Bạn nghĩ gì về bài viết này?

CPNY 2

Quý Lâm đầy lòng chờ mong, đến ngày thứ ba, món thứ nhất đã tới….

Nhưng mà khi mở cửa, Quý Lâm mặt nhăn thành bánh bao….

Cậu chuyển phát viên đứng ở cửa mặt vẻ xin lỗi đứng xa chút: “Xin lỗi a, là mùi tỏi, hai ngày nay tôi đã cố ăn ít….”

“Không, còn đi.” Quý Lâm ký nhận, nói cảm ơn…

Lại qua một ngày, chuông cửa đúng giờ vang lên, Quý Lâm vội chạy tới lại là vẻ mặt thất vọng: “A?”

“Ách, làm sao vậy, còn mùi tỏi?” Phó Đông đứng ở cửa cúi đầu ngửi chính mình, khó hiểu nhìn Quý Lâm.

“Không, không ngửi được.” Quý Lâm ký nhận, nhịn không được hỏi, “Cái kia, anh nhân viên mới của các anh đâu?”

“Mới tới?” Phó Đông nhức đầu, “Không có a, cậu xác định là công ty chuyển phát chúng tôi?”

“Xác định a,” Quý Lâm có điểm sốt ruột, “Liền cái rất cao, tuần trước…”

“Nga!” Phó Đông bừng tỉnh đại ngộ, vỗ ót, “Hắn từ chức!”

“Nga, như vậy a…” Quý Lâm thất thần đóng cửa lại, đem bọc chuyển phát vứt trên mặt đất, buồn bực ngồi vào trước máy tính tiếp tục viết văn.

Phó Tử Tiêu đang ở nhà ăn cùng đội phòng cháy làm kiểm tra thường lệ, di động vang, hắn vừa thấy Phó Đông lập tức tắt máy.

Lại qua vài phút, di động lại vang, vẫn là Phó Đông.

“Nhóc thối này lại làm sao?” Phó Tử Tiêu nghĩ nghĩ, để quản lí ứng phó, tiếp điện thoại.

“Ai, anh!”

Phó Tử Tiêu vừa nghe Phó Đông gọi anh mí mắt liền nhảy: “Có việc nói mau, anh mày đang bận!”

“Nga, yên tâm đi anh, không phải tìm anh hỗ trợ, có chuyện muốn báo anh tiếng.”

“Nói ngắn gọn!”

“Vâng, anh, không phải tuần trước nhờ anh một lần sao? Liền ở trong khu anh ở đó, anh nhớ không?”

Quý Lâm? Ta đương nhiên nhớ, Phó Tử Tiêu nhớ tới cậu trai trắng trắng mềm mềm một đầu tổ chim mặt đỏ hồng, thái độ liền dịu xuống.

“Nhớ, làm sao?”

“Ai, hai ngày nay em đưa đồ cho cậu ta, cậu ta hỏi ‘anh nhân viên mới kia đâu’, em nói anh từ chức, hai người không phải ở cùng khu sao, nhớ đừng làm lộ a!”

“Hai ngày nay cậu ấy lại thu chuyển phát nhanh?” Phó Tử Tiêu hít sâu một hơi, nổi lên một kế hoạch.

“A, cậu ta chuyển phát đặc biệt nhiều, bình thường cũng không mấy ra ngoài. Em đoán hai người gặp gỡ xác suất không cao.”

Gặp gỡ xác suất không cao? Không cao sao được? Không cao sẽ làm cho cao!!

“Đông tử, anh với chú thương lượng chuyện này.”

“Đại ca ngài nói! Tiểu đệ nguyện làm trâu ngựa cho anh! Lên núi đao xuống chảo dầu, toàn do anh quyết định!” Phó Đông nghe được Phó Tử Tiêu ôn hòa nói nhất thời liền khẩn trương…

Phó Tử Tiêu đã có thể tưởng tượng ra bộ dáng đông tử đối hắn nghiêm chào: “Không như vậy phiền toái, lần tới nếu lại có Quý Lâm chuyển phát, chú liền giao cho anh, anh giúp chú đưa.”

“Ai?” Phó Đông hiển nhiên không phản ứng lại đây, “Anh đang nói cái gì vậy?”

“Đừng vô nghĩa, liền định như vậy!” Phó Tử Tiêu treo điện thoại, xoay người vào quán.

Chạng vạng hôm sau, Phó Tử Tiêu đang ở nhà ăn xem sổ sách, di động vang.

“A lô?”

“Anh, hôm nay lại có bưu kiện của Quý Lâm, em nghĩ hôm qua như lời anh nói có thể sẽ muộn một chút mới đưa, chờ anh sao.”

“Ừm tốt, chú gọi Quý Lâm nói với cậu ấy hôm nay có thể sẽ đưa muộn một chút.”

“Yes sir! Đúng rồi, anh!”

“Còn có việc?”

“Anh, em giống như hiểu được anh muốn làm gì !”

“Trong lòng hiểu được là được, câm miệng!”

“Vâng! Lão đại!”

Quý Lâm sách mới rốt cục miễn cưỡng viết xong bản nháp, bắt đầu sửa chữa.

Hôm nay chuyển phát mãi chưa tới, Quý Lâm đối với máy tính buồn bã ỉu xìu xao gõ đánh, tổng cảm thấy cả người không khoẻ, rõ ràng đóng word, theo ngăn kéo lấy gel cùng trứng mới mua, đi phòng tắm đơn giản rửa sạch một chút, khẩn cấp đem một viên trứng nhét vào dũng đạo.

“Leng keng leng keng leng keng!” Chuông cửa vang thật không đúng lúc, Quý Lâm hoảng sợ, luống cuống tay chân mặc quần ngủ, chạy tới mở cửa.

Cửa mở ra mang theo một trận gió, còn có một cỗ hương nước hoa nam giới.

“Lần này thật sự không có mùi tỏi!” Quý Lâm cười hì hì nói xong, sau đó trừng lớn ánh mắt sững sờ ở tại chỗ, “Ách, như thế nào là anh…”

Ngoài cửa Phó Tử Tiêu nắm một bao mỏng nhỏ, cười đến mặt mày hớn hở.

“A,” Quý Lâm chân tay luống cuống chỉ vào bọc nhỏ, Thạch Đầu vua bà tám này, cư nhiên thật sự đem mũ mở bóc ra gửi! Bọc này cũng không tránh khỏi quá nhỏ chút! Bối rối khi, Quý Lâm sâu sắc cảm giác được trứng rung sau hạu huyệt trượt một chút, nhất thời khẩn trương không dám lộn xộn.

Phó Tử Tiêu nhìn Quý Lâm hồng thấu lỗ tai, hận không thể một hơi gặm vào miệng, tầm mắt từ trên xuống dưới đảo qua trước mặt cậu nhỏ đáng yêu này: Ừ, tóc vẫn là lộn xộn, nhưng thực nhẹ nhàng khoan khoái, ngũ quan không tính xuất chúng, nhưng là ánh mắt mở to có vẻ vô tội lại dụ hoặc, áo ngủ rộng thùng thình, giặt có chút phai màu, mơ hồ có thể nhìn đến hai điểm nâu trước ngực….

Phó Tử Tiêu bất động thanh sắc nuốt nước miếng, đưa gói đồ: “Mời ký nhận.”

Quý Lâm cứng ngắc cầm đồ, tại hóa đơn tùy tiện vẽ vài nét bút trả về.

“Cám ơn,” Nhìn Quý Lâm tùy tiện ký ra chuyển phát đơn, Phó Tử Tiêu cười cười nói, “Phía trước chuyển phát viên xin nghỉ, về sau đều là tôi đưa đồ.”

“Nga, kia làm phiền anh.” Quý Lâm cố gắng kẹp chặt trứng rung, trong lòng chờ đợi Phó Tử Tiêu nhanh chút rời đi.

Phó Tử Tiêu cũng không để cậu như ý, chỉ chỉ gói đồ: “Cậu muốn mở ra xác nhận một chút có hỏng gì hay không?”

“Không không không…” Quý Lâm vội vàng lại xua tay lại lắc đầu.

“Hử? Cậu xác định?” Phó Tử Tiêu tựa vào khung cửa nhà Quý Lâm,“Vậy, tôi đi?”

“Ừ.” Quý Lâm gật gật đầu, na lấy bước chân chuẩn bị đóng cửa.

“Từ từ!” Lúc cửa sắp đóng lại, Phó Tử Tiêu đột nhiên lấy tay chống lại, cúi đầu nhìn Quý Lâm, “Tôi gọi Phó Tử Tiêu.”

“Ừ!”

Cửa đóng sầm lại, Phó Tử Tiêu sờ sờ cằm, xoay người về nhà.

Bên trong Quý Lâm đem gói đồ tùy tay quăng xuốn, nghiêng ngả lảo đảo chạy vào phòng ngủ, quỳ gối bên giường lột đồ, run tay đem trứng rung lấy ra.

Phía trước không biết khi nào đã nổi lên phản ứng, Quý Lâm ý nghĩ trống rỗng, máy móc triệt động trong chốc lát liền bắn khắp nơi.

Đêm đó, Quý Lâm tại Phó Tử Tiêu trong mộng mặc áo ngủ bông, bị Phó Tử Tiêu đặt tại giường lớn vê nắn không ngừng rên rỉ cầu xin tha thứ, cúc áo từng nút từng nút bị cởi bỏ, quần ngủ lỏng là lỏng lẻo bị chậm rãi cởi ra, cả thân thể trắng mềm bị bắt mở ra, bởi vì cảm thấy thẹn mà rung động, mở ra hai chân lộ ra hậu huyệt bí ẩn, bị Phó Tử Tiêu ngón tay xâm phạm đùa bỡn, sau đó….

Mộng tại thời khắc mấu chốt tỉnh lại, Phó Tử Tiêu phi thường khó chịu xốc chăn đi vào phòng tắm.

Hơi nước bên trong Phó Tử Tiêu giống như thấy Quý Lâm cởi trần thân thể ghé vào trên tường, vặn vẹo mông hướng hắn phát ra mời….

Rửa sạch phòng tắm sau Phó Tử Tiêu cảm thấy mệt chết đi, nằm về trên giường, hư không vô cùng.

Mà giờ này khắc này, Quý Lâm chính ngồi xổm trên ghế xoát Taobao.

Bởi vì tối hôm qua Phó Tử Tiêu xuất hiện quá mức đột nhiên, làm cho Quý Lâm đầu óc choáng váng ở nhà chung quanh loạn chàng, nhỡ tay đánh vỡ tấm gương to trong phòng ngủ.

Chọn mấy nhà, Quý Lâm chọn một nhà cùng công ty chuyển phát chỗ Phó Tử Tiêu hợp tác, mua một tấm kính toàn thân.

WangWang[1] vang lên, là Thạch Đầu.

“Quý Lâm! Tình hình chiến đấu như thế nào!”

“… Bạn phát sai lầm rồi.”

“Quý Lâm! Tao hỏi thật sự! Màycùng anh chàng chuyển phát kia!”

“Cái gì đều không có a. Tao ngay cả hắn là thẳng nam hay không cũng không biết.”

“Mày như thế nào ngu vậy a! Mày không biết thử hắn sao?!”

“Như thế nào thử ?”

“Câu dẫn hắn a! Đừng nói mày sẽ không!”

“Tao đúng là không…”

Quý Lâm dự cảm đến trình độ high của Thạch Đầu đối với chuyện này sau, thập phần hối hận đem hết thảy đều nói cho Thạch Đầu.

Nhưng mà, giờ này khắc này, đối mặt một cái đột nhiên ngồi chuyến xe lửa đầu theo thành thị bên kia đặc biệt chạy tới ‘Truyền thụ kinh nghiệm’ Thạch Đầu, Quý Lâm cảm thấy nói cái gì đều đã quá muộn.

“Kia, này, chờ kia chuyển phát lại đến thời điểm mặc vào!” Quý Lâm tiếp nhận Thạch Đầu vứt cho này nọ nhìn thoáng qua, như phỏng tay vứt một bên.

“Không mặc!”

“Một cái quần lót mà thôi mày ngại cái gì! Mày biết này muốn bao nhiêu tiền sao? Tao cố ý giúp mày mua, phải mặc!”

“Này cũng quá…” Quý Lâm sau này lui lại mấy bước, tựa vào trên tường.

“Nghe tao đúng vậy!” Thạch Đầu mở tủ quần áo Quý Lâm chọn lựa, lấy ra một bộ áo ngủ, tính cả quần lót vừa rồi bị Quý Lâm để tại một bên toàn bộ đưa cho Quý Lâm, “Đi phòng tắm thay!”

Quý Lâm bị nhốt trong phòng tắm, đối với gương rối rắm không thôi, Thạch Đầu cố ý chọn một bộ áo ngủ mỏng nhất, còn có quần lót không mông này.

Thạch Đầu bên ngoài không kiên nhẫn, đập cửa phòng tắm kêu: “Cho mày thử xem mà thôi, này cũng không dám, chỉ biết mua này nọ, làm cho người ta đưa cho ngươi, có thể có tiến triển mới là lạ! Mày ý, liền cùng trứng rung quá cả đời đi em, forever alone! Hiểu hay không?”

Quý Lâm cau mày đem quần áo vò thành một cục: “Thạch Đầu, tao thực không nghĩ thử.”

“Không thử mặc bây,” Thạch Đầu xao gõ cửa,“Đi ra!”

Quý Lâm thở dài nhẹ nhõm một hơi, ôm quần áo đi ra ngoài, nhìn đến Thạch Đầu theo trong bao lấy ra một đống này nọ vứt lên giường.

“Này đó là?” Quý Lâm nhìn đến một trái bóng nhựa mày xanh lăn ra, giúp nhặt lên, phát hiện trên bóng mang gai mềm, còn nói với dây lưng màu đen, là toy bịt miệng, Quý Lâm ở cửa hàng của Thạch Đầu nhìn thấy qua.

“Thạch Đầu, mày mang này tới làm gì?”

“Đưa mày, muốn hay không?” Thạch Đầu tức giận trở về một câu.

Quý Lâm ngồi vào bên giường lật lật, trừ bỏ toy bịt miệng, còn có còng tay, dây buộc, pennis giả màu đen cùng với một ít toy Quý Lâm chưa thấy qua.

“Đưa tao?”

“Đúng, toàn bộ đưa mày! Không có việc gì chính mình chơi a! Tao phải về, chỉ xin nghỉ nửa ngày.”

Quý Lâm muốn đưa Thạch Đầu xuống lầu, bị cự tuyệt.

“Tao kêu xe đi.” Thạch Đầu nói xong, nhanh nhẹn đi giày, nhịn không được trở lại bắn một cái trên trán Quý Lâm: “Noel vui vẻ, chúc may mắn.”

Noel?

Đóng cửa, Quý Lâm mở ra máy tính đổ bộ QQ, quả nhiên thu được vài cái chúc mừng Noel.

Ai, mình đều đã quên, hôm nay là đêm bình an….

Quý Lâm vẫy vẫy đầu.

Ngoài cửa sổ không biết khi nào bay lên vài bông tuyết, Quý Lâm cầm lấy di động cách thủy tinh chụp mấy tấm, đối hiệu quả không quá vừa lòng, đẩy ra cửa sổ, một trận gió lạnh tràn vào, đông lạnh khiến cậu thẳng run run.

Chán đến chết bỏ qua di động, Quý Lâm chạy tới phòng bếp cho chính mình nấu một chén nóng mì trứng gà cà chua nóng hôi hổi, trước khi hạ nồi ném vào một cây lạp xườn hâm nóng, sụp soạp ăn, hút khụt khịt, một giọt nước mắt run rẩy bắt tại chóp mũi, không tiếng động lọt vào trong bát.

Đừng khóc, không có gì phải khóc. Quý Lâm lau mặt, bưng bát lên một hơi uống sạch, đầu lưỡi run lên, yết hầu nóng cay. Không có việc gì, mình không sao.

Nước lạnh từ vòi chảy xuống, Quý Lâm cúi đầu, im lặng mà cẩn thận rửa bát….

Rốt cục vẫn là, rửa không nổi nữa.

Áp lực nức nở thanh dần dần vượt qua tiếng nước ào ào.

Quý Lâm hai tay điên loạn bám lấy thành bồn, giống như bệnh nhân hen suyễn, vô lực giương miệng, nước mắt tuôn rơi rơi vào bồn, gõ nát gương mặt văn vẹo in trên mặt nước.

Tịch mịch giống như dây leo nhanh chóng sinh trưởng, không kiêng nể gì dọc theo Quý Lâm hai chân hiện lên, bá đạo giữ lấy thân thể của cậu, điên cuồng mà xâm phạm, khiến cậu thống khổ, khiến cậu run run, khiến cậu tuyệt vọng….

Buổi chiều buôn bán vừa mới bắt đầu khi, Phó Tử Tiêu dặn dò quản lí vài câu, vội vàng rời đi.

Ghế sau xe đặt một gói đồ cao bằng một người, trên hộp các tông viết ‘Hàng dễ vỡ, hãy nhẹ tay’.

Trên đất có chút tuyết đọng, Phó Tử Tiêu nại tính tình theo dòng xe thong thả chạy về nhà, tới gara khi, kìm lòng không đậu cười ra tiếng.

Cậu bảo an run rẩy đi ngang qua nhìn đến một hộ gia đình quen thuộc ôm một gói đồ thật lớn vẻ mặt ngây ngô cười đi vào thang máy, không khỏi cảm thán: “Đêm bình an đều có thể mừng rỡ cùng kết hôn nhập động phòng giống nhau, thật sự là đồng nhân bất đồng mệnh a…”

Chuông cửa vang lên thời điểm Quý Lâm giật nảy một cái, chuyển phát?!

Trước khi mở cửa Quý Lâm cố gắng làm vài cái hít sâu, khiến chính mình thoạt nhìn cùng bình thường giống nhau.

“Hi, Quý Lâm, đồ của cậu, hôm nay cái này đặc biệt to!” Phó Tử Tiêu hai tay đỡ một gói đồ nhìn qua rất nặng, nhìn Quý Lâm, ôn hòa cười nói,“Tôi giúp cậu bê vào?”

“Ách, không cần.” Quý Lâm vừa muốn cự tuyệt, Phó Tử Tiêu đã đá rơi giày da đi tất tự cố tự đi vào cửa, “Thật sự rất nặng, hơn nữa hình như là đồ dễ vỡ, là đồ cậu mua trên mạng?”

“Ai, kia, để lại cửa thì tốt rồi!” Quý Lâm có chút sốt ruột, đỡ một góc gói đồ đặt bên tường, sợ Phó Tử Tiêu lại hướng trong đi.

“Nga, cậu mở ra nhìn xem a, nếu có hư hao, cũng đừng ký nhận,” Phó Tử Tiêu nói xong, hỗ trợ xé mở băng dán,“Tôi giúp cậu mở. Hàng hiên còn rất lạnh, cậu đem cửa đóng được không?”

Quý Lâm không biết làm sao bồi hồi trong chốc lát, vẫn là đánh không lại Phó Tử Tiêu thái độ ôn nhu cùng nụ cười tươi, ngoan ngoãn đến một bên, khép cửa, cúi đầu đem Phó Tử Tiêu tùy ý cởi giày da dọn xong.

Mặt da mềm mại khiến Quý Lâm trong lòng lộp bộp một chút, quay đầu nhìn về phía người đang chăm chú bóc gói giấy, áo khoác màu đen cùng khăn quàng màu sậm nhìn ra được giá trị xa xỉ, còn có quần tây bên dưới áo choàng.

Quý Lâm cảm giác được tim mình đập thình thịch, cắn cắn môi dưới, vừa vặn Phó Tử Tiêu cười quay đầu lại: “Là gương to, tôi giúp cậu chuyển đi ra.”

“À, kia gì, anh cứ để đấy, tự tôi làm thì tốt rồi.” Quý Lâm đại khái liếc mắt một cái, một cái rất cao gương to, nhìn qua không có hư hao, “Đưa cho tôi, tôi ký nhận.”

Phó Tử Tiêu không có trả lời, hai ba cái lột sạch xốp bọc ngoài gương: “Để lại nơi này sao, cậu muốn soi thử không, tôi cảm thấy này gương giống như có điểm lệch.”

Quý Lâm khẽ cắn môi: “Không cần, cứ như vậy a.”

“Lại đây nha,” Phó Tử Tiêu đột nhiên vươn tay, đem Quý Lâm túm đến trước gương mặt, theo sau lưng đỡ lấy bả vai Quý Lâm,“Chính cậu nhìn xem, thật sự có điểm lệch.”

Bàn tay ấm áp cách áo ngủ đơn bạc chặt chẽ nắm hai vai Quý Lâm.

Gương không có sai lệch, phi thường tinh tường chiếu ra Phó Tử Tiêu anh tuấn mỉm cười cùng thần sắc phức tạp Quý Lâm, Phó Tử Tiêu mị mắt, ánh mắt bất động thanh sắc đảo qua Quý Lâm vô ý buông ra vạt áo lộ ra một góc nhỏ da thịt.

“Buông!” Quý Lâm bỏ ra Phó Tử Tiêu, rốt cục kiềm chế không được, “Anh căn bản không phải cái gì chuyển phát viên, anh muốn làm gì!?”

Phó Tử Tiêu tiến lên nửa bước, mở ra hai tay làm ra một bộ dở khóc dở cười: “Cậu đừng hiểu lầm, tôi là chuyển phát, làm thêm.”

“Nói bậy.” Quý Lâm tức giận đến ngẩng đầu lên, trừng mắt Phó Tử Tiêu.

Phó Tử Tiêu nhìn Quý Lâm hai mắt, ngẩn người, trầm mặc trong chốc lát, thấp giọng hỏi: “Cậu mới khóc?”

“Ách,” Quý Lâm bị chọt trúng, chột dạ lắc đầu,“Không liên quan đến anh, anh đi đi.”

“Tôi không đi,” Phó Tử Tiêu nhẹ nhàng nói xong, tháo ra khăn quàng cổ ủ đến nóng rực, đá đến một bên, hơi hơi cúi gập thắt lưng, nhìn hai mắt đỏ lên của Quý Lâm,“Xảy ra chuyện gì?”

Quý Lâm xoay quá, né tránh tầm mắt tìm kiếm của Phó Tử Tiêu.

Phó Tử Tiêu không chiếm được trả lời, nhìn chung quanh phòng khách trống trải lạnh lùng, chú ý tới phòng ngủ nửa khép, theo bản năng nhấc chân đi qua.

“Này anh…” Quý Lâm vươn tay đi túm Phó Tử Tiêu, nhưng đã muộn.

Cửa phòng ngủ bị Phó Tử Tiêu một cước đá văng, trên giường phân tán gì đó tại trong nháy mắt toàn bộ bại lộ tại trước mặt Phó Tử Tiêu.

……………. o(*≧▽≦)ツ┏━┓ hắc hắc…. đoán xem là gì ~~~~……………

 


[1] Wangwang: cửa sổ chat trên taobao, na ná Y!M hay QQ

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

<span>%d</span> bloggers like this: