quấy rầy.”

Anh cũng biết là quấy rầy !

An Nhiên mắt sáng như đuốc, hung dữ trừng bóng lưng tên thản nhiên đi ở phía trước kia, Tiếu Tiểu Ngoại đứng ở bên cạnh gã, chính cao hứng bừng bừng trò chuyện cái gì, tay cũng không khỏi tự chủ nhiều lần bơi bơi…… Cùng mình ở cùng một chỗ khi, chưa từng gặp qua cậu ta thần thái phi dương như vậy!

Nick cười cười ghé vào bên cạnh anh, nhìn kỹ sắc mặt của anh, “Đại thần tâm tình không tốt lắm sao.”

“Ai cần ngươi lo.” An Nhiên bực bội rút ra một điếu thuốc châm lửa, hung hăng hít một hơi, “Ngươi không phải người đại diện của tên võ phu kia? Cũng đều không hiểu như thế nào hảo hảo quản giáo nghệ nhân nhà mình? Đi chơi đêm hiển nhiên như vậy, không sợ dẫn loạn đến?”

“Ngày mai ngày mốt đều không thông cáo, người mới thanh nhàn cực kỳ.” Nick nhún nhún vai, “Nói sau ngài còn không sợ, tôi sợ cái gì? Chuyện xấu tận trời có đại thần ngài đẩy, truyền thông chú ý không đến chúng tôi a.”

“…… CMN.” An Nhiên oán hận thấp chú một câu, hướng phía Tiếu Tiểu Ngoại lớn tiếng nói, “Ê, Tiếu Tiểu Ngoại, cậu rốt cuộc muốn ăn cái quỷ gì a? Một cái ngõ nhỏ đi lâu như vậy!”

Tiếu Tiểu Ngoại còn đang đắm chìm trong nhiệt tình chuyện phiếm cùng Mạc Bát Giác, nghe vậy cũng chỉ là quay đầu lại qua loa cười, “Rất nhanh đi ra, chính là một nhà tận cùng bên trong ngõ nhỏ này.” Trước hai người không có xâm nhập tiếp xúc, cho nên không biết, nguyên lai trò chuyện lên lại ngoài ý muốn thân hòa, không có nửa điểm lợi hại như trên tiết mục, vô luận nói cái gì đều có thể nói hai câu, huống chi hai người đều là người ngoài nghề tiến giới, cá tính cũng đều không tranh quyền thế, càng có vẻ thân mật rất nhiều.

“……” An Nhiên trừng mắt, quả thực không thể tin được chính mình lại cứ như vậy bị xem nhẹ, nhãi con này muốn tạo phản?!

Nick ở một bên hì hì nở nụ cười, vỗ vỗ bờ vai của anh, “Đại thần mị lực cũng có khi không nhạy a? Muốn cố gắng lên a.”

25.1

An Nhiên nhịn không được nhìn y mỉm cười lên.

“Lập tức tới ngay.” Nick làm thủ thế, không để lại dấu vết liếc An Nhiên, “Đại thiếu gia bị chiều hư, ngài thật sự biết mình nghĩ muốn cái gì sao?”

Liền yêu mến gì đó, đều muốn bày ra tư thái cao ngạo chờ đối phương chủ động đưa tới cửa, như vậy sẽ nắm được cái gì?

An Nhiên không để ý tới hắn, thẳng lướt qua hắn đi lên.

Không có khả năng sẽ có người so với Tiếu Tiểu Ngoại trọng yếu hơn, coi như trân bảo để vào mắt nhiều năm như vậy, làm sao có thể bởi vì một người xuất hiện mà ngăn trở tất cả ánh mắt?

Cảm tình trước đó của mình tính cái gì?

Đơn giản hoài nghi hoặc là đơn giản thay đổi cái gì, không khỏi quá mức rẻ mạt.

Chờ anh đi đến trong tiệm, cửa hàng đã sắp đóng cửa.

Tiếu Tiểu Ngoại tựa hồ cùng chủ hàng rất thuộc, ngại ngùng cười bắt chuyện, liền tìm chỗ hẻo lánh ngồi xuống, gặp An Nhiên cau mày đi vào bên trong, một bên còn tân kỳ dò xét mọi nơi, vội vàng lại nhảy dựng lên, cầm khăn tay bắt đầu lau bàn.

Mạc Bát Giác khó hiểu nhăn lại lông mày, “Cậu đang làm gì vậy?”

Tiếu Tiểu Ngoại co quắp cười, “Học trưởng không thói quen tới chỗ như thế, vẫn là lau khô sạch một chút tương đối khá.”

An Nhiên vừa vặn đi đến trước bàn, nghe thế một câu, lập tức sắc mặt tái nhợt.

Nick theo sau lưng của anh nhô đầu ra, bỏ đá xuống giếng cười nhạo, “Quả nhiên là Đại thiếu gia, trách không được cầu cái gì đều cầu không đến, chúng ta loại này dân đen không dám trèo cao a.”

An Nhiên không lộ dấu vết cho hắn một thụi, hung hăng trừng Tiếu Tiểu Ngoại, một phen đoạt lấy khăn tay trong tay y ném xuống đất, như hờn như dỗi ở bên cạnh y ngồi xuống, “Ai nói ta không quen? Bất quá là ăn mà thôi.”

Có thể băng ghế trong tiểu điếm lại chật lại cứng, anh ngồi xuống cái mông bị cộm đau, lập tức chìm mặt, cũng không biết nên bày biểu lộ nào tốt.

Nick nhìn anh ăn đau liền nhịn không được muốn cười, đưa tay hô bà chủ điểm đơn, liền cười tủm tỉm quay đầu đi xem Mạc Bát Giác, “Anh cũng nên đói bụng a, đêm nay ăn gì đó cũng không hợp khẩu vị của anh.”

Mạc Bát Giác cười rộ lên, “Không sai biệt lắm tiêu hóa mất, thời gian vừa vặn.”

Tiếu Tiểu Ngoại vội vàng thấu qua, “Quán này quà vặt hương vị rất không tồi, cá nhân đề cử xíu mại nhân tôm và vây cá cùng thủy tinh tôm giáo, mì cay cũng ăn rất ngon, đợi tí nữa anh phải thử một chút……”

Nick lập tức cũng hưng phấn lên, “Thật sự a? Tôi rất thích ăn cay ai……”

Mạc Bát Giác thở dài, “Cậu vẫn là ăn ít một chút, không phải loét dạ dày sao?”

Ba người khí thế ngất trời trò chuyện, hoàn toàn không có phát hiện, An đại thần bị gạt ở bên ngoài đã lâu, thẳng đến thức ăn bưng lên bàn, mới có ngắn ngủi đình chỉ.

Tiếu Tiểu Ngoại nhìn ăn thật hưng phấn, vội vàng như hiến vật quý đem nướng được tối nộn một khối sườn dê nướng kẹp đến trong chén của An Nhiên, “Nột, học trưởng anh nếm thử xem, tương liêu nhà này là bí chế độc nhất vô nhị, nhà khác cũng mua không được……”

An Nhiên cúi đầu nhìn miếng sườn dê nướng được bóng loáng khô vàng, xanh biếc hành thái làm đẹp ở phía trên càng làm cho người ngón trỏ đại động, sắc mặt của anh lúc này mới tốt một chút, vừa muốn mở miệng, lại phát hiện ba người kia không biết khi nào thì lại cùng tán gẫu, Tiếu Tiểu Ngoại chính thân thiết cười đem một viên xíu mại hãm liêu tối đủ kẹp đến trong chén Mạc Bát Giác.

……

CMN, thật sự là uất ức.

An Nhiên cơ hồ là như cho hả giận, đem thịt dê nhét vào trong mồm, hung hăng nhai lên.

Kết quả của gió cuốn mây tan, chính là bị nghẹn được phải chết, chính là dù cho như vậy, Tiếu Tiểu Ngoại cũng chỉ chú ý cùng Nick nói chuyện phiếm, căn bản không có hướng trên người mình xem qua. Mặc kệ anh có thừa nhận hay không, vô luận là trước tỉ mỉ lau cái bàn, vẫn là phần đầu miếng sườn dê đưa đến trong chén mình, Tiếu Tiểu Ngoại thủy chung đều là kinh sợ, căn bản không có một đinh điểm cảm tình tồn tại.

Hết thảy trước mắt đều tựa như có chút mơ hồ, đánh chết anh cũng sẽ không thừa nhận, trong nháy mắt đó anh lại chật vật đến muốn khóc.

Anh hiếu thắng như vậy, loại vì cảm tình mà lộ ra tư thái mềm yếu, như thế nào sẽ thích hợp anh?

Tăng thêm trò cười mà thôi.

Một chén nước đột nhiên nhẹ nhàng đặt trước mặt của anh.

Kinh ngạc ngẩng đầu, liền nhìn đến Mạc Bát Giác nhíu lại lông mày nhìn anh, trong con ngươi tràn đầy lo lắng.

An Nhiên ực nuốt nước miếng, há mồm muốn giải thích……

“Cậu bao lâu chưa ăn cơm?”

Phụt —

25.2

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: