2 phản hồi

[ Chúng ta…] 4+5+6

 Chúng ta chẳng qua vừa lúc gặp nhau 

Cận Nhi

Thể loại:Đam mỹ, ngắn, 1×1, nhẹ nhàng ấm áp, he

edit: An nguyệt nhã

*o*

4

Tôi không rõ từ lúc nào tôi bắt đầu cự tuyệt xem Tôn Chấn Vũ như một đứa nhỏ nghịch ngợm thích đùa, mà bắt đầu tự hỏi về tương lai mà hai chúng tôi có thể có. Có lẽ là do giọt nước mắt vô tình rơi đêm đó của em, bắt đầu làm tôi hiểu rõ, cậu nhóc luôn miệng nói chỉ là đùa giỡn này kỳ thực bắt đầu nghiêm túc. Mà tôi thì sao? Tôi do dự.

—— Dư Hoa

Dư Hoa cùng đoàn du khách kinh thán đầy trời bươm bướm. Anh lần đầu tiên cầm máy ảnh mà không biết nên nhắm chỗ nào chụp cái gì. Trên tất cả những cây cổ thụ bên suối nước đậu đầy bươm bướm, như thêu dệt nên một tấm lưới thiên nhiên khổng lồ, bao phủ nên toàn thế giới đầy sức sống này.

Bên dòng suối gần khô cạn truyền đến tiếng ca, Dư Hoa quay đầu nhìn Tôn Chấn Vũ ngồi trên một tảng đá đối nước non mà hát. Sơn ca mộc mạc mà to rõ, Dư Hoa có thể nghe hiểu đó là những bản tình ca đặc sắc của các sơn dân. Đầy trời bươm bướm bắt đầy vỗ cánh bay, nhưng chú bướm trắng vàng đem theo giọng hát của Tôn Chấn Vũ mà bay lên, duyên dáng bay múa giữa không trung.

Anh nghe thấy HDV một tổ du lịch khác cùng đến đang giải thích, nói bài hát mà cậu trai kia đang hát là bài ca tỏ tình của nam nhân vật chính trong phim 《Ngũ đóa kim hoa》 gửi đến nàng Kim Hoa mà anh yêu say đắm.

Dư Hoa biết, 《Ngũ đóa kim hoa》 kể về một chàng trai si tình bất kể gian khó đi tìm Kim Hoa chân chính của mình, trên đường gặp phải bốn vị Kim Hoa khác lại kiên định không dời tiếp tục tìm kiếm. Mà câu chuyện lãng mạn này vốn là phát sinh tại bên cạnh Đại Lý – Hồ Điệp Tuyền.

( [1]: Bộ phim truyện “Ngũ đóa Kim Hoa” khởi quay vào năm 1959 đã đưa câu truyện về mối tình đẹp đẽ của nam nữ thanh niên dân tộc Bạch Đại Lý truyền đi khắp các nơi Trung Quốc. Suối Hồ Điệp nơi Kim Hoa và A Bằng hò hẹn, cũng từ đó mà nức tiếng gần xa. Hẹn gặp nhau bên suối Hồ Điệp đã trở thành một đại từ của nam nữ thanh niên gặp nhau tỏ tình. Ngày hội mùa bướm 15 tháng 4 như một huyền thoại bất hủ lưu truyền từ năm này sang năm khác.

Ngũ đóa kim hoa – Five Golden Flowers

Director: Wang Jiayi

Starring: Wang Likun/Wang Suya/Zhu Yijin/Tan Yaozhong/Sun Jingzhen/Mo Zijiang.

[2] Hồ Điệp Tuyền: Suối Hồ Điệp – Đại Lý nằm trong rừng cây dưới chân núi Vân Lộng Thương Sơn, cách thành cổ Đại Lý 24 km. Để bảo tồn cảnh quan thiên nhiên nổi tiếng thế giới này, đầu những năm 60 của thế kỷ trước, thành phố Đại Lý lúc bấy giời đã xây tường vây xung quanh suối Hồ Điệp, đồng thời trồng nhiều hoa và cây cảnh quý hiếm làm đẹp môi trường thiên nhiên, cộng thêm việc không ngừng xây mở rộng trong những năm gần đây đã khiến cảnh quan vốn có rộng tới hàng trăm héc-ta.

Nói về lai lịch suối Hồ Điệp và ngày hội mùa bướm có một truyền thuyết như sau: Tương truyền, ngày xưa ở đây có một đầm nước sâu, có hai cha con sống sinh bên bờ, cô con gái tên là Văn Cô nết na xinh đẹp như một đóa Kim Hoa. Sau khi khôn lớn, nàng đã thề thốt trăm năm với chàng thợ săn Hà Lang. Một hôm, Văn Cô bị tên địa chủ ác bá cướp đi, Hà Lang đi săn trở về bèn liều chết cứu nàng ra, lũ quan binh thấy vậy liền bám rượt theo, hai người không còn lối thoát liền cùng nhau nhảy xuống đầm nước. Tức thì mưa xa bão táp, sấm chớp đùng đùng. Sau khi trời quang mây tạnh, trên đầm nước bỗng xuất hiện đôi bướm màu sắc rực rỡ, đằng sau có rất nhiều bướm nhỏ bay theo. Hôm đó đúng vào ngày 15 tháng 4 âm lịch. Nên từ đó cứ đến ngày này hàng năm đều có rất nhiều đàn bướm đủ sắc màu hội tụ tại đây. Nghe nói, các nam nữ thanh niên đến đây vào ngày này đều tìm được một nửa của mình, thời gian lâu rồi đã khiến nơi đây hình thành Suối Hồ Điệp nổi tiếng.

Suối Hồ Điệp là một đầm nước hình vuông, rộng khoảng 50 mét vuông, nước đầm trong xanh có thể nhìn rõ sỏi cát dưới đáy, mạch nước phun lên từ tầng cát trắng và tạo thành nhiều cột bong bóng, xung quanh đầm có hàng lan can đá đen. Ba chữ Suối Hồ Điệp là bút tích của nhà văn Quách Mạt Nhược, suối nước nằm dưới bóng râm của một cây Hợp Hoan trăm năm, tán cây rộng như một chiếc ô lớn, gốc rễ quấn quýt như rồng cuộn. Nghe nói, trước đây cứ đến tháng ba tháng tư âm lịch hàng năm là hoa trên đỉnh núi Vân Lộng Thương Sơn đều đua nở, cây Hợp Hoan bên bờ nước tỏa hương thơm ngào ngạt, khiến hàng nghìn hàng vạn con bướm từ khắp nơi bay đến lượn quanh suối Hồ Điệp. Đàn bướm con to nhất bằng lòng bàn tay, nhỏ nhất chỉ bằng đồng xu, đủ loại màu sắc và có tới hàng trăm loài. Đàn bướm cứ nối đuôi nhau bay lượn trên cây Hợp Hoan và trên mặt nước, tạo thành một kỳ quan hiếm thấy.

Ta tìm ko đc ảnh bên trong, tìm đc mỗi cái hình cửa suối, xem tạm nhá ^ ^)

Dư Hoa trầm tư, Tôn Chấn Vũ, đang ám thị cái gì?

Gió hồ Nhĩ Hải vén lên tóc và áo của Dư Hoa, Tôn Chấn Vũ trốn tại khoang thuyền nhìn bóng lưng anh trên boong thuyền, như một tinh linh mê ly mà dụ hoặc. Anh tùy ý cùng các đoàn viên tán gẫu về truyền thuyết Nhĩ Hải, thẳng đến đem chính mình hãm nhập này đó vô kì bất hữu trung mới thả lỏng ra.

(Hồ Nhĩ Hải (tiếng Trung: 洱海, ěrhǎi) trông giống như một cái tai. Nó là một hồ trên núi cao ở miền tây nam Trung Quốc, trong địa phận tỉnh Vân Nam, cách Côn Minh khoảng 265 km (165 dặm) về phía tây tây bắc, tính theo đường chim bay. Hồ Nhĩ Hải còn được biết đến dưới tên gọi Diệp Du Trạch, Côn Di Xuyên, Tây Nhị Hà trong thời kỳ cổ đại. Nó là một trong số 16 hồ thuộc khu bảo hộ tự nhiên cấp quốc gia của Trung Quốc.

Hồ Nhĩ Hải nằm trên độ cao 1.972 m trên mực nước biển. Về kích thước, theo chiều bắc-nam hồ dài 40 km và theo chiều đông-tây hồ rộng trung bình khoảng 7-8 km. Nó chiếm diện tích khoảng 250 km², làm cho nó là hồ lớn thứ hai trên cao nguyên tại Trung Quốc, chỉ sau hồ Điền Trì (298 km²). Chu vi của nó đạt tới 116 km, độ sâu trung bình khoảng 11 m, độ sâu tối đa tới 20 m và tổng dung tích chứa nước đạt tới 2,5-2,82 tỷ m³.

Phía tây hồ Nhĩ Hải là Thương Sơn (苍山), phía đông có Ngọc Án Sơn (玉案山) bao quanh. Nó bắt đầu từ hương Giang Vĩ, huyện Nhĩ Nguyên ở phía cực bắc và kết thúc tại thành phố Đại Lý ở phía tây nam, nhận nước từ sông Di Tư (弥苴) và sông Di Tỳ (弥茨) ở phía bắc, sông Ba La (波罗) ở phía đông nam và khoảng 18 sông suối nhỏ từ dãy núi Thương Sơn. Diện tích lưu vực của nó khoảng 2.565 km². Sông Dạng Giang (漾江) là chỗ thoát ra của hồ ở phía tây nam và cuối cùng nó đổ vào sông Lan Thương (tức sông Mê Kông).)

Dư Hoa xoay người dựa vào lan can thuyền đón gió, nhìn Tôn Chấn Vũ đang hoa tay múa chân trong khoang thuyền. Cậu nhóc khoái lạc tràn đầy, những nét cười khi bướng bỉnh, khi ngượng ngùng quanh quẩn bên anh, sinh động vô cùng.

Dư Hoa cầm lấy ống kính ngắm đúng tiêu cự, trong khung ngắm chính là Tôn Chấn Vũ cười đến rạng ngời, anh bắt lấy khoảnh khắc này chụp lại, bật hình lên xem lại tiện ngắm màn hình.

Gió rất lớn, lại không ướt và mặn như biển, gió Nhĩ Hải xen lẫn vị tanh ngọt, thấm nhập lỗ mũi chui vào trong thân thể, trừ bỏ lạnh lẽo chính là mùi hương đạm bạc, có lẽ, là mùi sơn trà, đời này đến đời khác ngấm vào hồ nước ngọt này, hòa tan mỗi một giọt nước, man mác tỏa hương.

Không xa cáh đó là ngọn núi thánh thần, bên sườn núi vươn thẳng trời xanh là từng mảng tuyết trắng, những mảng tuyết đọng quanh năm không đổi.

Thương Sơn Nhĩ Hải, Thương Sơn Nhĩ Hải, Tôn Chấn Vũ từng nói, bọn họ là thần thủ hộ Đại Lý, đời này đến đời khác dùng vòng tay từ ái ôm lấy đứa con thành Đại Lý, ấm áp hắn, bao dung hắn.

Vậy bọn họ thì sao? Ai là thần của ai?

“Uây, say mê cái gì, vào ăn sò ốc, tươi nguyên, mới vớt từ đầm dưới chân anh lên đây.” Tôn Chấn Vũ vỗ một cái trên vai Dư Hoa, một bộ kiêu ngạo như Tôn Ngộ Không ăn trộm được đào.

“Thần thủ hộ Đại Lý liền như vậy bị lợi dụng và tước đoạt a.” Dư Hoa ôm lấy vai Tôn Chấn Vũ, thu máy ảnh vào khoang thuyền.

“Anh, cẩn thận nói nhảm gặp báo ứng. Đây là Mẫu Thần đại nhân ban cho, liền cùng đạo lý mẹ anh cho anh bú sữa vậy, hiểu chửa?” Tôn Chấn Vũ liếc anh một cái, lỗ mũi đã sắp vểnh lên trời.

“Hiểu, hiểu.” Dư Hoa mặt đầy hắc tuyến, nhóc ranh này chẳng những biến sắc mặt so với trời biến sắc còn nhanh, còn rất dễ dàng thừa cơ trèo lên đầu người ta, cũng không sợ ngã.

 

 5

Tôi bắt đầu sợ lữ trình kết thúc, lần kết thúc này tựa hồ sẽ đem hết thảy tôi trân tích đều mang đi. Nhưng tôi vẫn vờ như chẳng có việc gì, bởi vì thái độ trầm tĩnh như nước của Dư Hoa khiến tôi không thể không thanh tỉnh. Tôi biết, bàng hoàng thất thố hoặc thê thảm tuyệt vọng đều không thích hợp tình cảm của chúng ta, bởi vì nó đến quá đột nhiên, lại chưa bao giờ có hình thái cụ thể, từ thủy chí chung cũng chỉ là một bóng hình hoảng hốt mông lung.

—— Tôn Chấn Vũ

Khi Tôn Chấn Vũ tỉnh lại bản thân đang ôm chặt thắt lưng Dư Hoa. Dư Hoa ngồi dựa vào đầu giường, nhãn thần mê mang nhìn cửa sổ. Tàn thuốc trong tay anh đã tích rất dài, tùng tùng nhuyễn nhuyễn tựa hồ có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, Tôn Chấn Vũ không hiểu Dư Hoa đang nhìn cái gì, bởi vì màn che khép kín, toàn bộ gian phòng trừ vị tình dục tràn ngập trong không khí, cũng chỉ có tàn thuốc trong tay Dư Hoa, tinh hồng lấp lóe lập lòe.

Đêm qua bọn họ lại làm mấy lần, bởi vì chuẩn bị trước “áo mưa” xong việc hai người đều lười đi tắm. Cho dù toàn thân mồ hôi đầm đìa bọn họ cũng ôm chặt lấy nhau, Dư Hoa trước khi ngủ hôn môi, hôn tai, hôn trán của cậu, hết thảy đều giống như tình nhân thân mật nhiệt tình.

Bọn họ cũng đều biết, đây đã là ngày thứ năm, ngày thứ sáu, Dư Hoa sẽ đáp máy bay về nhà mà Tôn Chấn Vũ sẽ tiếp tục sinh hoạt phiêu diêu. Bọn họ đều không có nói bất cứ chuyện gì liên quan đến chia tay, đó như là một loại cấm kỵ hai người đều tị huý không phỏng đoán. Chỉ có lúc ở trên giường bọn họ mới biểu hiện ra ngoài, kiểu liều mạng mà giao dung ấy tựa hồ giống như đem lẫn nhau khảm khắc vào trong thân thể, trói buộc vào tận tim can.

An bài buổi sáng thực nhẹ nhàng, tự do hoạt động dạo thành Đại Lý, Tôn Chấn Vũ hệt như lần trước bị các cô gái bám dính cũng vẫn kéo lấy Dư Hoa, tiếp đó một màn tại thành cổ Lệ Giang lại tái diễn. Ngẫu nhiên Tôn Chấn Vũ sẽ dừng bước quay đầu đợi Dư Hoa, nhìn anh nghiêm túc chụp ảnh, nghiêm túc điều chỉnh tiêu cự máy, ống kính tùy theo Dư Hoa mà vươn ra hay rụt lại, đường nhìn của Tôn Chấn Vũ lại bắt đầu mê ly tăng thêm sắc phù quang của hơi nước.

Cậu thường thường khẽ vỗ lên ngực, cảm giác sợi dây đeo mặt gỗ dán vào trên thân thể, tiếp đó tâm tình bình tĩnh lại, tiếp tục cùng các cô gái cười đùa trêu chọc nói chuyện trên trời dưới biển.

Đây là nửa ngày cuối cùng, nửa ngày cuối cùng ở trong đoàn du khách này gánh vác trách nhiệm hướng dẫn viên du lịch, sắm vai một nhân vật khoái lạc để lan truyền niềm vui đến những người khác, qua nửa ngày này, Tôn Chấn Vũ quyết định để chính mình cuối cùng một lần hoàn toàn thuộc về Dư Hoa, một lần cuối cùng.

Bọn họ ăn cơm xong tập thể leo lên xe du lịch hướng sân bay Đại Lý chạy đi, lên xuống máy bay lại là mảng trời trong trẻo quen thuộc của Côn Minh. Tôn Chấn Vũ như trước bố trí xong phòng nghỉ làm xong thủ tục giao nhận, tiếp đó hắn kéo Dư Hoa đến chùa miếu hương hỏa tối vượng trong thành phố Côn Minh —— Viên Thông tự.

Dư Hoa kỳ thực cảm thấy rất buồn cười, cậu trai trẻ tuổi xì tai nghe Punk giống như Tôn Chấn Vũ cư nhiên còn thắp hương lạy phật, cậu đứng ở ngoài Đại Hùng tự nhìn thân ảnh Dư Hoa tiêu thất trong miếu rất lâu rất lâu không có đi ra.

Trong không khí tràn ngập hương vị hăng mũi, các loại thiền hương hỗn tạp cùng một chỗ hùng hổ nhào về phía Dư Hoa. Anh tìm gốc cổ thụ chui vào dưới tán cây, nhìn các loại biểu tình thành kính mê mẩn thậm chí cuồng si của những thiện nam tín nữ thắp hương dập đầu bái thiên bái địa.

Tiếp đó không biết qua bao lâu sau, Tôn Chấn Vũ hứng trí bừng bừng đi tới.

Cậu rất vui vẻ, cười toe toét liền ẩn tàng đều là phí công. Nhưng cậu cái gì cũng không nói, kéo tay Dư Hoa rời khỏi chùa miếu. Đợi đến lúc bọn họ tản bộ trở về lữ quán đã đến thời gian cơm chiều, Dư Hoa vào phòng tắm tẩy đi phong trần còn có mùi nhang đèn hỗn tạp trên người.

Ra khỏi phòng tắm Dư Hoa nhìn thấy Tôn Chấn Vũ ngồi kế cửa số nhìn xa xăm, anh đi qua ôm cậu nhóc hôn tóc cậu. Người trong lòng không an phận động động, xoay người, buộc vào trên cổ anh một vật gì đó, một chiếc túi nhỏ, miệng túi buộc dây đỏ. Dư Hoa mở túi ra nhìn, bên trong là mấy phiến lá Tử Nha còn có một chiếc xăm. Trên đó viết – cả đời bình an.

Dư Hoa mới hiểu, đây là nguyên nhân Tôn Chấn Vũ vì cái gì muốn đi chùa. Anh cảm động, kéo lấy người trước mắt ôm vào lòng, ôm siết thật chặt, dùng hết khí lực.

Có vài lời không cần nói ra, bởi vì nói ra chính là phí công. Bọn họ vô pháp trong năm ngày ngắn ngủi này đặt một định nghĩa chuẩn xác cho cảm tình của nhau, lại làm sao rõ ràng mong mỏi nó đến.

Sở dĩ, Dư Hoa biết, Tôn Chấn Vũ cũng biết, chí ít hiện tại bọn họ, chỉ có được giờ phút này.

Khi bình minh ngày mai đến, hết thảy có lẽ khôi phục về số 0, cũng có lẽ, sẽ hoàn toàn không còn như cũ nữa.

Cả một đêm, Dư Hoa ôm Tôn Chấn Vũ, đem quá khứ của mình, gia đình, trưởng thành, cùng với tất cả những gì từng có với Trương Hiểu đều nói ra, quá khứ chất chứa trong tâm can trong thân thể, dần dần trở nên rõ ràng, trở nên thoải mái.

Lúc trời sáng, Tôn Chấn Vũ đem lá cờ trong tay giao cho vị đồng nghiệp luôn réo mình là “Nhãi ranh”, hướng mọi người trang trọng gập người chào cáo biệt, cậu nhìn Dư Hoa trong đám người cầm vé máy bay xách hành lý, trên cổ anh, mang bùa bình an chính mình cầu đến, sợi dây đỏ kia, tại trên tam sinh thạch triền quá nhiễu quá, se duyên kéo phận.

Ánh mắt hai người tương ngộ, không có sóng trào gió rít cuồn cuộn mà đến, cũng không có sóng gợn triền miên tình nồng ý thiết. Như ráng mây hồng nơi chân trời bị áp mơ hồ, mênh mang, thuần triệt.

Bọn họ thậm chí không có bước lên bắt tay hoặc ôm, chỉ là cái nhìn kia nhìn sang, tiếp đó vươn cánh tay vẫy chào nhau, tiêu sái xoay người dứt khoát đi lên những phương hướng khác nhau.

6

Tôi nghĩ, hết thảy bắt đầu, cũng sẽ có kết thúc. Thế nhưng, lúc một mình đi trên phố, tôi mới bắt đầu ý thức được, phương thức kết thúc, nên do tôi chủ động nắm chắc, mà tôi lúc trước, rốt cuộc buông bỏ cái gì? Vì sao phải từ bỏ. Một lần này, tôi muốn giai đại hoan hỉ, cho nên, tôi phải hành động.

—— Tôn Chấn Vũ

*

Tôi bắt đầu khôi phục sinh hoạt khi xưa, cương ngạnh cứng ngắc làm tôi khó mà ức chế sự chán nản. Trong đêm khuya tôi hết lần này đến lần khác suy tư, lòng nhiệt tình của tôi phải chăng đã bị mài mòn hết, nhưng buổi sáng ấy khi tỉnh lại tôi mới phát hiện, tôi đem tất cả những gì có thể cho toàn bộ đều dành cho Trương Hiểu của quá khứ, mà có một người, lại chẳng có được một tý chút gì. Một lần này, tôi sẽ không phạm sai lầm, thứ nên nắm chắc, tôi sẽ dốc hết toàn lực tranh thủ tới tay.

—— Dư Hoa

Hai tháng sau, Dư Hoa kết thúc công tác trong người hướng tổng bộ đệ đơn từ chức. Lúc anh đi ra lầu cao nhìn thấy bầu trời xanh trong khó gặp trong thành phố, một màu xanh lam lợt lạt, không quá sinh động. Di động của anh réo vang, nhìn thấy cái tên nọ anh mang cười nhận điện thoại, dãy số này vẫn luôn tồn trong danh sách liên lạc nhưng chưa bao giờ chạm đến.

“Anh ấy a, mau đến sân bay tiếp đại gia. Này cái gì phá sân bay, cách xa như vậy còn xây tại một thành phố khác, thật phục anh ở được, đây thật không phải địa phương cho người ở.” Đối diện bắt đầu tùy tiện mắng mỏ.

“Đại thiếu gia, ủy khuất em tự mình ngồi xe buýt lại đây đi. Xe của anh đã bán sang tay cho người ta.” Dư Hoa đứng dưới mặt trời chói chang dở khóc dở cười.

“Anh bị súc não sao, hảo hảo cao cấp xe con bán cái con khỉ? Hại tên nhà nghèo tôi đây chẳng có cơ hội xem là hàng hiệu nào?”

“Nếu không bán xe bán nhà thì làm sao ở Lệ Giang mở nổi quán rượu được. Em mau đến đi a, anh tại trạm cuối xe buýt đợi, xuống xe chúng ta đi ăn cơm trưa.”

Hồi lâu, đầu kia một trận an tĩnh, chỉ có tiếng tín hiệu tít tít inh tai, tiếp đó là Tôn Chấn Vũ một cước đá vào thùng rác phát ra một tiếng vang to đanh thép —— “Thao! Anh chờ đó cho tôi, xuống xe nếu người đầu tiên tôi nhìn thấy không phải anh, tôi vặt đầu anh ngâm rượu đó.”

Hạnh phúc kỳ thực giản đơn như vậy, chúng ta chẳng qua vừa lúc gặp nhau.

Hoàn

2 comments on “[ Chúng ta…] 4+5+6

  1. thật là ngọt ngào, hi vọng mình cũng may mắn gặp được ng hợp với mình như vậy.

  2. dễ thương ghê!!
    tính cách, suy nghĩ của cả hai đều có nét gì đó chân thực
    cám ơn bạn đã edit bộ này nhé

Liếc mắt đưa tình ~ ~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: